Chương 137 + 138
"Ổ mại dâ.m?" Lý Toản nhướng mày.
Giang Hành cầm di động, mở trang Baidu lên: "Hồng quán trong trấn Thanh Sơn được xây dựng vào năm 2005, khách khứa nườm nượp, thời điểm phát triển nhất, đây là nơi tạo thu nhập chủ yếu trong trấn Thanh Sơn, các ông chủ lớn toàn quốc nhất định phải đến đây vui chơi. Chợ đen Việt Giang có câu châm ngôn "Thanh Sơn Hồng quán, *hành vu tiêu tương, tứ phương cực lạc". Hồng quán sụp đổ, lúc này phố Khanh Thủy mới phất lên."
*Tiêu Tương quán và Hành Vu viện là nơi ở của Đại Ngọc và Bảo Thoa trong Hồng Lâu Mộng.
"13 năm trước?"
Lúc đó Lý Toản vẫn chưa làm cảnh sát, không biết rõ chuyện Hồng quán cũng là bình thường thôi, vả lại trấn Thanh Sơn là nông thôn kết hợp thành thị, nằm trong phạm vi quản lý của khu Tú Sơn, do đó hồ sơ liên quan không nằm ở phân cục Đông Thành.
"Năm 2009 là thời kỳ phát triển mạnh nhất, năm 2010 mời đầu tư tài chính, chính phủ khu liên hợp trấn Thanh Sơn mời thầu khu đất này, xây dựng khu thắng cảnh du lịch, sơn trang nghỉ dưỡng, dự định xây dựng một nơi tương tự sơn trang chủ đề cho những kẻ có tiền vui chơi. Mùa xuân năm 2013 xảy ra chuyện, hai năm sau công trình bị dừng, biến thành công trình dở dang, kinh tế trấn Thanh Sơn bị ảnh hưởng mạnh, chưa gượng dậy nổi."
Giang Hành cong khóe miệng cười mỉm, nhìn chằm chằm tòa nhà bỏ hoang, ánh mắt sắc bén cay nghiệt: "Đối với thành phố Việt Giang, đối với chính quyền toàn bộ tỉnh Quảng, Hồng quán trấn Thanh Sơn là một nơi khó nói, là địa phương không lộ ra trước ánh sáng."
Lý Toản: "Hửm?" Hắn tập trung quan sát địa hình xung quanh, thấy một cánh cửa bằng dây thép gai trên hàng rào kẽm gai bèn đi đến chỗ đó, vừa đi vừa hỏi: "Sao lại nói vậy?"
Giang Hành: "Quan chức thương nhân cấu kết. Xã hội đen. Cô nhi. Mại d.â.m trẻ em."
Những từ ngữ nặng như ngàn cân hung hăng đập vào ngực Lý Toản, hắn quay phắt đầu lại, ánh mắt như phi dao về phía Giang Hành, giọng nói nghiêm nghị trầm thấp: "Anh nên biết cái gì nói được, cái gì không nên nói."
Giang Hành lẳng lặng nhìn hắn, con ngươi màu xám nhạt như sương như khói, khó nhận ra tâm trạng.
Lý Toản cau chặt lông mày: "Không phải lời đồn thêm mắm dặm muối?"
Giang Hành lắc đầu: "Tin tức có được từ đường dây nội bộ độc nhất vô nhị ."
Y đi tới, nhìn sơ qua cửa thép gai, sau đó giơ chân hung hăng đá một cú mở ra, "rầm" một tiếng, bụi bay lên bốn phía. Y lùi ra sau một bước, ôm vai Lý Toản nói: "Đi thôi, đại đội trưởng Lý, đi vào nhìn xem địa chỉ cũ của Hồng quán nào."
Lý Toản hỏi: "Trấn Thanh Sơn được phân cho thành phố Việt Giang quản lý từ khi nào?"
"Mười năm trước."
"Năm 2008? Đúng thời điểm Hồng quán phát triển nhất, muốn xử lý không dễ." Hắn dự định sau khi quay về sẽ hỏi lại Trần Tiệp, trước kia cô làm trong đội chống tệ nạn, có lẽ biết sơ về vụ án này.
