31---35
CHƯƠNG 31
Nơi để có bữa cơm no đủ như lời ta nói, nói đúng ra, cũng không phải là dịch trạm, mà là quán trọ kế bên dịch trạm. Lúc chúng ta tới quán trọ kia, vừa vặn có một toán quan binh lớn đang ở dịch trạm thay ngựa. Ta ra hiệu cho quận chúa không cần lo ngại, nơi này đã khá xa kinh thành, hơn nữa quận chúa sớm đã đổi một thân y trang nông dã, nên sẽ không dễ dàng bị người nhận ra như vậy. Khi bước vào bên trong khách điếm (quán ăn), dường như không có quá nhiều bàn. Ta đem cây kiếm nặng mấy chục cân ném lên mặt đất, tiếng phát ra chói tai khiến mọi người trong phòng đều giật nảy mình, quận chúa cũng oán trách nhìn ta liếc một cái, ta chỉ bĩu môi, dù sao lão nương này cũng đã muốn gãy lưng đeo nó cả quãng đường, chẳng lẽ giờ cũng bắt ra ôm nó trong lòng như ôm trẻ nhỏ?
Trong khách điếm không có nhiều người lắm, ngoại trừ người nam nhân ngồi ở góc kia, còn lại hai người chắc hẳn là điếm chủ cùng tiểu nhị.
"Khách quan muốn dùng gì?" Tiểu nhị thực ân cần bước đến hỏi.
Ta điểm (gọi) chút thịt để ăn, mới phát hiện quả thực mình đã lâu chưa có một bữa cơm no đủ như vừa nói, lại điểm chút đồ ăn nhẹ cho quận chúa, bởi mấy ngày nay ở sơn trại, ta thấy nàng lúc ăn cơm cơ hồ cũng không gắp thịt, chỉ ăn rau, giống như thỏ trắng ăn.
"Ngươi biết không," ta một bên gắp miếng thịt dê đưa lên miệng, một bên tận tình khuyên nhủ, "Ngươi kiêng ăn thịt, sẽ không có khí lực để đi đâu."
Quận chúa thoáng nhíu mày lắc đầu, rồi cười: "Ngươi ăn đi, ta không đói bụng."
Ta nghĩ đây chính là sự bất đồng giữa ta cùng quận chúa. Đều là thân nữ nhân, nhưng ta chính là một người chủ nghĩa ăn thịt, ở y quán nếu không có thịt tinh thần sẽ không vui nổi cứ như vậy sống mười tám năm, nhưng cần đính chính là, thích ăn thịt không có nghĩa là có hứng thú với rượu, ta không thích uống rượu, cũng có thể nói là sợ hãi, bởi vì trước kia có một lần ta uống trộm rượu và có một kinh nghiệm rất đau thương.
Nhìn thấy quận chúa thật cẩn thận ăn rau, tao nhã gắp từng miếng nhỏ để vào trong miệng rồi nhai chậm rãi, khiến cho kẻ là nữ giả nam trang như ta thấy thật xấu hổ. Ta cùng quận chúa ăn khác biệt rất lớn, rau rất ít thì coi như ăn xong rồi, gắp thịt dê thì cũng không có quy củ , cứ một lúc gắp hai ba miếng một lần bỏ vào miệng, sau đó cắn nhai vài cái rồi nuốt cả luôn. Khi hứng lên thậm chí sẽ uống một ngụm trà lớn, rồi thở mạnh hô một câu: "Thật là sướng hơn tiên a~". Cho dù là trước mặt quận chúa, ta cũng không muốn giả bộ nhã nhặn hay giả vờ có tu dưỡng, ta chính là ta, không cần phải làm như vậy để che dấu. Nếu sư phụ ở đây, đại khái lại sẽ nói "A Duẫn, vi sư cho ngươi nữ giả nam trang quả nhiên là chính xác a!" Hay mấy lời châm chọc khác.
Chẳng lẽ nói, ta làm nam nhân so ra còn giống hơn làm nữ nhân?
Ách.
Nói đến đây, lại nghĩ tới điều Bạch Đái lão nhân nói với ta. Quả nhiên không có khả năng mà, quận chúa yêu thích ta? Thích một người mãnh liệt gắp thịt dê nhét vào miệng ăn loạn xạ hoàn toàn không có hình tượng như ta? Trước tiên không đề cập tới chuyện ta là thân nữ nhi, mà ngay cả vấn đề ăn cũng đã xuất hiện sự khác biệt rất lớn rồi.
Vậy tình nhân trong mộng của một thiên kim đại tiểu nhã nhặn như quận chúa thì thế nào nhỉ? Hay có thể nói, vốn là không có? Nghe Nhị sư huynh nói, nữ nhi của vương tôn hầu tướng, đều là vật hi sinh chính trị, không có cách nào lựa chọn lang quân tương lai của mình. Nhưng, vẫn sẽ có mà. Dù dùng thân phận nam tử mười tám năm qua, ta còn thường ảo tưởng là mình sẽ gả cho một hoàng tử hoặc Tiểu vương gia nào đó, có cuộc sống tự do tự tại của một phu nhân phú quý.
"Không biết, Anh Nhi bọn hắn hiện giờ ra sao." Chợt quận chúa lên tiếng.
Nhìn nét mặt quận chúa thoáng nhíu mày lo lắng, tất cả nhưng điều trong lòng ta đang nghĩ tựa hồ đã lập tức bay lên đến chín tầng mây.
"Yên tâm đi, đại khái bọn hắn sẽ không có chuyện gì." Ta do dự an ủi. Vì dù là ta theo trường phái trước sau như một, cũng không cách nào hướng quận chúa đảm bảo Đại sư huynh bọn hắn bình an vô sự. Cướp ngôi, là một vấn đề mẫn cảm, nếu không cẩn thận đầu của mình cũng khó tránh khỏi rơi xuống.
Nhưng có cảm giác rằng có Nhị sư huynh, bọn hắn sẽ không xảy ra chuyện gì. Cũng không phải nói Nhị sư huynh thần thông quảng đại, mà chính là cảm thấy được không ai muốn xử khó loại người giống Nhị sư huynh. Đại sư huynh thì nhất định sẽ giống cái cột băng rồi, cái gì cũng không nói toàn mặt lạnh ngồi một chỗ, Anh Nhi cô nương đại khái cũng sẽ không nói ra cái gì gây họa, và còn nói chuyện cực kỳ phóng đại giống hệt như Nhị sư huynh.
Nếu là ta, cũng chẳng muốn dây dưa vào ba dạng người trên chỉ lãng phí thời gian.
Ta đem suy nghĩ của mình nói cho quận chúa, nàng nghe xong, nghĩ gì đó rồi cũng gật đầu. Ta cũng không nói gì nữa, lại trầm mạc gắp vài miếng thịt dê ăn. Nếu sự tình đúng như ta nghĩ, vậy quan binh cuối cùng sẽ như thế nào đối phó bọn hắn đây? Bỏ tù? Hay là hỏi vài câu rồi nhốt lại? Nhưng nhiệm vụ quan trọng nhất của ta hiện giờ là đưa quận chúa bình an trở về y quán, mấy ngày qua ta cùng quận chúa cũng trải qua không ít gian nan rồi.
Ngay lúc ta mãnh liệt gắp miếng thịt dê, quận chúa trầm mặc chậm rãi gắp rau dưa ăn, lại có mấy người đi vào khách điếm.
Phải nói là, mấy người đại hán.
"Mẹ nó, hôm nay nóng quá." Một gã có bộ dạng to con da ngăm đen trong đám người đó vừa một bên mắng trời, một bên đĩnh đạc ngồi xuống cái bàn lớn ở gần mép cửa. Hai nam nhân khác dáng nhỏ gầy, làn da ngâm đen cũng theo hắn ngồi xuống. Trong điếm vốn trống trải, thế nhưng ba người này ngồi vào đột nhiên biến thành chật hẹp.
"Ba vị đại gia muốn dùng gì?" Tiểu nhị vẫn thực ân cần.
"Thịt thịt thịt! Mang cho ta thịt!" Gã to con nhất vỗ bàn quát.
Tiểu nhị có chút khó khăn hỏi: "Đại gia muốn ăn những thịt gì?"
Gã to con trừng mắt: "Chính mi không biết lo liệu à?! Kháo!!" Đúng là loại người nói chuyện không rời lời thô tục.
