Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Rơi

Sau lần thộ lộ của hắn, em như thay đổi. Không cười nhiều như trước, không năng nổ như trước, và, người bầu bạn với em, chẳng phải Tiến Dũng, là Tiến Linh và rượu. Những cơn say quên đi cuộc tình đầy chơi vơi, mệt mỏi, kéo em vào một thế giới đầy đau đớn, nhục dục, và buồn thảm.

Tiến Linh thương em, thương đến từng cm của em. Hắn biết, mọi người lo cho em, bởi sự im lặng đột ngột không rõ lí do. Đức Huy nhiều lần hỏi han em với những câu bông đùa thường ngày mà anh vẫn hay làm, thế nhưng lại nhận lại một nụ cười mỉm chẳng rõ ý tứ. Hay đến như Duy Mạnh, cậu thăm em thường xuyên, trên sân tập hay khi về kí túc. Cậu là người hiểu rõ em nhất, có lẽ còn hơn hắn - một người yêu em đến dại khờ, theo em từ những bước đầu tiên khi cả hai chập chững bước vào sân cỏ - nơi chứa đầy vinh quang và khổ nhọc. Cậu chia sẻ với em những câu chuyện về mọi thứ, hay đơn thuần chỉ là việc hàng ngày, nhưng rồi, cậu cũng chỉ nhận được sự im lặng đến đáng sợ của em. Cậu lo, bèn phải âm thầm quan tâm em mà không dám nói ra, từ đó khiến Tiến Linh như thêm đối thủ. Nhưng gã khờ mãi là gã khờ, Duy Mạnh với em, cũng chỉ là anh em thân thiết mà thôi. Hắn ghen mù quáng, nếu không nhận ra vào phút chót, có thể hắn đã để mất đi một người đồng đội đáng quý như Duy Mạnh. Và, tại sao, ta lại bắt đầu miên man sang quan hệ của Duy Mạnh và Đình Trọng thế này? Nghiệt ơi là nghiệt, đã thân thì không dứt được, là còn Tiến Dũng kia mà. Em khổ, em buồn, và em đau, đau như cái cách gai nhọn của đóa hồng tươi cứa vào lòng...

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com