14
Trên đường trở về phòng, Đỗ Khánh Tú đi phía sau hắn, lặng lẽ quan sát Phác Xán Liệt và Biên Bá Hiền. Thật ra anh đã sớm nghi ngờ người Phác Xán Liệt thích là Biên Bá Hiền. Bởi vì anh phát hiện Biên Bá Hiền không biết Phác Xán Liệt có người thích, còn tùy tiện nói Phác Xán Liệt sống thanh tâm quả dục, giống y chang mấy lão hòa thượng.
Điều này rõ ràng là không bình thường.
Phác Xán Liệt dám nói cho một người ngoài hắn có người trong lòng, nhưng lại không dám nói cho Biên Bá Hiền là bạn cùng phòng hắn, đây còn không phải là trong lòng có quỷ à?
Chỉ là sau này khi anh quan sát lúc bình thường hai người này ở chung, thật sự vô cùng trong sáng, hoàn toàn là mối quan hệ anh em tốt, thật sự không tìm ra chút mập mờ nào hết, anh mới chậm rãi buông lỏng cảnh giác. Nhưng vừa rồi ở suối nước nóng, nhìn thấy lỗ tai ửng hồng của Phác Xán Liệt, anh đột nhiên nhận ra -- có lẽ cái gọi là thản nhiên của Phác Xán Liệt cũng không phải bởi vì không thích, mà là quá thích.
Biên Bá Hiền là một tên trai thẳng, lại còn ngốc nghếch, trời sinh ra đã thiếu dây thần kinh, Phác Xán Liệt chắc chắn biết nếu hắn nói ra, chỉ sợ ngay cả làm anh em cũng không làm được. Hắn chỉ có thể cố ý tránh thân mật với Biên Bá Hiền khi ở chung, cố gắng tuân thủ điểm mấu chốt của ranh giới bạn bè.
Nhưng thích một người thì làm sao mà giấu được?
Sau khi ngâm mình trong suối nước nóng, mọi thứ đã rõ ràng, chẳng qua có Biên Bá Hiền ở đây, Phác Xán Liệt mới gấp gáp như vậy. Buổi chiều cũng vậy, Phác Xán Liệt cùng Biên Bá Hiền đi chùa, rõ ràng là người không tin quỷ thần, hắn lại ở bên cạnh Biên Bá Hiền mua bùa nhân duyên, treo ở trên túi. Toàn bộ quá trình đều không nói năng gì, trong sạch thẳng thắn, nhưng ở khắp mọi nơi đều có dấu vết.
Anh có cảm giác cuối cùng cũng giải được câu đố, thế mới nói, bảo sao Phác Xán Liệt siêng năng đến nhà anh như vậy, thoạt nhìn là biết không yên lòng.
Nhưng nhìn hai người đi trước mặt mình, trong lòng lại do dự không biết phải làm sao.
Phác Xán Liệt nghiêng đầu nói chuyện với Biên Bá Hiền, Phác Xán Liệt cao chừng 1m9, Biên Bá Hiền lại chỉ cao khoảng 1m7 trở lên, chiều cao hai người chênh lệch rất nhiều, nhưng đứng cùng một chỗ lại rất hài hòa, đều mặc áo choàng tắm màu đen, tuy rằng hoa văn bất đồng, nhưng nhìn lại rất giống tình nhân.
Tuy nói Biên Bá Hiền từ nhỏ đến lớn hầu như không có duyên với người khác phái, nhưng rất được mấy đứa con trai thích, diện mạo cậu giống mẹ, ngũ quan thanh tú, đáng yêu, từ khi còn học mẫu giáo, đã luôn có mấy đứa con trai nhận nhầm cậu là con gái, đuổi theo phía sau gọi công chúa, còn lớn tiếng tuyên bố sau này muốn cưới Biên Bá Hiền làm vợ, Vốn tưởng Biên Bá Hiền sau khi lớn lên sẽ khác, ai ngờ vẫn là tai họa cho người anh em tốt bên cạnh.
Đỗ Khánh Tú nhìn chằm chằm gương mặt mềm mại của Biên Bá Hiền, bình tĩnh thở dài, đúng là tạo nghiệt mà. Anh tất nhiên sẽ thiên vị Biên Bá Hiền vô điều kiện, tuyệt không ngu ngốc giúp Phác Xán Liệt làm mai, bản thân Biên Bá Hiền nhà anh là một tên trai thẳng, tâm tư đơn giản, gặp phải loại người mưu mô chước quỷ như Phác Xán Liệt, có thể bị ăn đến cặn xương cũng chẳng còn. Nhưng nhìn Phác Xán Liệt vẫn luôn nhớ thương đứa cháu trai ngốc nghếch của mình như vậy, trong lòng thích muốn chết cũng không chịu mở miệng, chỉ có thể giả bộ làm anh em tốt ở bên cạnh...
Anh lại cảm thấy Phác Xán Liệt cũng hơi đáng thương.
Đỗ Khánh Tú thu ống tay áo lại, có chút lo lắng.
