Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Yêu trẻ con

Chu Tô/cảnh báo ooc/xin đừng áp lên người thật
Khoảng cách tuổi tác/giáo viên và học sinh
--

"Đừng bao giờ yêu trẻ con"

"Bởi vì nếu không cẩn thận, bạn sẽ bị mắc kẹt mãi mãi."

*

Hôm nay là kỷ niệm 80 năm thành lập trường đại học C. Vừa tan học, Tô Tân Hạo bị Trương Trạch Vũ kéo đến khán phòng xem biểu diễn. Buổi biểu diễn và khen thưởng bắt đầu lúc bảy giờ, ăn tối xong hai người liền đến, vừa kịp lúc chọn được vị trí khá tốt, đối diện với sân khấu. Tuy nhiên, Tô Tân Hạo lại không có hứng thú với buổi diễn, mệt mỏi dựa vào lưng ghế.

Người dẫn chương trình lên sân khấu thông báo bắt đầu tiết mục, tiết mục đầu tiên là phần mà mọi người ít yêu thích nhất - bài phát biểu của hiệu trưởng, bài phát biểu của giáo viên xuất sắc, bài phát biểu của đại diện học sinh... một loạt các hình thức, rất khó chịu.

Tô Tân Hạo không nghe lọt những lời hiệu trưởng nói, trong đầu đang suy nghĩ bữa khuya nên ăn gì.

"Tiếp theo, tôi xin mời đại diện giảng viên xuất sắc, ông Chu Chí Hâm, Giám đốc Sở Giáo dục đến phát biểu chúc mừng!"

Cái tên quen thuộc khiến Tô Tân Hạo giật mình, bàng hoàng rút hồn ra khỏi suy nghĩ về bữa ăn nhẹ lúc nửa đêm, chưa kịp ngẩng đầu lên đã bị Trương Trạch Vũ tóm lấy cánh tay lắc lắc.

"Này, nhìn xem, anh ấy là giám đốc đẹp trai của trường chúng ta." Trương Trạch Vũ biết rất rõ những điều này, vì biệt danh của cậu trong ký túc xá là phóng viên thường trú, "thường được gọi là người đàn ông trong mộng của hàng tỷ cô gái."

Hôm nay Chu Chí Hâm mặc một bộ vest lịch lãm, cổ thắt cà vạt. Anh ấy có đường nét trẻ trung nhưng bộ dáng vẫn mang đậm hơi thở của sự thành thục.

Tô Tân Hạo khóe miệng giương lên cứng ngắc. Giấc mộng của hàng tỷ cô gái? Đây chẳng phải là người em mới kết hôn mấy ngày trước sao? Đúng rồi, em đã cưới anh ấy, không giống như những cô gái đang ngưỡng mộ anh ấy từ phía xa hướng mặt lên sân khấu vỗ tay.

Tô Tân Hạo không nói với ai về việc gia đình đã gả em đi, đặc biệt là với một nhân vật nổi bật như vậy trong trường. Em không ngờ duyên phận lại khó lường đến vậy, việc lấy giấy đăng ký kết hôn cũng rất đột ngột; sau giờ học buổi chiều liền tranh thủ đi kết hôn với giáo viên ở trường, để giấu chuyện này em đành lấp liếm rằng có chuyện gia đình cần giải quyết.

Ngày hôm đó hai người về nhà Chu Chí Hâm, ngủ chung một giường. Nghĩ tới đây, vành tai Tô Tân Hạo đỏ lên, nhìn Chu Chí Hâm, em không khỏi cảm thấy có chút hoang đường.

Trương Trạch Vũ ở bên cạnh lại nói gì đó, nhưng Tô Tân Hạo không để ý lắm, chỉ lơ đãng gật đầu vài cái. Em chỉ cảm thấy người trên sân khấu có chút chói mắt, các cô gái xung quanh cũng khiến em có chút khó chịu.