Ta nhìn quận chúa đang thoáng nhíu mày, nhìn hướng ba đại hán kia ngồi, rồi nàng lại quay đầu tiếp tục ăn.
"Rượu nữa! Mang rượu lên cho ta!" Một gã khác cũng hô.
"Dạ, dạ..." Tiểu nhị dường như không muốn tiếp tục hỏi để ba nam nhân thô tục này lại tùy tiện nói lung tung, liền xoay người rời đi.
"Này! Gì thế hả! Mẹ nó, ngươi không thèm hỏi chúng ta muốn uống loại rượu gì sao! Kháo!" Đại hán vừa kêu người khác tự mình lo liệu giờ lại khiển trách.
"Là lỗi của ta, là lỗi của ta, đại gia đừng nóng giận." tiểu nhị dường như rất quen với cảnh này tự trách mình, lại kiên nhẫn hỏi, "Các vị đại gia muốn dùng rượu gì đây?"
Đại hán lại tiếp tục nước miếng văng tứ tung: "Kháo! Tâm tình đang vui bị ngươi làm cho mất hết, mẹ nó, tự mình lo liệu đi, rượu nào thượng hạng thì mang lên cho đại gia!" Kể cả không có chuyện đó thì tâm tình ngươi cũng có tốt chỗ nào đâu.
Tiểu nhị lần này đã thông minh hơn: "Vâng, vậy các vị đại gia còn dùng gì không?"
"Ở đây có mứt quả ghim thành xâu không?" Một người nam nhân khác hỏi, so với kẻ miệng đầy thô tục kia, người này có vẻ nhã nhặn hơn hẳn.
"Mứt quả ghim thành xâu?" Tiểu nhị như dùng ánh mắt "Ngài chắc chứ" nhìn đối phương.
"Mẹ nó, mứt quả ghim thành xâu?! Kháo, trời nóng thế này, phải gọi cái nào có tiền đồ hơn chứ?!" Thô tục nam mãnh liệt vỗ bàn quở mắng đồng bạn mình.
Đồ ăn có tiền đồ... Ta thiếu chút nữa là sặc, vội vàng uống một ngụm trà lớn đem miếng thịt dê nuốt vào. Quận chúa cũng hơi hơi nghẹn cười nhìn sang phía ta. Xem ra, thô tục nam này cho rằng để người khác lo liệu đồ mình điểm là rất có tiền đồ.
"Thật xấu hổ, bổn điếm không có mứt quả ghim thành xâu, dưa bạt ti liệu có được không?" Tiểu nhị như cũ khuôn mặt tươi cười ân cần hỏi.
"Cái gì? Bạt cái gì??" Xem ra thô tục nam không biết món ăn này.
"Chính là khoai lang nấu cùng đường, khi sôi trám lên những loại rau củ khác, rất khai vị." Tiểu nhị giải thích.
"Mang cho một cái đi." Lão huynh nãy điểm mứt quả ghim thành xâu xen vào nói.
"Mẹ nó, ngươi thích ăn loại đồ ngọt nhơn nhớt đó à! Một chút tiền đồ cũng không có, ngươi đi theo ta, mặt mũi ta đều vì ngươi mất hết!" Thô tục nam tiếp tục quở mắng, lão huynh điểm mứt quả ghim thành xâu không dám nói gì chỉ cúi đầu.
"Vậy... Vậy các vị có dùng dưa bạt ti hay là không?" Tiểu nhị thật cẩn thận hỏi.
Thô tục nam lại vỗ sắp tan cái bàn: "Mẹ nó, ngươi không biết chính mình lo liệu sao!"
"Phụt --" ta thật sự là nhịn không được nữa, vội vàng nắm lấy góc bàn cúi đầu cuồng tiếu.
Tiểu nhị rất nhanh rời đi, mà thô tục nam vẫn còn bô bô la hét.
Đúng lúc ấy, cửa đột nhiên vang lên ba tiếng gõ trong trẻo, dù trong tiếng chửi rủa của thô tục nam vẫn khiến người ta nghe được rõ ràng.
Ta hướng ra cửa nhìn nhìn, là một hòa thượng, tuổi so với ta không lớn hơn là bao, mặt mũi hiền lành, hai tay tạo thành hình chữ thập trước ngực, nói: "Ta là tăng nhân qua đường, giữa trưa đến đây xin chút đồ chay."
Thanh âm trầm ổn, tựa hồ không bị ảnh hưởng chút nào bởi Thô tục nam.
CHƯƠNG 32
"Ồ, ra là một Xú hòa thượng!" Thô tục nam quay đầu, liếc nhìn hòa thượng đứng ở cửa, không kiêng kỵ chút nào trêu chọc.
"Ngươi xem cái đầu bóng lưỡng kìa! Anh ánh long lanh!" Thô tục nam thứ hai cũng phối hợp cùng.
"A di đà Phật." Hòa thượng thì thầm, tựa như niệm câu thần chú để tiêu trừ mạo phạm của hai thô tục nam kia đối với mình.
Lúc này, tiểu nhị vội vã bưng lên rượu thịt, sau khi mời ba đại hán kia dùng cơm, đi đến trước mặt hòa thượng nói: "Đại sư, không phải là ta keo kiệt, ngài xem điếm nhỏ thế này, khách nhân vài ngày chẳng thấy một ai, nay mới được trời sinh chút hảo ý, xin thương xót, ngài đến dịch trạm bên cạnh kia đi, cơm của quan gia rất ngon!"
"Lại đây! Đại gia ta thưởng ngươi mấy miếng thịt ăn!" Thô tục nam giả bộ dùng đũa đảo đĩa thịt dê, cười hô lên.
Không để ý đến sự chối từ của tiểu nhị cùng khiêu khích của thô tục nam, hòa thượng mấp máy miệng, đầu chuyển dời, đưa tầm mắt hướng đến chỗ ta, rồi cứ như vậy cùng ta đối mắt.
Ách.
Đột nhiên từ kẻ bàng quan biến thành liên lụy, ta có chút không biết làm sao. Hắn nhìn ta như vậy... Là bởi vì... trên mặt ta có dính cơm sao. Điều cho ta cảm thấy kỳ quái hơn chính là, mặt hắn luôn cười. Đúng vậy, từ lúc đầu đến bây giờ, trên mặt hắn luôn luôn lộ vẻ hơi hơi tươi cười, thậm chí ta còn hoài nghi môi hắn sinh ra mang hình dạng vậy.
Khi ta còn đang dùng tay lau vội hai má, hòa thượng đã từng bước một, rất lãnh đạm tiến tới bàn ta. Mọi người chung quanh đều sửng sốt, muốn biết hòa thượng này định làm gì, đến cả thô tục nam không đóng được miệng cũng đang trầm mặc.
"Hai vị thí chủ." hòa thượng chắp hai tay tạo thành chữ thập, "Ta là tăng nhân qua đường, giữa trưa đến đây xin chút đồ chay." Sau khi lặp lại những lời lúc mới xuất hiện, hắn chậm rãi di chuyển đôi mắt nãy vốn cùng ta đối diện đến những đồ ăn chay trên bàn quận chúa. Vẫn là vẻ mặt bình tĩnh mỉm cười.
...
"Duẫn Nhi..." Quận chúa ở bên nhỏ giọng hô tên ta, tựa như đang hỏi nên làm sao bây giờ.
Có thể làm gì đây, người khác đều đang nhìn ta, huống hồ... cũng chỉ là một hòa thượng mà thôi.
"Thỉnh, mời ngồi." Ta gắng sức học theo cách hắn bình tĩnh, tỏ ý xin ngồi vào chỗ trống bên cạnh.
"Bần tăng tạ ơn nhị vị thí chủ." Vừa hành lễ, hòa thượng vừa mỉm cười nhẹ nhàng ngồi xuống. Thật sự khinh xảo, một chút thanh âm cũng đều không có, ngay cả tiếng vang khi ghế tựa thay đổi vị trí cũng tuyệt nhiên không.
"Tiểu nhị!" ta nhấc tay hướng tiểu nhị vẫn đang sững sờ ý bảo, "Thêm bát đũa."
"Vâng, vâng." Tiểu nhị gật gật đầu, tựa hồ vẫn còn chưa hết ngỡ ngàng.
