56---60
CHƯƠNG 56:
Ta có thể hiểu vì sao bọn Tam Thất không tìm thấy đám người kia.
Hắc y nhân kéo ta bay tới bay lui, mặc dù không bị bịt mắt, ta cũng không thể nhìn ra nổi lộ tuyến phi hành* của người này -- thậm chí đến cả cảnh vật chung quanh cũng không thấy rõ, chỉ cảm thấy cuồng phong đập vào mặt, đến khi gió ngừng thổi thì mặt cũng đầy lệ rơi. Hắc y nhân hung hăng ném ta trên mặt đất, ta nhịn đau không kêu một lời. Trước mặt ai cũng có thể nhát gan, nhưng trước kẻ muốn lấy tánh mạng quận chúa thì tuyệt đối không thể. (*: đường đi)
Ta đang muốn đứng dậy thì lại bị đối phương đá một cước lên lưng, thiếu chút nữa miệng đã đầy bùn.
Hắc y nhân dùng sức giẫm lên lưng ta để ngăn ta động đậy, miệng thì lại huýt sáo như tiếng chim kêu, thỉnh thoảng còn thêm tiết tấu. Vách tường đất được bao phủ bởi đám dây trường xuân thật dày trước mặt đột nhiên có động tĩnh, chỉ chốc lát sau thậm chí còn có một bàn tay từ bên trong vươn ra, xốc lên mành cỏ nhánh dài, và một nam nhân da ngăm đen từ bên trong bước tới.
"Đem hắn trói lại." Hắc y nhân thản nhiên thuyết.
"Đây là..." Ngăm đen nam nhìn ta, vẻ mặt nghi hoặc.
Hắc y nhân không trả lời, đợi Ngăm đen nam túm cánh tay ta lại, hắn mới nhanh chóng chui vào nơi Ngăm đen nam vừa bước ra. Ngay sau đó ta cũng bị Ngăm đen nam cứng rắn lôi vào bên trong.
Bên trong một mảnh đen tuyền, nhưng chỉ chốc lát sau đã nổi lên ánh nến.
Ngoại trừ hai người này, bên trong dường như không còn ai, nơi này không khí ngột ngạt đến nỗi thiếu chút nữa ta không thở được. Ngăm đen nam đem hai tay ta túm lại sau lưng buộc đến sít sao, rồi mới đẩy ta vào chỗ trống trải.
Sau khi xử lý ta xong, Ngăm đen nam xoay người hỏi Hắc y nhân ngồi ở cách đó không xa: "Thiếu gia đâu?"
"Hai ngày sau, đem Kiện Nhân cùng nữ nhi Trịnh Thiên Khải đổi lại." Hắc y nhân nói rồi, tháo xuống khăn che mặt của mình, cầm bình trà trên bàn rót một chén uống. Dưới ánh nến mờ mịt, ta thoáng thấy khuôn mặt của Hắc y nhân, là một trung niên nam tử.
"Dùng hắn để đổi?" Ngăm đen nam chỉ chỉ ta.
Hắc y nhân không trả lời.
"Chỉ bằng hắn..." Ngăm đen nam đi tới trước mặt ta, nhìn từ trên xuống dưới, "Có thể đổi lấy quận chúa cùng thiếu gia?" Nói rồi, còn thuận chân đá vào đùi.
"Không đổi được." Ta cười lạnh một tiếng.
"Ngươi câm miệng!" Ngăm đen nam hung hăng trừng mắt liếc nhìn ta, lại đá thêm một cước nữa, lần này tăng hơn lực đạo.
"Có thể đổi được..." Hắc y nhân chậm rãi nói, ta có thể thấy trên mặt hắn có râu ria, "Nếu bọn hắn không muốn hắn chết."
"Nhưng..." Ngăm đen nam gãi gãi đầu, lại hỏi, "Thiếu gia đi vắng, làm sao chúng ta biết bọn hắn đổi cho chúng ta, có thật là quận chúa hay không?"
"Nghe nói, nữ nhi Trịnh Thiên Khải lớn lên thiên tư quốc sắc (sắc nước hương trời)." Hắc y nhân nói.
"Đúng đúng đúng!" Ngăm đen nam hưng phấn đáp, "Đã sớm nghe nói, chính là không có cơ hội thấy, tên Vương bát đản Trịnh Thiên Khải đó giữ nữ nhi mình như bảo bối, bình thường đến xuất môn cũng không cho!"
"Đến lúc đó..." Ngăm đen nam hạ thấp giọng, nở ra nụ cười ghê tởm, "Ngài để cho ta... Nếm thử quận chúa sắc nước hương trời!"
Nghe ngăm đen nam thốt ra lời bỉ ổi, tức khí từ nội tâm ta tuôn trào, không nhịn được hướng hắn quát: "Cầm thú!"
Tựa hồ không nghĩ tới ta sẽ nói leo, Ngăm đen nam cùng Hắc y nhân đồng loạt quay đầu nhìn lại.
"Các ngươi không đổi được quận chúa, càng không đổi được tên tiện nhân kia, hết hi vọng đi." Ta thản nhiên nói.
Giờ mới ngộ ra, phong phạm* đại hiệp luôn thường được dùng trong vũ hiệp tiểu thuyết cũng không phải giả, mà khi một người giận tới cực điểm, hay là oán hận không thôi, thì cái gì cũng mặc kệ, không bao giờ muốn ở thế yếu. Có lẽ ta đang ở trong thế yếu, không thể chiếm thượng phong ở vũ lực, cũng muốn chiếm thượng phong trên miệng đi. (*: văn phong, lời nói)
Lại một cước nữa, lần này ở ngay giữa bụng. Đau đớn từ bụng nhanh chóng lan truyền, ta cuộn tròn thân mình, cắn chặt môi mới nuốt được tiếng kêu la xuống. May mắn giờ đây ta không trong nguyệt sự, bằng không chắc chắn không chịu nổi rồi -- ta thô tục tự giễu.
"Cố chấp kiềm chế à, tiểu tử!" Ngăm đen nam đến gần, từ trên cao nhìn xuống cười nhạo nói, "Ngươi nói chuyện cẩn thận cho ta, bằng không lần sau nơi ta đá, không đơn giản chỉ là bụng đâu -- ta sẽ cho ngươi tuyệt tự!"
Tuyệt tự... sao?
Ta nhịn không được cười ra tiếng.
Sau này, có thể đem chuyện này kể thành chuyện cười cho Nhị sư huynh nghe, đá vào nơi không đơn giản, để kẻ nữ giả nam trang ta tuyệt tự.
Vậy, quận chúa yêu kẻ nữ giả nam trang ta có tính là truyện cười không, ta chợt nghĩ đến điều này, cười lại càng lớn tiếng, nhưng lần này trong tâm là đau đớn.
"Ngươi cười cái gì?!" Ngăm đen nam nhìn thấy ta cười như vậy, lại hung hăng bổ thêm một cước, đau đớn kịch liệt khiến ta thở dốc, lần này thì quả thật ta cười không ra, chỉ hung hăng cắn môi ngăn mùi vị tanh nồng xông lên khoang miệng.
Hắc y nhân đi đến cạnh ta, ngồi xổm xuống nhỏ giọng nói: "Xem ra ngươi rất bảo hộ nữ nhi Trịnh Thiên Khải... Mặc kệ quan hệ các ngươi là gì, đến lúc đó, ta đối đãi với nàng cũng không chỉ là mấy cái đá đơn giản như vậy, ngươi muốn tận mắt nhìn chứ? Nga, đúng rồi, lúc đó ngươi đã cùng nàng trao đổi, không có cách nào tận mắt thấy, thực đáng tiếc?" Hắn vừa nói vừa dùng tay trái vỗ nhè nhẹ lên mặt ta.
Ta nhịn đau trừng mắt nhìn hắn, ta hận rằng mình chỉ có thể trơ mắt nhìn mà không thể xé xác hắn ra.
Sư phụ, ta hối hận, đáng lẽ ta nên cùng ngươi luyện võ, dù chỉ là chút công phu mèo ba cẳng*. (*: ý nói là không ra gì)
"Bịt miệng hắn lại, ta không muốn nghe hắn dông dài." Hắc y nhân nói, đứng dậy tránh khỏi ta.
Ngăm đen nam bước tới gần, không biết lấy từ đâu một mảnh vải lớn, hung hăng nhét vào miệng ta, nhét đến tràn đầy miệng, sau đó lại dùng một cái trường bố buộc ngang miệng kéo ra sau ót.
Đây có khi là thứ dơ bẩn nhất mà ta từng ngậm trong miệng cả đời này cũng không biết chừng.
"Đi thôi." Sau khi Hắc y nhân thấy ta đã bị trói đến sít sao, hừ một tiếng rồi thúc giục Ngăm đen nam rời khỏi.
Vậy ra nơi này không phải hang ổ của bọn hắn, chẳng lẽ chỉ là nơi giấu con tin sao?
Ngăm đen nam trước khi đi, còn dùng sức đá vào bụng ta một cước, lần này thì ta không cần cắn môi, miệng bị nhét đầy vải bố, thanh âm nào cũng không phát ra được -- thực là tiện.
Ngọn nến bị thổi tắt, chung quanh chìm trong bóng tối.
Nơi đây giờ chỉ còn lại một mình ta. Ta quẩy người một cái nhưng không được, chân và tay đều bị Ngăm đen nam kia buộc chặt.
May mắn là ta không bị nghẹt mũi, bằng không miệng bị nhồi đến không thể hít thở, thì có khi giờ đã chết rồi.
Nghĩ như vậy ta lại cười cười, Lâm Duẫn Nhi , ngươi đúng là hết thuốc chữa, đến lúc này mà vẫn còn cười vui được. Nhưng cũng là may mắn, vì giờ người bị bắt chính là ta, không phải Tú Nghiên. Chỉ điều này thôi cũng đủ cho ta vui cả ngày. Rồi đột nhiên nhớ tới nguyên nhân ta sớm nay xuất môn.
Ngày mai là sinh nhật Tú Nghiên.
Hoa quế cao.
Xem ra phải bỏ lỡ rồi. Ông trời cũng biết ta tham lam, không cho phép ta giữ thêm kỷ niệm nào cùng nàng nữa. Khi cơn đau ở bụng đã dần tiêu tán, ta vặn xoay thân mình, nằm ngửa trên mặt đất nhìn trân trân vào mảnh đen tuyền hôn ám trước mặt.
Giờ này Nhị sư huynh chắc hẳn đã đem sự tình nói cho sư phụ, sư phụ hắn... Có thể giấu diếm được quận chúa a. Lão nhân này vốn chẳng có nổi ưu điểm, chỉ có nói bịa đặt là đến xuất quỷ nhập thần. Thật xấu hổ, sư phụ, lại cho ngươi thêm phiền toái, còn ta thì là dê vào miệng cọp trở thành con tin.
Miệng bố vải chậm rãi hút khô hết nước miếng, khiến ta bắt đầu cảm thấy khát. Ai, hai người kia đi cũng không cho ta đến miếng nước uống, nhớ tới mấy ngày trước ta còn mang đồ ăn cho Phùng Kiện Nhân, đãi ngộ đúng là khác biệt.
Không sao, Tam Thất có tuyệt thế võ công, rất nhanh sẽ cứu ta ra thôi, đến lúc đó hảo hảo mà uống ngũ đại bát.