Tô Tân Hạo có chút ghen tị. Những chàng trai ở độ tuổi đôi mươi có xu hướng giấu đi cảm xúc dưới vỏ bọc lạnh lùng bên ngoài. Tuy sắc mặt u ám nhưng em lại không thể diễn tả được tại sao mình lại cảm thấy ghen tị nên chỉ coi đó là phản ứng bản năng của mình. Suy cho cùng thì ai cũng sẽ tức giận khi thấy chồng mình nổi tiếng như vậy phải không? Tô Tân Hào nghĩ.

"Cảm ơn."

Chu Chí Hâm cúi đầu trở lại hậu trường.

Năm nay anh đã gần ba mươi rồi, bên cạnh lại không có người cùng nói chuyện yêu đương, trên dưới Chu gia đều cảm thấy lo lắng cho hôn sự của anh. Cuối cùng đợi đến khi con út Tô gia đỗ đại học, họ đành hy sinh nhân phẩm đến Tô gia cầu hôn. Sau khi biết được Chu Chí Hâm là giáo viên ở trường đại học của Tô Tân Hạo, Tô gia liền đồng ý hôn sự này. Đó là cách mà Chu gia tìm được bạn đời cho đứa con trai vô trách nhiệm của mình.

Lần đầu tiên gặp Tô Tân Hạo, Chu Chí Hâm đã nghĩ rằng em là trẻ vị thành niên. Chiếc mũ nồi màu vàng khiến em trông cực kỳ trẻ con, anh vô cớ cảm thấy mình như một kẻ biến thái, thực sự dám đến Cục Nội vụ để cưới một đứa trẻ.

Hai gia đình quyết định đợi đến khi Tô Tân Hạo tốt nghiệp đại học mới tổ chức hôn lễ, tờ giấy đăng ký kết hôn mỏng manh đã ràng buộc số phận của Tô Tân Hạo và Chu Chí Hâm với nhau.

Không ngờ sau khi kết hôn lần thứ hai gặp Chu Chí Hâm lại là ở một buổi biểu diễn. Hai tiếng sau, buổi diễn kết thúc, Tô Tân Hạo vô cùng mệt mỏi, chỉ có Trương Trạch Vũ là vẫn còn hưng phấn, lao ra khỏi khán phòng, thậm chí còn đề nghị ra ngoài ăn khuya. Tô Tân Hạo vội vàng xua tay, chán nản chạy về ký túc xá.

Ký túc xá bọn họ bốn người, ngoại trừ Tô Tân Hạo, ba người còn lại đều chưa trở về. Sau khi tắm rửa, em nhìn lại đồng hồ, phát hiện mới chín giờ, tuy rằng buồn ngủ nhưng vẫn quyết định đọc sách một lúc. Ngay khi em định ghi nhớ điểm kiến ​​thức tiếp theo thì chiếc điện thoại được đặt bên người đột nhiên sáng lên, Tô Tân Hạo liếc nhìn nó và tạm dừng.

Chu Chí Hâm: Em đang ở ký túc xá phải không? Tôi đang ở tầng dưới, có một thứ muốn đưa cho em.

Tuy cảm thấy kỳ lạ nhưng em cũng nhanh chóng mặc áo khoác vào, Tô Tân Hạo không biết Chu Chí Hâm rốt cuộc muốn gì ở mình. Em tò mò bước ra khỏi ký túc xá, đi đến lối vào; Chu Chí Hâm không đứng quá gần, chắc là vì anh nhìn thấy mấy cặp tình nhân đang trò chuyện thân mật đứng chặn cửa ký túc xá.

Người đàn ông trên tay xách một chiếc túi, Tô Tân Hạo vội vàng ra ngoài mà không đeo kính nên không nhìn rõ đó là gì. Chu Chí Hâm cũng nhìn thấy em nên tiến lên vài bước.

"Thật xin lỗi, để anh đợi." Tô Tân Hạo mở lời chào hỏi, ánh mắt lại có chút tò mò liếc nhìn cái túi.

"Không sao đâu," Chu Chí Hâm đưa túi cho Tô Tân Hạo, "Tôi không biết giới trẻ bọn em thích gì, nên đành ngẫu nhiên mua mỗi thứ một ít."

"Cảm ơn vì đã cưới tôi."

