Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

#6

Sau hôm đó, trong suốt hai tuần liền tôi đều ghé qua nhà cậu ta đều đặn để kiểm tra.

Phan Hoàng là một người nhạy cảm cực kì, nên dù ngoài mặt mọi người có thể thấy cậu vui vẻ, vô tư như vậy chứ khi ở một mình thì ai biết cậu ta sẽ làm ra loại chuyện gì, nhất là khi phải bất ngờ rời bỏ một mối tình lâu như thế. Tin hay không thì tùy, chứ có lần tôi bắt gặp cậu ta tự hại mình sốt cao đến hơn 39 độ mà vẫn cố chấp trùm chăn không chịu uống thuốc cơ mà. Lo chạy đôn chạy đáo gần chết...

Tất nhiên đi đâu thì cũng phải có lý do. Cả tuần đó mỗi lần qua tôi phải xách theo một túi đồ ăn làm lý do chính đáng để qua. Mặc dù ví tiền của tôi đang thở oxi nhưng tính mạng Phan Hoàng quan trọng hơn nên tôi cũng cắn răng chấp nhận. Phan Hoàng thấy tôi sang nhiều nên hình như cậu cũng lờ mờ nhận ra lý do mà có lần tôi sang, cậu ta nói với tôi.

- Tao tự lo được rồi, mày không cần qua nữa đâu Bảo Hoàng. Với lại tao cũng có còn phải trẻ con nữa đâu.

- Đ*o tin được mày. Một lần thôi là đủ lắm rồi.

- Thế thôi, nhưng mà lần sau sang không cần phải mang đồ ăn qua đâu, tốn tiền với cả tao không ăn hết.

- Chứ không phải mày sợ mày không trả lại đủ hả?

- Làm đ*o gì phải sợ. Tao không ăn được hết thật, lắm vờ cờ.

- Không ăn hết thì đưa đây tao ăn.

- Nhưng nghĩ lại thì.. Đều tấm lòng của anh Bảo Hòn đây nên bé không dám từ chối đâu. Bé cạm ưn anh rấc nhiều nè.

- Mọe thôi đi mày. Sởn hết cả da gà...

Sau đó mấy hôm thì Phan Hoàng nó mới kể cho mấy đứa trong team nghe hay sao ấy mà cái hôm định mệnh đấy tôi ngủ dậy, định mở điện thoại lên kiểm tra giờ như bao ngày mà thấy hơn ba chục cái thông báo từ messenger, tất cả tin nhắn đều là từ một cái nhóm mới hội tụ đầy đủ thành viên trong team trừ Phan Hoàng. Nội dung cuộc hội thoại đó có thể tóm tắt một cách sương sương là một kế hoạch ám sát con gái nhà người ta cực kì phức tạp, tinh vi và gay gấn hơn cả trong Conan.

Và bản thân tôi trường hợp đó dĩ nhiên đã chọn cho mình con đường an toàn nhất, tắt thông báo và ngủ tiếp, một phần vì hôm đó tôi không có tiết nên tranh thủ được chút nào hay chút đó, chín phần còn lại là để bảo vệ cuộc sống sinh viên của mình. Nhưng rồi chưa tận hưởng được bao lâu thì tôi đã bị bố mẹ vào tận phòng xách dậy vì thằng Hiếu và mấy đứa nữa trong nhóm tới tận của nhà tôi để rủ qua nhà Phan Hoàng thăm nó. Với một con người chơi với chúng nó đủ lâu để hiểu được ý nghĩa của từ "thăm" nó là như thế nào thì sự việc tiếp theo chắc ai cũng đoán ra được...

Vừa tới thì thấy cậu đang livestream thì tới teanh nhau chiếm spotlight, hát karaoke tùm lum rồi lại tám phét, chửi nhau loạn lên trên sóng. Phan Hoàng nó cũng không phải dạng vừa, nó cũng vui vẻ hùa theo nhiệt tình, có khi còn hơn cả thế nữa. Nhìn thấy nó cười tươi roi rói sau bao nhiêu ngày như thế, tự nhiên tôi cũng bất giác mà mỉm cười theo. Bỗng lúc ấy một giọng nói nửa nghi nửa ngờ được cất lên sau lưng tôi.