Đột nhiên cảm thấy thật mệt, ta quả thật là người chẳng thích hợp dậy sớm a. Đầu mơ mơ hồ hồ nghĩ còn hai mắt lại dần khép kín, điều cuối cùng xuất hiện trong đầu ta chính là Tú Nghiên. Trên tay nàng tựa như đang cầm một bát nước lớn, giống đêm đó mỉm cười chờ ta tiếp nhận.
Ta thật sự là khát quá rồi.
Thực xin lỗi, Nghiên nhi, trong giấc mơ còn phiền ngươi xuất hiện, thật quấy rầy ngươi quá.
Không biết rằng mình đã ngủ bao nhiêu lâu, nơi đây tối đen đến nỗi ta không thể phân biệt được đêm ngày, chỉ biết khi tỉnh ngủ, người một chút khí lực cũng không còn. Dù hai mắt đã dần thích nghi bóng tối, vẫn chỉ thấy chung quanh mọi vật đều tối đen. Ta cẩn thận quan sát chung quanh một chút, mắt mỏi mệt đến nỗi lại chìm vào giấc ngủ.
Một trận lạnh như băng kéo ta từ trong lúc giấc mơ bừng tỉnh.
Chỉ cảm thấy toàn thân ướt đẫm, trước mặt có một người đang đứng, ta híp híp mắt, qua ánh nến được điểm, ta mới nhìn ra được người đứng trước mặt là Ngăm đen nam.
"Ngủ được thật đúng là hay, coi như là giúp ngươi tắm rửa!" Ngăm đen nam khinh thường cười nói.
Dội cho ta một thân nước lạnh trong lúc mơ ngủ gọi là "Tắm rửa". Người này quả thật biết cách tra tấn a, khi ta đang khát lại đem một thùng nước lớn bạt lên người ta, miệng còn chưa dính một giọt.
Ta vô lực lắc lư thân mình, híp mắt nhìn Ngăm đen nam.
"Còn không tỉnh sao?!" Ngăm đen nam thấy ta không phản ứng, một cước đạp lên vai ta, bởi vì quá mệt mỏi, cho dù đau ta cũng chỉ nhíu mày, thế mới biết một chút khí lực ta cũng chẳng có. Yếu ớt quá, tại bình thường ngươi không chịu rèn luyện thân thể đó Duẫn Nhi .
Ngăm đen nam thấy ta vẫn không phản ứng, chửi một tiếng rồi đi ra.
Vậy hóa ra trầm mặc lại là cách phản kháng tốt nhất.
Ngay khi ta mơ hồ lại muốn ngủ tiếp, đột nhiên truyền đến tiếng vang. Ngăm đen nam hô câu gì đó, ngay sau đó lại nghe thanh âm của Hắc y nhân, nhưng ta quá mệt và khát, không nhận biết bọn hắn đang nói chuyện gì.
"Duẫn Nhi !"
Thanh âm quen thuộc vang lên khiến ta sửng sốt.
Là do quá mệt mỏi hay quá khát khiến ta xuất hiện ảo tưởng đây, ta cười cười.
Thanh âm quen thuộc khiến ta an tâm lại, đang muốn cùng thanh âm ấy đi vào giấc ngủ thì lại cảm giác có người ôm lấy ta. Cả hương khí và độ ấm cũng thật quen thuộc.
"Duẫn Nhi , ngươi làm sao vậy?" Lại một câu hô.
Ta mở mắt nhìn thấy Tú Nghiên.
Mái tóc dài của nàng tán loạn, khuôn mặt lo lắng vừa như cười lại vừa như khóc, cánh tay nhỏ gầy kéo qua cổ ta, để ta gối lên tay nàng.
"Ngươi..." Ta mở mở miệng, không biết nên nói cái gì, cũng không biết mình muốn nói cái gì.
Nàng không giận ta. Đầu óc một mảnh trống không chỉ có duy nhất một suy nghĩ đấy, nhớ rõ đêm đó nàng giận đến chẳng thèm nhìn ta, nghĩ như thế ta chợt cười cười.
Tú Nghiên trước mặt cũng theo ta nở nụ cười, chính là lệ trên mắt vẫn không che dấu được nội tâm nàng đau xót. Ta muốn vươn tay ra, muốn như những lần trước giúp nàng lau nước mắt, nhưng cả hai tay đều đã bị buộc chặt.
"Kéo nàng ra." Thanh âm của Hắc y nhân.
Ngăm đen nam một phen túm lấy Tú Nghiên, hung hăng kéo sang một bên, khí lực của ta không hiểu từ đâu khôi phục lại, quát: "Không được đụng nàng!"
"Vậy, đây chính là nữ nhi Trịnh Thiên Khải?" Hắc y nhân đến gần cúi đầu nhìn ta.
Ta mím môi, trừng mắt nhìn hắn. Chẳng lẽ, Nhị sư huynh vì muốn đổi ta về nên dẫn quận chúa tới đây? Chuyện ngu xuẩn như vậy, cũng chỉ có hắn làm ra được.
"Chắc chắn đúng đấy, cô nàng này bộ dạng quả thực sắc nước hương trời a!" Ngăm đen nam nói rồi nở nụ cười ghê tởm.
"Ngươi buông!" Tú Nghiên lo lắng kêu la.
Nghe Tú Nghiên kêu, lòng như bị xé nát.
Ta hận chính mình, ta hận mình là kẻ cái gì cũng không làm được, giờ chỉ có thể trơ mắt nhìn Tú Nghiên bị khinh bạc.
"Chiều tối nàng một mình chạy đến gần đây, la hét chính mình là quận chúa, để cho ta tới bắt nàng." Hắc y nhân ngồi xổm xuống, ta có thể nhìn thấy râu trên mặt hắn giờ đã biến thành chòm, "Quả là một đại lễ vật, nàng muốn ta thả ngươi... Vậy nàng có phải quận chúa hay không? ...Duẫn Nhi ?"
Lòng cứng lại.
La hét chính mình là quận chúa, để cho ta tới bắt nàng. Nàng muốn ta thả ngươi.
Đột nhiên, nước mắt cứ như vậy trào ra.
Ta thả lỏng thân thể chính mình, nằm ngửa mà khóc. Nước mắt càng ngày càng nhiều, thân thể cũng bởi vậy không ngừng run rẩy, vì bị bố đoàn nhồi ở miệng không có cách nào khóc rA Duẫn tiếng, ta chỉ có thể nức nở. Lòng giống như bị san bằng trong phút chốc, rồi lại phút chốc được lấp đầy, khiến ta đến không khí cũng khó hít thở.
Khi ta khát bưng nước tới cho ta, khi trời lạnh dặn dò ta mặc thêm áo ấm, khi ta bị bắt lại dùng chính mình đổi lấy ta về. Thậm chí Tú Nghiên đã yêu ta đến dạng này sao. Nước mắt của ta dường như không thể dừng lại, càng chảy càng nhiều, rõ ràng đã lâu như vậy ta không uống nước, sao nước mắt vẫn có thể tuôn ra?
Ta chỉ có thể lúc nàng khóc giúp nàng lau nước mắt, khi nàng giận nói vài lời dỗ dành nàng, chỉ biết dùng thân phận nữ giả nam trang lừa gạt nàng, để nàng nghĩ có thể dựa vào người ta được. Liệu có phải ta so với Ngăm đen nam cùng Hắc y nhân trước mắt còn ác độc hơn? Nước mắt của ta vẫn không ngừng theo khóe mắt hạ xuống, miệng như cũ càng nức nở hơn. Nhất định, ta nhất định so với bọn hắn còn ác độc. Bọn hắn muốn, có lẽ là sinh mệnh của Tú Nghiên, mà ta muốn, cũng là tâm của nàng. Còn cái gì ác độc hơn là lừa đi trái tim người khác?
Ta nghe Hắc y nhân đang nói.
Nhưng không cách nào tập trung để lý giải hắn rốt cuộc đang nói cái gì.
Đau đớn từ bụng lại truyền đến, ta hít sâu một hơi, cuộn tròn người đứng dậy. Hắc y nhân tiếp tục đá ta thêm một cước, khiến ta đau đến chẳng quan tâm lệ có rơi. Còn chưa chờ ta kịp phản ứng, Hắc y nhân ngồi xổm xuống, kéo cổ áo của ta, sát mặt tới gần hung hăng hỏi: "Nàng có phải quận chúa hay không??"
Nàng có phải quận chúa... hay không?
Ta ngẩn người, nhìn gương mặt vạn phần mỏi mệt, cũng sắp bị che kín bởi râu ria, người này vì báo thù đã tốn biêu nhiêu tâm huyết? Vì cừu hận, thật sự có thể đến thế này sao, cho dù có làm mình già nua mười tuổi, mất ăn mất ngủ, thậm chí đến sinh tử cũng không màng -- cũng phải báo được thù mới an tâm sao. Vậy quận chúa, nếu nàng biết được thân phận chân thật của ta, có thể hận ta đến thế này không?
Bọn hắn không nhận ra Tú Nghiên có phải quận chúa hay không.
Hiện tại, ta chỉ cần gật đầu một cái, hay là lắc lắc đầu, đều có thể trả lời câu hỏi đơn giản này cho Hắc y nhân. Nhưng ta không làm.
Ta chợt nở nụ cười.
Không vì sao cả, chỉ là rất muốn cười.
Ta không thể hảo hảo cười ra tiếng được để khác người nghe tới, chỉ có thanh âm cổ quái nức nở phát ra. Nhưng ý cười trên mặt thì bọn hắn tuyệt đối nhìn được, đúng vậy, ta đang cười. Vừa mới khóc đến chết đi sống lại, giờ ta lại đang cười.
"Ngươi cười cái gì??" Hắc y nhân tựa hồ có điểm tức giận, thoáng đề cao âm điệu.
Thấy ta còn cười hơn nữa, hắn hung hăng kéo ta qua, cởi bỏ mảnh vải trên mặt, rút bố đoàn trong miệng ra quát: "Ta hỏi lại ngươi, nàng có phải quận chúa hay không??" Ngươi có cần thiết phải thế không, cho dù lời đối phương đáp chưa chắc là thật, vẫn nhất định phải biết đáp án là gì.
Ta cố gắng kềm nén nụ cười của mình, sau đó mở miệng trả lời: "Không phải, nàng không phải quận chúa."
Hắc y nhân ngẩn người, sau đó cười lên vài tiếng, thu hồi nụ cười nhìn chằm chằm ta: "Ngươi nghĩ rằng ta sẽ tin ngươi?"
Cách đó không xa Tú Nghiên hô: "Duẫn Nhi ngươi đang nói gì vậy?! Các ngươi thả hắn ra! Ta đã đến rồi, các ngươi..."
"Như vậy nếu ta nói phải, các người có tin không?" Ta như cũ mỉm cười, thanh âm bình thản chắc chắn, "Ngươi cảm thấy quận chúa sẽ tự mình lại đây cho ngươi bắt? Ngươi cảm thấy những người trong Tự miếu sẽ để quận chúa một mình đi ra? Ngươi cảm thấy... Quận chúa thật sự sẽ vì ta, dùng tánh mạng của mình đến trao đổi? Các ngươi cũng quá ngây thơ rồi."
"Không nên nghe hắn nói vô nghĩa, hắn lừa gạt chúng ta đấy!" Ngăm đen nam ở cách đó không xa la lớn.
"... Nói tiếp." Hắc y nhân nhìn ta hỏi.
"Nàng không phải quận chúa. Bởi vì... Ta mới là." Ta nói, càng cười hơn nữa.
Hắc y nhân trên mặt không chút biểu tình, hung hăng xô ta đổ trên mặt đất.