Lời nói nghe có chút quái dị, Tô Tân Hạo rùng mình, nhưng nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc của Chu Chí Hâm, em lại lắc đầu nói cảm ơn.

"Ừm... lát nữa anh có về nhà không?" Không muốn gây khó xử, Tô Tân Hạo giả vờ thản nhiên hỏi, Chu Chí Hâm gật đầu nói ừ, sau đó giơ ngón tay chỉ vào chiếc áo khoác đang mở của Tô Tân Hạo.

"Trời lạnh rồi, ra ngoài nhớ kéo khóa áo lại."

Chu Chí Hâm vẫn mặc lễ phục, nhưng khoác thêm áo khoác đen, anh nói sắp rời đi và bảo Tô Tân Hạo lên nghỉ ngơi sớm.

"Tạm biệt."

"Tạm biệt."

Chu Chí Hâm bước ra khỏi cổng trường và chỉ ngừng hồi tưởng về cuộc gặp gỡ trước đó sau khi lên xe. Sắc mặt Tô Tân Hạo đỏ bừng vì lạnh, nhưng cuối cùng vẫn nở một nụ cười với anh trước khi rời đi. Chu Chí Hâm không khỏi thở dài, tuổi trẻ thật nhiệt huyết.

Tô Tân Hạo trở lại ký túc xá, lục lọi trong túi, phát hiện bên trong có một chiếc túi trông rất bắt mắt, nhìn có vẻ đắt tiền, lại là của một thương hiệu nổi tiếng. Em không khỏi trợn mắt, mặc dù sống trong nhung lụa nhưng em hiếm khi mang theo những chiếc túi xách hàng hiệu như này.

Bên trong còn có một ít đồ ăn nhẹ, Tô Tân Hạo vẫn còn có hứng thú. Em thản nhiên xé một túi khoai tây chiên, vị cà chua yêu thích của em.

Gió lạnh đã thổi bay cơn buồn ngủ của em, Tô Tân Hảo nằm trên giường nghịch điện thoại. Dần dần, những người bạn cùng phòng của em cũng lần lượt trở về. Tuy nhiên, Đồng Vũ Khôn - người sống ở giường tầng trên, đã quay lại và ngồi trên giường khóc sau khi vừa chia tay, dùng hết cả gói khăn giấy. Tô Tân Hảo cũng không biết an ủi cậu thế nào, chỉ lặng lẽ ngồi bên cạnh cậu, nghe Trình Dục dỗ dành Đồng Vũ Khôn.

"Chia tay thì có gì to tát? Nhìn ký túc xá của chúng ta đi - còn có Trương Trạch Vũ và Tô Tân Hạo cùng tôi!"

Tô Tân Hạo nghe xong liền cúi đầu áy náy, nghĩ đến việc mình đã bí mật kết hôn. Nhưng em vẫn nhịn, em đặt khoai tây chiên trước mặt Đồng Vũ Khôn và lại vỗ nhẹ vào vai cậu.

"Không sao đâu, anh Đồng, mọi chuyện sẽ ổn thôi."

Đó là tất cả những gì em có thể nói, Tô Tân Hạo không có tài hùng biện như Trình Dục, người vừa an ủi Đồng Vũ Khôn vừa chửi bới bạn trai cũ của cậu ta. Em chỉ có thể im lặng lắng nghe cho đến khi Đồng Vũ Khôn vui lên.

Nghe lời kể đầy nước mắt của Đồng Vũ Khôn, có vẻ như bạn trai cậu đã không còn thích cậu nữa, mối quan hệ của họ không còn chút lãng mạn nào, nhạt nhẽo và vô vị.

"Đều là lỗi của hắn, cái tên đàn ông hôi hám đó! Yêu đương còn có ý nghĩa gì nếu không có sự lãng mạn!"

Đã quá nửa đêm, Tô Tân Hạo mới quay trở lại giường, đầu óc nhức nhối vì tiếng ồn, khiến em càng khó ngủ, rúc vào chăn chơi điện thoại di động, lướt Douyin trong vài giờ.