Sau khi Hòa thượng ngồi xuống, vẻ mặt vẫn mỉm cười như cũ nhìn những thức ăn kia. Hắn dường như đang rất mong chờ được ăn, ta nghĩ như vậy, rồi bắt đầu trộm quan sát hắn. Hòa thượng này khiến cho người ta có ấn tượng thực thân thiết, nhưng cảm giác cũng có chút gì kỳ quái. Sao lại kỳ quái nhỉ? Đúng rồi, là tăng bào của hắn. Không có một chút hoa văn, chỉ là đơn thuần trắng. Hơn nữa không phải trắng bình thường, mà cảm giác có chút chói mắt, giống như vừa mới mặc lên người sau khi tắm. Chính là, ta quay đầu nhìn trời rất nóng ngoài cửa sổ, hòa thượng hẳn phải đi rất lâu mới tới được khách điếm này, thế nhưng tăng bào hảo hạng lại không dính chút tro bụi. Tiếp tục nhìn kỹ, ngay cả da tay cũng trắng mềm sạch sẽ, cơ hồ như cùng quần áo một màu, nên chỉ có chuỗi Phật châu màu đen mới đặc biệt thấy rõ.
Vẫn còn điểm kỳ quái... Đúng rồi, là đầu hắn -- thật sự là được cạo rất đẹp. Không có lưu lại bất cứ gì, thực hoàn mỹ so với đỉnh đầu của mấy người... mà đầy sẹo. Điểm này thì thô tục nam thứ hai nói không sai, cho dù là ở trong điếm, nơi không có ánh mặt trời chiếu vào, ta vẫn cảm thấy được đầu của hắn anh ánh. Lông mày nhã nhặn, đôi mắt hẳn là lớn, dù chủ nhân không cố ý híp nhỏ lại, mũi thẳng cứng, cùng với đôi môi luôn dạng mỉm cười.
Hắn giờ phút này đang nhìn chằm chằm trên bàn đĩa... Ách... Thịt dê?
"Bát đũa của đại sư." Tiểu nhị rất nhanh đưa lên chén bát cho hòa thượng, sau đó xoay người hướng ta nói, "Khách quan có muốn điểm thêm chút đồ chay chiêu đãi đại sư đây hay không?" Ngươi thật đúng là biết buôn bán mà.
"Vậy, đem hai đĩa đồ chay như vừa nãy đi." Ta bất đắc dĩ gật đầu, dù sao tiêu phí đi đường này Trịnh vương gia hẳn sẽ giúp ta thanh toán. Ách, liệu có hay không nhỉ?
Tiểu nhị cao hứng ứng hòa, rồi sau đó xoay người tung tăng gọi thêm đồ mới. Xem ra, nơi này bình thường đúng là rất ít khách nhân.
"Nhị vị thí chủ không giống như muốn vào kinh." Hòa thượng đột nhiên nói, trên mặt như cũ vẫn đang mỉm cười, tay trái cầm đũa lên. Ra là thuận tay trái.
"A, ân." Ta không yên lòng đáp lời. Giác quan thứ sáu di thường linh mẫn (nhạy bén) nói cho ta biết, hòa thượng này không đơn giản.
"Đại sư muốn vào kinh sao?" Quận chúa hỏi, cũng giống như ta tò mò đánh giá vị hòa thượng kỳ quái này.
Hòa thượng híp mắt nhìn nhìn quận chúa, trầm mặc một lúc, rồi mỉm cười: "Bần tăng từ kinh thành mà đến, đi qua nơi đây."
Không thèm quan tâm ánh mắt chúng ta càn rỡ đánh giá, hắn nhanh nhẹn gắp một ít cải thìa, sau đó với tốc độ kinh người bình tĩnh để vào trong miệng. Phím môi luôn mỉm cười kia cơ hồ còn không mở ra, ngay khi ta còn chưa kịp phản ứng, chiếc đũa trên tay trái hòa thượng đã sớm không còn gì, và miệng của hắn cũng đang yên lặng nhai nuốt.
Nếu như có thể, ta thật sự muốn đứng lên vỗ tay khen công lực ăn của vị hòa thượng này.
Nói thì chậm xảy ra thì nhanh, trong lòng cảm thán còn chưa dứt, một việc kinh người đã xảy ra.
Đũa của hòa thượng, kẹp lên một miếng thịt dê.
"Đại sư..." Ta sửng sốt, không khỏi buột miệng thốt ra, không biết mình là muốn ngăn cản hắn hay là chỉ muốn hô lên kinh ngạc mà thôi.
"...Không hề gì." Cùng câu trả lời vô cùng ngắn gọn, hòa thượng không chút nghĩ ngợi, đưa miếng thịt dê vào miệng tựa như ăn miếng cải thìa.
Ta cùng quận chúa hóa đá ngay tại chỗ. Không để ý đến ánh mắt của chúng ta, hòa thượng càng ăn càng thuận, không ngừng mà đưa những miệng thịt dê đáng thương còn lại trên bàn vào miệng, yên lặng nhai nuốt, một loạt động tác phi thường tiêu sái (thoải mái), không thở một cái đã hoàn thành.
...
Ta thậm chí trong lòng còn do dự không biết có nên điểm mấy bình rượu cho hắn hay không.
Vị hòa thượng đặt đũa xuống, sau khi ăn hết hai miếng thịt dê cuối cùng.
"Bần tăng vô cùng cảm tạ nhị vị thí chủ." Hòa thượng khẽ cười nói, hoàn toàn không chút biểu cảm nào như "Đã no" hay "Vẫn còn rất đói."
Ta xấu hổ cười: "Đừng, đừng khách khí."
Kết quả, hai đĩa thức ăn chay ta gọi bổ sung cuối cùng chỉ làm trang sức mà thôi.
"Hỗn đản (khốn nạn)! Ngươi còn dám thu tiền lão tử ư?" Thô tục nam nóng nãy vỗ mạnh bàn lớn giọng quát.
"Đại gia, ngài, ngài nói xin để chút lý..." Tiểu nhị không cam lòng yếu ớt nói.
"Mẹ nó, ta nói thế nào mà không có lý?! Thịt dê và rượu này, đều do ngươi điểm, chúng ta không nói muốn ăn loại thịt này, uống loại rượu này!!" Thô tục nam thấy tiểu nhị không dám phản kháng, thanh âm càng thêm to.
"Cái... Cái này không phải chính ngài kêu ta lo liệu mang đến sao..."
"Lỗ tai ngươi thế nào lại nghe như vậy?! Hả?!" Thô tục nam ác nhân cáo trạng trước, chỉ đồng bạn của hắn tiếp tục hô, "Cả hai huynh đệ của ta đều không nghe thấy! Chính ngươi bưng đồ ăn tới cho chúng ta, chẳng lẽ còn muốn chúng ta trả tiền??"
"Van ngài đại gia, ta cho ngài đánh..."
"Kháo! Ngươi rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt??"
Bang ác tục nhân này còn hơn cả cường đạo, dù Hùng Thập Đại cũng hay khoa trương chính mình, nhưng vẫn sẽ đường hoàng đưa ra ngân lượng. Ta không cầm lòng được nghĩ như vậy, rồi bắt đầu im lặng kiểm kê đồ ăn trên bàn liệu hết bao nhiêu tiền. Có hai đĩa rau đoán chừng không tốn là bao, còn đĩa thịt dê ta đang ăn cũng sớm bị hòa thượng kia ăn sạch, kêu hai đĩa rau khác thì một mảnh cũng chưa đụng tới, nghĩ như vậy, ta thật có điểm đói.
"Này! Ngồi ở bàn góc đằng kia!"
Một đĩa thịt dê phải... mấy lượng nhỉ? Cải thìa theo ta nhớ rõ thì là...
"Ngươi nói đi!!" Thanh âm đột nhiên phóng đại gấp mấy lần ở ngay bên tai. Ta cả người sợ tới mức chấn động, quay đầu chứng kiến thô tục nam đã đứng sau lưng mình.
"Mẹ nó, sao thế?!" Ta xoa nhẹ lỗ tai, nam nhân này không muốn trả tiền thì thôi, sao còn dính dáng đến chúng ta?
"Các ngươi vào điếm này trước chúng ta phải không!!" Thô tục nam sáp đến, vẻ mặt "Ngươi liệu hồn mà nói chuyện cẩn thận" hung hăng nhìn ta, "Chúng ta không có điểm thịt dê và rượu trắng, đúng không!!"