Té trên mặt đất ta cười càng lợi hại hơn, lần này tiếng cười rốt cục được tự do thoát ra khỏi miệng, thật là khoan khoái.
"Duẫn Nhi ... Ngươi đang nói cái gì vậy..." Là thanh âm của Tú Nghiên.
Mặc dù biện pháp này có điểm ngu ngốc, nhưng hy vọng có thể kéo dài thêm chút thời gian. Quận chúa chạy ra khỏi chùa, mọi người cùng sư phụ có thể tìm không thấy. À, quả thực là tìm không được, sẽ bắt đầu tìm xung quanh đây, được rồi, trước khi các ngươi tìm được, ta tiếp tục kéo dài chút thời gian.
Tú Nghiên, để cho ta giúp ngươi làm một việc cuối cùng đi -- không biết có thể thay hoa quế cao hay không? Bởi giờ ta không có cách nào làm đồ ăn ngươi thích nhất.
"Thấy ngu chưa, các ngươi..." Ta dằn xuống lòng đau đớn, tiếp tục cười cười, "Ta chính là muốn xem các ngươi bị đùa giỡn -- chịu nhiều đau khổ đem ta bắt về, nhưng không biết ta chính là người các ngươi muốn tìm, nhìn thấy các ngươi bị đùa giỡn như vậy, thật đúng là vui vẻ... Sắc nước hương trời? Quận chúa bộ dạng sắc nước hương trời? Để các ngươi thất vọng rồi, thực ngượng ngùng."
"Nếu như vậy, ngươi thừa nhận mình là quận chúa??" Hắc y nhân cắn răng nói.
"Bởi vì ta không muốn tiếp tục làm rùa đen rút đầu, bởi vì ta có nhân tính, ta có khí khái, không giống các ngươi, chỉ biết làm trò mờ ám. Còn đốt nhà người ta, thật hèn hạ." Ta lạnh lùng trả lời.
"Nhưng ngươi là một nam nhân!" Hắc y nhân rõ ràng bắt đầu bối rối, có điểm nói năng lộn xộn.
"Vậy ngươi muốn hay không, nhìn xem ta có phải là nữ?" Ta đứng thẳng người dậy, để sát vào mặt của hắn, mỉm cười nhẹ giọng hỏi.
Hắc y nhân bắt đầu run rẩy, hắn đang tức giận, hơn nữa là cực kỳ tức giận.
Rồi đột nhiên hắn vung tay lên, mảnh vải buộc tóc trên đầu phút chốc buông xuống, tóc dài nháy mắt rơi rụng.
"Ngươi sẽ không nghĩ tóc dài đều là nữ nhân chứ." Ta tiếp tục cười, "Ngươi có thể dùng phương pháp triệt để đến chứng thật."
Vừa dứt lời, hắn hung hăng kéo lấy cổ áo ta, ngay sau đó vang lên tiếng vải dệt bị xé rách, thân thể ta thoáng lạnh, ý thức được quần áo đã bị hắn xả ra, lộ cả bờ vai cùng với băng vải trắng gắt gao bao quanh ngực.
Ta biết Tú Nghiên cũng đang nhìn ta như vậy.
Tâm chợt thấy yên tĩnh.
Như thế này đối mặt với quận chúa, rốt cục ta lại cảm thấy an tâm. Qua bao nhiêu ngày như vậy, lần đầu tiên an tâm. Nhưng duới tình huống thẳng thắn thế này, liệu có phải rất hèn hạ không nhỉ? Thực xin lỗi, Tú Nghiên, thật sự, thực xin lỗi.
Ta nghe lòng mình đang khóc, nhưng miệng thì vẫn đắc ý cười: "Ngươi có muốn tiếp tục sờ xuống nữa, hoặc là đem ta cởi sạch?"
"KHÔNG CẦN!!!" Tú Nghiên thét đến chói tai.
Vì cái gì cần phát ra thương tâm như vậy?
Ngươi có biết nhất ngôn nhất ngữ đều khiến ta bận lòng hay không, nên đừng tiếp tục phát ra như vậy để ta lòng chua xót, ta bây giờ đang thực cố gắng để diễn trọn vai, xin hãy phối hợp đi, bởi vì muốn giả vờ vui vẻ quả thực thật khó.
Hắc y nhân nhìn chằm chằm ta, mặt vẫn run rẩy, tựa hồ đang cố kiềm chế tức giận.
Còn thiếu chút nữa, chỉ một chút nữa thôi.
"Phụ vương nói cho ta biết, Phùng Nhân là một đại tham quan..." Ta cười nói, cố ý dùng giọng điệu khinh thường, "Tham đến vô cùng, thậm chí ngay cả ngôi vị hoàng đế cũng muốn tham, Phùng Kiện Nhân cũng chỉ là một tên rùa rụt cổ, chết cũng chưa hết tội, giết cửu tộc vẫn là từ bi với các ngươi, phải là..."
"Chát!!"
Cái tát hung hăng ném ta ngã xuống đất, mùi máu tươi nháy mắt tràn ngập khoang miệng. Bị mùi đó đột nhiên sặc lên cổ, khiến ta ho khan đến không còn chút hình tượng nào. Ai, tốt hay xấu ta cũng là nữ nhân, không ôn nhu được một chút sao.
"Không cần!!!" Tú Nghiên nàng đang khóc.
Đừng khóc, vì cái gì đã biết ta lừa gạt ngươi, ngươi còn muốn khóc? Hắn đang giúp ngươi báo thù, hay là thay thế ta trừng phạt chính mình, nên không cần thương tâm, hết thảy ta đều cam tâm tình nguyện.
"Cứ như vậy thôi sao..." Ta nhịn đau cười nói, "Ta có khí khái thừa nhận thân phận của mình như vậy, ít nhất cũng nên khen thưởng một chút chứ?"
Hắc y nhân cúi người xuống, tay phải lập tức đưa tới vặn chặt cổ ta, rồi kéo ta dậy, mặt đối mặt nói từng chữ: "Không thể tưởng được, tên cáo già Trịnh Thiên Khải đem ngươi giấu được sâu như vậy, tuy rằng ngươi không hơn sắc nước hương trời, nhưng bộ dạng cũng có thể, còn nhớ rõ ngày hôm qua ta nói chứ? Ta sẽ đối với ngươi không chỉ là mấy cái đá đơn giản vậy đâu."
Rốt cục tin sao.
"Ta... Ta đợi...xem." Bởi vì bị hắn kháp cổ, chỉ có thể gian nan phun ra vài chữ.
Hắc y nhân lại hung hăng vứt ta trên mặt đất, quay đầu nói với Ngăm đen nam: "Đem quận chúa trói lại cho ta, ta phải hảo hảo tiếp đãi nàng."
Đây chính là nguyên nhân vì sao ta cười, bất luận là cường đạo hay là cừu nhân, khi ở tình huống khẩn cấp nói hưu nói vượn lại là hữu dụng, sư phụ, ngươi nói đầu óc ta có linh hoạt hay không? Hơn nữa, ta thật sự đã làm được, ta đã dùng tánh mạng để bảo hộ người tối trọng yếu.
CHƯƠNG 57:
Bọn hắn đem dây thừng của ta cởi bỏ, sau đó kéo ta sang một bên, lướt ngang qua mặt quận chúa.
Tú Nghiên bị trói lại, nàng ngồi ngay đó tóc dài rơi rụng trên vai. Khi ta nhìn nàng, nàng cũng nhìn ta. Nước mắt trên mặt dưới ánh nến mịt mờ như ẩn như hiện, có lẽ trên mặt ta giờ cũng như vậy.
Đúng rồi, còn ánh mắt nàng.
Ta không dám nhìn kỹ hai tròng mắt ấy, kỳ thật là không nên nhìn kỹ, bởi vì chỉ cần một lần nhìn vào ta sẽ chẳng còn dũng khí tiếp tục tiến lên. Nàng nhìn ta, nhưng cũng giống như không nhìn. Là thẫn thờ, trống rỗng...cứ như vậy đong đầy hai mắt -- nàng chỉ là vô tình đem tầm mắt dừng trên người ta, mang theo nét mặt ngẩn ngơ tựa như không còn chút khí lực nào để diễn cảm.
Rất muốn hướng nàng cười cười, cho nàng một cái an ủi đơn giản. Nhưng nghĩ tới người khiến Tú Nghiên tổn thương thành dạng này lại chính là mình, vậy thì ta rõ ràng chẳng còn tư cách nào để cười nữa.
Ta là một kẻ sói đội lốt cừu, cuối cùng đã bại lộ.
Ngăm đen nam túm cánh tay ta, buộc hai bên cổ tay dán lên trên tường, khiến cơ thể ta mở rộng.
Ta để tùy ý hắn làm, một chút cũng không phản kháng. Dù sao, tiêu điểm của bọn hắn cứ là ta là được. Khi cả người đã bị cột lên tường, Ngăm đen nam tiến sát lại gần, lấy tay khẽ vuốt xương quai xanh rồi lại đặt lên bờ vai trần trụi, làm ta một trận ghê tởm nhưng không có cách nào tránh né.
"Mặc kệ ngươi có phải quận chúa hay không..." Hắn nói, mặt đưa lại càng gần hơn, hơi thở từ miệng phả lên trên mặt khiến toàn thân ta nổi da gà, "Chờ sau khi hắn tiếp đãi ngươi xong, sẽ đến phiên ta, đến lúc đó hãy làm ta thật cao hứng, được chứ?"
Ta nghiêng mặt, cố gắng tận lực tách xa khỏi hắn.
"Cô nàng bên kia bộ dạng cũng không tệ, ta cũng định rồi." Hắn nói, rồi nhẹ giọng cười.
"Ngươi... Đừng hòng!" Ta cắn răng, mặc dù biết chính mình nói vô nghĩa.
"Có phải đừng hòng hay không, chẳng phải lát nữa sẽ biết sao?" Ngăm đen nam vươn đầu lưỡi, nhẹ nhàng liếm liếm cằm ta, cảm giác ẩm ướt để cho ta suýt thì ói mửa, hắn lại nói, "Ta sẽ để hai người các ngươi cùng hầu hạ ta..." Ta gắt gao nhắm chặt hai mắt, tự nói với bản thân mình, hết thảy đều là giả, đều là giả... Đều là giả.
"Tránh ra." Là thanh âm của Hắc y nhân.
Ngăm đen nam nghe xong, dán lại bên tai nói ra lời cuối: "Người đằng sau kia chơi đùa với roi rất lợi hại đấy, ngươi nhớ cẩn thận, quận chúa đại nhân."
Hắc y nhân đứng cách đó không xa, hắn nghiêng đầu ý bảo Ngăm đen nam tránh sang một bên rồi tiến lại gần. Giờ đây rốt cục ta đã nhìn thấy rõ trên tay Hắc y nhân cầm vật gì, đúng như Ngăm đen nam nói, là một cái roi da.
Muốn quất ta sao, như vậy là tiếp đãi, có phải hơi quá tay không?
Hắn cầm chiếc roi đứng nguyên tại chỗ nhìn, trrong ánh mắt tràn đầy cừu hận, điều này so với Ngăm đen nam bất đồng. Phùng Nhân hẳn là thân thích của hắn, hoặc cũng là người trọng yếu. Nếu không ánh mắt tuyệt đối không thể cừu hận đến như vậy. Ngăm đen nam có lẽ chỉ là một kẻ hạ nhân sắc đảm* che trời, còn người chân chính muốn báo thù là hắn. (*: hành vi đồi bại sàm sỡ)
Hắn vung tay roi lên.