Em cũng thích ngắm nhìn những anh chàng đẹp trai trên Douyin, gần như thích toàn bộ họ. Những anh chàng đẹp trai là thứ không thể thiếu, dù đã kết hôn với một anh chàng đẹp trai nhưng Tô Tân Hạo vẫn luôn tin rằng mỗi anh chàng đẹp trai đều có phong cách riêng của mình.

Đồng Vũ Khôn lại nói mê, lại khóc, Tô Tân Hạo không nghe rõ cậu ta nói gì, lắc đầu, đặt điện thoại xuống đi ngủ.

*

Tô Tân Hạo phát hiện Chu Chí Hâm mỗi ngày đều gửi cho em vài tin nhắn WeChat, có khi vào buổi sáng, có khi vào buổi tối. Thông thường hỏi về tình hình trong ngày, giống như một bậc cha mẹ đang lo lắng cho con mình. Tô Tân Hạo không khỏi thở dài, nghĩ đến khoảng cách thế hệ giữa em và Chu Chí Hâm quả thực rất lớn.

Hai ngày nay, câu lạc bộ khiêu vũ có một thành viên mới, anh ta là một tiền bối học năm ba, rất thân thiện và có khiếu giao tiếp. Lần đầu gặp mặt, anh ta đã hào phóng gọi trà sữa đãi mọi người, nên khi anh ta đề nghị kết bạn Wechat, Tô Tân Hạo cũng không từ chối.

Tuy nhiên, vị tiền bối này dường như luôn thích soát độ tồn tại trước mặt Tô Tân Hạo, gửi hàng chục tin nhắn WeChat mỗi ngày. Nếu Tô Tân Hạo không trả lời, anh ta sẽ tiếp tục gửi thêm. Điều này khiến Tô Tân Hạo có phần phản cảm, Trương Trạch Vũ sau khi nghe được liền cau mày, khẳng định rằng anh ta chắc chắn thích em.

Câu nói "Nhưng tôi đã kết hôn rồi" nghẹn lại trong cổ họng, may mắn thay Tô Tân Hạo kịp thời giữ lại, nếu không bí mật đã bị bại lộ.

Vào một ngày cuối tuần hiếm hoi, Chu Chí Hâm chủ động rủ Tô Tân Hạo về nhà cùng mình vào buổi tối thay vì quay lại ký túc xá. Tô Tân Hạo không hề do dự mà cảm thấy trong lòng có chút vui vẻ, nhảy lên xe của Chu Chí Hâm.

"Vui như vậy sao?." Chu Chí Hâm giọng điệu vẻ đưa cho Tô Tân Hạo một lon nước uống.

Em gật đầu và mỉm cười với Chu Chí Hâm.

Tuy rằng không phải chưa từng ngủ chung nhưng Tô Tân Hạo vẫn cảm thấy rất xấu hổ, thậm chí còn lưỡng lự trước khi tắm. Cuối cùng Chu Chí Hâm xoa xoa đầu em, nhẹ nhàng nói với em rằng không cần phải ngại ngùng, thế là Tô Tân Hạo ngoan ngoãn lấy khăn rồi đi tắm.

Ngay khi em vừa bước vào phòng tắm, điện thoại di động trên giường liên tục đổ chuông. Chu Chí Hâm không có ý định nhìn, anh chỉ muốn tắt chuông báo, nhưng trên màn hình lại xuất hiện một từ nhạy cảm đập vào mắt anh.

Mọi người thường nói ghi chú "Tiền bối" ở lưu ý là một điềm báo không lành, điều này khiến Chu Chí Hâm không khỏi cảnh giác hơn. Anh ngước lên, nhận ra tiếng nước vẫn chảy trong phòng tắm; anh nuốt khan và dứt khoát mở khóa điện thoại. Anh không biết mật khẩu của Tô Tân Hạo nên chỉ thử với ngày sinh nhật của mình và nó thành công.

Tiền bối: Tân Hạo đang làm gì vậy?

Tiền bối: Tân Hạo, đừng hiểu lầm, anh chỉ muốn trò chuyện với em vì có ấn tượng tốt thôi.

Tiền bối: Lần trước không phải em nói em thích trà sữa sao, lần tới gặp nhau em muốn uống thì anh mua cho em nhé?