Nguyên lai là ác tục nhân muốn ta làm nhân chứng cho bọn hắn. Nên trả lời thế nào đây, chẳng lẽ nói "Đồ không có giáo dục thô bỉ kia, mau trả tiền cơm đi!", thôi vẫn là im lặng thừa nhận tội của hắn là được? Chính là lại lo lắng đến quận chúa, nàng không có chút bản lãnh nào như ta, làm sao ứng được với ba thô tục nam kêu gào này, chạy thì không được, quận chúa bất kể thế nào cũng không thể chạy nhanh...
Đột nhiên --
"Bần tăng chính là nghe được rất rõ ràng." Ngồi ở bên cạnh hòa thượng mở miệng, thanh âm phi thường dịu dàng, "Các vị thí chủ vẫn là đem tiền thanh toán thôi."
"Tên Xú hòa thượng này nói cái gì?!!" Ác tục nam rống to, ngồi bên cạnh hắn ta sắp điếc mất rồi. Nước miếng phun lên không ít hai đĩa đồ ăn ta định đóng gói mang về, trong lòng lại càng rầu rĩ.
"A di đà Phật." Hòa thượng lại hơi hơi cười.
CHƯƠNG 33
Thô tục nam thứ hai đứng sau thô tục nam kia, trong miệng vẫn ngậm cây tăm, quát: "Xú hòa thượng, ngươi ăn nói cẩn thận một chút!"
"Người xuất gia không bao giờ nói dối." Hòa thượng hai tay tạo thành chữ thập, môi cười lại càng thêm rõ ràng.
"Ta cứ trả đi." Lão huynh mứt quả ghim thành xâu đứng ở sau cuối cùng xuất hiện, yếu ớt đụng đụng bả vai thô tục nam thứ nhất, "Bên cạnh là dịch trạm, đừng làm lớn sự tình."
"Ngươi câm miệng cho ta!" Thô tục nam thứ nhất thô bạo hướng lão huynh mứt quả ghim thành xâu quát, giống hệt như khi hắn rống mình vì hắn mà bị mất mặt, "Hôm nay lão tử ta chính là khó chịu, quan gia có tới cũng mặc kệ!" Nói xong, cố ý trước mặt chúng ta nắm chặt hai tay, cơ thịt dâng lên cuồn cuộn, gân xanh từng mảnh dài hẹp đều hiện ra ngoài.
Trong nháy mắt không khí căng thẳng tới cực điểm.
"Bần tăng còn có việc gấp..." Hòa thượng đột nhiên hướng ta nói.
"Ngươi muốn đi?!" Ta hóa đá, hòa thượng kia ăn sạch thịt dê của ta không tính, còn chọc dùm ta tổ ong vò vẽ rồi cứ vậy đi?
"Kháo, cái gì mà bần tăng, bần tăng." thô tục nam thứ nhất khinh thường cười cười, hai bàn tay căng chặt chưa lúc nào buông lỏng, "Tưởng ngươi là thánh nhân chứ, kháo, kết quả vẫn chỉ là một tên Xú hòa thượng! Lão tử ta trên đời hận nhất người như thế, mẹ nó, ngươi đừng mong chạy, lão tử phải giáo huấn ngươi một phen!!"
Tuy rằng không ưa thích lời lẽ hạ tiện của thô tục nam này, nhưng giờ hắn nói, không sai biệt lắm những gì ta muốn nói.
"Thí chủ không giống người luyện võ công." Hòa thượng tiếp tục không để ý đến thô tục nam kia, quay đầu mỉm cười nói với ta.
"Ngươi, làm sao ngươi biết?" Ta kéo kéo khóe miệng, hơn nữa lúc này nói chuyện đó liệu có được hay không?
"Chính là thí chủ lại mang theo một thanh kiếm không tầm thường." Hòa thượng không để ý đến ta diễn cảm rối rắm, con mắt xoay xoay, thoáng chút phóng tới cây kiếm nặng chết người nằm trên mặt đất. Không tầm thường?? Ngươi chỉ thấy được cái chuôi kiếm... làm thế nào biết nó không tầm thường...
"Đây là, một người bạn tặng cho ta." Tuy rằng cảm thấy rằng bây giờ không phải thời gian tán gẫu, nhưng dù sao cũng phải cho hắn câu trả lời.
"Thì ra là thế." Hòa thượng mỉm cười gật gật đầu.
"Rầm!!!" Thô tục nam thứ nhất dùng cánh tay vạm vỡ vỗ bàn một cái, mấy đĩa đồ ăn tựa hồ bị chấn động mà bật cả lên, không cam lòng bị bỏ lơ hắn hướng hòa thượng kia rống to, "Ngươi đem lão tử làm hầu (khỉ) đùa giỡn phải không!!!" Ta ngay lập tức bắt lấy cánh tay quận chúa dưới bàn, lỡ có chuyện gì thì sẽ bật dậy lôi kéo nàng chạy trốn.
"Thí chủ nóng nảy như thế, ảnh hưởng thật không tốt đến gan." Hòa thượng tiếp tục mỉm cười, nói xong một câu chẳng liên quan gì, lại quay đầu hỏi ta, "Bần tăng muốn nhìn một chút thanh kiếm này, thí chủ không phiền chứ?"
"... Tùy ý." Ta hoàn toàn chẳng quan tâm, để coi người xách nó lên thế nào. Ta liếc nhìn thô tục nam thứ nhất đã muốn giận đến phát điên, hòa thượng đại sư, ngươi cứ như vậy để mặc ân nhân mình bị uy hiếp thật sự có được hay không?
"Các vị đại gia, ta không thu tiền của các ngài, ngàn vạn lần đừng trong điếm ta nháo loạn." Khách điếm lão bản bỗng nhiên xông ra, là một đại thúc để chòm râu dê, hèn mọn vỗ an mấy thô tục nam như đang muốn đại khai sát giới.
"Câm mồm!! Lão tử đã nói, quan gia có tới ta cũng mặc kệ!!" Thô tục nam thứ nhất dữ tợn nghiêm mặt, dọa khách điếm lão bản khiến lão lùi sau vài bước.
Khi khách điếm lão bản cùng thô tục nam đang dằng co một hồi, ta và quận chúa lại một phen kinh ngạc.
Hòa thượng vẫn đang ngồi ở trên ghế, hơi hơi nghiêng người tay hướng mặt đất nhẹ nhàng chụp tới, thực sự là nhẹ nhàng đấy -- trong nháy mắt đã tùy ý nắm thanh kiếm nặng chết người lên tay. Mặc dù nói trước khi rời khỏi sơn trại, Hùng Thập Đại ở trước mặt ta xoay xoay thanh kiếm này, nhưng vẫn nhìn thấy là bỏ ra không ít khí lực. Còn hòa thượng này, hắn cầm thanh kiếm mà tựa như xách lên đôi đũa, hoàn toàn không có sức nặng.
"Ngươi, ngươi...!!" Ta trừng lớn hai mắt, quai hàm như sắp rớt xuống mặt đất.
Quận chúa cũng kinh ngạc không nói được lời nào.
"Đúng là hảo kiếm, thí chủ cùng nó rất có duyên." Hòa thượng nói, trên mặt lại tươi cười.
So ra nó cùng ngươi hữu duyên hơn!! Ta căn bản đến ngay cả cầm cũng cầm không nổi!!
Thô tục nam chứng kiến mình hoàn toàn bị lãng quên trong tình cảnh này, tức giận tựa như đỉnh đầu còn phun trào lửa, rống to một tiếng "Kháo", rồi giơ cánh tay phải, hung hăng hướng hòa thượng đánh tới.
"Đại sư cẩn thận!" Quận chúa cả kinh, không khỏi hô.
Chỉ trong nháy mắt, Hòa thượng tay trái cầm kiếm, ngón trỏ tay phải đưa ra đỡ, cánh tay phải của thô tục nam liền bị ngăn lại, tựa hồ không hiểu được chuyện gì xảy ra, thô tục nam lại lần nữa giơ tay, quyền hướng hòa thượng mà đánh, hòa thượng mỉm cười nghiêng người, mạnh quyền vừa tới, liền vươn ngón trỏ cùng ngón giữa ra, "Bành bạch" trên thân thể thô tục nam vài điểm, hắn ngay lập tức đứng hình.
Đợi hòa thượng buông tay phải xuống, ngồi thẳng thân mình, chúng ta mới hiểu xảy ra chuyện gì.
Là điểm huyệt!!