Bắt đầu rồi sao, một câu dạo đầu cũng không nói? Thật là lãnh khốc.
Ta nhìn thấy tay hắn giơ lên, ngọn roi rũ trên không trung, nếu giờ có cơn gió thổi qua thì thật giống như liễu đang theo gió bay lượn.
Đột nhiên, có tiếng kêu truyền đến: "Thả nàng... Thả nàng!" Ta nhận ra thanh âm này bởi nó khiến ta đau lòng, chỉ có thể cười khổ.
"Các ngươi thả nàng, nàng không phải quận chúa, ta mới là, ta mới là!" Tú Nghiên lớn tiếng kêu, thanh âm nức nở, dường như còn đang giãy dụa, "Ta mới là quận chúa, ta mới là người các ngươi muốn tìm!"
Ngăm đen nam bực mình mắng: "Ngươi câm miệng cho ta!" Rồi bước tới hướng Tú Nghiên, "Hay là đợi không kịp, muốn ta tới cùng ngươi vui đùa?"
Nguy rồi.
"Ngươi không phải muốn hảo hảo chiêu đãi ta sao?!" Ta dùng hết khí lực quát, "Sao còn đứng đó?! Không đành lòng à?!"
Hắc y nhân trợn mắt, ngay sau đó chỉ thấy tay cầm roi của hắn hung hăng vung, ta lập tức nín thở, cắn chặt đôi môi -- bên tai truyền đến thanh âm lanh lảnh, đồng thời trên mặt cũng tựa như bị một thanh đao lướt qua, không có đau đớn. Nhưng chỉ khi roi kia rời đi, mới cảm nhận được như hỏa thiêu đốt trên trán.
Bởi liều chết nhịn không kêu ra tiếng khiến ta thở phì phò -- đau không? Đau đến sắp chết. Nhưng bởi vì ta sĩ diện, tuyệt đối không kêu thành lời. Hắn quất roi lên mặt ta, thế này chẳng phải muốn hủy dung nhan ta sao, để ta sau này làm sao ra đường?
Tiếp đó lại thêm một roi.
Lần này là trên bả vai.
Lại thêm một roi.
Ở vai bên kia.
Thêm một roi nữa.
Ở trên đùi phải.
Ta ngẩng đầu, hung hăng đem ót đập lên trên tường, hắn thế nhưng lại áp dụng phương pháp công kích thần tốc, để ta còn chưa kịp cảm thụ thống khổ một nơi, toàn thân đã truyền đến đau đớn cùng cực.
Từng tiếng quất roi gần ở bên tai cứ truyền đến khiến ta không nghe thêm được bất kỳ thanh âm nào nữa, thậm chí có đôi khi cả tiếng quất roi cũng chẳng nghe ra, chỉ cảm thấy vang lên vù vù bên tai, ngay khi ta muốn bất tỉnh thì lại quất ta tỉnh lại.
Ta hít một hơi thật sâu, không thể bất tỉnh, Lâm Duẫn Nhi , ngươi không được thua kém, một chút cũng không đau, một chút cũng không đau... Nhịn thêm chút nữa, tiếp tục từng cái là tốt rồi, kéo dài thời gian, kéo dài thời gian...
Ta không thể đếm Hắc y nhân rốt cuộc quất ta bao nhiêu cái, thậm chí có đôi khi đến cảm giác đau đớn cũng không còn - Cảm giác? chẳng lẽ ta đã đến nỗi linh hồn thoát khỏi thể xác sao. Ta thậm chí có chút buồn cười, không biết Hắc y nhân có đang nghĩ con người ta rất khó bảo hay không, kêu cũng không kêu một tiếng. Bởi vì ta biết, khi ngươi muốn làm một người thống khổ, thì luôn muốn thấy đối phương vì thống khổ mà tạo thành phản ứng, bất luận là tiếng rên rỉ hay lời cầu xin.
Thật có lỗi, da mặt ta thực sự quá mỏng, không muốn hạ thân thể xuống cầu xin tha thứ, thậm chí là phát ra một tiếng rên rỉ. Vì ta không muốn làm kẻ nhát gan, mặc dù có thời điểm ta là vậy, nhưng hiện tại tuyệt đối không phải. Nên tất cả những chuyện này đều không phải vấn đề tôn nghiêm, mà là vấn đề mặt mũi.
Còn trọng yếu hơn là, ta không muốn để Tú Nghiên nghe được. Nàng sẽ mềm lòng, ta biết. Cho dù ta là kẻ đại lừa gạt tội ác tày trời, chắc chắn nàng cũng sẽ không nguyện ý chứng kiến ta bị đối đãi như vậy. Cho nên, nếu thanh âm nào ta cũng không phát ra, nàng hẳn sẽ cho rằng Hắc y nhân cũng không thực dùng sức quất.
Hắc y nhân đột nhiên dừng lại.
Tay ngươi rốt cục mỏi rồi sao?
Hoàn toàn yên tĩnh -- ngoại trừ tiếng thở của ta.
Trán bên trái của ta thấm đẫm máu, ta biết bởi mắt trái vì máu từ trán chảy xuống khiến muốn mở cũng mở không ra.
Vốn thân thể đã muốn chết lặng, nhưng khi Hắc y nhân dừng lại, lại bắt đầu đau đớn, hơn nữa toàn thân cùng đau. Giờ ta đã chẳng còn chút khí lực nào để có thể nện ót lên tường phía sau phân tán cảm giác, chỉ có thể liều mạng thở. Vậy ra đây là trừng phạt bởi vì ta nói dối. Ta biết sai rồi, ông trời, ta sau này không bao giờ nói dối nữa, không bao giờ nói dối với Tú Nghiên.
Sau đó, ta nhìn thấy Hắc y nhân giơ tay lên.
Lại nữa sao, ta nhắm mắt hít sâu một hơi, rồi nín thở, nhưng lại nghe được thanh âm quen thuộc truyền đến từ cách đó không xa: "Dừng ở đây thôi." Không phải Tú Nghiên, không phải nàng.
Hắc y nhân mạnh nghiêng thân mình, nhưng ngay sau đó song chưởng đã bị người nắm chặt.
"Làm sao các ngươi..." Đây là thanh âm của Ngăm đen nam. Ta không rõ hắn thấy chuyện gì xảy ra.
Hắc y nhân vẫn không nhúc nhích, ta thoáng thấy phía sau hắn có một khuôn mặt, khuôn mặt vĩnh viễn mỉm cười.
Rốt cục... Rốt cuộc đã tới sao.
"Đừng vội, sau nửa canh giờ ngươi sẽ khôi phục bình thường." Tam Thất nói với Hắc y nhân, ta lập tức hiểu được là hắn lại điểm huyệt. Nhớ lần đầu tiên gặp mặt Tam Thất, hắn cũng đối với Thô tục nam bị điểm huyệt nói những lời này.
Tam Thất vòng qua Hắc y nhân, đi tới trước mặt ta. Trên người hắn luôn luôn đều mặc tăng bào màu trắng, giờ phút này dưới ánh nến lại có vẻ rất vàng, giống như thật lâu không tắm.
"Quận chúa ở bên kia." Ta hé miệng phát ra thanh âm khàn khàn, nghiêng nghiêng đầu sang hướng bên trái báo cho hắn biết nơi quận chúa ngồi.
"A Duẫn ." Tam Thất không để ý đến ta, chỉ nhẹ giọng nói, "Ngươi hoàn thành nhiệm vụ rất tốt."
Đúng vậy a, rốt cục ta đã hoàn thành nhiệm vụ, nhưng mà ngươi cũng tới hơi muộn đó.
Tối hôm qua, khi ta bị Hắc y nhân cùng Ngăm đen nam trói tay chân lại vứt trên mặt đất. Thật sự là lúc đó ta nửa tỉnh nửa mê, nhiều khi còn nằm mộng. Trong đó có một giấc mộng ta nhớ rõ nhất, là Tam Thất nói với ta một đoạn thật dài.
Khi đó, ta đột nhiên cảm thấy có người đến gần, nhưng không thấy rõ là ai.
"A Duẫn , ta bây giờ không thể cứu ngươi ra ngoài." Đối phương nhẹ giọng nói.
"... Ngươi là ai?" Ta hỏi.
"Bởi vì chúng ta cần phải có thời gian..." Đối phương hoàn toàn không có ý đáp lại lời ta, cứ thế nói, "Còn người ở nơi khác, không nên để thêm phiền phức, bọn hắn không chỉ có hai người."
Ta rốt cục nhận ra thanh âm này, là Tam Thất.
"Nhiệm vụ của ngươi là khi hai người bọn hắn trở về, đừng để bọn hắn rời khỏi nơi này -- kéo dài thời gian, nhất định phải cố gắng kéo dài." Tam Thất nói, thanh âm cách ta rất gần, "Sau khi xử lý xong hết thảy, ta sẽ trở lại cứu ngươi, ngươi có thể hoàn thành nhiệm vụ này chứ?"
"... Ân." Ta gật gật đầu.
"A Duẫn , ta tin tưởng ngươi."
Rồi sau đó chung quanh lại chìm trong yên tĩnh. Ta mỏi mệt cứ như vậy ngủ đi.
Đến mãi bây giờ, nhìn thấy mặt Tam Thất ta mới phát hiện kia cũng không phải giấc mộng, quả thật ta có một cái nhiệm vụ như vậy -- kéo dài thời gian.
"Mau... Đi cứu quận chúa." Ta nói.
"Nhị Tứ vừa mới cứu nàng ra ngoài." Tam Thất nói, cởi tăng bào của mình choàng lên người ta, vết thương đột nhiên bị chạm đến khiến ta đau đớn hít thở thật sâu.
"An, an toàn... Cứu ra ngoài?" Ta thở phì phò hỏi.
"An toàn cứu ra ngoài." Tam Thất trả lời, sau đó cởi bỏ dây thừng trên tay ta.
Thật tốt quá.
Ta chỉ cảm thấy mọi thứ trước mắt bắt đầu mơ hồ -- cho dù giờ có là chết cũng không sao cả, thật sự là đau tới khiến ta không muốn sống nữa.
Đây là ý nghĩ duy nhất trước khi ta hoàn toàn mất đi ý thức.
Sau khi ta tỉnh lại, đã nằm trong một gian phòng ngủ.
Nằm ở trên giường, ta chỉ có khí lực đủ để mở mắt. Trên người đang đắp một chiếc mền mỏng, ta nhịn không được giật giật, toàn thân đau buốt lại bắt đầu truyền ra, khiến ta không phòng bị kêu lên.
"A Duẫn , ngươi đã tỉnh?"
Ta nghiêng đầu nhìn người ngồi bên giường.
"Sư phụ..." Ta há mồm nhẹ giọng nói. Không biết vì cái gì, khi nhìn thấy sư phụ ta lại có xúc cảm muốn khóc. Vô luận là bởi khuôn mặt tràn đầy nếp nhăn, hay là mái tóc cất giấu không ít chỉ bạc, hay thanh âm già nua khiến ta tưởng niệm. Chỉ mới hai ngày mà thôi.
"Đừng nói chuyện, hảo hảo nghỉ ngơi..." Sư phụ mỉm cười, giúp ta che mền.
"Quận chúa đâu?" Đột nhiên nhớ ra điều gì ta há mồm hỏi, muốn ngồi thẳng thân mình, nhưng bởi vì đau đớn cả kinh khiến ta lại phải nằm xuống.
"Đừng nhúc nhích! Ngươi hiện tại không thể động... Nàng không có việc gì, một chút cũng không có." Sư phụ nói, trên mặt như cũ mang theo tươi cười.