Tiền bối: Tân Hạo, trả lời anh đi.

...

Một vài lời nói lấp lửng và mập mờ khiến Chu Chí Hâm toát mồ hôi lạnh, anh thật sự không thể tưởng tượng được thanh niên ngày nay lại giỏi nói nhảm như vậy, hắn thật sự nghĩ rằng Tô Tân Hạo là một đứa trẻ ngây thơ có thể bị dụ dỗ bởi vài ly trà sữa?

Chu Chí Hâm không nhận ra rằng ánh mắt anh đã trở nên lạnh lùng hơn rất nhiều, mặc dù anh chưa có nhiều kinh nghiệm trong các mối quan hệ nhưng Tô Tân Hạo lại là đối tượng hợp pháp của anh và là chàng trai duy nhất anh phải lòng trong suốt ba mươi năm qua.

Anh nhìn từng tin nhắn hiện lên trên màn hình, vô tình kéo lên phần đầu khi hai người mới thêm WeChat.

Có thể thấy, lúc đó Tô Tân Hạo vẫn thích nói chuyện với hắn, nhưng sau này lời nói của người đàn ông này đều mang tính chất gợi ý. Đôi khi hắn còn trực tiếp tán tỉnh Tô Tân Hạo, những điều này khiến Chu Chí Hâm nổi giận.

Trong đó có một câu khiến anh muốn bóp cổ người đó cho đến chết, Tô Tân Hạo mặc dù không để ý nhiều đến hắn nhưng hắn lại bắt đầu khoe khoang phòng ngủ của hắn trang trí đẹp đẽ như thế nào.

Điều này thật sự điên rồ. Chu Chí Hâm ra xã hội lâu như vậy, ở nơi làm việc cũng từng gặp phải loại biến thái này, trơ trẽn và ngấm ngầm dụ dỗ người khác. Tô Tân Hạo còn nhỏ, đương nhiên không hiểu được hàm ý của điều này.

Cuối cùng, chính Tô Tân Hạo yêu cầu không gửi nhiều tin nhắn như vậy nữa nên hắn mới nói ra những ghê tởm như này.

Chu Chí Hâm có chút tức giận, quả quyết gõ ra mấy chữ, gửi cho đối phương.

Bạn có ở đây hay không: Tôi là chồng của Tô Tân Hạo, em ấy và tôi đã đăng ký kết hôn, xin hãy bỏ đi những suy nghĩ bẩn thỉu và đừng quấy rối em ấy nữa.

Người ở bên kia hiển nhiên là sửng sốt, sau đó lập tức đáp lại một câu ngu xuẩn.

Tiền bối: Tân Hạo chưa bao giờ nói với tôi rằng em ấy đã kết hôn.

Bạn có ở đây hay không: Bây giờ để tôi nói cho cậu biết, tôi là Chu Chí Hâm, giảng viên tại trường đại học của cậu, và tôi cũng là chồng hợp pháp của Tô Tân Hạo.

Chu Chí Hâm ban đầu muốn xóa người này, nhưng lại do dự, thay vì trấn áp ngọn lửa này, anh lại muốn Tô Tân Hạo tự bảo vệ mình.

Tô Tân Hạo bước ra khỏi phòng tắm, nhìn thấy Chu Chí Hâm đang cầm điện thoại di động, tim đột nhiên thắt lại. Em nuốt khan, không biết Chu Chí Hâm đã nhìn thấy gì.

"Thật xin lỗi, là lỗi của tôi khi tự ý mở điện thoại của em." Chu Chí Hâm tiến tới xin lỗi trước, nhưng lại khiến Tô Tân Hạo không kịp phòng bị, "Nhưng vị tiền bối của em đã có những lời lẽ thô lỗ, mong em có thể tự bảo vệ mình. "

"Lần này tôi giúp em giải quyết, nhưng nếu như em có vấn đề gì, lần sau em phải tự mình giải quyết."

Tô Tân Hạo lo lắng nói được, sau đó nhận điện thoại từ Chu Chí Hâm, em vốn định xem lại cuộc trò chuyện một cách cẩn thận, nhưng Chu Chí Hâm với vẻ mặt nghiêm túc bảo em đừng đọc và xóa nó.

