Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chapter 1: Convergence

Aquarius Everleigh ghét cái tiếng saxophone lười biếng trượt dài trong không khí quyện vào mùi nước hoa đắt tiền và những lời nói dối được đánh bóng này.

Với cô, không có gì ở đây là không có tầng lớp. Tầng lớp nằm trong chất liệu lụa bóng của bộ vest trên người gã đàn ông đang cười giả lả kia, trong ánh lửa lạnh lẽo của viên kim cương trên cổ người phụ nữ nọ, và trong cả cái cách họ ném những ánh nhìn thương hại lướt qua những kẻ ăn mặc xoàng xĩnh hơn. Những kẻ như cô, được mời đến đây để làm nền cho lòng hảo tâm giả tạo của nhà DeLione.

Chiếc váy lụa màu xanh cobalt siết lấy cơ thể Aquarius như một lớp da thứ hai, ngột ngạt đến khó chịu. Mái tóc bạch kim, thứ mà cô thường buông xoã hoặc cột đuôi ngựa một cách cẩu thả, giờ đây được búi cao gọn gàng, để lộ phần gáy trắng ngần và một vài lọn tóc mai mềm mại cố tình buông lơi quanh khuôn mặt góc cạnh. Dẫu chiếc váy lạ lẫm cùng đôi giày cao gót chẳng mấy đẹp đẽ kia chỉ là một bộ đồng phục, nhưng chúng lại tiêu tốn gần như toàn bộ số tiền tiết kiệm của Aquarius. Và đó chỉ mới là điều kiện cần để có được tấm vé vào cửa thế giới mà cô căm ghét đến tận xương tuỷ.

Aquarius lướt qua đám đông, đôi mắt sắc lẹm quét qua những khuôn mặt cười nói, bộ lọc nội tâm tự động phân tích và loại bỏ những tín hiệu nhiễu xung quanh. Mục tiêu của cô đang ở kia.

Cancer DeLione, người thừa kế của đế chế đã nghiền nát gia đình cô, đang đứng giữa một vòng tròn những kẻ xu nịnh. Hắn mặc một bộ vest đen được cắt may hoàn hảo đến từng đường kim mũi chỉ, mái tóc vàng óng được chải chuốt tỉ mỉ, vài sợi lòa xòa trên vầng trán cao một cách có chủ đích. Trông thật quyền lực, như thể cả dải ngân hà nhân tạo ngoài kia đều nằm gọn trong lòng bàn tay. Ly whisky hổ phách sóng sánh trong tay hắn, phản chiếu ánh đèn chùm pha lê, tạo ra những đốm sáng nhảy múa trên tường. Hắn là mặt trời của hệ mặt trời này, và những kẻ khác chỉ là những hành tinh quay quanh, khao khát hơi ấm và ánh sáng từ hắn.

"Thật nực cười," Aquarius nghĩ thầm, ngón tay vô thức gõ nhẹ lên thành ly champagne của mình, tạo ra một nhịp điệu câm lặng chỉ mình cô nghe thấy. "Một mặt trời sắp lụi tàn."

Bởi lẽ bên cạnh nụ cười được lập trình một cách hoàn hảo ấy, là đôi vai hơi trĩu xuống, là ánh mắt lại lạc đi đâu đó, có lẽ là đến một nơi không có những bức tường kính và những lời dối trá mạ vàng này. Hoàn hảo. Một hệ thống có dấu hiệu mệt mỏi là một hệ thống dễ bị xâm nhập nhất.

Cô đang định hít một hơi thật sâu, khoác lên mình nụ cười được luyện tập kỹ càng và bắt đầu màn kịch của mình thì một tiếng động chói tai xé toạc tấm thảm âm thanh êm dịu của khán phòng. Tiếng thuỷ tinh vỡ loảng xoảng, sắc lẻm và đột ngột vang lên.

Một người phục vụ trẻ tuổi, mặt tái mét, đứng chết trân giữa sàn, nhìn xuống chiếc khay bạc trống trơn và mảnh vỡ của hàng chục ly rượu dưới chân mình. Rượu vang đỏ loang ra như một vũng máu trên nền đá cẩm thạch trắng. Sự im lặng chỉ kéo dài một giây trước khi bị thay thế bởi những tiếng xì xào, những cái liếc mắt khó chịu và làn sóng khinh khỉnh vô hình quét qua cậu bé. Không ai có ý định tiến lên giúp đỡ.