Tú Nghiên không có việc gì, một chút cũng không có, từ nội tâm ta phát cười lên tiếng.
"Đều là bởi vì ngươi, Duẫn Nhi , là ngươi bảo hộ quận chúa." Sư phụ nói, hé mắt nhìn ta.
"Quận chúa... Ngày hôm qua nhất thời xúc động, chính mình chạy ra ngoài, vi sư lập tức dùng bồ câu đưa tin cho Tam Thất đại sư... Sau đó Nhất Cửu ở trong rừng tìm được quận chúa... Nàng... Kiên trì nhất định muốn đổi ngươi về, Tam Thất đại sư lúc ấy lại dùng bồ câu đưa tin trở về nói, 'Đừng sợ, để cho quận chúa một người đi thôi'." Sư phụ đứt quãng đem sự tình kể cho ta biết.
Lão nhân này không phải nghiện dùng bồ câu đưa tin chứ.
"Cho dù Tam Thất đại sư nói như vậy, nhưng vi sư vẫn sợ hãi..." Sư phụ xoay đầu, lát sau lại quay đầu nhìn ta, "Giờ đây vi sư mới biết được, Tam Thất đại sư vì sao yên tâm như vậy... Ngươi quả thật, để quận chúa một cọng tóc cũng không thương tổn." Thanh âm của sư phụ mang chút nghẹn ngào khi nói ra lời cuối, nhưng trên mặt vẫn nở nụ cười ôn nhu dị thường.
Thực chịu không nổi lão nhân này quái đản như vậy, ta bất đắc dĩ nói: "Vậy... Sư phụ, có cái gì... thưởng cho con a?"
Sư phụ ngẩn người, rồi lập tức gật đầu liên tục: "Vậy chậu hoa lan kia ngươi không cần bồi cho vi sư nữa, đây là phần thuởng của ngươi."
"Gì!?" Ta liếc mắt, "Thật nhỏ mọn!" Cái bản tính vắt cổ chày ra nước của lão nhân này thật là có chết không bỏ.
"Vương gia bên kia cũng đã không có việc gì..." Sư phụ tiếp tục nói, "Hoàng thượng ngày hôm qua lại mời Vương gia tiến cung diện kiến, biểu lộ sự tín nhiệm của hắn đối với Vương gia, quận chúa rốt cục có thể trở về vương phủ."
"Đám người kia đâu? Cái đám muốn thương tổn quận chúa..."
"Nghe là Hoàng thượng xử lý." Sư phụ nói.
Quận chúa rốt cục có thể đoàn tụ cùng Vương gia sao.
Con đường đi chung này cuối cùng đã kết thúc.
Thật muốn hô to một tiếng.
Đột nhiên nghĩ đến vẻ mặt kia của Tú Nghiên mà ta tan nát cõi lòng, nét mặt ngẩn ngơ. Lời nói dối đã bị vạch trần, giữa chúng ta cuối cùng đã kết thúc... Nhưng lại với cách chấn động như vậy, khiến cho tâm của ta rất đau, thật sự rối rắm. Tựa hồ lại nhớ ra gì đó, ta vội mở miệng hỏi: "Sư phụ, bây giờ là buổi tối? Là ngày cứu chúng con trở về, hay là ngày khác?"
"Là cùng ngày, làm sao vậy?" Sư phụ nhíu mày.
Vậy hôm nay vẫn còn chưa qua.
Ta cười cười, sau đó thở dài nhỏ giọng nói: "Hôm nay là sinh nhật...quận chúa."
"Duẫn Nhi ..." Sư phụ đột nhiên vươn tay, xoa trán của ta, thanh âm thậm chí lại muốn nghẹn ngào, "Hôm nay cũng là sinh nhật của ngươi, Duẫn Nhi ..."
"... Ân." Nước mắt ta cũng bắt đầu tràn khỏi hốc mắt, rơi trên gối, "Cho nên nói... Sư phụ, con cùng quận chúa, thật sự rất có duyên a..."
"Nhi đồng làm sao ngươi ngu như vậy? Nhi đồng a..." Sư phụ thế nhưng khóc lên thành tiếng, tay vẫn như cũ phủ trên trán ta, thân mình run rẩy, ta chưa bao giờ thấy sư phụ khóc ra như vậy, "Nhi đồng, đây là nghiệt duyên... Đều là lỗi của vi sư, là lỗi của vi sư..."
"Sư phụ người làm sao lại khóc a..." Tuy rằng ta nói thế, nhưng nước mắt chảy ra so với sư phụ cũng không ít hơn, "Người khóc như vậy, khiến cho, khiến cho con... cũng ..muốn khóc... Thực đáng ghét!"
"Nhi đồng, ngươi bị giày vò...ngươi bị giày vò... Thân mình tổn thương thành như vậy..." Sư phụ như trước khóc không thành tiếng, "...Là lỗi của vi sư, đều là lỗi của vi sư..."
Ta rốt cục cũng không nhịn được nữa.
Coi như hết, Lâm Duẫn Nhi , không cần tiếp tục giả vờ kiên cường.
Sau đó, ta cùng sư phụ lớn tiếng khóc lên.
CHƯƠNG 58: Suy nghĩ của Anh Nhi
Khi thấy quận chúa cuối cùng được Nhị Tứ ôm đưa ra từ trong động, ta mới yên tâm. Nhưng khi lại gần chứng kiến biểu tình lúc này của nàng, lại thấy hoảng sợ.
Không phải quận chúa té xỉu, hai mắt nàng vẫn đang mở -- nhưng tựa như nhìn đến một nơi xa xăm, sắc mặt tái nhợt, còn đầu tóc thì tán loạn. Ta vội vàng bước đến gần bên, kêu vài tiếng quận chúa, nhưng không có bất kỳ câu trả lời.
Rồi khi Lâm công tử được Tam Thất đại sư ôm ra, lúc này ta mới thực sự cháng váng.
Vô luận là bất kỳ ai cũng chẳng nhẫn tâm nhìn thấy cảnh này.
Tăng bào của Tam Thất đại sư choàng trên người Lâm công tử đã muốn bỏ đi màu trắng thông thường. Nương theo ánh đuốc, màu tuyết trắng nguyên bản của tăng bào giờ đã được nhuộm bởi sắc huyết thanh, từng khối từng khối, cuối cùng nối thành một mảnh. Ta thậm chí không dám đoán Lâm công tử còn sống hay chết, chỉ thấy trên trán trái hắn có một đoạn vết thương cắt qua lông mi, cơ hồ thấy được cả xương, máu chảy dài xuống che kín má.
Ta lập tức hiểu biểu cảm thất thần của quận chúa từ đâu mà đến.
Lúc chiều tối, khi chúng ta tìm được quận chúa đang ở trong rừng hô lớn muốn đám người kia tới bắt mình, Lương đại phu vốn từ đầu luôn luôn kiên quyết phản đối dùng quận chúa đổi Lâm công tử bỗng nhiên sửa miệng, nói Tam Thất đại sư đã cho hắn biết, không cần lo lắng đến an nguy quận chúa, yên tâm để nàng đi thôi -- Ta đương nhiên không thể trơ mắt nhìn quận chúa đi chịu chết, cho dù Tam Thất đại sư nói sẽ không việc gì. Nhưng quận chúa vô luận thế nào cũng không nghe ta. Ta chỉ có thể vạn phần lo lắng, cùng quận chúa và A Mộc ca tìm đến nơi Lâm công tử đã bị bắt đi.
Ta thấy cây hoa quế, và quận chúa cũng thấy.
Trong lòng đột nhiên run lên -- Chẳng lẽ Lâm công tử là vì cây hoa quế này mới tới nơi đây? "Không có biện pháp mua, nhưng có biện pháp làm" -- ta nhớ đến lời hắn nói lúc ấy.
Ta không dám đem chuyện Lâm công tử vì muốn làm hoa quế cao mới đến nơi này cho quận chúa, tâm tình nàng đã đủ rối loạn rồi, ta không muốn làm rối thêm nữa.
Ta cùng Lương đại phu và mọi người tìm một nơi ẩn núp, lưu lại quận chúa một mình thu hút đám người kia.
Quận chúa tiếp tục hô lên, chỉ chốc lát sau một bóng đen xuất hiện, rồi nháy mắt bóng dáng hai người đã đều biến mất.
Nhưng giờ, sau khi đợi cho đến đêm, Tam Thất đại sư trở về cùng mọi người đuổi đến nơi giam giữ quận chúa, chứng kiến Lâm công tử cả người máu chảy đầm đìa đến nỗi hôn mê, ta mới hiểu được vì sao Tam Thất đại sư yên tâm nhường quận chúa một mình đi trước như vậy.
Lâm công tử nhất định là liều mình dùng tánh mạng bảo hộ quận chúa.
Tất cả đều sợ ngây người, không ai biết nên nói gì nữa.
Nhìn Lương đại phu thật dễ dàng ôm lấy Lâm công tử, tựa như Lâm công tử đã không tồn tại trên thế giới này, chỉ cần nhẹ nhàng đã có thể mang đi. Lòng ta căng thẳng, người gầy yếu như vậy, nhưng vì quận chúa lại có thể xuất ra nhường ấy dũng khí, thực khiến ta kinh hãi. Khi đã phục hồi tinh thần, ta phát hiện nước mắt mình cũng đã tuôn rơi.
Muốn tiếp tục nhìn kỹ, nhưng lại không đủ nhẫn tâm, ta xoay người đến bên quận chúa. Quận chúa đang ngồi trên một phiến đá lớn, Nhị Tứ đại sư đứng ở cạnh ý thầm bảo ta nên xem nàng ra sao.
Nét mặt quận chúa như cũ vẫn không thay đổi, chỉ ngẩn ngơ nhìn vào một nơi vô định, dù ta có giúp nàng chải đầu vuốt tóc, nàng cũng chẳng hề bận tâm một chút ít gì. Hai bàn tay nàng nắm lấy thành quyền siết chặt đặt bên thân mình, ta vội vàng cầm lên xoa lấy, lại phát hiện nơi đó lạnh lẽo đến mức run sợ. Nước mắt ta không ngăn được rơi xuống, rốt cuộc ở bên trong Lâm công tử cùng quận chúa xảy ra điều gì? Vì sao hai người đều tổn thương thành như vậy? Một người mình đầy thương tích, còn một thì lại ngẩn ngơ vô thần.
"Đi thôi." Lương đại phu đến gần, cất giọng trầm thấp nói với ta, trong tay hắn vẫn đang ôm Lâm công tử đã nhắm chặt hai mắt. Đi? Đi đâu? Ta muốn hỏi nhưng lại không dám. A Mộc ca thấy Lương đại phu không muốn nhiều lời, liền nói cho ta biết Tam Thất đại sư công đạo mọi người theo Nhị Tứ về lại chùa trước, hắn còn có việc xử lý chưa xong.
Ta vội vàng nâng quận chúa dậy. Quận chúa tựa hồ chẳng hay biết gì, thân thể chỉ tùy ý theo ta tác động, vẫn chưa hề nhìn ta một lần. Lòng càng phát ra đau đớn, ta thật sự chẳng biết nên thế nào đây.
Trở lại chùa, Lương đại phu không nói câu nào, chỉ ngay lập tức ôm Lâm công tử đến phòng ngủ hắn, sau đó đóng chặt cửa lại, A Mộc ca cùng Vân công tử cũng không nói gì ở ngoài cửa thủ.