"Em còn quá nhỏ," Chu Chí Hâm sắc mặt nghiêm túc nói, bày ra tư thế của một người làm giáo dục, "Ngoan ngoãn xóa đi."

Mặc dù hành động như một nhà giáo dục nhưng Chu Chí Hâm vẫn nhớ rằng Tô Tân Hạo là người bị anh bắt cóc. Anh không dám quá gay gắt nhưng vẫn khiến Tô Tân Hạo giật mình. Tô Tân Hạo không dám chần chừ một giây, nhanh chóng xóa WeChat của tiền bối.

"Đến giờ đi ngủ rồi."

Bầu không khí đột nhiên trở nên yên tĩnh, em tắt đèn đi ngủ ngay, Tô Tân Hạo không ngừng chú ý tới vẻ mặt của Chu Chí Hâm, cảm thấy như thể mình đã chọc giận anh.

"Em xin lỗi... Em đồng ý thêm WeChat vì em nghĩ anh ta rất tốt." Tô Tân Hạo không thể chịu được sự im lặng nữa, buồn bã nói: "Em xin lỗi, làm ơn đừng tức giận nhé, được không? "

Chu Chí Hâm cảm thấy ngứa ngáy trong lòng, anh độc thần nhiều năm như vậy, sao có thể chịu đựng được chút đậu ngọt này? Anh thở dài, nghiêng người giơ tay chạm vào mái tóc của Tô Tân Hạo.

"Anh không tức giận, anh chỉ sợ em bị lừa."

Kể từ khi Đồng Vũ Khôn chia tay, cả ký túc xá đều bồn chồn. Bạn trai cũ của Đồng Vũ Khôn - Dư Vũ Hàm hàng ngày đều đợi ở tầng dưới để phục kích Đồng Vũ Khôn, khiến cậu sợ hãi không dám một mình trở về ký túc xá.

Vì vậy, Đồng Vũ Khôn càng ngày về càng muộn, đôi khi lén lút trở về lúc cửa đã khóa, Trình Dục tức giận ngồi vào bàn làm việc mắng Dư Vũ Hàm vì không hiểu chuyện tình cảm thực sự, đồng thời dạy Trương Trạch Vũ và Tô Tân Hạo kinh nghiệm yêu đương.

"Yêu để làm gì nếu nó không lãng mạn?"

Lãng mạn? Tô Tân Hạo thầm nghĩ. Em đã chứng kiến vô số lời cầu hôn bằng hoa hồng và nến, cũng như sự thân mật giữa các cặp đôi. Đột nhiên, em cảm thấy vô cùng ghen tị, đặc biệt là sau khi trở thành bạn đời của Chu Chí Hâm, em chưa từng trải qua tình yêu lãng mạn trước đây.

Tuy nhiên, anh không trách Chu Chí Hâm. Tô Tân Hạo trong lòng biết cuộc hôn nhân của bọn họ là do gia đình an bài, Chu Chí Tân đối với em không có tình cảm sâu đậm như vậy, em cũng không hiểu những cử chỉ lãng mạn đó.

Nhưng đó vẫn là một điều đáng tiếc.

"Thật ra, tôi đã kết hôn với giảng viên ở trường chúng ta, Chu Chí Hâm," Tô Tân Hạo không thể cưỡng lại sự thôi thúc tâm sự, bộc lộ suy nghĩ bên trong của mình, "Chúng tôi hầu như chỉ gặp nhau mỗi tuần một lần, giống như chúng tôi chưa từng kết hôn!"

Trình Dục, Trương Trạch Vũ và Đồng Vũ Khôn đều nhìn chằm chằm vào Tô Tân Hạo với vẻ khó tin. Đó là giảng viên đẹp trai nhất và anh ấy thực sự đã kết hôn với Tô Tân Hạo.

"A?!" Trình Dục và Đồng Vũ Khôn đồng thanh kêu lên, chỉ có Trương Trạch Vũ vẫn bình tĩnh: "Khó trách, tôi đã sớm nhìn ra cậu có gì không đúng!"