Và rồi, một phản xạ không cần suy tính, một thứ bản năng mà cô đã cố chôn vùi từ lâu, trỗi dậy. Aquarius đặt ly rượu của mình xuống một chiếc bàn gần đó, bước về phía cậu phục vụ. Chiếc váy lụa cản trở từng bước chân của cô. Cô cúi xuống, những lọn tóc bạch kim tuột khỏi búi tóc, xoã xuống bên má. Cô nhặt một mảnh vỡ lớn, giọng nói vang lên rõ ràng trong sự im lặng của đám đông:

– Anh không sao chứ? Coi chừng đứt tay.

Cậu bé ngẩng lên, đôi mắt ngập tràn hoảng sợ và biết ơn.

Từ phía cửa sổ, Cancer DeLione đã chứng kiến tất cả. Hắn không nhìn vũng rượu đổ, cũng không nhìn cậu phục vụ run rẩy. Ánh mắt hắn dán chặt vào người phụ nữ trong chiếc váy xanh cobalt. Trong cả một khán phòng đầy những bóng hình được đánh bóng, cô là nốt lệch duy nhất. Một hành động thừa, một sự tử tế không có chỗ trong thế giới của hắn. Và điều đó, lạ lùng thay, lại khiến thu hút tầm nhìn của hắn hơn bất kỳ cuộc trò chuyện hoa mỹ nào từ đầu buổi tối.

Hắn đợi cho đến khi nhân viên dọn dẹp đến và người phụ nữ kia quay đi, rồi mới chậm rãi bước về phía cô.

– Lòng tốt là một thứ xa xỉ ở đây. – Giọng nói trầm ấm của hắn vang lên ngay sau lưng cô, mang theo mùi hương thoang thoảng của gỗ đàn hương và rượu whisky.

Aquarius giật mình, xoay người lại. Cô chưa sẵn sàng với sự tiếp cận quá chóng vánh ngoài dự tính này.

– Tôi không nghĩ vậy. – Cô đáp, nhanh chóng lấy lại vẻ điềm tĩnh, khoác lên mình lớp mặt nạ đã chuẩn bị. – Tôi chỉ nghĩ không ai đáng bị bẽ mặt như thế.

Đôi mắt màu hạt dẻ ấm áp của hắn nhìn cô chăm chú, một cái nhìn sâu hơn là một lời chào xã giao.

– Một suy nghĩ đáng ngưỡng mộ. Tôi là Cancer DeLione.

– Tôi biết anh là ai. – Cô nói, nhận lấy ly champagne từ tay một người phục vụ đi ngang qua, dùng nó để che đi sự bối rối của mình. – Cả thành phố này đều biết. Tôi là Aquatine.

Một cái tên giả, một danh tính giả, một cuộc đời được dựng nên từ những dòng code. Tối nay, cô là Aquatine, một nhà đầu tư nghệ thuật mới nổi từ nước ngoài. Nhưng vai diễn của cô đã bắt đầu chệch kịch bản ngay từ những giây đầu tiên.

– Aquatine. – Hắn lặp lại, như thể đang nếm thử cái tên trên đầu lưỡi. – Một cái tên đẹp. Vậy, điều gì đã mang một người có suy nghĩ đáng ngưỡng mộ như cô đến Astraea, một thành phố không mấy nổi tiếng về lòng tốt?

– Có lẽ tôi đến để tìm kiếm sự thật đằng sau danh tiếng đó. – Aquarius đáp, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa một sự thách thức. – Tôi tin rằng ngay cả trong những khu vườn được cắt tỉa hoàn hảo nhất, vẫn có những bông hoa dại mọc lên.

Cô khẽ nhấp một ngụm champagne, đôi mắt xanh không rời khỏi hắn.

– Tôi là một nhà đầu tư nghệ thuật, cho nên tôi tìm kiếm những thứ chân thật, những thứ có hồn nhất.

– Nghệ thuật? Ở Astraea này, nghệ thuật là một loại hàng hoá, được định giá bằng danh tiếng và lợi nhuận. Tìm kiếm chân thật ở đây chỉ là một khái niệm xa vời thôi, thưa cô Aquatine. – Cancer khẽ cười, một nụ cười kín đáo không chạm đến mắt.

Hắn đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, về phía những toà tháp chọc trời đang đâm thẳng vào bầu trời đêm nhân tạo.

– Cha tôi đã xây dựng nên thành phố này từ tham vọng. Ông tin rằng quyền lực tự nó đã là một loại hình nghệ thuật. Dù đối với tôi, nó là một thứ nghệ thuật áp đặt.