Ta đưa quận chúa về phòng, để nàng ngồi bên giường trước, rồi ra ngoài bưng vào một chậu nước ấm. Khi trở về, lại phát hiện quận chúa như cũ ngồi ở bên giường, hai tay nắm chặt đặt trên đầu gối, tựa như không hề động đậy. Nhẹ nhàng giúp nàng lau mặt, khi ta đang muốn đem khăn tẩy rửa, quận chúa đột ngột cầm lấy tay ta, ta sửng sốt, nhìn vẻ mặt khẩn trương của nàng -- "Duẫn Nhi đâu?" Nàng hỏi.
"Quận chúa..." Cuối cùng quận chúa mở miệng nhưng lại để ta nhất thời không biết làm sao.
"Duẫn Nhi đâu?" Nàng lại hỏi.
"Lâm công tử hắn..." Nhớ tới bộ dạng Lâm công tử vừa mới khiến ta không dám nhìn vào, lại nhìn nét mặt khẩn trương của quận chúa trước mắt, ta nhịn không được nghẹn ngào, "Quận chúa, Lâm công tử bị thương rất nặng, hiện giờ Lương đại phu đang thay hắn chữa thương..."
"Hắn, hắn bị thương rất nặng... Đúng rồi đúng rồi..." Quận chúa vừa nói vừa đứng dậy, hai tay nắm chặt trước ngực, vẻ mặt bối rối, "Hắn vì ta... Vì ta... Hiện tại hắn đang ở đâu? Ta muốn đi gặp hắn!" Nói rồi liền hướng phía cửa chạy đi.
"Quận chúa!" Vừa định tiến lên giữ chặt nàng, nàng lại tự mình dừng lại trước cửa.
"Quận chúa, ngài làm sao vậy?" Ta đứng ở sau nhẹ giọng hỏi, nhìn quận chúa thế này khiến lòng ta rất đau, chỉ có thể cố gắng không để cho mình khóc ra thành tiếng
Quận chúa xoay người, như đang nói chuyện với ta, nhưng lại tiến thẳng tới bàn trang điểm tìm vật gì đó "Anh Nhi, ta không muốn Duẫn Nhi thấy bộ dạng ta lôi thôi lếch thếch, lược đâu? Cây lược gỗ tử của ta đâu?..."
"Quận chúa... Ngài, ngài đừng như vậy..." Ta thật sự là nhịn không được nữa, nước mắt lã chã rơi.
"Ta nhớ là để chỗ này mà... Anh Nhi đừng đứng ngây nữa, ngươi cũng giúp ta tìm xem..." Quận chúa chẳng kịp quay đầu nhìn ta, chỉ lật đảo tất cả mọi vật trên bàn.
Ta chỉ có thể bước tới, một bên nhìn chằm chằm vẻ mặt quận chúa, một bên tìm cây y lược gỗ tử kia.
"Tìm được rồi, tìm được rồi!" Quận chúa rốt cục lật thấy cây lược gỗ tử, trên mặt cười cười, ngay sau đó lập tức ngẩng đầu hướng gương soi.
Quận chúa cầm lược, nhưng tay lại không ngừng run rẩy, ta nghẹn ngào vội nói: "Quận chúa, ta giúp ngài..."
Ta cầm lấy lược, rồi phát hiện ngay cả tay mình cũng run lên, mạnh mẽ hít sâu vài hơi, mới thay quận chúa chải lại đầu tóc vốn đang tán loạn.
"Anh Nhi, ngươi nói ta hiện giờ đi thăm Duẫn Nhi được không?" Quận chúa đột nhiên hỏi.
Ta ngước mắt nhìn, thấy nét mặt quận chúa do dự, ta không hiểu nàng hỏi như vậy có ý gì.
"Ta rất muốn thấy Duẫn Nhi , nhưng là... Duẫn Nhi hắn bị thương rất nặng, bây giờ ta đi, không biết có quấy rầy hắn hay không..." Quận chúa nói xong hai tay lại nắm chặt, đôi mắt chằm chằm nhìn ta.
"Ngài nói phải, quận chúa." Ta vội đáp, cố ý lờ đi cảm giác đau nhức trong lòng, "Lương đại phu đang giúp Lâm công tử trị liệu thương tổn, giờ đi chỉ sợ không tiện... Không bằng, ngày mai chúng ta hãy đi?" Ta chẳng thế biết lời khuyên này liệu có hữu dụng, chỉ tận lực chặn đứng quận chúa cảm xúc thế này rời khỏi phòng.
"Anh Nhi nói rất đúng, Anh Nhi nói rất đúng..." Quận chúa gật đầu lẩm bẩm, "Ta quá lỗ mãng rồi... Vậy... Giờ ta đây..."
"Quận chúa, thương tổn của ngài thế nào? Nói cho Anh Nhi , thân mình có bị thương không?" Ta thấp giọng hỏi, đỡ nàng đi tới bên giường.
Quận chúa lắc lắc đầu, rồi bỗng nhiên đứng lại, có chút lo lắng nói: "Duẫn Nhi thương thế của hắn rất nặng, ta nhìn thấy thương thế của hắn..." Thậm chí nước mắt đã che kín cả khuôn mặt quận chúa, nàng dùng hai bàn tay lạnh lẽo nắm chặt bờ vai ta, nói chuyện đứt quãng, "Ta cái gì... cái gì cũng không làm được, Anh Nhi , cả người hắn là máu, ta cái gì cũng không làm được..."
"Không có chuyện gì quận chúa." Ta ôm chầm nàng, sợ hãi nàng lại sẽ liều lĩnh chạy đi, "Không có chuyện gì, Lâm công tử sẽ không có chuyện gì, ngài chớ suy nghĩ lung tung!"
"Anh Nhi , ta nên làm cái gì bây giờ? Ta nên làm cái gì bây giờ?" Quận chúa một bên khóc, một bên hỏi, giống như một đứa trẻ.
"Quận chúa, ngài hiện tại cần nghỉ ngơi thật tốt..." Ta mời nàng ngồi lên giường, lén lau đi nước mắt của mình, "Ngày mai chúng ta đi thăm Lâm công tử, ngài nghỉ ngơi trước đi, Lâm công tử cũng không muốn thấy ngài mệt mỏi như vậy..."
"Anh Nhi nói đúng." Quận chúa buông ta ra, lấy tay tùy tiện lau nước mắt trên mặt, "Ta phải nghỉ ngơi thật tốt, ngày mai đi thăm Duẫn Nhi ..." Nói rồi liền hướng lên giường nằm. Ta bước lại giúp nàng bỏ áo khoác, đồng thời cẩn thận nhìn xem trên người nàng có vết thương không.
"Anh Nhi ." Đột nhiên quận chúa lại cầm cánh tay ta, nhẹ giọng hỏi, "Ngươi có thể, thay ta đi xem Duẫn Nhi ... Rồi trở về nói cho ta biết được không?"
Ta ngẩn người, nhưng nhìn nét mặt chờ mong của quận chúa ta không đành lòng cự tuyệt, liền gật đầu. Không biết rốt cuộc có chuyện gì xảy ra với quận chúa, ta chỉ biết là thương thế của Lâm công tử khiến quận chúa lo lắng không thôi, thậm chí đến mức để thần trí nàng không thanh tỉnh. Cố nén rơi nước mắt xúc động trước mặt nàng, ta xoay người rời khỏi phòng.
CHƯƠNG 59: Suy nghĩ của Nhị sư huynh
Vì sao lại thành như vậy??
Ta cứ tưởng rằng A Duẫn sư muội sẽ không có việc gì, ta còn cho rằng có thể thấy nàng sôi nổi từ trong động bước ra, ta cho rằng nàng sẽ còn gào lớn trách cứ mọi người vì cái gì cho phép quận chúa một mình đi đổi nàng về.
Sư phụ ôm A Duẫn sư muội vào trong phòng đã hơn một canh giờ. Ngoại trừ không ngừng đòi chúng ta bưng thủy, tiêm thuốc bôi, đều không cho phép chúng ta bước vào trong phòng nửa bước. Nguyên nhân việc này đương nhiên không phải chỉ là bởi A Duẫn sư muội là thân nữ nhi, mà còn bởi chúng ta quả thật không thể giúp được gì. Ta chưa từng thấy sư phụ tiều tụy như vậy, hắn không nói với chúng ta lời dư thừa, một câu cũng không có. Chỉ giao cho chúng ta lấy gì cho hắn, hay tiêm thuốc gì, và tuyệt đối không cho bất luận kẻ nào vào phòng.
Ta cùng Đại sư huynh cứ như vậy lẳng lặng đứng ở cửa phòng, trông chừng không cho kẻ khác đi vào.
Phải chịu đựng, phải cố gắng chịu đựng, nhưng dường như ta nhịn không được nữa.
Nếu A Duẫn sư muội chết thì sao? Nếu cuối cùng nàng không đứng dậy nổi thì sao? Nước mắt chảy ra, hít thở cũng khó khăn hơn, đến cuối cùng chỉ có thể cất lên tiếng khóc rất nhỏ.
"A Mộc, không được khóc." Đại sư huynh nói, thanh âm thực bình tĩnh.
"Đại, Đại sư huynh..." Ta thật sự là nhịn không được, một bên khóc một bên hỏi, "Nếu... nếu A Duẫn sư muội chết, thì làm sao bây giờ?"
"A Duẫn sẽ không chết." Đại sư huynh nói, đầu vẫn thẳng tắp nhìn về phía trước, không hề quay đầu lại đối với ta dù ta đang đứng ngay bên cạnh hắn.
"Chính là A Duẫn sư muội nàng chảy rất nhiều máu, Đại sư huynh!" Ta có chút tức giận đề cao âm lượng, bất chấp nước mũi cũng đã chảy ra, thật muốn không để ý vai vế mắng Đại sư huynh mấy lời.
Đại sư huynh vẫn không quay đầu nhìn ta, thản nhiên nói: "Kỳ thật, trong ba người chúng ta, A Duẫn là người kiên cường nhất."
Nhìn thấy Đại sư huynh dù nghiêng mặt vẫn nói chuyện nghiêm túc, ta không dám lại ngậm miệng vào.
"Một người kiên cường như vậy, làm sao có thể nói chết thì chết." Đại sư huynh nói xong rốt cục xoay đầu, vẫn nghiêm túc như vậy nhìn ta.
"Đại sư huynh..." Đột nhiên trong lòng có cảm giác thực ấm áp. Đúng vậy a, Đại sư huynh nói rất đúng, A Duẫn sư muội kiên cường như vậy, làm sao có thể nói chết thì chết?? Đại sư huynh chỉ đơn giản nói hai câu, lại khiến cho ta sáng tỏ thông suốt. Quả nhiên Đại sư huynh chính là Đại sư huynh, mọi sự tình so với ta đều thành thục hơn nhiều. Đại sư huynh lại quay đầu đi, thẳng tắp nhìn về phía trước.
Ta biết, kỳ thật Đại sư huynh cũng rất quan tâm A Duẫn sư muội, cho dù bình thường luôn luôn làm bộ như chẳng cần. Đại sư huynh không giống như ta thiện trong lời nói, ăn nói cũng không được hảo, nhưng dù bề ngoài hắn lạnh như băng, nội tâm lại là lửa nóng. Ta biết A Duẫn sư muội đối với Đại sư huynh có điểm hiểu lầm, nhất định phải lúc nào đó cùng A Duẫn sư muội hảo hảo nói tới chuyện này, cho nên A Duẫn sư muội, ngươi nhất định phải không có việc gì, nhất định phải.
"A Mộc ca!"
