Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Điện An Lạc


1.

Trước thềm mùa giải Xuân khởi tranh, Hồ Gia Lạc gia nhập LNG.

Rốt cuộc đã từng làm đồng đội sớm chiều ở chung, nửa năm đó Tạ Thiên Vũ hi tiếu nộ mạ (*), bây giờ bảo anh treo lên tính cách khác hẳn trước cùng một người thật sự rất giống đa nhân cách. Bởi vậy, từ khi Hồ Gia Lạc xuất hiện, kiếp sống tự bế của anh chính thức sụp đổ.

(*) Hi tiếu nộ mạ: Vui vẻ hay tức giận cũng sẽ biểu lộ rõ.

Dù cho là gặp ai, anh cũng là Tạ Thiên Vũ mà Hồ Gia Lạc đã quen thuộc, trừ Lý Thừa Dũng.

Chỉ riêng ở trước mặt Lý Thừa Dũng là anh không giống vậy, rõ ràng đến mức cả Hồ Gia Lạc cũng nhận thấy có gì đó không ổn.

"Ảnh vẫn luôn như vậy với anh hả thám tử?" Hồ Gia Lạc rất khiếp sợ.

"Ừ." Lý Thừa Dũng gật đầu: "Nhưng tôi không phải thám tử."

Sau một thời gian dài, cậu cũng dần nhận ra, Tạ Thiên Vũ có vẻ như chỉ nhắm vào mỗi cậu. Cậu không sợ đồng đội lạnh nhạt, nhưng thật sự không thể chịu được việc đồng đội chỉ lạnh nhạt với mỗi mình mình.

"Lý Ninh các anh, à không Lý Ninh chúng ta có phải là phong thủy không đẹp không hả! Tôi nghi là ảnh bị cái gì đó không sạch sẽ bám lên người! Tìm người đến coi đi!"

"A Lạc, khoa học một chút đi."

"Được rồi thám tử, không thành vấn đề thám tử." Từ lần trước Tạ Thiên Vũ khơi mào gọi cậu là thám tử, giờ ai cũng bắt đầu trêu cậu không biết mệt, đến nỗi Hồ Gia Lạc không hề biết ngọn nguồn câu chuyện cũng gọi theo vô cùng hăng say.

"Vấn đề cũng không phải quá nghiêm trọng. Cũng không phải là ảnh làm gì không tốt." Liêu Đỉnh Dương phân tích: "Thật ra cũng chưa thể gọi là lạnh nhạt, ảnh chỉ là, nói sao ta, khách khí. Ảnh luôn rất khách khí với thám tử."

"Thế thì vấn đề phải nói là vô cùng nghiêm trọng, Tạ Thiên Vũ với hai chữ khách khí này không hề liên quan đến nhau. Trong thế giới của ảnh chỉ có," Hồ Gia Lạc trầm giọng xuống tám độ: "Nghĩa khí."

"Cơ mà tại sao lại cố tình như vậy với thám tử? Anh xem, ảnh đối với A Lạc, đối với chúng ta đều rất bình thường, không lẽ ảnh bài ngoại?" Vương Quang Vũ hỏi.

"Không biết." Lý Thừa Dũng nghe vậy thì suýt chút nữa tủi thân đến mức quên luôn chuyện xưng hô, nhưng cậu rất nhanh đã phản ứng lại: "Nhưng tôi không phải thám tử."

"Không thể nào, cậu nghe về một người ID là Mystic bao giờ chưa." Hồ Gia Lạc lập tức phản bác. "Ai bài ngoại chứ ảnh không thể nào bài ngoại."

"Trạng thái này của ảnh cũng không phải là chưa từng có tiền lệ ở LPL. Mọi người nghĩ xem có phải là ảnh đang học hai vị kia không?" Liêu Đỉnh Dương nhìn bọn họ với ánh mắt 'cậu hiểu mà'.

"Uây uây uây!" Hồ Gia Lạc lập tức ngầm hiểu: "Tị hiềm đúng không, anh nói mới thấy, cái tính cách đấy của Tạ Thiên Vũ đúng là hơi bị giống!"

"Thám tử, giữa các anh cũng có cái gì kiểu như năm sáu năm khắc cốt ghi tâm hả?" Lúc đặt câu hỏi, mắt Liêu Đỉnh Dương lập lòe ánh sáng. Cậu nghiêm túc nghĩ là khả năng này hoàn toàn là có thể.

"Không có." Lý Thừa Dũng ngoan ngoãn lắc đầu. "Nhưng tôi không phải là thám tử."

Vương Quang Vũ nhếch khóe miệng: "Xem ít mấy cái bàn tán lung tung rối loạn đấy thôi."

Nếu phải dùng một từ để hình dung Tạ Thiên Vũ, Lý Thừa Dũng nghĩ, có lẽ là một đám sương mù.