"Lão Đại! Ngươi làm sao vậy, lão Đại!!" Thô tục nam thứ hai phát hiện có điểm bất thường, liền dùng sức lay động thô tục nam thứ nhất. Nhưng thô tục nam thứ nhất tựa như pho tượng, không chút nhúc nhích, vẫn trong trạng thái hữu quyền giơ ở trên không, nét mặt cực kỳ dữ tợn.
"Đừng vội, sau nửa canh giờ, vị thí chủ này sẽ khôi phục bình thường." Hòa thượng mỉm cười nói như việc chẳng hề liên can đến mình, rồi nhẹ nhàng đặt kiếm lên bàn, không phát ra tiếng vang nào, cùng với ta buông kiếm lúc vừa tới điếm hoàn toàn đối lập.
"Vậy, vậy..." Khách điếm lão bản tựa hồ cũng chưa phục hồi tinh thần, hoàn toàn không biết tiếp theo phải làm sao bây giờ.
"Nhị vị thí chủ," hòa thượng hai tay tạo thành chữ thập, hướng mặt hai thô tục nam còn lại cười cười, "Vẫn là đem ngân lượng ra thôi, nay trời khônng sinh hảo ý biết làm thế nào."
"Ngươi, ngươi, ngươi..." Thô tục nam thứ hai thân mình run rẩy, lời gì cũng không nói được, lão huynh mứt quả ghim thành xâu thì trực tiếp kêu to "Oa" rồi nhanh chân bỏ chạy.
"Ngươi chờ, ngươi, ngươi chờ..." Thô tục nam thứ hai nhìn tình thế không ổn, vừa lui về sau vừa cố nói lấy chút sĩ diện, "Ngươi, ngươi chờ đấy!!" Rồi trong nháy mắt cũng theo mứt quả ghim thành xâu biến mất không còn dấu vết.
Hai tên thô tục nam này thật đúng là hèn nhát, nói ra thì người ta cũng chỉ là điểm huyệt mà thôi....
"A di đà Phật..." Hòa thượng nhìn theo bóng hai người chạy trốn, thở dài.
"Vậy, vậy phải làm thế nào bây giờ, bọn hắn ngân lượng cũng chưa có trả..." Khách điếm lão bản thở dài nói, tựa như những lời vừa nói đã quên sạch rồi.
"Trên người hắn hẳn là có không ít tiền." hòa thượng nói xong, chỉ vào thô tục nam thứ nhất, sau đó đứng lên, "Ngươi tìm xem đi."
Sau đó hòa thượng lại quay đầu nhìn ta, hỏi "Nhị vị thí chủ, các ngươi cũng định rời đi?".
"Chúng ta..." Ta cùng quận chúa nhìn nhau, rồi gật gật đầu.
"Thật đúng lúc, bần tăng cũng có lời muốn nói cùng nhị vị, nhưng ở nơi đây không tiện." Nói xong, hòa thượng ý vị sâu xa cười, liếc nhìn ta cùng quận chúa rồi xoay người đi ra phía cửa.
"Đại, đại sư... ngài muốn đi??" Khách điếm lão bản muốn giữ chặt hòa thượng, nhưng lại không dám động thủ, "Đừng, đừng... xin ngài, ngài xem người này cứ như vậy ở trong điếm chúng ta..." Hắn chỉ vào thô tục nam thứ nhất vẫn đang bất động.
"Vậy thí chủ là muốn bần tăng giải khai huyệt đạo?" Hòa thượng nhíu mày, nhưng môi vẫn là mỉm cười, điều này làm cho ta càng tin môi hắn sinh ra đã là như vậy.
"Không phải, không phải, ngài có thể..." Khách điếm lão bản vẻ mặt nịnh nọt, "Ngài có thể đưa hắn chuyển đến chỗ khác hay không? Sau nửa canh giờ... Ngài nói khi đó ta nên làm thế nào bây giờ?"
"A di đà Phật, hết thảy đều có nhân quả." Đáp một câu đúng chất chuyên thuộc về hòa thượng coi như chuyện chẳng phải của mình, hắn lại xoay người tiếp tục ra cửa.
"Đừng, đừng đi a!!" Khách điếm lão bản tuyệt vọng kêu to.
"Lão bản" ta liếc mắt nhìn khuôn mặt dữ tợn của thô tục nam vẫn bất động bên cạnh, rồi đem ngân lượng sớm đã chuẩn bị tốt đặt lên bàn, "Đây là tiền ta trả."
Mang theo đầy bụng nghi vấn, khốn khổ vác thanh kiếm nặng chết người nhưng nghe nói hữu duyên với ta lên lưng, rồi nhanh nhẹn cùng quận chúa rời khỏi khách điếm.
Không biết, nửa canh giờ qua đi, khách điếm lão bản có được yên lành hay không...
CHƯƠNG 34:
Ra khỏi khách điếm, cách đó không xa ta thấy một chiếc xe ngựa, trước xe chính là hòa thượng thân thủ cao cường vừa trong khách điếm lúc nãy. Hắn ngoắc ý bảo chúng ta qua, vì thế ta cùng quận chúa chậm rãi tiến đến trước mặt cổ quái hòa thượng này.
"Đây là..." Ta có chút kinh ngạc hỏi.
"Xe ngựa." Hắn ngắn gọn đáp.
"Ngươi không cần nói ta cũng biết." ta mắt trợn trắng kích động, "Đây là xe ngựa của ngươi?"
"Phải." Hòa thượng lại thản nhiên đáp, miệng vẫn mỉm cười.
"Chính là, các ngươi... Là hòa thượng, đi hoá duyên (khất thực) không phải là hành tẩu sao?" Ta quan sát một chút chiếc xe ngựa, thực bình thường, không có bất cứ điểm gì cần để ý.
"Ha ha, thí chủ có thể xếp ta vào loại hòa thượng khác, có thể nói rằng hoá duyên nhất định phải làm đến nơi đến chốn, nhưng đối với bần tăng mà nói, những điều đó là hoàn toàn vô nghĩa. Huống chi ta đi qua nơi này, cũng không phải vì hoá duyên, mà là vì tìm người."
Ta nên sớm để ý hơn mới phải, lúc hắn bắt đầu ăn miếng thịt dê đầu tiên của ta.
"Đại sư muốn tìm người?" Quận chúa hỏi.
"Bần tăng bái kiến quận chúa." Hòa thượng đột nhiên nói, đồng thời hướng quận chúa hành lễ.
"Ngươi..." Quận chúa hoảng sợ, thối lui vài bước về phía sau.
"Ngươi là ai?" Ta cũng lập tức chuyển thân mình chắn trước quận chúa, mặc dù biết làm như vậy cũng là vô dụng.
"Ha ha ha ha, chớ khẩn trương, ta là tới tìm ngươi..." hòa thượng ánh mắt híp lại, nhìn ta rồi gọi danh xưng luôn muốn làm ta phun huyết, "A Duẫn."
"Làm sao ngươi... Ngươi..." Hòa thượng này biết ta sao? Ta không ngừng nhìn từ trên xuống dưới hắn, không có khả năng, một hòa thượng đặc biệt như vậy, nếu đã gặp mặt, nhất định ta sẽ nhận ra ngay. Vậy làm thế nào hắn biết họ của ta? Hơn nữa còn là danh xưng sư phụ chuyên dùng.
"Duẫn Nhi, hắn... Ngươi biết hắn?" Quận chúa ở sau lưng ta nhỏ giọng hỏi.
"Hắn không biết ta, nhưng ta biết hắn." hòa thượng với thính lực phi thường tốt lập tức thay ta trả lời, rồi lại nhìn ta, "Là sư phụ ngươi nhờ ta tới, lên xe thôi, có vấn đề gì, về hỏi sư phụ ngươi sẽ biết."
Ta ngẩn người, cố gắng điều hòa suy nghĩ của mình, "Ngươi có gì để chứng minh, ngươi là sư phụ ta phái tới?"
"Sư phụ ngươi nhường ta cho ngươi biết, sau khi trở về bồi hắn một chậu hoa lan."
...
Ta xoay người, ngữ khí vững vàng nói với quận chúa: "Quận chúa, lên xe đi."