Sau khi ổn định lại cảm xúc, Trình Dục rốt cục bắt đầu tập trung trả lời những câu hỏi của Tô Tân Hạo.

"Ly dị anh ta đi! Làm sao cậu có thể hòa hợp được với một người lớn tuổi hơn nhiều như vậy?" Cậu bực bội hét lên, vô tình làm vỡ một chiếc ly: "Cậu còn trẻ lại đẹp trai như vậy, sao phải cưới một người đàn ông ba mươi tuổi?!"

Quả thực, ngay khi một ai đó nghe được những lời bàn tán, họ sẽ không thể giữ vững được ý định của bản thân. Tô Tân Hạo rất tự tin vào mối quan hệ của mình với Chu Chí Hâm, nhưng sau khi nghe Trình Dục nói, em cảm thấy như mối quan hệ của họ đang dần rạn nứt.

Nửa tháng bình yên trôi qua, Tô Tân Hạo vẫn cảm thấy ở bên Chu Chí Hâm có chút khó xử, có lẽ mỗi ngày nhiều nhất là năm câu đến và đi trong hộp trò chuyện, em và Chu Chí Hâm thật sự không hòa hợp với nhau.

Tình thế thay đổi vào đêm hôm đó khi Chu Chí Hâm dành thời gian đưa em về nhà lần nữa. Chu Chí Hâm cảm thấy có gì đó không ổn kể từ khi Tô Tân Hạo lên xe, lần trước em rất sôi nổi, nhưng hôm nay lại mang vẻ héo úa.

Ngay cả khi tắm, tâm trí em dường như ở nơi khác, nhầm lẫn công tắc nước nóng và nước lạnh, khiến cánh tay em đỏ bừng, may mắn là không bị bỏng. Chu Chí Hâm nắm lấy cổ tay em, nhìn trái nhìn phải, quyết định bôi một ít thuốc mỡ.

"Có đau không?" Chu Chí Hâm nghiêng đầu bôi thuốc mỡ đều lên cẳng tay Tô Tân Hạo.

Tô Tân Hạo gật đầu rồi lại lắc đầu, cuối cùng nói không sao.

Sau khi bôi thuốc xong, Tô Tân Hạo đột nhiên rút ra, khiến Chu Chí Hâm không kịp phòng bị, anh nghi hoặc ngẩng đầu lên, phát hiện trong mắt đứa trẻ hiện lên vẻ u sầu.

"Sao vậy? Sao hôm nay tâm trạng của em lại tệ như vậy?"

Không thể nói được, Tô Tân Hạo cau mày suy nghĩ, không biết nên nói cái gì.

"Nếu không...thầy, chúng ta...ly hôn đi."

Chu Chí Hâm sợ nhất khi nghe đến từ ly hôn, anh thực sự rất thích Tô Tân Hạo. Ngay lần gặp đầu tiên anh đã có cảm tình với em, anh cũng biết ơn vì cuộc hôn nhân sắp đặt này thực sự đã mang đến cho anh cơ hội gặp được tình yêu đích thực đời mình.

"Tại sao?" Chu Chí Hâm nhận ra thanh âm của mình trầm đi và khàn khàn, "Cho tôi một lý do."

"Bởi vì... chúng ta tuổi tác quá chênh lệch..." Tô Tân Hạo vô thức buột miệng, nhưng lại sợ Chu Chí Hâm hiểu lầm, thế là nói tiếp: "Ý em là, giữa chúng ta sẽ có khoảng cách thế hệ... "

"Đúng vậy, nói như thế nào..." Tô Tân Hạo càng nói càng lo lắng, cảm thấy tất cả những cuốn sách mình đọc trong hai mươi năm qua đều là vô ích, em không thể ép ra được vài chữ, nhất là những lời nói vào thời điểm quan trọng, "Em nghĩ..."

"Ý em là, tôi không thể cho em cảm giác yêu đương và sự lãng mạn ngọt ngào mà em mong muốn." Chu Chí Hâm nói với đôi mắt đen tối, với cảm xúc phức tạp trong giọng nói.

