Chương 2: Sự cố
Nam Thành là cố đô có lịch sử lâu đời. Những tòa nhà cổ kính và những tòa nhà cao tầng hiện đại đan xen với nhau tạo nên sự độc đáo cho nơi này. Các tòa nhà ở Thanh Nam Môn chủ yếu được xây dựng theo phong cách truyền thống. Hai bên đường là những cửa hiệu lâu đời im ắng, còn có những cửa hàng mang hơi hướng thời thượng vừa mới mọc lên. Nơi này quá ồn ào và đông đúc, khiến cho con người ta rất dễ bị lạc mất phương hướng.
Miêu yêu lộ ra dấu vết mệt mỏi của năm tháng, nó dùng tay ấn vào thái dường, tự lẩm bẩm: "Thật sự là thế giới khác biệt hoàn toàn luôn này. Không biết sống tiếp quãng đời còn lại như thế nào nữa. Hầy, lẽ ra mình phải ở lại trong Mạc Đạo Lâm mới đúng..."
Ý nghĩa này vừa hiện lên trong đầu thì bên tai đã văng vẳng truyền tới tiếng cười quỷ dị từ bốn phía. Cao Khanh Trần đột nhiên cảm thấy ớn lạnh, nhanh chóng vứt bỏ ý nghĩ tự ngược đãi bản thân. Anh lắc đầu, nhún vai: "Thôi quên đi, xùy xùy. Ở chung với lão yêu quái đó thì mình phát điên mất..."
Lúc trước khi bị thương nặng, linh hồn của anh đã hoàn toàn nát bét, chỉ còn sót lại một chút nguyên đan duy trì sự sống. Anh phải mất hơn bảy mươi năm ở trong Tụ Hồn Đăng để dưỡng đủ ba hồn sáu phách. Thep lý, Cao Khanh Trần đúng ra nên an phận thủ thường trước khi các chức năng cơ thể của anh phục hồi. Nhưng một tháng sau, anh chạy trốn khỏi Mạc Đạo Lâm vừa thoải mái vừa tiện nghi kia để bước vào thế giới hoàn toàn xa lạ này...
Chỉ có một lý do duy nhất! Đó là anh không thể chịu nổi lão quái vật Bá Viễn ở bên cạnh nữa!
Tuy là một con người nhưng Bá Viễn lại sống quá lâu. Người thân họ hàng của lão đã lần lượt qua đời, nghĩ đến tuổi tác của mình, để tránh những rắc rối không cần thiết, lão chọn cách sống một mình bên trong rừng tre sâu hun hút. Lão không tương tác với người khác, cũng không rời khỏi rừng tre đó. Lão sống ẩn dật ở đó đã mấy chục năm, ngoài việc thiền định, lão còn nhận trọng trách canh giữ Tụ Hồn Đăng.
Thực ra, lão với Cao Khanh Trần không thân quen gì cho cam. Cả hai chỉ là mối quan hệ ra tay nghĩa hiệp, cứu vớt một mạng mà thôi.
Mỗi sáng, thân đèn phải được lau bằng nước mưa đầu mùa. Buổi trưa thì lau chân đèn bằng sương trắng đêm khuya. Buổi tối lại dùng nhựa cây trăm tuổi châm dầu vào đèn. Bảy ngày một lần, Tụ Hồn Đăng phải được đem đặt ra ngoài trời vào lúc canh ba, hấp thụ tinh hoa của đất trời để đảm bảo nó hoạt động bình thường.
Đối với người khác, đây có vẻ là một quá trình rườm rà nhưng mà Bá Viễn lại coi đây là chuyện đương nhiên. Một phần là vì sự ủy thác của người bạn cũ, một phần có lẽ là vì lão đã sống quá nhàm chán rồi.
Thẳng đến một tháng trước, Tụ Hồn Đăng tắt đi ánh sáng. Linh hồn đã tu luyện xong, Cao Khanh Trần trở lại được thân xác của mình. Mạc Đạo Lâm vắng vẻ cuối cùng cũng chào đón người thứ hai...
Cao Khanh Trần mơ hồ nhớ rằng khi anh vừa mở mắt ra, vẻ mặt phấn khích xen lẫn chút méo mó của Bá Viễn không phải là vẻ mặt hoàn thành việc người giao cho, cũng không phải là niềm vui vì đã cứu được người, mà là sự kích động, mong chờ của con chồn khi nhìn thấy gà con mới sinh...
Bá Viễn là một tu sĩ giữa chừng, tính tình không quá lạnh lùng, tự nhiên cũng không có được khí chất của một bậc thầy.