Tuy xe ngựa này vốn không lớn như xe Vương gia đã an bài cho chúng ta, nhưng cái chính là vị hòa thượng, hắn lại muốn tự mình làm xa phu, mà còn là một xa phu rất thoải mái, khiến ta một phen xấu hổ. Chỉ có thể nói hắn đúng là một vị hòa thượng kỳ quái. Ta gắng sức tìm mọi đề tài cùng hắn nói chuyện, hy vọng có thể moi chút nguyên nhân vì sao sư phụ để hắn tìm ta, nhưng trừ bỏ biết được pháp danh của hòa thượng này là "Tam Thất", cái gì cũng không biết được.
Tam Thất, sao lại có hòa thượng kêu như vậy nhỉ? Nhưng nhớ lại hành vi của hòa thượng này, ta chẳng buồn thắc mắc nữa.
Bóng đêm dần dần buông, ngoài cửa sổ xe chỉ còn một mảnh hắc ám. Hơi xa xa trên trời ánh sao lấp ló, quận chúa nghiêng người trầm ngâm nhìn ngoài cửa sổ, tựa như đang suy nghĩ điều gì.
"Quận... Nghiên nhi, ăn một viên mai đi." Ta lấy từ trong bao một viên ô mai vốn đã chuẩn bị sẵn trước khi lên đường, dùng để phòng trừ vì xe xóc nảy mà quận chúa không thoải mái. Về thói quen này, là ta đúc rút được từ lần đi kinh điển xe ngựa sư phụ mướn mà ra.
"Ngươi không ăn sao?" Quận chúa quay đầu, nhìn ta hỏi. Thật sự trong khoảng khắc này, ánh trăng biên ngoài cửa sổ chiếu lên khuôn mặt nàng, khiến ta cảm thấy quận chúa tựa như một vị tiên tử, từ trên bầu trời rớt xuống thế gian, trên cõi đời này chắc chắn chưa có một nữ nhân nào chân chính được gọi là đẹp ngoài nàng.
"Ta vừa ăn rồi." Ta lại áp chế chính bản thân mình mau tỉnh mộng dậy, một bên buộc bao bố lại, một bên đưa cho nàng viên mai cuối cùng này. Kỳ thật, mai này ta cũng chưa từng nếm qua, đây vốn là viên duy nhất sót lại. Tất cả cũng tại Nhị sư huynh ngu ngốc, đem tất cả thuốc ta mang ăn sạch như ăn quà vặt, đến khi ta phát hiện thì cũng chỉ có thể nhìn viên mai này mà rơi lệ.
"Đa tạ." Tiếp nhận ô mai, quận chúa chau mày khi vừa mới ngậm.
"Chua phải không? Ngươi nhắm mắt lại nhịn một chút sẽ không chua nữa." Ta nói bừa, chờ quận chúa nghe theo nhắm mắt lại, lập tức lấy ra món đồ đã sớm chuẩn bị nâng lên trước mặt nàng.
"Đây, đây là..." mở mắt ra nhìn thấy ta ở ngay trước mặt, tay đưa lên một tiểu đoàn quang (vòng tròn ánh sáng), quận chúa kinh ngạc nói.
"Ha ha, đẹp không." Ta vẻ mặt tự hào, "Đây là ánh sao trên trời ta vừa hái xuống, ngươi muốn xem nhân cơ hội này hảo hảo xem đi, lát nữa ta còn đem nó trả lại."
Không để ý đến ta nói hươu nói vượn, quận chúa như cũ vẫn nét mặt kinh hỉ (vui mừng ngạc nhiên) nhìn chằm chằm đoàn quang vừa xuất hiện kia, sau đó đưa tay nhẹ nhàng chạm tới.
"Đây... rốt cuộc là gì?" Ý thức được vật mình vừa chạm đến, quận chúa nghi hoặc, tò mò hỏi ta.
"Không nghĩ là ánh sao cũng phải mặc quần áo, thật là~" ta bĩu môi.
Quận chúa nghe được, xì một tiếng nở nụ cười, bao nhiêu tâm tư trầm uất nãy giờ dường như đã được quét sạch. Kỳ thật, đây là do là phát hiện được một con đom đóm bay lạc vào xe ngựa, nhân lúc quận chúa không để ý, ta nhẹ nhàng dùng bố vải bọc lại, giả thành một ngôi sao nhỏ.
"Thôi thì, ta nói cho ngươi biết." thấy quận chúa sau khi cười ánh mắt lại càng tò mò, không biết làm sao ta đành nói thật, "Đây là một con đom đóm vừa nãy không cẩn thận bay vào, ta dùng bao vải bọc nó. Nhìn xem, thế này thật giống chiếc đèn phải không?"
"Đom đóm... Ta đã thấy qua, nhưng chưa bao giờ thấy gần như vậy..." Quận chúa nhìn chăm chú đoàn quang ngay trước mắt kia, nhẹ nói.
"Di, ngày xưa ngươi không cùng bằng hữu vào rừng cây bắt hay sao?" Nhớ lại trước đây khi ta còn bé, luôn cùng các bằng hữu cạnh bên thường xuyên chui rúc vào các bụi cây để bắt đom đóm, ta không khỏi hỏi.
Quận chúa giương mắt nhìn ta, rồi hướng tầm mắt nhìn đốm sáng nhỏ kia, thoáng tiếc nuối lắc đầu.
Sao ta lại có thể quên thân phận của quận chúa chứ. Nàng vốn được Vương gia luôn mọi cách che chở, làm sao có thể giống ta kẻ giả nam nhân vào rừng bắt đom đóm?
"Thế này cũng không được a." ta hơi lắc lư đốm sáng nhỏ trong tay, ra vẻ tiếc nuối thở dài, "Không được ngắm đom đóm là tiếc nuối cả đời người, như vậy đi, sau này tới y quán, ta sẽ tìm thời gian đưa ngươi đi bắt."
"Thật chứ?" Quận chúa vội vàng đứng thẳng người dậy nở nụ cười tươi, thậm chí còn có chút con nít, nghi ngờ hướng ta xác nhận.
"Thật không có giả." ta đắc ý hừ lạnh một tiếng, lớn tiếng đáp ứng nàng, sau đó đưa cho nàng đom đóm, "Ngươi cầm đi."
Quận chúa mím môi, thực cẩn thận đón lấy bao đom đóm trên tay, tựa như nàng đang tiếp nhận một vật thần thánh.
"Đẹp quá." Quận chúa nói, nét mặt càng tươi cười. Đom đóm phát ra ánh sáng ôn nhu chiếu lên khuôn mặt nàng, giờ vẫn đang tràn đầy vẻ con nít, ta cũng thốt lên: "Ân, thật đẹp." Nhưng ta là chỉ cái khác.
"Nếu bắt được nhiều hơn, nó sẽ càng sáng, thậm chí có thể chiếu sáng cả một căn phòng." Ta nói bổ sung, trong đầu không khỏi nhớ đến trước đây từng dùng hơn mười con đom đóm làm thành đèn chiếu, lén đến phòng bếp ăn vụng. Chuyện này thì không cần phải nói cho quận chúa nghe, ta tự nhủ trong lòng.
"Nếu là ngọn nến, sẽ không khiến cho người ta kinh hỉ. Bởi vì đó là vật chết. Nhưng đom đóm, lại là một sinh mệnh." quận chúa chợt nói, đưa mắt nhìn ta, "Trong tay ta đang cầm là một sinh mệnh, cho nên ta cảm thấy được đây là bao nhiêu trân quý."
Ta nghe xong, gật gật đầu tỏ vẻ đồng ý: "Nói rất hay." Đúng là có tri thức so sánh thật thâm sâu a.
"Thả nó đi, để nó ở nơi lớn hơn tỏa sáng." Quận chúa cười, rồi đem sinh mệnh trên tay kia trả lại cho ta.
"Ân..." Ta tiếp nhận, suy nghĩ một chút, rồi ngồi xuống bên cạnh quận chúa, "Chúng ta cùng làm."
Xe ngựa chạy không quá nhanh, ta để quận chúa hơi đưa thân mình ra ngoài cửa sổ, rồi đưa nàng cầm đốm sáng nhỏ kia. Trong lòng thầm may mắn Vương gia không ở bên cạnh nàng, bằng không nếu hắn chứng kiến ta chỉ quận chúa làm cái hành động nguy hiểm này, có lẽ sẽ tức giận đến hộc máu mất... Nhìn quận chúa thật cẩn thận mở bao bố ra, ánh sáng bên trong được phóng thích, rơi vào trời đêm tối mịt, rồi biến mất không còn lại gì.
Ta cùng quận chúa đều không nói gì, chỉ là yên lặng nhìn mọi việc xảy ra.