- Ê, sao nãy giờ mày nhìn thằng Phan Hoàng suốt thế?

Tôi lúc đó nhìn nó với ánh mắt khó hiểu vô cùng. Nhớ trước đó tầm vài phút tôi thấy nó còn cười muốn thăng thiên mà sau đó lại có thể nhanh chóng trưng ra vẻ mặt nghiêm nghị đến đáng sợ như vậy.

- Thì thấy nó vui vẻ lại được chứ sao. Mấy hôm trước nhìn nó như người mất hồn ấy...

- Mày biết trước cả bọn tao?

- Ừ... Nó sợ chúng mày lo nên giờ mới dám nói cho chúng mày biết. (Chứ thực ra chúng mày khỏi cần biết cũng được)

- À, ra vậy...

Long cũng không phải người nhiều chuyện, nhưng chuyện gì nó cũng phải hóng bằng được, nên lúc đó tôi cũng không dám mở miệng nói quá nhiều. Sau đó tôi bị Koben và Thắng kéo vào nên cũng phải hùa theo mà vui. Tới lúc mệt quá thì tắt live mà kéo nhau mò ra tủ lạnh nhà cậu kiếm đồ ăn.

Được cái Phan Hoàng nó hay nấu cơm lười với trứng xào nấm kim châm nên tủ lạnh nhà nó cũng phong phú đồ ăn làm nguyên liệu lắm. Bọn tôi bày ra một vài món đơn giản rồi lấy bia ra để vừa ăn vừa uống với nhau.

Tôi không phải là người có tửu lượng quá cao vả lại còn lái xe nên cũng chỉ dám uống hết một lon thôi mặc cho những lời ép uống thêm. Còn bọn kia khỏi nói, chúng nó mỗi đứa tu đến 4-5 lon một cách nhiệt tình để rồi chúng nó mỗi đứa một góc lăn ra đất ngủ ngon lành còn mỗi tôi còn tỉnh táo. Tôi lúc đó bất lực lắm mọi người, định bỏ chúng nó về luôn đó mà lỡ liếc mắt sang thằng Phan Hoàng.

Ôi duma, Phan Hoàng khi ấy đẹp đến mê hồn luôn mọi người, thề đ*o đùa. Lúc bình thường nhìn cậu ta đã dễ thương rồi, lúc đó còn thêm men bia làm mặt nó đỏ lựng lên nhìn không khác gì con gái luôn. Tôi là con trai tôi còn mê...

Tôi đã nán lại đến gần cậu ta để ngắm rõ hơn. Bình thường cái mỏ nhỏ này của nó vừa gợi đòn vừa hỗn láo cực kì, mà giờ ngủ trông xinh hẳn ra. Phan Hoàng gầy hơn trước nhiều rồi, bằng chứng lù lù hiện rõ trên đôi gò má xương xẩu, vậy mà nói mãi chẳng nghe gì cả.

Bỗng lúc đó có một cảm giác kì lạ xông thẳng lên đại não tôi. Đầu tôi ong ong, cơ thể cứ thế không tự chủ được mà tiến gần cậu hơn. Khoảng cách giữa hai sống mũi của chúng tôi giảm dần về con số không, mặt tôi gần như áp hẳn và mặt cậu, hứng chịu từng đợt thở hắt ra nóng ran. Men bia nồng nặc xộc thẳng vào mũi khiến tôi choáng váng đến mê dại. Tôi không nhớ lúc đó tôi nghĩ gì trong đầu, chỉ vô thức nhận ra rằng lúc đó tôi thực sự đã mất kiểm soát mà càng lúc càng từ từ rút ngắn khoảng cách giữa hai khuôn mặt. Nhưng nói nghe nực cười thật, một con người trải qua mấy mối tình, có kinh nghiệm, luôn biết cách không để bản thân đi quá giới hạn và luôn kiềm chế ở trong khả năng như tôi lại có thể ngồi đây miêu tả lại những hành động ngu ngốc đó của mình. Nhưng.. Thực sự đó là lần đầu tôi có cảm giác kì lạ đó dù cho đã trải qua không biết bao lần làm những chuyện như này. Nhưng lần này khác, cảm giác hồi hộp đến tột độ, người tôi khi ấy nóng ran lên từng cơn, trái tim cứ gào thét liên hồi trong lồng ngực, nó muốn tự tay cắt đứt sợi dây lý trí cuối cùng của tôi mà thay não điều khiển tất cả.

