Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

3. The Odd Man Out

Author: BlackRosesTears
Translator: JinviTr         

Byulyi thức giấc với sức nặng trên cánh tay. Cô mở mắt để nhìn xem chính xác là thứ gì đang đè lên tay mình và một nụ cười hiện trên gương mặt cô khi cô nhận ra không ai khác ngoài Yongsun. Cô nhớ lại chuyện đã xảy ra tối qua và tại sao họ ngủ cùng nhau và chuyện đó làm tim cô đau nhói. Cô không thể tin được cuộc sống của Yongsun lại như vậy, đúng thế, cô không biết về nàng hay cuộc sống của nàng vào thời điểm này nhưng Yongsun đã cho cô thấy một phần của nó và sự cô đơn của nàng.

Và bây giờ Byulyi muốn cho nàng thấy rằng không phải cô ở đây chỉ vì cô là phóng viên mà bởi vì cô quan tâm nàng. Vì thế cô muốn trở thành người hỗ trợ nàng trong tương lai nhưng muốn thế có phải có được lòng tin của nàng nhiều hơn nữa. Bây giờ thì, cô nhìn quanh phòng ngủ của Yongsun nơi mà có lẽ là chỗ duy nhất trong căn hộ này trông như có người ở. Có quần áo nằm ở khắp mọi nơi một số thậm chí có thể xây thành tháp và bên cạnh đó Yongsun thực sự cần dọn dẹp nhiều hơn.

Byulyi cẩn thận dời đầu Yongsun ra khỏi tay mình và đặt nó xuống một cái gối sau đó cô đứng dậy đi vòng quanh căn phòng. Đi một cách cẩn thận để không đạp lên những bộ đồ hoặc thậm chí là kẹp tóc, cô nhận ra rằng phòng của Yongsun cho thấy nàng cũng chỉ là một cô gái giống như mọi người khác.

Có rất nhiều đồ makeup ở trước gương mà Byulyi nghĩ rằng nó không thực sự cần thiết, Yongsun không cần những thứ này vì nàng vốn đã xinh đẹp. Đôi mắt cô tiếp tục đi lang thang cho đến khi tìm thấy tấm ảnh được đóng khung trên tủ quần áo. Cô tò mò bước đến để xem rõ hơn. Khi đến gần cô nhận ra có một Yongsun rất khác trong những tấm ảnh. Một cô gái nhỏ khoảng hai tuổi mỉm cười cùng với bố mẹ mình. Những bức ảnh khác cũng giống vậy nhưng có thể thấy Yongsun lớn lên dần theo từng tấm ảnh. Trong mỗi tấm ảnh trông nàng rất hạnh phúc cùng gia đình và nó cũng cho thấy độ tuổi của nàng khi nàng bắt đầu ăn mặc khác biệt. Nàng luôn mặt quần áo sáng màu nhưng tóc nàng ngắn rồi dài dần dần theo mỗi tấm ảnh, cũng có một tấm ảnh mà nàng có một mái tóc uốn lượn.

Byulyi ấn tượng bởi mỗi tấm hình bởi trông Yongsun thật xinh đẹp và vui vẻ. Cô đi đến trước hai tấm ảnh cuối cùng, một trong chúng trông có vẻ khá mới. Nó không thể quá một năm nhưng hai bức ảnh rất khác nhau. Trong hai tấm này mắt của Yongsun không còn cười nữa và bố mẹ nàng trông cũng rất khác. Trong khi nụ cười của Yongsun có vẻ giả dối và ánh mắt nàng ẩn chứa một câu chuyện buồn, nụ cười của bố mẹ nàng trông rất vui vẻ nhưng theo một cách khác, quần áo của họ trông có vẻ đắt tiền hơn những tấm ảnh trước đó. Trông họ như không còn quan tâm đến con gái mình và thay vào đó họ quan tâm đến những đồng tiền mà nàng kiếm được hơn.

Một tiếng ồn đột ngột vang lên sau lưng Byulyi làm cô quay lại vừa lúc thấy Yongsun đang nhìn cô chằm chắm với một đôi mắt mở lớn.

"Oh, chị thức rồi" Byulyi không biết cư xử thế nào cho đúng bởi vì cô không biết liệu Yongsun có bắt gặp cô đang nhìn những thứ riêng tư của nàng không.

"Đúng vậy..Chào buổi sáng" Giọng nói của nàng không cho Byulyi bất kỳ đầu mối nào về sự lo lắng của mình.

"Chào buổi sáng, chị đã thức bao lâu rồi?" Cô không thể ngăn mình đưa ra câu hỏi

"Đủ lâu để thấy em đang nhìn vào đồ của chị"

Byulyi xấu hổ nhìn xuống đất vì mình bị bắt gặp mà không nhận ra.