Không biết từ khi nào Anh Nhi đã đứng trước mặt chúng ta.
"Sao vậy? Anh Nhi ... muội?" Ta có chút không muốn nói ra xưng hô của mình cùng nàng thân mật như vậy, nhưng Đại sư huynh là người lạnh lùng, chắc hắn sẽ không để ý.
"Lâm công tử hắn ra sao?" Vẻ mặt Anh Nhi lo lắng.
"Kỳ thật ta cũng không rõ..." Ta thở dài nói, "Sư phụ luôn ở bên trong vẫn chưa bước ra..."
"Không có chuyện gì lớn, phải không? Lâm công tử, hắn sẽ hảo chứ?" Anh Nhi lại hỏi.
Ta ngẩn người, lập tức gật đầu khẳng định: "Nhất định sẽ hảo... Quận chúa đâu? Quận chúa ra sao?" Vừa về đến ta chỉ lo cho A Duẫn sư muội, không để ý quận chúa thế nào.
"Quận chúa nàng..." Anh Nhi nhíu nhíu mày, thấp giọng nói, "Nàng rất lo lắng cho Lâm công tử, giống như bị kích thích lớn, vừa nãy quận chúa nói ta tới xem Lâm công tử ra sao..."
"Cũng đúng..." Ta gật gật đầu, "Nàng trơ mắt nhìn thấy sư... Sư đệ bị tổn thương thành như vậy, nhưng hiện giờ sư phụ không cho bất kỳ kẻ nào vào xem, ngươi trở về nói với quận chúa, nhất định bình an vô sự."
"Ân." Anh Nhi gật gật đầu, hướng nhìn vào trong phòng lần nữa rồi nói, "Ta đi về trước xem quận chúa, nàng vẫn đang chờ ta."
"Hảo, ngươi cùng quận chúa cần nghỉ ngơi thật tốt." Ta nói.
Nhìn bóng lưng Anh Nhi rời đi, ta âm thầm hạ một quyết định.
CHƯƠNG 60:
Ta không nên theo sư phụ khóc lớn.
Bởi mỗi một lần thút thít, mỗi một cái nghẹn ngào, đều khiến toàn thân ta ê ẩm, đến cuối cùng chỉ làm ta dở khóc dở cười. Ta nghĩ giá như mình có thế khóc ngất đi, để trong lòng không có chua cay cùng với toàn thân đau đớn.
Cảm giác mình đã ngủ rất lâu, thậm chí như không muốn tỉnh. Đúng vậy, không phải là không thể tỉnh, mà là không muốn tỉnh lại. Có đôi khi ý thức của ta là thanh tỉnh, ta nghe được thanh âm có người ở cạnh bên, cảm giác được có người nhẹ nhàng đắp khăn nóng lên trán của mình, có người dùng thìa mớm nước cho ta uống -- ta biết, chỉ là ta không muốn mở mắt ra.
Mệt mỏi quá. Thật sự mệt mỏi quá.
Mệt đến nỗi ngay cả mở mắt cũng không muốn làm.
Hay có thể nói, là ta sợ phải đối mặt với chuyện kia, sợ phải đối mặt với người đó.
Có đôi khi ta nghe được tiếng sư phụ thở dài. Là tiếng thở dài của bất đắc dĩ và vô lực.
Có đôi khi ta cảm giác được có người cầm lấy tay ta, gắt gao nắm, nhưng nghe không được thanh âm nào.
Cũng có đôi khi ta biết chung quanh không có người, chỉ còn mình ta nằm lại trên giường.
Và có đôi khi ta sẽ nghe được Nhị sư huynh đang cùng ta nói chuyện, chỉ vừa nói vài lời, cũng đã khiến ta thật muốn cho hắn mấy bạt tai --
"Sư muội, làm sao ngươi còn không tỉnh dậy, đã mấy ngày rồi?"
"Nếu ngươi không tỉnh, ta sẽ gọi ngươi là A Duẫn !"
"A Duẫn ~ A Duẫn ~ công nhân bến tàu A Duẫn ~ có hàng muốn ngươi đi dọn sạch kìa!"
"Vết thương trên người ngươi đều gần khỏi hết rồi! A Duẫn , làm sao ngươi còn không tỉnh a?"
"Sư phụ nói ngươi không việc gì, chỉ cần đợi ngươi tỉnh lại, A Duẫn ngươi phải cố lên!"
Hay nói những lời ta nghe cảm thấy sợ hãi --
"Quận chúa mấy ngày nay là lạ, cơm cũng không chịu ăn vài hớp, nàng quá lo lắng cho ngươi."
"Trưa qua quận chúa có ngồi bên ngươi một chút, ngươi có biết không a?"
"Sư phụ dường như không muốn quận chúa tới gặp ngươi, không biết tại sao nữa?"
"Quận chúa mấy ngày nữa đi rồi, ngươi tỉnh dậy đưa tiễn ngài đi chứ, thật không có lễ độ."
Quận chúa không chịu ăn cơm? Quận chúa buổi trưa ngồi bên cạnh ta? Quận chúa sắp đi?
Vì cái gì, tất cả chuyện này ta đều không có cảm giác?
Hôm nay, Nhị sư huynh lại bắt đầu ở bên tai ta lải nhải.
"A Duẫn ..." Giờ dám trực tiếp xưng ta "A Duẫn ", có gan thì sau khi ta tỉnh lại tiếp tục kêu như vậy xem, "Hai ngày nữa quận chúa đi rồi. Vương gia đã phái người tới đón nàng."
Rốt cuộc sẽ đi sao?
Chẳng lẽ, ngay cả lần từ biệt cuối cùng ta cũng bỏ lỡ?
"Quận chúa thật sự rất lo lắng cho ngươi, mấy ngày nay thậm chí cả cơm cũng không đụng tới, chỉ uống một chút cháo, cứ như vậy sao được? Ít nhất ngươi cũng nên tỉnh lại thông báo cho nàng một chút, nhường quận chúa hảo an tâm a."
Quận chúa nàng không chịu ăn? Thân mình yếu như vậy, uống cháo sao được? Mà hết thảy, đều bởi lo lắng cho ta sao? Nhưng làm sao có thế? Quận chúa nàng hiện tại, hẳn là rất hận ta mới đúng.
"Hai ngày nữa nàng đi rồi, Anh Nhi muội cũng sẽ theo đi..." Giọng Nhị sư huynh bổng nhiên trở nên thương cảm.
"Anh Nhi muội nàng..." Nhị sư huynh dừng một chút, dường như đang muốn thu hết khí lực nói ra, "Cũng rất lo lắng cho ngươi, gần đây đều chẳng để ý đến ta, trừ bỏ vẫn gọi ta là A Mộc ca, ta cũng vẫn gọi nàng là Anh Nhi muội..."
Có thể đổi đề tài không, ta thật chẳng muốn nghe ngươi tự giãi bày tâm sự.
"Anh Nhi nàng, nàng quả nhiên vẫn là... yêu A Duẫn sư muội ngươi."
Cái gì vậy...
Nhất thời có dũng khí muốn lập tức mở mắt ra kích động.
"Cho nên ta quyết định... ta...thật sự quyết định..."
Loại người như ngươi, không cần tự tiện quyết định cái gì đâu, van ngươi đấy.
"Nếu A Duẫn ngươi cũng yêu Anh Nhi muội... Ta sẽ yên lặng rời đi, thành toàn các ngươi."
Ngươi thật là... vĩ đại.
"Này, ngươi không nên nói bậy nói bạ được không a." Ta nhịn không được mở miệng nói, nhưng mắt vẫn còn đóng chặt.
"A Duẫn ngươi... Không phải! Sư muội ngươi rốt cục tỉnh rồi, ngươi đã tỉnh rồi!" Nhị sư huynh bắt đầu điên cuồng hét lên, "Trời ơi! Là tình yêu của Anh Nhi , tình yêu của Anh Nhi khiến ngươi tỉnh lại!"
"Câm miệng." Ta rốt cục không nhịn nổi mở mắt, hung hăng trừng mắt nhìn. Nhị sư huynh đang ngồi ở bên giường, vẻ mặt kinh ngạc, bộ dạng như muốn khóc nhưng lại không dám.
"Ta đi tìm sư phụ! Ta đi tìm sư phụ!" Nói rồi Nhị sư huynh liền đứng bật dậy, một bên la hét "Sư phụ" một bên xoay người chạy đi.
Không nghĩ tới rốt cục điều khiến ta mở mắt tỉnh lại, là bởi Nhị sư huynh nói một câu "Thành toàn các ngươi" .
"A Duẫn , thân mình có thoải mái hay không?" Mọi thứ diễn ra thật nhanh, tưởng như chỉ trong nháy máy sau khi Nhị sư huynh hô vài tiếng sư phụ, sư phụ cũng đã đuổi tới bên giường.
Bây giờ ta được coi trọng tới mức, nhiều hơn mấy lần mười tám năm kia cộng lại a.
"Chỉ là không có chút khí lực nào." Ta lắc đầu nói.
"Ân, lát nữa kêu A Mộc bưng cho ngươi đồ ăn, ăn vào thì có khí lực." Sư phụ dường như rất thoải mái nói liền một hơi.
Vừa hàn huyên một chút, sư phụ chăm chú nhìn lên vết thương của ta, còn ta cũng không nhịn được muốn hỏi.
"Sư phụ..." Chần chừ một chút, ta mở miệng nói, "Quận chúa nàng... ra sao?"
Sư phụ bất động sửng sốt, sau đó dời tầm mắt thản nhiên nói: "Quận chúa hai ngày nữa trở về vương phủ, thân mình nàng vẫn còn chút yếu, nhưng chỉ cần điều dưỡng sẽ khá hơn."
Nhị sư huynh đột nhiên ở bên cạnh kêu lên: "Sư muội, ngươi luôn luôn hôn mê, không chỉ có phát sốt, miệng vết thương còn sưng, ngươi có biết quận chúa vô cùng lo lắng cho ngươi hay không. Ngay cả cơm cũng ăn không vô, cả ngày lấy nước mắt rửa mặt... Đúng rồi, ta nên gọi nàng tới..."
"A Mộc!" Sư phụ đột nhiên thấp giọng hô, tựa hồ có điểm tức giận, "Quận chúa vừa mới trở về phòng nghỉ ngơi, đừng có kinh động nàng, A Duẫn cũng mới tỉnh lại, cần tiếp tục nghỉ ngơi thật tốt."
Dù cảm thấy sư phụ phản ứng có chút kỳ quái, ta chỉ cười cười nói : "Không cần nghỉ ngơi, cũng ngủ quá lâu rồi... Nhị sư huynh, ngươi đi nói cho quận chúa, ta không sao, cũng đã tỉnh lại." Thực ta cũng rất muốn, được nhìn thấy khuôn mặt ta nhớ da diết kia.
"A... Vậy sư phụ..." Nhị sư huynh hơi chút chần chờ liếc nhìn sư phụ.
Sư phụ thở dài nói : "Đi đi."
Nhị sư huynh ngay lập tức quay đầu rời khỏi.
"A Duẫn ." Sư phụ lại đột nhiên nói, thanh âm trầm thấp, "Ngươi có biết, có một số việc là không thể nào."
Ta sửng sốt, nhìn vào mắt sư phụ.
"Quận chúa sẽ phải trở về vương phủ... Vi sư, không muốn thấy ngươi tiếp tục chịu khổ." Sư phụ nói rồi cùng ta đối mặt, trong thoáng chốc ta có loại cảm giác như hít thở không thông. Thanh âm của sư phụ trầm thấp, nhưng những lời hắn nói lại như đôi tay, hung hăng bóp chặt cổ họng của ta, càng lui càng chặt.