Một thứ cảm xúc tôi chưa từng có với ai trong bất kì mối tình nào trước đó. Tôi đã cố gắng miêu tả nó hợp theo ý tôi nhất có thể rồi, nhưng để mà nói thì nó thực sự khó có thể mô tả thành lời. Dù vậy vẫn muốn ghi lại vì đó là một trải nghiệm và một kỉ niệm đáng nhớ trong cuộc đời nhàm chán này của tôi.

Mà ngoài lề chút, các bạn biết vì sao tôi ghét thằng Long vô cùng không? Tại vì nó luôn biết cách để phá đám những khoảnh khắc quan trọng. Có thể kể đến những lúc ngồi bắn Valorant với Sang, Phan Hoàng và tôi thì ngay giây phút thằng Sang đang cố để gỡ bom thì nó, không biết vô tình hay cố ý mà ném cho Sang quả choáng để nó không thể gỡ được nữa mà bị địch phát hiện ra bắn hạ ngay lập tức. Sang thì khỏi nói, nó dẹp mẹ game luôn.

Và ngay khoảnh khắc khi môi tôi chỉ còn cách một chút nữa là chạm đến nơi cần đến, Long đã thể hiện cái "tài năng" đó một cách thành thục khi nói vống lên với giọng nói còn tồn lọng hơi men bia:

- Ê chúng mày đang làm cái gì đó??

Tôi giật mình lấy lại toàn bộ ý thức mà quay ngoắt sang nhìn nó. Trái tim lại đập liên hồi vì sợ hãi. Tôi sợ thằng Long đã nhìn thấy tất cả, sợ rằng nó sẽ ghê tởm, sẽ nói với Phan Hoàng, với mọi người. Lúc ấy tôi thực sự rất sợ cho tới khi nghe câu:

- Chúng mày chơi gái đ*o rủ tao, đ*t con mẹ bạn bè như l*n.

Sau đó Long nó lại gục xuống ngủ say như chết. Tôi thề là nếu ngay thời điểm đó tôi mất bình tĩnh là tối hôm đó nó sẽ phải tỉnh dậy với một bộ đồ bệnh nhân trong một căn phòng trắng nào đó rồi. Lúc đó định thần lại thì tôi mới phát giác ra những hành động tôi vừa làm. Thề với trời là lúc đó tôi bị cậu ta dụ, tôi bị cậu ta thao túng tâm lý đó!?

Tôi để lại một lời nhắn trong nhóm rồi đi về trước. Lúc đấy tôi không thể ở lại thêm một giây phút hay tích tắc nào nữa, ai biết sẽ có gì xảy ra chứ...

Về nhà trong sự ngạc nhiên của bố mẹ, tôi đã đóng sầm cửa lại mà nằm cả ngày trong đó như người mất hồn. Tôi không muốn mô tả lại lúc đó nữa đâu, hỗn loạn lắm nên bỏ qua đi. Và đó là cách mà hạt giống cảm xúc đầu đời được gieo thẳng vào trái tim tôi, cho tương lai một mầm tình yêu phát triển lớn mạnh về sau...