Hai chữ "cha tôi" như một mũi kim châm thẳng vào tim Aquarius. Cô phải dùng hết sức bình sinh để giữ cho nụ cười trên môi không vỡ vụn.

– Di sản của ông ấy thật ấn tượng. – Cô nói, giọng đều đều một cách giả tạo. – Nhưng những công trình bằng thép rồi sẽ rỉ sét. Chỉ có những câu chuyện, những cảm xúc mà nghệ thuật lưu giữ lại mới thực sự trường tồn. Quyền lực tạo ra những tượng đài, nhưng chỉ có con người mới tạo ra linh hồn cho chúng.

Cancer quay lại nhìn cô, ánh mắt hắn loé lên một tia sáng lạ. Hắn dường như không ngờ tới một câu trả lời như vậy.

– Cô nói cứ như thể cô không thuộc về nơi này vậy.

– Có lẽ tôi không thuộc về nơi này thật. – Cô thừa nhận, rồi nhanh chóng sửa lại. – Nhưng tôi muốn hiểu nó. Và tôi nghĩ, để hiểu một nơi, người ta phải nhìn vào những gì nó cố gắng che giấu, chứ không phải những gì nó phô bày.

Cancer bật cười, một tiếng cười trầm có phần cay đắng. Rồi hắn đưa tay ra, tỏ ý muốn bắt lấy tay cô, như lời chào giữa hai con người vô tình quen biết được nhau:

– Cảm ơn vì cuộc trò chuyện hôm nay, hãy thoải mái tận hưởng bữa tiệc nơi đây, thưa cô Aquatine.

– Cảm ơn vì bữa tiệc. – Aquarius cũng mỉm cười đáp lại.

Khi tay họ vô tình chạm vào nhau, một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng Aquarius. Không phải vì ghê tởm, mà vì Aquarius đã xác nhận được rằng: Đây là kẻ thù bằng xương bằng thịt. Hơi ấm từ da thịt hắn là thật. Và sự căm thù của cô cũng thật như vậy.

Trong khoảnh khắc đó, hình ảnh của bữa tiệc xa hoa mờ đi, nhường chỗ cho một ký ức khác, lạnh lẽo và ẩm ướt hơn nhiều.




Căn phòng áp mái của quán bar chìm trong bóng tối, chỉ được chiếu sáng bởi ánh đèn neon đỏ từ bên ngoài cửa sổ hắt vào, nhuộm đỏ những hạt mưa đang trượt dài trên tấm kính. Mùi khói thuốc lá và rượu rẻ tiền của quận Veins len lỏi vào từng kẽ hở. Đây là lãnh địa của nhà Vaelthorn, một thế giới hoàn toàn cách xa những tòa tháp lấp lánh của Astraea.

Sagittarius Vaelthorn ngồi trên chiếc ghế bành bọc da đã sờn cũ, một chân vắt lên chân kia. Ả mặc một bộ đồ đen tuyền, như thể được dệt nên từ chính bóng tối của căn phòng, tôn lên làn da trắng nhợt gần như trong suốt. Duy chỉ có đôi môi tô son đỏ thẫm là điểm nhấn màu sắc duy nhất trên khuôn mặt sắc sảo. Sagittarius cầm ly rượu whisky, xoay nhẹ, để thứ chất lỏng màu hổ phách sóng sánh trong ly, và để ánh sáng đỏ quạch nhảy múa trên bề mặt.

– Có gan lắm. – Sagittarius lên tiếng, giọng mang đầy ý giễu cợt. – Một con chuột nhắt dám mò vào tận hang cọp.

– Tôi không phải chuột. – Aquarius đáp trả, giọng lạnh tanh. Cô đứng giữa phòng, người ướt sũng vì cơn mưa, nhưng tư thế không hề nao núng. – Và cô biết tôi đến đây để làm gì.

Sagittarius nhếch đôi môi đỏ, nở một nụ cười không hề có ý vui vẻ.

– Cô muốn một lời mời đến bữa tiệc của DeLione. – Sagittarius nhún vai, đều đều tiếp lời. – Đổi lại, cô có gì?

– Một lỗ hổng. – Aquarius đáp, đặt một chiếc máy tính bảng mỏng lên mặt bàn dính nhớp và đẩy nó về phía Sagittarius. Trên màn hình là những dòng code xanh lục đang chạy. – Hệ thống an ninh cảng của chúng. Tôi đã tìm thấy một cửa hậu trong thuật toán mã hóa lịch trình vận chuyển. Nó cho phép người dùng thay đổi dữ liệu trong một khoảng thời gian cực ngắn trước khi hệ thống tự vá lỗi, đủ để một container hàng biến mất khỏi sổ sách.