"Gió thật mát quá." Một lát sau, quận chúa nhẹ nói. Ta quay đầu, thấy nàng đang hướng nhìn ta, gần ngay trước mặt, khẽ nở nụ cười.
Mặc gió cứ việc ở bên tai ta thổi, ta tựa hồ chẳng thể nghe được tiếng gì ngoài thanh âm quận chúa hít thở thật nhẹ nhàng, mùi hương trên người nàng thoang thoảng như hoa, bao bọc quanh ta. Đôi mắt nàng sâu lắng, dưới ánh trăng thật an tĩnh nhìn ta, khiến cho ta gần như ngạt thở. Thực may mắn giờ là ban đêm, bằng không quận chúa nhất định sẽ thấy được song mặt ta đang dần chuyển đỏ, từ từ cảm thấy mặt mình như càng nhiệt hơn. Nhưng cái khiến ta hoảng hơn chính là, ta tựa hồ còn nghe thấy được cả tiếng trái tim mình đập, "Thịch, thịch, thịch, thịch...", tựa như tiếng trống càng ngày càng lớn, dường như cố ý muốn để quận chúa nghe được.
Ta. Phải. Làm. Sao. Bây. Giờ?
Nhưng, đánh tan cái không khí ngượng ngùng này không phải là ta.
Quận chúa đột nhiên có điểm cuống quít, rất nhanh đem thân mình lùi vào trong xe. Khiến ta cũng sửng sốt, không khỏi đem thân thể mình rụt về phía sau.
"Duẫn Nhi, bên ngoài gió mát, cẩn thận kẻo lạnh." Quận chúa nói, nhưng vẫn đưa lưng về phía ta.
"Nha..." Ta nghe lời đem thân mình lui lại, không nói gì cùng quận chúa song song ngồi. Trong lòng âm thầm vui mừng quận chúa đã chủ động đánh vỡ không khí xấu hổ kia, nếu quận chúa thật sự nghe được tiếng tim đập của ta thì phải làm sao đây? Hay là... Nàng đã nghe thấy được??
Rất xứng đôi, nếu ngươi đúng là nam tử như thường nói.
Câu nói của Bạch Đái lão nhân đột nhiên hiện lên trong đầu ta, dù chỉ một thoáng, nhưng như khơi dậy trong lòng ta ngàn tầng sóng lớn.
Nếu ngươi đúng là nam tử như thường nói. Nếu, ta đúng là nam tử như thường nói.
Ta chợt hiểu ra tâm mình rốt cuộc xảy ra chuyện gì. Như một điều tự nhiên, ta đã yêu quận chúa, dù luôn dối gạt chính mình.
Bạch Đái lão nhân, ngươi sai rồi. Không phải quận chúa đã yêu ta, mà là ta đã yêu quận chúa.
Chẳng lẽ ta thật sự đã quên chính mình là thân nữ nhi? Hay là cảm giác của ta bị sai? Nhưng cái cảm giác tim đập dồn dập này, thậm chí còn có cảm giác hít thở không thông, rồi thiếu chút nữa còn muốn... Mà điều này khi đối mặt với Tiểu Hoa, bạn thanh mai trúc mã của ta chẳng hề phát sinh, thậm chí là đối với cả võ quán Nhị thiếu gia.
So với sự yên tĩnh trong thùng xe lúc này, tiếng động trong nội tâm ta lại cơ hồ như đang gào thét, muốn chấn điếc cả lỗ tai ta.
Rồi bỗng nhiên lại có vật gì được đặt lên bả vai, ta quay đầu nhìn, không ngờ là đầu của quận chúa. Nàng... đang ngủ? Ta tiếp tục hơi cúi đầu, nhìn thấy nàng -- không có ngủ, mắt quận chúa vẫn mở. Trừ phi nàng có thói quen ngủ mở mắt. Ta cảm thụ được nhiệt độ cùng mùi hương trên người quận chúa thật gần bên ta.
Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ, làm sao bây giờ, làm sao bây giờ, nam nữ thụ thụ bất thân a... Nhưng ta là nữ... ôi chao... Nhưng không phải trong mắt quận chúa ta là nam sao? Ta phải làm gì đây? Lén lút chuyển đi? Không được, quận chúa sẽ bị té mất. Mở miệng nhường quận chúa ngồi hảo (ngồi đàng hoàng)? Không được, ta tìm không ra lý do. Giả vờ vươn vai sau đó tránh khỏi quận chúa? Không được, như vậy rõ ràng là cố ý. Nói cho nàng biết rằng nam nữ thụ thụ bất thân? Không được, nàng làm sao không biết điều này. Nàng sao lại...
Chẳng lẽ... Chẳng lẽ... Chẳng lẽ nàng đối với ta...
Hay là, cổ nàng yếu ớt nên cần cho nó nghỉ ngơi chút?
Cứ như vậy, suy nghĩ của ra phân làm hai mảnh tranh luận với nhau. Bên này nói một câu thì bên kia lại lập tức đáp trả, cứ liên tục quấy nhiễu trong đầu của ta. Ta nghĩ đêm nay chắc mình sẽ phải thức trắng rồi. Thế nhưng, dù ý thức càng ngày càng hỗn độn, giữa những tiếng huyên náo ầm ỹ trong đầu, ta dần dần lại cùng Chu Công* đi gặp gỡ. (*: Thần ngủ)
...
Không biết qua bao lâu, đầu óc ta mơ hồ thanh tỉnh, ta cảm thấy mình xê dịch đầu, thậm chí còn chép chép miệng, rồi chốc lát sau, lại cảm thấy xe ngựa như đã dừng lại, ta từ từ mở mắt. Sau khi ý thức đã hoàn toàn hồi tỉnh, bên ngoài trời cũng sáng rõ, ta mới phát hiện mình đang ngủ trên vai quận chúa.
Ta ngủ thiếp đi.
Ta ngủ thiếp đi.
Hơn nữa là gối lên vai quận chúa ngủ!
...
Lâm Duẫn Nhi, ngươi làm cái gì thế này!!
...
"Duẫn Nhi? Ngươi tỉnh rồi?" Thanh âm của quận chúa trầm ấm gần ở bên tai.
"A... Ân." Ta vội ngồi thẳng người rồi xoay đầu đi, không để quận chúa có thể thấy khuôn mặt đang đỏ bừng của ta.
"A Duẫn!" ngoài xe truyền tới tiếng hòa thượng kêu la, hắn dường như cũng rất thích dùng cái danh xưng công nhân bến tàu này gọi ta, "Ta nghĩ ngươi nên đi ra nhìn một chút."
"Nga!" Đột nhiên có lý do thoát thân, ta lập tức đáp ứng, như cũ nghiêng mặt, dùng tư thế kỳ quái quay lưng hướng quận chúa vội vã ra khỏi thùng xe.
Mục đích cuối cùng đã hoàn thành rồi.
Chính là ta lại không cười nổi.
Bởi vì, y quán giờ đây chỉ còn là một đống tro tàn, tựa như mới bị đốt qua bởi đại hỏa. Không, phải nói 'Đích thực' là bị đốt qua, xung quanh vẫn còn tỏa ra mùi khét. Chiếc biển "Lương Sơn y quán" đã gần cháy sạch, chỉ còn lại mơ hồ hai chữ "Lương Sơn" không nhìn rõ nữa. Nóc nhà cũng đã sớm biến mất, trên mặt đất còn lác đác vài thứ không xác định hình, do ít dược liệu chưa bị thiêu trụi hoàn toàn để lại.
Trong đầu một mảnh trống không.
"Sư phụ!!" Sau khi lấy lại tinh thần, ta một bên hô to một bên chạy vào y quán đã hoàn toàn bị cháy sạch.
CHƯƠNG 35
Trong sân, đám hoa cỏ sư phụ tỉ mỉ bảo dưỡng giờ đã hóa thành hư ảo, chỉ còn sót lại vài miếng đất không bị lửa thiêu thành tro tàn.
"Sư phụ!!" Ta cố chấp kêu to tên lão nhân đáng ghét, nhưng hoàn toàn không hề có lời đáp trả. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Rốt cuộc... Ta xuyên qua mấy đống phế tích hoang tàn, trừ bỏ toàn một màu tối đen, không phát hiện ra được bóng người nào. Nếu khi xảy ra đại hỏa, người còn ở trong phòng, cơ hội chạy đi... Nhưng ta tin tưởng, sư phụ nhất định không có chuyện gì, hắn chắc chắn đang núp ở nơi nào đó lén nhìn ta, đợi chờ cơ hội xuất hiện, rồi sẽ bắt ta đền cho hắn chậu hoa lan đắt tiền. Nhất định là thế.