À tôi quên chưa cập nhật thêm tình hình nhóm tôi dạo này. Chúng nó đã đi lên rất rất nhiều từ những content xamlone gây cười ẻ cực mạnh cho người xem, kênh của bọn nó đã đi lên rất nhanh từ đáy xã hội và được biết đến rộng rãi. Lúc đó cũng là lần đầu tiên Sang, Phan Hoàng và Hiếu được mời đi chụp ảnh quảng cáo cho một tựa game mà nhà phát hành nhờ chúng nó chơi thử với mục đích quảng bá tới cộng đồng.

Phải nói lúc đó cái nhóm chat trên messenger của bọn tôi như muốn nổ tung tại chỗ, chúng nó chém gió xamlone tới nỗi có khi sức mạnh của cơn gió đó vượt xa cả tâm bão Haiyan hồi trước. Tôi phải chặn tin nhắn và tắt thông báo để đi ngủ bởi nếu không chắc tôi sẽ thức trắng đêm. Trước buổi chụp ảnh một ngày, tôi dành cả một tối quý giá chỉ để ngồi chung vui với chúng nó trong một discord triệu tập của thằng Sang. Nó ba hoa bốc phét đến tận chín tầng mây nhưng đứa nào đứa đó cũng hưởng ứng nhiệt tình, thậm chí còn hứng hơn. Nói là vậy chứ tôi cũng mừng cho chúng nó nhiều lắm, cuối cùng thì sau tất cả, bạn bè mình cũng đã thành công theo cách họ mong muốn thì bản thân mình cũng thấy vui thay luôn cho họ đó chứ.

Nhất là cậu, người con trai đã kiên trì theo đuổi niềm đam mê và sẵn sàng dang rộng cánh tay giúp đỡ anh em hết mình để cùng đi lên phát triển được như bây giờ đây...

Mặc dù những người còn lại ngoài ba người được nêu trên không cần phải đi đến chỗ chụp ảnh làm gì nhưng mà vẫn bị kéo đi với lý do của Sang là để chung vui. Mặc dù tôi định chẳng đi đâu vì đồ án còn chưa làm xong nhưng đến cả Phan Hoàng nó năn nỉ tôi thì sao tôi từ chối được chứ... Mà cũng may mà studio đó ở Hà Nội chứ không cũng căng lắm.

Chủ đề của booth chụp ảnh là để quảng bá nên ba chúng nó phải mặc vest vào cho lịch sự. Sang với Hiếu thay xong trước và ra bốc phét với mấy đứa kia từ lâu mà mãi tôi vẫn chẳng thấy Phan Hoàng đâu, cứ vậy ngó nghiêng xung quanh tìm cậu ta.

Tới lúc cậu ra thì tôi đúng chính xác là ngơ ra luôn. Bộ vest như được sinh ra dành riêng cho cậu vậy. Từng đường chỉ ôm sát người vừa khít, còn pha màu xanh đen làm nổi bật lên làn da trắng tự nhiên không tì vết của cậu. Nói thẳng ra là đẹp mê hồn, đẹp không tì vết... Và tôi cũng hết từ để miêu tả luôn rồi... Lúc đó tôi thực sự bị cậu ta thao túng tâm lý thật. Cả buổi chụp ảnh đó tôi thực sự không rời mắt khỏi cậu ta quá một phút. Lúc cậu ta cười lên nhìn vào camera thì thôi, tim tôi đập liên hồi trong lồng ngực, tới nỗi tai tôi còn nghe rõ tiếng "thình thịch" phát ra một cách lộ liễu. Tôi cố hít thở một cách khó khăn để giữ lại chút ý chí mà nghiêm túc đứng đợi chúng nó chụp xong.

Và khoảnh khắc đó... Khi mà chúng nó chụp xong, Phan Hoàng ra trước cả 2 đứa kia, bất ngờ tiến đến trước mặt tôi nở một nụ cười tươi như nắng Hà Nội đầu hè mà ôm chầm lấy tôi.

- Bảo Hoàng, cảm ơn mày.

"Thịch"

Thời khắc đó tôi đã cảm nhận rằng chiếc hạt giống cảm xúc kia bắt đầu biết cắm những chiếc rễ nhỏ vào sâu trong trái tim mình để phát triển...

Tôi biết yêu rồi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com