Khi không ngồi thiền và canh giữ Tụ Hồn Đăng, sở thích lớn nhất của lão là trêu đùa những con vật nhỏ ở trong rừng, ví như đeo thêm cánh cho khỉ hay là dạy cho dê biết gáy như gà. Lần khác, có một lữu khách đi lạc ở trong núi, lão đã tốt bụng tiễn gã ra ngoài. Trong lúc mơ hồ lục lọi ký ức, lão tò mò không biết thế giới bên ngoài đã thay đổi như thế nào rồi nên đã dùng phép chia sẻ ký ức cho mình. Từ đó, bộ não của lão nhân này đã tự động dung nạp thêm vào nhiều điều mới lạ....
Giờ đây với sự xuất hiện của Cao Khanh Trần, Bá Viễn đã tìm thấy niềm vui mới...
Đó là nuôi nấng, dạy dỗ và chăm sóc anh như con trai nhỏ của mình.
Lão không chỉ chăm chỉ làm lụng mà còn chăm sóc cả cuộc sống hàng ngày của Cao Khanh Trần. Lão giúp anh theo kịp với thời đại, học viết học đọc tiếng Trung đơn giản. Lão kể thêm cả những câu chuyện về những thay đổi chấn động diễn ở thế giới bên ngoài kia...
Bá Viễn nhặt được chiếc điện thoại đánh rơi của người lữ khách kia, tuy hơi vụng về nhưng điều đó không ngăn được lão dạy dỗ cho anh. Lão nói, đây là vậy dụng được người ở ngoài kia sử dụng phổ biến nhất, có thể giải quyết mọi việc trong cuộc sống. Nếu như có bất kỳ câu hỏi nào thì đều có thể tìm thấy ở trên đó....
Cao Khanh Trần đối với việc này không có hứng thú cho lắm. Anh chưa bao giờ nghĩ tới việc rời khỏi Mạc Đạo Lâm, huống chi tò mò về việc bên ngoài xảy ra chuyện gì chứ. Say ngủ mấy chục năm, những người liên quan đến anh đều đã đầu thai mất rồi. Giờ đây, hồn phách của anh mới được dưỡng thành hình, còn phải trải qua thêm một đợt kiếp nạn nữa. Tuy nhiên, với tu vi hiện tại và những tội nghiệt mà anh đã từng gây ra trước đó, có lẽ sẽ không vượt qua được.
Kết cục cuối cùng chính là hồn phi phách tán, trở thành một hạt bụi nhỏ ở trần thế.
Giống như tên của anh vậy.
Đối với tất cả những điều này, Cao Khanh Trần vẫn luôn hiểu được. Cho dù biết rằng bản thân mình sống sót được là nhờ lời khẩn cầu của người đàn ông kia với Bá Viễn, nhưng mà anh cũng không thể làm gì được. Bởi đó là vận mệnh, khó có thể nào vượt qua được.
Con mèo thành tinh này luôn coi thường chuyện sống chết. Nó chỉ mong chờ một điều duy nhất, đó chính là...
Được ăn ngon.
Sau khi tu dưỡng linh khí ở núi Vô Tích, anh đã trải qua một trăm năm đầu tiên lưu lạc bên trong các cung điện và ngự viện phòng của hoàng cung. Sau này, các triều đại bắt đầu suy tàn do có sự thay đổi của nội bộ bên trong. Anh ẩn mình giữa nhân thế, không ngờ lại bị đạo sĩ thèm muốn linh dược bên trong anh làm cho bị thương. May thay, anh được thiếu gia từ gia đình nọ cứu về. Cuối cùng, Cao Khanh Trần dùng hình dạng mèo ở bên cạnh người đó vài năm. Bên trong đình viện của vị thiếu gia kia, ăn uống đều sẽ không bao giờ để anh bị thiếu thốn.
Đáng tiếc thay, Bá Viễn là một người tu luyện. Mỗi ngày lão chỉ uống một ly nước và ăn một đĩa trái cây mới hái là vừa đủ. Dưới sự phản đối liên tục của Cao Khanh Trần, lão mới bắt tay vào bếp, tuy nhiên, kỹ năng nấu nướng của lão còn hạn chế, màu sắc không đẹp mà hương vị lại còn rất khó diễn tả...
Sau hơn mười lần thử nghiệm, cách đây vài ngày, Cao Khanh Trần vừa nhón lên một miếng cà tím om mới làm của lão đã nhận định đây chính là bữa ăn ngon đầu tiên của mình sau khi thức tỉnh. Cao Khanh Trần không ngần ngại khen ngợi, giơ ngón tay cái hướng về phía Bá Viễn, sau đó vui vẻ ăn hết bốn bát cơm.
Trong lúc đó, Bá Viễn chỉ im lặng mỉm cười, chưa hề động đũa vào món ăn mình nấu mà chỉ thỉnh thoảng gật đầu hài lòng
Trước khi đi ngủ, Cao Khanh Trần ăn uống no say xong rồi thì vô tình liếc nhìn thấy điện thoại đang để trên bàn. Màn hình của điện thoại vẫn bật sáng, trên đó là một dòng câu hỏi mà Bá Viễn khó khăn lắm mới gõ được: Chuyện gì sẽ xảy ra nếu ăn phải cà tím mọc mầm...