"Duẫn Nhi?" Thanh âm rất nhỏ từ phía sau truyền đến.
Ta quay đầu, quận chúa không biết từ khi nào đã tiến vào, khuôn mặt trắng nõn giờ này càng lộ vẻ tái nhợt, hai hàng lông mày nhíu chặt, nàng đang lo lắng nhìn ta.
"Đây, nơi đây là... Là y quán." Mặc dù vẫn chẳng biết đã xảy ra chuyện gì, ta miễn cưỡng cười vui. Nhất định là sai ở chỗ nào đó, nhất định.
"Vì cái gì..." Quận chúa chậm rãi đi đến bên cạnh, nhẹ nhàng giữ chặt ống tay áo ta.
"Đừng lo lắng." ta hướng quận chúa cố nở nụ cười, nhưng lại không thể tự mình khắc chế thanh âm run rẩy nói, "Nhất định là sai ở chỗ nào rồi..." Ta quay đầu nhìn bốn phía, nơi này rốt cuộc có cái gì bất thường? Vì sao y quán lại đột nhiên bị đốt thành như vậy? Hơn nữa lại cháy sạch hoàn toàn?
"Là lỗi của ta..." Quận chúa đột nhiên nói.
Ta xoay người, nhìn quận chúa mắt đã ngấn lệ rơi, từng giọt trợt trên khuôn mặt nàng: "Là ta hại các ngươi."
Lòng trầm xuống, quận chúa đang tự trách mình, nàng cảm thấy là có người phát hiện chúng ta mang nàng thoát ly vương phủ, cho nên mới đốt y quán thành thế này. Nhớ lại mấy ngày nay, trên đường đi nét mặt nàng luôn xuất hiện vẻ lo âu, có lẽ, trừ bỏ tưởng niệm đối với phụ thân, nàng còn cảm thấy áy náy rất nhiều đối với chúng ta.
"Nói bậy bạ gì đó." ta xoay người, nắm chặt bàn tay lạnh lẽo của nàng, "Đây không phải lỗi của ngươi."
Ta đưa tay gạt đi nước mắt trên mặt nàng, hi vọng có thể vỗ về nội tâm đang tự trách của quận chúa, nàng lại khóc so với nãy còn lợi hại hơn, bả vai cũng bắt đầu run nhỏ. Ở khoảng khắc này ta mới hiểu, quận chúa kỳ thật cũng chỉ là một con người, cái gì mà thân phận cao quý phải biết tiết chế cảm xúc thông thường, nàng chỉ là một nữ tử bình thường, Trịnh Tú Nghiên. Ta nắm chặt tay nàng, quay đầu nhìn vào trong phòng, phát hiện ở góc kia một món đồ, suy nghĩ nhất thời linh hoạt.
"Nghiên nhi." ta kéo nàng đến góc nhỏ đấy, ngồi xổm xuống, đem cái chậu đã bị đốt thành tro giơ lên, "Ngươi xem."
"..." Đôi mắt vẫn đỏ, Tú Nghiên giờ này trong lòng ta chỉ là một nữ tử bình thường -- nàng vẻ mặt nghi hoặc nhìn ta, vẫn còn hơi chút nức nở.
"Trong chậu này vốn là hoa lan, do một người bệnh giàu có tặng cho sư phụ, nhưng sư phụ ta từ trước đến nay đều tuyên bố với mọi người là chính bản thân hắn bỏ mấy trăm lượng bạc ra mua." ta cố ý trước mặt Tú Nghiên thể hiện vẻ cực kỳ xem thường, sau đó tiếp tục giải thích, "Cho nên, giống như sư phụ ta giả yêu quí cái cây này, hắn tuyệt đối sẽ không dễ dàng bị trận hỏa này thiêu chết, hiện tại hắn nhất định đang ở nơi nào đó vui tươi hớn hở."
Vẫn nhíu mày, Tú Nghiên nhìn ta, một lúc lâu mới hé miệng: "Thế nhưng y quán..."
"Y quán mà thôi, chẳng có gì không xây lại được." Ta cười cười đem chậu lan đã hoàn toàn thay đổi phóng lên mặt đất, sau đó lặng lẽ dò xét quanh nhà, kỳ thật ta cũng rất sợ hãi, sợ hãi ở một góc hẻo lánh nào đó sẽ tìm được... thi thể của sư phụ đã bị thiêu cháy.
"Là Duẫn Nhi trở về sao?" Đột nhiên nghe được thanh âm quen thuộc, ta quay đầu, nguyên lai là Trương thẩm cùng trấn.
"Trương thẩm!" Có lẽ thẩm sẽ biết không ít chuyện. Ta vội vàng đến trước mặt Trương thẩm, hỏi thăm sự tình sư phụ.
"Y quán này, đêm hôm qua bỗng nhiên bốc hỏa cháy sạch, khiến ta hết hồn, thật sự là đáng sợ..." Trương thẩm cứ thế vỗ ngực hướng ta tự thuật, bộ dạng hoảng hốt được diễn tả lại vô cùng phù hợp, tựa như hiện giờ đang thực sự chứng kiến cảnh y quán bị thiêu.
"Người trong thôn cũng không làm gì được, lửa cháy rất mạnh, dù tưới nước thế nào, lửa cũng không tắt! Ngươi xem..." Trương thẩm chỉ vào trong phòng, "Đó là cái bàn gỗ lim sư phụ ngươi thích nhất, cũng bị đốt thành tro rồi. "
"Lúc ấy là ban đêm, tất cả mọi người vẫn còn đang ngủ, đột nhiên ngửi thấy mùi khói, càng ngày càng nồng, mọi người liền tỉnh, chạy đến đây xem thế nào, nào ngờ cháy sạch, khiến ta hết hồn, thật sự là đáng sợ..."
Nhận thấy Trương thẩm đã bắt đầu có chiều hướng tuần hoàn lời kể, ta vội vàng ngắt lời: "Trương thẩm, sư phụ ta đâu?"
"Ân... Sư phụ ngươi?" Trương thẩm híp híp mắt.
Ngàn vạn lần, ngàn vạn lần đừng xảy ra việc gì.
"Lương đại phu?" Trương thẩm lại mở mắt ra, nhìn nhìn ta.
Sư phụ, người nhất định phải bình an.
"Chủ của Lương Sơn y quán, Lương đại phu? Sư phụ ngươi?" Trương thẩm lại nheo mắt lần thứ hai.
Ta có cần phải ra ngoài tìm người khác hỏi thăm về sư phụ hay không nhỉ?
Cuối cùng --
"Duẫn Nhi ngươi phải bình tĩnh, nghe ta nói..." Trương thẩm thở dài, mày thoáng nhíu lại, "Sư phụ ngươi hắn... Hắn..."
Nhìn Trương thẩm cau chặt lông mày, lòng ta càng thêm rối rắm, dự cảm đã xảy ra chuyện bất hảo. Phía sau Tú Nghiên cũng bởi vậy mà khẩn trương nắm chặt ống tay áo ta, thấy vậy ta vội vàng nắm chặt tay nàng, vì nàng, cũng vì mình không phải đơn thân đối mặt.
"Sư phụ ngươi hắn... Ở trong nhà Lý thúc sát vách." Trương thẩm nói.
...
...
"Hắn... Ở sát vách?" Ta sửng sốt, miệng cứng đơ hướng Trương thẩm xác nhận.
Trương thẩm gật gật đầu: "Đúng vậy."
"Có xảy ra... chuyện gì hay không?" Ta tiếp tục hỏi.
Trương thẩm lắc đầu: "Không có."
"Thật tốt quá!" Tú Nghiên buột miệng thốt ra.
Ta im lặng cố nhịn không muốn rống to kích động.
Thế cái bầu không khí vừa nãy với mấy lời "Phải bình tĩnh" "Hắn... Hắn" cùng nhăn mặt nhíu mày để làm gì, thế gian này ngay cả loại người thích đem tâm người khác ra vui đùa cũng có, cứ thoải mái hết ném lên lại dập xuống để tìm thích thú.
Ta kéo Tú Nghiên rời khỏi nơi hoang tàn này, hướng nhà Lý thúc đi tới.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com