Sagittarius cười khẩy, ngón tay thon dài đeo một chiếc nhẫn bạc hình rắn gõ nhẹ lên thành ly. Ả thậm chí còn không nhìn vào màn hình. Aquarius có thể cảm nhận được ánh mắt của Sagittarius đang mổ xẻ mình để phân tích từng điểm yếu, từng động cơ.

– DeLione không phải là kẻ thù duy nhất của cô, cô gái ạ. – Sagittarius nói chậm rãi. – Cô đang chơi một ván bài nguy hiểm khi tìm đến tôi đấy.

– Tôi biết đủ để hiểu rằng kẻ thù của kẻ thù là bạn. – Aquarius nhấn mạnh. – Gia tộc Vaelthorn và DeLione có thể đang duy trì một hiệp ước hoà bình giả tạo, nhưng cả hai đều đang chờ cơ hội để xé xác đối phương. Tôi cho cô cơ hội đó, cô có thể khai thác nó, hoặc mặc kệ nó. Tuỳ cô.

Một sự im lặng kéo dài đến nặng trĩu. Aquarius có thể nghe thấy tiếng tim mình đập, một âm thanh lạc lõng giữa tiếng ồn ào của quán bar. Cô biết Nhà Vaelthorn và DeLione là hai con quái vật đang vờn nhau, và cô chỉ là một con chuột lách qua giữa hai hàm răng của chúng. Cuối cùng, Sagittarius bật cười, một tràng cười khẽ nhưng đầy vẻ thích thú.

– Được thôi, Bóng Ma, cô sẽ có lời mời. Nhưng hãy nhớ cho kỹ điều này. – Ả thì thầm, giọng nói giờ đây chỉ còn là tiếng gió rít qua khe cửa. – Nếu cô thất bại, tôi chưa bao giờ nghe đến tên cô. Và cả thành phố này cũng sẽ quên cô nhanh như cách nó lãng quên những vì sao rơi.

Sagittarius đặt ly rượu xuống bàn, tiếng thủy tinh chạm gỗ vang lên khô khốc. Ả đẩy tấm thẻ mời màu đen với những đường vân bạc được qua mặt bàn. Aquarius cầm lấy tấm thẻ, cảm nhận sự nặng trịch của nó trong tay. Nó không chỉ là tấm vé vào cửa nữa. Một giao kèo vừa diễn ra, mà nặng nề hơn bất kì giao dịch nguy hiểm nào cô từng thực hiện.

Aquarius đứng dậy và rời đi, không hề ngoảnh lại. Dù cảm giác về ánh mắt của Sagittarius vẫn dính chặt vào lưng cô như dao găm cho đến khi cô bước ra khỏi cửa.



Aquarius rời khỏi bữa tiệc ngay khi có cơ hội. Cô không ngoái đầu nhìn lại. Lớp vỏ "Aquatine" vỡ tan sau lưng cô, trả lại một Aquarius Everleigh kiệt sức và trống rỗng.

Cô đi bộ, để đôi chân trần tiếp xúc với vỉa hè lạnh lẽo sau khi đã vứt đôi giày cao gót chết tiệt vào thùng rác gần nhất. Không khí trong lành của đêm sau cơn mưa gột rửa mùi nước hoa và sự giả tạo khỏi người cô. Cô đi từ ánh sáng choáng ngợp của quận Zenith, xuyên qua những khu phố trung tâm đang dần chìm vào giấc ngủ, và cuối cùng trở về với mạng lưới những con hẻm chằng chịt, ẩm ướt của quận Veins.

Đây mới là nhà. Nơi những ánh đèn neon đủ màu chảy dài trên những vũng nước mưa, nơi mùi thức ăn đường phố hoà quyện với mùi rác thải và tiếng nhạc ồn ào từ những quán bar không bao giờ ngủ.

Căn hộ của họ nằm trên tầng ba của một khu chung cư cũ với cầu thang bộ kêu cọt kẹt dưới mỗi bước chân. Cô tra chìa khoá vào ổ, cánh cửa mở ra, và một luồng hơi ấm quen thuộc cùng mùi cà ri thơm phức ùa ra chào đón cô.