Phác Xán Liệt Tâm lơ đễnh nghe Biên Bá Hiền nói nhảm, vào tai trái ra tai phải, chẳng nhớ được cái gì. Tâm tư của hắn hơn phân nửa đều rơi trên người Đỗ Khánh Tú phía sau, ánh mắt không ngừng liếc về phía sau. Cũng không biết vì sao, từ lúc ở suối nước nóng đến giờ, hắn cảm thấy anh đang lo lắng, giống như đột nhiên có tâm sự, cũng không muốn đi cùng hai người bọn họ, một mình lững thững đi phía sau, mặt mày ủ rũ, không biết đang nghĩ cái gì.
Hắn có lệ đáp lại Biên Bá Hiền vài câu, cực kỳ không để ý "Ừ" một tiếng, lại nhìn thoáng qua phía sau, vừa lúc đụng phải tầm mắt anh. Hai người bốn mắt nhìn nhau, mỗi người đều có tâm tư riêng. Trong mắt Đỗ Khánh Tú phản chiếu ánh đèn sáng ngời, tràn ngập sự do dự. Phác Xán Liệt cau mày nghi ngờ, vì sao hắn cảm thấy, ánh mắt Đỗ Khánh Tú nhìn hắn, giống như mang theo một chút thương hại ấy nhỉ?
Nhưng lúc này bọn họ đã đi tới biệt thự ở, Biên Bá Hiền đi trước, nhưng cậu không mang theo thẻ phòng, kéo cổ họng gọi chú mình, "Chú ơi, mau mở cửa đi,"
Giọng nói này khiến người ta giật mình. Đỗ Khánh Tú không nhìn Phác Xán Liệt, đi lên phía trước dùng thẻ phòng quẹt cửa biệt thự.
Biệt thự này có diện tích không lớn, nhỏ nhắn, tao nhã, phía sau có một cái sân nhỏ, làm thành kiểu cầu nhỏ nước chảy, mùa thu, cây quế trong sân mới nở hoa, hoa nhỏ màu vàng to bằng hạt gạo, đi qua tàng cây đều thấm một tầng hương thơm. Vào phòng khách, Biên Bá Hiền lại chạy đi lục lọi hành lý của mình, phải lôi kéo bằng được Đỗ Khánh Tú và Phác Xán Liệt đánh bài, hai người đồng ý, dù sao bây giờ mới hơn chín giờ, cũng không có việc gì làm. Nhưng trận bài này chỉ có một mình Biên Bá Hiền chơi vui vẻ nhất, hai người còn lại đều có chút thất thần.
Điều kì tích đã xảy ra, cuối cùng cậu lại thắng được tiền từ tay Phác Xán Liệt và Đỗ Khánh Tú, ngay cả chính cậu cũng không thể tin được, nhìn bài trên bàn nhiều lần, kích động vỗ bàn, "Đưa tiền, đưa tiền! Đây là một ngày đáng để ghi vào sử sách."
Bọn họ thua không nhiều tiền, tổng cộng chỉ có một hai trăm tệ, tiền trà sữa Đỗ Khánh Tú đưa cho Biên Bá Hiền còn chẳng ít như vậy.
Anh thua một trăm năm mươi tệ, lại cho Biên Bá Hiền hai trăm tệ, "Cầm đi."
Bên kia, Phác Xán Liệt cũng chuyển tiền thua cho Biên Bá Hiền.
Biên Bá Hiền bỗng dưng phát phát tài, lúc này quyết định tiêu xài hoang phí, "Vậy cháu sẽ đi đặt đồ ăn khuya cho hai người. Nói cho cháu biết, hai người muốn ăn gì, không cần khách sáo."
Sau khi đồ ăn đêm được giao đến, Đỗ Khánh Tú cũng không có khẩu vị mấy, Biên Bá Hiền gọi thịt nướng, tôm hùm đất và cháo thịt hầm, dọn đầy một bàn, bốn trăm tệ vừa thắng đều theo đó mà bay. Nhưng anh chỉ uống một bát cháo, sau đó thờ ơ đặt đũa xuống. Ngược lại Phác Xán Liệt thấy anh không ăn gì, giúp anh bóc mấy con tôm hùm đất bỏ vào trong chén, biết anh có tính sạch sẽ, còn cố ý đeo găng tay, đầu tôm cũng được xử lý sạch sẽ, thịt tôm trắng nõn dính một chút tương ớt, chỉnh tề nằm trong chén sứ nhỏ màu xanh biếc.
Anh nhìn chằm chằm mấy con tôm hùm đất kia trong chốc lát, Phác Xán Liệt làm tất cả mọi chuyện rất tự nhiên, như thể đó là chuyện đương nhiên.
Suốt cả đường đi, Phác Xán Liệt đều rất tinh tế, chăm sóc vừa phải. Nói là anh làm phụ huynh dẫn Biên Bá Hiền và bạn bè đi du lịch, nhưng kết quả, Phác Xán Liệt còn cẩn thận, chu đáo hơn nhiều so với anh.
Đỗ Khánh Tú nể mặt mũi Phác Xán Liệt, ăn thêm mấy con tôm, trong lòng càng thêm áy náy với Phác Xán Liệt.
Nhìn những chuyện tốt Biên Bá Hiền nhà anh làm, một người phóng túng như Phác Xán Liệt, bây giờ lại chịu cúi đầu, đối xử với chú của nó cũng đang tận tâm lấy lòng. Anh thở dài, nghĩ đứa cháu nhỏ của mình đúng thật là biết cách tạo nghiệt, "yêu phi hại nước".
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com