Tô Tân Hạo không biết nên nói cái gì, em sợ gật đầu sẽ làm tổn thương Chu Chí Hâm, nhưng đây quả thật là cảm giác của em.

"Em xin lỗi."

Chu Chí Hâm lắc đầu, vặn chặt nắp lọ thuốc mỡ.

"Soái Soái, chia tay khi đang yêu thực sự rất đau lòng."

Chu Chí Hâm chưa bao giờ gọi em bằng biệt danh nên Tô Tân Hạo tưởng anh không biết. Điều này khiến em mất bình tĩnh, đôi tai đỏ bừng khi nhìn chằm chằm Chu Chí Hâm.

"Em xin lỗi, em xin lỗi......"

Thực ra em cũng không biết mình xin lỗi vì điều gì.

"Nhưng em đã gả cho anh rồi, anh cũng yêu em," Chu Chí Hâm dựa vào tường, vẻ mặt âm trầm nói: "Nếu em muốn cái gì thì có thể cùng anh bàn bạc, đừng nhắc tới chuyện ly hôn, được không? "

Quả thực, Tô Tân Hạo cảm thấy mình cực kỳ bốc đồng, điều này không chỉ khiến Chu Chí Hâm tổn thương mà còn khiến chính bản thân xấu hổ. Em cảm thấy mình thật sự ngớ ngẩn.

"Không ly hôn, em xin lỗi!"

Đôi mắt Tô Tân Hạo vừa xót xa vừa đáng thương, Chu Chí Hâm thậm chí còn có thể cảm nhận được Tô Tân Hạo cũng thích mình.

"Anh có thể học bất cứ điều gì em muốn."

Cuộc trò chuyện ngày hôm đó không có hồi kết, cuối cùng hai người chìm vào giấc ngủ mà không nói lời nào. Nhưng sự thay đổi của Chu Chí Hâm quả thực là ngoài dự đoán, anh từ lạnh lùng xa cách trở thành một người đàn ông đeo bám, cả trường gần như biết rằng hai người họ đang có quan hệ tình cảm.

"Sao anh lại ra ngoài lúc trời mưa to thế này? Nhỡ bị cảm lạnh thì sao?"

Không ai biết tại sao mùa đông trời lại mưa to như vậy, Tô Tân Hạo cầm một chiếc ô nhỏ, bị Chu Chí Hâm ôm vào trong, kéo xuống dưới ô để tránh mưa.

"Anh đến đón em tan học."

Trình Dục và Trương Trạch Vũ bị tra tấn đến rơi nước mắt, suốt ngày mắng mỏ cặp đôi này không phải là con người. Đồng Vũ Khôn không có phản ứng gì cả, cậu và Dư Vũ Hàm vẫn đang hòa hợp.

Lần đầu tiên hai người hôn nhau là ngày 20 tháng 5. Vừa đúng dịp cuối tuần, Chu Chí Hâm đặc biệt đặt nhà hàng để đưa Tô Tân Hạo đi chơi lễ.

Bầu không khí trở nên cao trào và cả hai đều ở gần nhau. Chu Chí Hâm nghiêm túc hỏi Tô Tân Hạo liệu anh có thể hôn em không?

Tô Tân Hạo khẽ gật đầu, sau đó Chu Chí Hâm hôn em, nụ hôn rất dịu dàng. Em cảm thấy cánh môi của mình như đang bị anh hút, thậm chí còn có cảm giác tê dại.

"Tuy rằng anh không thể lãng mạn được," Chu Chí Hâm đột nhiên nói khi nắm tay Tô Tân Hạo trên đường về nhà, "nhưng anh có thể giặt quần áo, nấu ăn và chăm sóc người khác. Anh hứa sẽ chăm sóc em thật tốt và con của chúng ta trong tương lai!"

KẾT THÚC.

Chú thích:
Ở Trung Quốc, ngày 20 tháng 5 được viết là 520 và được phát âm gần giống với cụm từ "wǒ ài nǐ" - 我爱你, tức là "tôi yêu bạn". Vì vậy, ngày 520 được xem là dịp để bày tỏ tình cảm và thể hiện tình yêu của mình với người khác.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com