"Em-" Cô bắt đầu nói nhưng Yongsun đã cắt ngang trước khi cô kịp xin lỗi.

"Em có tìm được thứ gì thú vị cho bài báo của mình chưa?"

Những lời này làm tổn thương Byulyi nhiều hơn nó có thể, nghe như thể mọi thứ cô làm ở đây chỉ là vì bài báo mà thực sự là không phải thế.

"Em sẽ không viết về những gì mình thấy ở đây nếu chị không muốn"

"Tại sao? Đó không phải là lý do để em ở đây à?"

"Đúng thế, nhưng em không phải là kiểu người sẽ lợi dụng những thứ như vậy"

"Tại sao? Em là người mới à?"

"Đúng vậy nhưng đó không phải điểm chính"

"Thế tại sao em lại như vậy?" Nghe như nàng thực sự muốn biết tại sao trước mặt nàng Byulyi lại cư xử như thế không như trước đây, nàng rất nghi ngờ về cách hành xử của cô.

"Em phải công nhận là nó đúng, em là người mới nhưng nó không phải là điểm chính ở đây. Sự thật em là một fan lớn của chị và chất giọng của chị. Chị giúp em vượt qua một vài thời điểm khó khăn và bởi thế em bắt đầu thích chị. Được gặp chị một ngày nào đó đã từng là một trong những ước mơ của em vì thế em rất vui vì cơ hội này. Nhưng rồi em nhận ra được một vài điều về chị. Như em đã nói với chị hôm qua đấy, em nhận ra chị không vui khi làm ca sĩ như chị từng mong muốn lúc đầu. Em đã bối rối, mặc dù có khả năng là chị đã giả vờ như thế suốt nhưng sau đó em nghĩ rằng chị không phải là người như vậy và em thực sự đúng. Em biết hôm nay mới là ngày thứ hai em ở cùng chị nhưng em vẫn có cảm giác chị là một con người tử tể nhưng chị rất cô đơn và không có cơ hội để hát hay làm bất cứ chuyện gì chị muốn. Lịch trình hôm qua của chị quá dày đặc và cực khổ. Nó phải rất mệt mỏi và nếu em phải diễn một vai mà không phải chính mình mỗi ngày em cũng sẽ buồn vì chuyện đó."

Yongsun không trả lời cô ngay lập tức làm Byulyi hơi hoảng loạn vì có thể Yongsun sẽ đuổi cô ra khỏi phòng hay thậm chí ra khỏi căn hộ trong phút chốc.

"Có lẽ là ý hay nếu mình xin lỗi lần nữa"

Nhưng cô không thể nói nên lời.

"Làm sao em có thể hiểu được quá nhiều thứ chỉ sau một ngày ở đây vậy? Em là ai thế?"

"Em chỉ là một người quan tâm và muốn giúp đỡ chị thôi"

"Thực sự sao? Em sẽ là người đầu tiên đó" Nàng nở một nụ cười hoài nghi.

"Làm sao em có thể là người đầu tiên quan tâm chị chứ? Thế còn gia đình và bạn bè chị thì sao?"

"Em nên biết sau khi nhìn những tấm ảnh sau lưng em chứ. Chị không có bạn bè nữa"

"Tại sao? Chuyện gì đã xảy ra với họ?" Byulyi biết cô đã quá tò mò nhưng cô chỉ muốn biết rõ hơn về người con gái đang đứng trước mặt mình thôi. Người con gái mà cô đã bắt đầu yêu khi nghe giọng hát của nàng lần đầu tiên. Trông nàng bây giờ thật nhỏ bé và dễ thương tổn.

"Chị không muốn làm bạn với họ nữa khi chị nhận ra họ bắt đầu thích tiền và sự nổi tiếng của chị hơn là con người thật của chị. Em có muốn nghe một câu chuyện không?"

Byulyi chỉ gật đầu, đột nhiên cô cảm thấy mình không thể nói gì nữa.