Bộ đôi đường dưới biết được những ID đã từng xuất hiện trong sự nghiệp của anh, Hồ Gia Lạc thậm chí đã làm đồng đội anh nửa năm. Chỉ có cậu đối mặt với một Tạ Thiên Vũ bị sương mù bao phủ, đến nỗi vì sao anh được mọi người gọi là Lãnh thiếu cũng không biết.

"Tại sao ảnh lại rời OMG? Liệu có liên quan gì chuyện chuyển nhượng không?" Thường Khiếu không bị đánh lạc hướng bởi mấy tin vịt tình cảm của bọn họ, đưa ra một khả năng nghe đáng tin cậy hơn hẳn.

"Mẹ ơi thật ấy! Nói đến chuyện này, tôi còn tưởng đời này ảnh muốn chết ở OMG luôn, nhìn khí thế ký hợp đồng của ảnh đi, rõ ràng là muốn trói buộc cho tới khi nào giải nghệ thì thôi mà!"

"Cho nên anh ấy......" Lý Thừa Dũng không biết gì về đề tài này, chỉ có thể hiểu tầng nghĩa bên ngoài: "Lần đầu tiên, đổi đội?"

Suy xét đến việc người Hàn Quốc có lẽ chỉ có hiểu biết giới hạn trong số những đội tỏa sáng rực rỡ ở chung kết thế giới mấy năm gần đây, Liêu Đỉnh Dương hỏi: "Thám tử, anh biết OMG không?"

Lý Thừa Dũng lắc đầu như dự liệu của cậu.

Liêu Đỉnh Dương thở dài, nên giải thích thế nào nhỉ.

"OMG đối với icon mà nói có lẽ tương đương với," cậu dừng lại một chút: "Tương đương với GRF đối với Tarzan ấy."

Lý Thừa Dũng ngẩn ra, dường như đã hiểu.

"Đúng rồi, hồi chuyển nhượng, Tả Vụ có hỏi tôi......"

Tiểu đội hóng chuyện LNG còn đang tiếp tục, mà Lý Thừa Dũng có chút để ý chuyện hợp đồng Hồ Gia Lạc vừa nhắc, lén cầm điện thoại tra thử.

"Nếu hỏi tôi cảm thấy icon thế nào, tôi sẽ nói ảnh đi lane rất lợi hại, cảm giác là sẽ không thua bất kỳ một đường giữa nào." Vương Quang Vũ nhớ lại cuộc trò chuyện mấy tháng trước: "Nhưng lúc đó tôi đã muốn hỏi, ảnh thật sự sẽ đến ư? Tôi không tin, không ngờ một thời gian sau ảnh thật sự đến đây."

Đồng đội quây thành vòng tròn trao đổi tình báo, Lý Thừa Dũng coi bọn họ như bối cảnh, chỉ chăm chú nhìn di động.

Ngược dòng về 5 năm trước, dữ liệu hợp đồng đã cập nhật rất nhiều, ghi chép trước đây đều đã bị xóa mất. Nhưng những gì đã tồn tại cũng sẽ lưu lại dấu vết. Lý Thừa Dũng tốn chút thời gian, cuối cùng cũng đào từ Internet ra được ghi chép về hợp đồng của nhân vật chính trong cuộc bàn tán kia.

Tháng 1 năm 2016 đến tháng 1 năm 2019, ba năm.

Tháng 1 năm 2019 đến tháng 11 năm 2021, lại ba năm.

Tuyển thủ mới ký một lúc ba năm thì rất thường thấy. Bất kể là giai đoạn trưởng thành lúc bắt đầu sự nghiệp của người mới hay là giai đoạn sau là thời gian đội tuyển ăn lãi cũng nằm trong ba năm này.

Nhưng rất có ít người sau khi đã trở thành tuyển thủ tự do, đã có chỗ đứng trong thị trường chuyển nhượng lại ký thêm ba năm. Cho dù không đổi đội, tuyển thủ lúc này cũng có đủ tư cách và lập trường để yêu cầu ký một hợp đồng khác với đội.

Lý Thừa Dũng không biết những chuyện đã qua, cũng khó có thể đáng giá đó là quyết đoán hay là lỗ mãng, chỉ cảm thấy rất giống chuyện mà Tạ Thiên Vũ sẽ làm.

6 năm, có khi cũng đủ để một tuyển thủ chuyên nghiệp đi hết cả một sự nghiệp esports.

Hồ Gia Lạc đột nhiên giống như nhớ ra điều gì, vỗ đùi: "À đấy, mọi người biết gì không, Tả Vụ lúc bàn với tôi chuyện có muốn đến LNG không đã lỡ miệng." Quần chúng nghe vậy lập tức sôi nổi dựng thẳng lỗ tai lên nghe chuyện.

"Ổng nói, ban đầu bàn chuyện chuyển nhượng với Tạ Thiên Vũ, ảnh từ chối, hoàn toàn không suy xét. Chưa được mấy ngày sau, không hiểu sao lại đồng ý."

Lý Thừa Dũng đọc xong dòng cuối cùng trên màn hình điện thoại, ngẩng đầu lên, vừa lúc nghe được một câu như vậy.

Sương mù càng dày.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com