Virgo đang ngồi ở bàn ăn, đọc một cuốn sách y học dày cộp. Anh ngẩng lên khi nghe tiếng cửa, đôi mắt hiền hậu ánh lên vẻ lo lắng. Nhìn anh cặm cụi bên những trang sách về cách cứu chữa con người, Aquarius thấy thật mỉa mai cho bản thân mình.

– Về rồi à?

– Ừm. – Aquarius gật đầu, vào phòng tắm lột bỏ chiếc váy lụa và ném nó vào một góc như thể nó dính bẩn, thay bằng chiếc áo phông cũ và quần ngủ. Cô ngồi xuống bàn ăn, để cho toàn bộ sức nặng của cơ thể đổ dồn xuống chiếc ghế gỗ. Lớp vỏ bọc gai góc của cô dường như tan chảy dưới ánh đèn vàng ấm áp của căn bếp.

– Công việc thế nào rồi? – Virgo hỏi, giọng anh lúc nào cũng nhẹ nhàng. Anh không bao giờ hỏi chi tiết, chỉ cần biết em gái mình vẫn ổn là được.

– Vẫn vậy. – Cô trả lời qua quýt, và một miếng cơm nóng vào miệng. – Chỉ là vài dự án an ninh mạng cho mấy công ty nhỏ thôi ạ.

Mùi vị của món ăn anh nấu, sự quan tâm không cần lời nói của anh, tất cả đều là một liều thuốc an thần. Nhưng nó cũng là một lời nhắc nhở cho Aquarius. Virgo là lý do cô phải làm tất cả những điều này. Anh là phần tốt đẹp nhất của quá khứ, là tất cả những gì cô phải bảo vệ ở hiện tại.

– Còn anh? Phòng khám hôm nay có đông không? – Cô hỏi, phá vỡ sự im lặng.

– Cũng như mọi khi. Vài vết thương do ẩu đả, vài ca cảm cúm. – Anh dừng lại, liếc nhìn xuống bàn chân của Aquarius. – Mà chân em kìa, lạnh ngắt. Sao không mang giày?

– Nó làm em đau chân. – Cô lầm bầm, rụt ngón chân lại.

Virgo thở dài, đứng dậy lấy một chiếc khăn bông và nhẹ nhàng lau khô chân cho cô. Hơi ấm từ tay anh truyền qua lớp khăn khiến Aquarius khẽ rùng mình.

– Aquarius, nhìn anh này.

Cô miễn cưỡng ngẩng lên.

– Cái công việc 'lập trình' này, nó đang bào mòn em đấy. Đã bao lâu rồi anh không thấy em thực sự mỉm cười? – Giọng anh không trách móc, chỉ đầy xót xa.

Cổ họng cô nghẹn lại. "Từ cái ngày bố mẹ mất," cô muốn hét lên như vậy. Nhưng  Aquarius chỉ lắc đầu, cố nặn ra một nụ cười mà chính cô cũng thấy nó thảm hại.

– Em ổn, Virgo. Thật đấy. Chỉ là một dự án khó nhằn thôi, sắp xong rồi.

Virgo không hỏi thêm. Anh biết có hỏi cũng vô ích. Anh chỉ lặng lẽ đứng dậy, gắp thêm một ít thức ăn vào bát cho cô. Sự im lặng giữa họ chứa đầy những điều không thể nói ra.

Nỗi đau về gia đình đã tan vỡ, về gánh nặng của mười năm sống dưới một cái tên khác, và cả nỗi sợ hãi về một ngày nào đó, bóng tối mà Aquarius đang dấn thân vào sẽ nuốt chửng cả hai. Nhưng Virgo là lý do duy nhất khiến cô còn bám víu vào thế giới này, là mỏ neo giữ cô khỏi bị cuốn trôi vào vòng xoáy hận thù.

– Ngon lắm. – Cô nói khẽ, một lời thú nhận hiếm hoi.

– Ăn nhiều vào. Ngày mai trời sẽ lạnh đấy. – Virgo chỉ mỉm cười, xoa lấy đầu em gái.

Aquarius gật đầu, cúi xuống bát cơm của mình. Bên ngoài cửa sổ, những tòa nhà chọc trời của Astraea vẫn lấp lánh như một lời hứa hão huyền về một thiên đường không có thật. Nhưng ở đây, trong căn bếp nhỏ này, giữa mùi thức ăn và sự hiện diện của anh, cô tìm thấy một chút hơi ấm, một lý do để tiếp tục chiến đấu. 

Vì anh. Vì gia đình mà họ đã mất. Và vì một ngày nào đó, cô sẽ bắt cả dải ngân hà giả tạo kia phải trả giá.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com