"Khi chị mới ra mắt mọi thứ đều rất tốt. Chị đã rất hạnh phúc vì cuối cùng ước mơ của mình cũng thành sự thật. Mọi thứ quá tốt đẹp khiến chị không nhận thấy hoặc là không muốn nhìn thấy mọi người xung quanh chị bắt đầu thay đổi. Bạn bè chị bắt đầu bám dính chị hơn và khi bọn chị cùng làm những điều đơn giản như trong quá khứ. Bọn chị cùng đi mua sắm và bình thường thì chả có gì với vấn đề tiền bạc nhưng đột nhiên bọn họ bắt đầu phàn nàn như họ không đủ tiền nhưng chiếc áo, hay chiếc váy này thực sự rất cần thiết vì thế họ không thể đợi đến lần sau khi họ có đủ tiền. Mỗi lần như thế chị bảo họ là chị có thể cho họ mượn và họ vui vẻ đồng ý, họ bảo sẽ trả lại sớm nhất có thể. Nhưng chị chẳng bao giờ nhận được nó... Đừng hiểu lầm chị, chị không có vấn đề gì với việc họ không trả tiền cho chị, nó chỉ là tiền thôi và bạn bè luôn quan trọng hơn đối với chị. Nhưng chuyện đó xảy ra quá thường xuyên và khi chị nhận ra được họ thường xuyên gặp gỡ nhau sau lưng chị mà không thèm hỏi chị có muốn đi cùng họ không, chị nhận ra họ đã thay đổi sau khi chị ra mắt. Chị đã hỏi mượn một ít tiền hoặc không cho họ mượn khi muốn mua một vài thứ mới và họ bắt đầu thét vào chị, họ bảo chị ích kỷ và bỏ mặc chị ở đó và chỉ để già vờ như không có gì vào ngày hôm sau. Rồi một ngày chị bắt gặp họ đang nói xấu về chị. Họ bảo chị ngu ngốc ra sao khi cho họ tiền khi mà họ cũng có. Họ cười nhạo chị và nói về những khuyết điểm của chị và đột nhiên chị nhận ra mình chưa bao giờ thực sự là một người bạn đối với bọn họ. Bọn họ là những người đầu tiên làm chị biết được tiền bạc thật sự có thể thay đổi một con người thế nào"

Byulyi không thể tin những gì mình vừa nghe. Không bao giờ, không bao giờ cô đoán được rằng mình có thể biết được một câu chuyện như thế trong đời. Cô biết Yongsun có tiền bởi vì sự thật nàng là một người nổi tiếng, nhưng cô không bao giờ nghĩ đến việc trục lợi từ nó. Việc này làm cô tự hỏi về những con người đã từng giả vờ làm bạn với Yongsun.

"Nhưng bố mẹ chị thì sao? Họ không thể như vậy, đúng chứ?"

Yongsun cười một cách lạnh lẽo. "Đó là những gì em nghĩ bố mẹ sẽ làm hả? Nhưng sự thật rất khác biệt"

"Ý chị là gì khi nói vậy? Đừng nói với em là họ cũng không khá hơn những người bạn của chị nha?" Byulyi thực sự hy vọng rằng Yongsun sẽ nói với cô rằng bố mẹ nàng thực ra không tệ đến thế nhưng cô đã biết trước khi người khi mở miệng bảo rằng đúng vậy.

"Đầu tiên thì chị rất yêu bố mẹ mình, chị thực sự yêu họ mặc dù họ không còn yêu thương chị nữa. Chị vẫn rất yêu họ nên chị muốn em hứa rằng em sẽ không viết bất cứ cái gì xấu về họ"

"Em hứa mà"

"Okay, chị lớn lên trong một gia đình nhỏ. Nhà chị không giàu có nhưng cũng không nghèo khó nhưng bọn chị sống rất tốt. Bố mẹ luôn ủng hộ và giúp đỡ chị theo đuổi giấc mơ của mình. Khi chị thực sự có thể ra mắt họ đã rất vui. Họ đã đến mọi concert của chị, mọi chương trình mà chị có mặt, mọi buổi chụp ảnh mà chị phải tham gia. Không quan trọng nó là gì, họ đã luôn ở đó vì chị. Nhưng khi lần đầu tiên chị đạt giải nhất họ đột nhiên trở nên xa lạ với chị. Chắc rồi, cuộc gặp mặt của bọn chị vẫn diễn ra hết lần này đến lần khác nhưng nó rất ngắn. Lúc đầu chị nghĩ bởi vì chị nghĩ họ cũng giống bạn bè chị vì cái cách họ cười trong những bức ảnh sau lưng em, luôn muốn tiền của chị nhưng chị không thể tin việc đó. Chị vẫn không thể tin được, chị không muốn nó trở thành sự thật vì chị sợ phải nghe câu trả lời từ họ, chị sợ họ sẽ trở thành những con người mà chị ghét.."

"Em rất tiếc khi nghe việc này. Chị có biết họ làm gì không?"

"Không chỉ là những thứ nhỏ nhặt, chị không biết gì về họ hết. Nó cứ như là bọn chị đột ngột trở thành người lạ vậy. Chị chưa bao giờ hối hận vì theo đuổi giấc mơ của mình và nhận ra những người bạn giả tạo kia, nhưng khi chị đánh mất gia đình mình chị bắt đầu tự hỏi liệu việc này có đáng giá không"

"Chị có đáp án cho nó nó chưa?"

"Không, chị có một ý tưởng"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com