...
Cao Khanh Trần cảm thấy nếu như mình còn ở lại đây với lão quái vật này, không sớm thì muộn, anh cũng sẽ chết!
Sau khi lên kế hoạch từ lâu thì đến hôm kia mới có cơ hội để thực hiện. Bá Viễn bắt được một con chim sẻ, gõ nhẹ vào đầu nó, một cái lông đỏ rơi xuống. Nhìn con sẻ nhỏ đi ba bước ngã một bước, tiếng cười vô đạo đức của lão vang vọng khắp khu rừng tre. Cao Khanh Trần đi tới sau lưng lão, lặng lẽ cầm lên một chiếc bình cổ được cho là có xuất xứ từ đời nhà Thanh, đập vào đầu lão quái vật...
Cao Khanh Trần làm ra chuyện tàn ác như vậy nhưng không có chút cảm giác tội lỗi nào. Nói nhẹ thì là giải cứu kẻ yếu, nói nặng hơn chính là trừ gian diệt bạo.
Hơn nữa, anh biết đối với Bá Viễn, một người tu luyện thâm sâu như lão mà nói, chút tổn hại này cũng không tính là gì. Nhiều lắm là hôn mê mấy tiếng là tỉnh thôi mà. Trước khi rời đi, anh không quên cầm theo điện thoại ở trên bàn và lấy trộm một ít pháp khí trên giá sách.
Cao Khanh Trần bước ra khỏi Mạc Đạo Lâm với đầu óc bị mắc kẹt ở thời cổ đại thì chắc chắn không hề quen thuộc với thế giới bên ngoài. Nhưng, Cao Khanh Trần rất là thông minh đó! Anh bắt chước làm theo những người đi bộ bên lề đường, sau đó dùng phép chia sẻ ký ức với bọn họ để lưu giữ lại bên trong trí óc của mình.
"Đói bụng rồi a..."
Cao Khanh Trần xoa xoa cái bụng rỗng, vô tình liếc mắt về phía Đông. Bên đó là phố ẩm thực, hai bên đường đối diện nhau là những quầy hàng bắt mắt, bày bán nào là xúc xích nướng nóng hổi, xiên que thơm lừng.
"Waaaa!!"
Cao Khanh Trần quăng luôn sự hối hận ra sau đầu, giờ đây anh chỉ ước gì mình ra ngoài sớm hơn một chút. Anh lấy điện thoại di động ra, lóng ngóng tìm kiếm phương thức thanh toán theo như ký ức trong đầu.
"Cậu làm sao vậy hả? Đụng phải người khác mà không biết xin lỗi sao?"
Phía trước đột nhiên vang lên tiếng huyên náo. Cao Khanh Trần hơi nheo mắt lại, hình như là do va chạm nên xảy ra xung đột. Trùng hợp làm sao, một người trong số họ lại là đứa trẻ đã yêu cầu anh lấy giúp quả bóng bay ban nãy. Nó đang đứng với cha của mình. Người còn lại là một thanh niên mặc đồ trắng, đầu hơi cúi, cơ thể lắc lư, lưng khom xuống, bước chân khập khiễng, chậm chạp và trông có vẻ bơ phờ.
"Ý của cậu là sao đây? Sao không biết mở mồm ra xin lỗi hả? Cậu đụng phải con tôi đấy!"
Cha của đứa trẻ kia tức giận. Thanh niên kia đụng phải con anh ta, không chỉ khiến nó ngã xuống đất mà còn muốn tiếp tục đi về phía trước mà không hề có chút áy náy nào.
Cao Khanh Trần gãi má: Hầy, đúng là con người, lớn nhỏ gì cũng xảy ra chuyện hết.
Con mèo đen chớp mắt khinh thường, lại tập trung vào xiên xúc xích nướng trên tay. Nó tham lam hít mùi thịt, nhưng dường như hương thơm của thịt bị mùi lạ gì đó xen vào...
Một mùi tanh tưởi, đục ngầu.
Ác Linh!!
Cao Khanh Trần quay ngoắt đầu lại, cẩn thận dò xét người thanh niên mặc đồ trắng kia. Hắn ta bị cha của đứa trẻ túm lấy cổ áo. Lôi lôi kéo kéo một hồi, đường gân xanh trên cánh tay hắn ta nổi lên, lan rộng ra khắp cánh tay. Các khớp ngón tay không ngừng co giật. Cổ hắn ta vặn vẹo, tóc mái bị xô lệch sang một lên...
Cái đệt!!
Nhãn cầu của hắn ta thật sự chỉ toàn lòng trắng!
Hơn nữa, những sợi tơ máu bắt đầu hiện lên trong khóe mắt, dày đặc như mạng nhện!
Không ổn rồi!
Đây là... quỷ nhập!!
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com