Sư phụ hắn... Đã biết?
"Duẫn Nhi ?" Thanh âm quen thuộc truyền đến, sư phụ hơi nghiêng người, ta nhìn thấy Tú Nghiên đang tựa bên cạnh cửa.
Nàng gầy quá, vẫn là gầy như vậy. Tựa như chỉ cần một cơn gió cũng có thể đem Tú Nghiên thổi chạy, thậm chí ta còn thấy thân thể nàng thoáng run lên.
"Các ngươi hảo hảo tâm sự đi, vi sư ra ngoài trước." Sư phụ thâm sâu liếc ta một cái, rồi mới xoay người rời đi.
Ta nên làm gì bây giờ, còn có thể làm sao?
"Duẫn Nhi ..." Tú Nghiên chậm rãi từng bước tới gần, nàng khẽ mỉm cười, mắt ngấm lệ.
Không phải là như vậy. Chẳng lẽ mọi việc sai lầm rồi sao?
"Quận chúa, Lâm công tử, Anh Nhi ở bên ngoài chờ." Anh Nhi đứng ngoài cửa, nói xong nhẹ nhàng đóng cửa lại.
Rất muốn đứng lên, rất muốn ôm lấy người trước mắt, rất muốn lớn tiếng nói với nàng ta rất muốn nàng.
Nhưng...không phải là như thế này.
Ta lẳng lặng nhìn Tú Nghiên, trên mặt nàng chỉ là vui sướng, vui sướng đến lệ tuôn rơi. Nàng đến bên cạnh giường, thấy ta chỉ nhìn nàng không nói lời nào, liền mỉm cười, rồi ngập ngừng không biết làm sao.
"Quận chúa." Ta mở miệng nói, ánh mắt không dám dời khỏi nàng, chỉ sợ sẽ lỡ mất bất kỳ diễn cảm nào đó.
Nàng cúi đầu, thấy tay ta đặt bên ngoài mền, chẳng chờ ta kịp phản ứng đã nhẹ nhàng xoa bàn tay đó, nàng nói: "Tay ngươi lạnh, đừng để bên ngoài mền." Nói rồi thật cẩn thận đưa tay ta nhét vào trong chăn.
Lòng ta run rẩy, vừa mới chạm vào rõ ràng tay ngươi còn lạnh hơn tay ta a.
"Rốt cuộc... Làm sao vậy?" Ta hỏi, như cũ không hề chớp mắt nhìn nàng.
"Cái gì làm sao vậy?" Tú Nghiên ngẩng đầu lên nghi hoặc nhìn ta, rồi đột nhiên lấy tay bưng kín miệng mình.
Tú Nghiên nhíu lông mày lại, cùng với vẻ mặt bi thương nàng đưa tay hướng mặt ta, nhẹ nhàng xoa lên mi trái. Nơi vốn vẫn được băng bó, vừa rồi sư phụ mới gỡ xuống cho ta.
"Cũng là vì ta..." Tú Nghiên nói, thanh âm nghẹn ngào.
"Rốt cuộc làm sao vậy?" Ta ngồi thẳng dậy, nắm lấy tay nàng, bàn tay lạnh lẽo buốt giá.
Tú Nghiên thuận theo ta ngồi vào bên giường, nước mắt giờ đã rơi xuống. Thật chẳng hợp -- Tú Nghiên ở bên giường ta rơi lệ, cực kỳ không nên. Tú Nghiên để tùy ý ta cầm tay nàng, mắt hạnh đỏ bừng, tựa hồ muốn nói gì đó nhưng chỉ há miệng thở dốc, nước mắt lặng lẽ rơi như không thể dừng lại.
Ta mở miệng, lại phát hiện thanh âm mình đã khàn khàn: "Ngươi không nên... Khóc."
Tú Nghiên sững sờ nhìn ta, tựa như không hiểu ta đang nói gì.
"Ngươi phải hận ta mới đúng..." Ta cất giọng nói, "Ngươi phải hận Lâm Duẫn Nhi cả đời, thề tuyệt không tái kiến ta mới đúng."
Tú Nghiên đột nhiên rút lại bàn tay bị ta nắm chặt, xoay người đứng lên, vừa lau nước mắt trên mặt vừa nói : "Duẫn Nhi , ngươi khát sao? Muốn uống chút trà hay không?"
"Quận chúa..." Ta sửng sốt.
"Trà đã nguội rồi, để ta gọi Anh Nhi rót lại." Tú Nghiên nói xong, định đi ra hướng ngoài cửa.
Ta luống cuống vén chăn lên muốn xuống giường, lại bởi vì vô lực, cả người ngã trên mặt đất.
"Duẫn Nhi !" Tú Nghiên vội vàng chạy lại, ngồi xổm người xuống nâng ta dậy, "Đừng xuống giường, ngươi bây giờ không thể xuống giường..."
"Thực xin lỗi..." Ta rốt cục nhịn không được, nắm chặt bàn tay lạnh lẽo của Tú Nghiên, "Thực xin lỗi, Nghiên nhi."
Quận chúa nhìn ta rồi cười, đưa ta tới bên giường: "Nói cái gì đó, mau trở lại giường, ta còn phải nhường Anh Nhi lấy trà nóng."
Ta cầm lấy tay Tú Nghiên không cho nàng rời đi.
Ta biết, nàng đang trốn tránh.
Giống như ta trốn tránh thật lâu trước đây, không dám đối mặt với lời nói dối này.
"Không nên như vậy, Nghiên nhi, không nên như vậy..." Ta cảm giác được thanh âm mình đang run rẩy, nhưng mặc kệ, cái gì cũng mặc kệ đi. Ta nắm thật chặt tay nàng, dùng bàn tay không thật ấm áp sưởi ấm cho nàng.
Nàng khóc, rõ ràng so với lúc vừa nãy còn lợi hại hơn, nhưng lời nói vẫn như bình thản: "Duẫn Nhi , tay ngươi rất lạnh, đừng ở bên ngoài, trở lại trên giường đi."
"Nghiên nhi..." Ta cúi đầu, không dám nhìn lên mặt nàng, "Đều là lỗi của ta..."
Tú Nghiên không nói thêm gì, nhưng tay nàng lại lạnh lẽo hơn nữa. Ta ngẩng đầu, chỉ thấy lông mày Tú Nghiên nhíu chặt, mắt đỏ bừng, nước mắt rơi ướt hai má, môi mím chặt như muốn cố gắng không để mình khóc thành tiếng.
Ta cố tàn nhẫn nói : "Ta biết ngươi không muốn đối mặt, nhưng..."
"Duẫn Nhi ." Không để ý ta đang nói cái gì, Tú Nghiên khóc nhiều hơn nữa, nói lời đứt quãng, "Ngươi, ngươi biết chưa... Phụ vương hai ngày nữa sẽ, sẽ đón ta..."
Ta chỉ có thể gật đầu, lệ cũng tuôn rơi.
"Đến lúc đó... Ngươi, ngươi cũng đi theo, đi theo chúng ta về kinh... Được, được không?" Tú Nghiên nói, thân mình càng run rẩy.
"Ngươi hãy nghe ta nói, Nghiên nhi." Ta đè nén tâm tình của mình, bắt lấy hai vai Tú Nghiên nhường nàng nhìn ta, "Ngươi hãy nghe ta nói... Ta không muốn tiếp tục lừa ngươi, ta không thể tiếp tục lừa ngươi... Đêm đó ngươi cũng ở bên cạnh, có đúng không?"
Tú Nghiên vừa khóc vừa lắc đầu, cố lắc thân thể muốn tránh thoát ra.
Ta gắt gao nắm lấy hai vai nàng, không cho nàng lui về sau nữa, tiếp tục nhẫn tâm nói: "Ngươi cũng ở bên cạnh, ngươi cũng nghe được lời ta nói, ta và ngươi giống nhau, ta cũng là..."
"Ngươi đã nói ngươi sẽ không gạt ta..." Tú Nghiên đột nhiên nói, thanh âm run rẩy thê lương, "Ngươi đã nói ngươi sẽ không gạt ta..."
Ông trời, ta rốt cục nói không nên lời.
"Nếu không thể, vì cái gì còn muốn tới gần ta?" Tú Nghiên nghẹn ngào hơn, "Vì cái gì còn muốn nói cho ta, ngươi yêu thích ta? Vì cái gì... Ngươi muốn gạt ta?"
Ta còn có thể nói gì, ta còn có thể nói cái gì?
"Hết thảy đều là gạt ta, đúng không?" Tú Nghiên bỗng cười cười, nước mắt vẫn tuôn rơi, nàng giãy thoát khỏi hai cánh tay ta vô lực, lui về hướng phía sau.
"Nghiên nhi..." Ta không biết nên nói cái gì, chỉ có thể cam chịu thừa nhận, muốn chính mình nhận lấy trừng phạt.
"Hết thảy đều là giả, ngươi sớm đã biết, sao vẫn còn đối với ta như vậy..." Thanh âm của Tú Nghiên yếu dần, nàng chậm rãi xoay người từng bước đi ra hướng cửa.
Cứ để nàng đi như vậy sao? Cứ để nàng xoay người rời khỏi sao?
Ít ra hãy nói gì đó, chỉ vài lời cuối cùng.
"Không phải." Ta đề cao thanh âm, giọng nói như khàn đi, "Không phải tất cả đều là giả... Ta thực sự thích ngươi, Nghiên nhi."
Tú Nghiên dừng bước, nàng cười lên tiếng nhưng không hề xoay người: "Ngươi cũng là nữ tử, không phải sao? Nhưng đến giờ vẫn còn nói yêu thích ta, ngươi còn muốn... Tiếp tục gạt ta như vậy sao?"
"Ta không có cách nào..." Ta lắc đầu, mặc cho nàng vốn không thể thấy, "Ta thật sự không có cách nào... Khi ta khát, là ngươi mang nước cho ta uống; khi không ai quan tâm đến ta, là ngươi tới hỏi ta măc có đủ ấm, là ngươi tới hỏi ta ăn có đủ ngon... Là ngươi để cho ta có cảm giác ta có năng lực bảo vệ một người, ta còn có một người muốn ta bảo hộ... Đến khi ta phát hiện, ta đã không còn cách nào..." Toàn thân không còn chút khí lực, ta chậm rãi gục xuống, quỳ gối lên mặt đất lạnh như băng.
Tú Nghiên như cũ không quay đầu lại. Mà ta cũng không dám tham vọng nàng sẽ quay đầu.
Thực xin lỗi, Nghiên nhi, thực sự xin lỗi.
Qua thật lâu, Tú Nghiên mới lên tiếng: "Ngươi nói chúng ta cần đối mặt với chuyện này phải không?" Thanh âm bình tĩnh đến khiến ta đau lòng.
Ta không dám trả lời, cũng không biết trả lời thế nào.
"Vậy, hãy để hết thảy đều qua đi. Đa tạ ngươi mấy ngày nay chiếu cố Tú Nghiên." Quận chúa nói rồi dừng trong chốc lát, sau đó mở cửa phòng ly khai.
"Quận chúa? Lâm công tử ra sao?" Ta nghe được thanh âm của Anh Nhi ngoài cửa.
Nhưng chưa nghe thấy Tú Nghiên trả lời, cửa đã được đóng lại.
Đối mặt với chuyện này sao.
Điều ta có thể làm bây giờ, cũng chỉ có điều này.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com