Giang Hành nói tiếp: "Mới vừa phân qua đây, trước đó nó vẫn là khu vực do thành phố bên cạnh quản lý. Khi đó nền công nghiệp tình dục ở thành phố kế bên rất phát triển, đặc biệt là ở khu đất giáp ranh, do thiếu quản lý, dễ dàng phát triển nhất chính là ngành công nghiệp dây chuyền mại d.â.m, cờ bạc, ma túy. Đặc biệt là tình d.ục, ngành kinh doanh bao lời không lo lỗ, lừa gạt phụ nữ, bé trai bé gái da mịn thịt mềm, tịch thu CMND rồi đánh đập vài trận, vừa ban ơn vừa ra oai, cuối cùng ép bọn họ xuống biển. Sau khi làm ăn bắt đầu phất lên thì qua lại với quan lại quyền quý, thám thính tin tức, bắt chẹt nhược điểm, bắt đầu kinh doanh ngành nghề thiếu đạo đức khác tương đương mở con đường riêng, phát triển cực nhanh như ngồi tên lửa."
Như vậy mới có thể trong vòng vài năm mua đất, xây tòa nhà chọc trời, tạo ra sơn trang nghỉ dưỡng.
Lý Toản hỏi: "Có thể kể tỉ mỉ hơn không? Ví dụ như trước đây làm thế nào một mẻ hốt gọn."
Giang Hành lắc đầu: "Chỉ biết nhiêu đây thôi. Muốn biết nhiều hơn phải xem hồ sơ cảnh sát."
Lý Toản liếc mắt nhìn y, Giang Hành xòe tay: "Em đừng nhìn anh như vậy, honey, chồng em không thể làm chuyện vi phạm pháp luật, tránh cho em khỏi phải phòng không gối chiếc."
"Anh đã làm không ít chuyện trái pháp luật rồi, thêm một việc cũng chẳng sao."
"Anh hoàn lương."
Giang Hành cười khì khì, đẩy Lý Toản đi qua tòa nhà cao tầng, hướng phía dưới nhìn ra xa, trông thấy sơn trang nghỉ dưỡng chiếm diện tích hơn ba trăm mẫu ở vùng bình nguyên bên dưới, từng căn biệt thự nằm xen nhau cao thấp không đều nhưng khá bắt mắt, bụi cây xếp tầng xen kẽ, nếu không phải vì không có chút hơi người nào thì chắc chắn biển người nơi đây sẽ như sóng biển cuộn trào.
Hai người đi xuống phía dưới, men theo một con đường đầy đá vụn, hai bên là cỏ dại rậm rạp, có lẽ vì kế bên còn có một cô nhi viện, bọn nhỏ hay chạy chơi nên giẫm ra tầm 10 con đường nhỏ trong bụi cỏ.
Sơn trang nghỉ dưỡng có kiến trúc hình bát quái, biệt thự đều là phong cách Châu Âu, vì xây dựng nửa chừng thì ngừng nên có thể thấy được mũi khoan rải rác khắp nơi, các công cụ như thùng nước và xi măng kết khối, bên ngoài tường còn chưa xây lên, gạch chất đống phía đông.
Nơi đặc biệt nhất trong sơn trang là một tòa nhà nhỏ sáu tầng đã tháo dỡ một bên ở phía đông nam, có thể nhìn ra chiều dài năm gian phòng, tường gạch tróc sơn nghiêm trọng, hiện lên màu xám trắng, không nhìn ra màu sắc vốn có của nó.
Bên trái tòa nhà nhỏ này còn có một căn nhà nhỏ bốn tầng, bề rộng tầm ba gian phòng, tuy nó cũng bong tróc sơn nghiêm trọng nhưng vẫn chưa phá bỏ, nhìn tường rào bên ngoài còn thấy được lờ mờ tranh ảnh thú vị, nhân vật cổ tích, có thể suy đoán đây là một nhà trẻ hoặc là viện mồ côi.
Lông mày Lý Toản cau chặt, trái tim bị chèn ép, cảm giác không rõ.
Quả nhiên, Giang Hành chỉ vào hai tòa nhà nhỏ nói: "Căn nhà này là Hồng quán cũ, còn căn nhà này là viện mồ côi Tú Sơn trước đây, tên ban đầu là viện mồ côi Thanh Sơn."
Ngay sau đó, y chỉ về phía ngược lại: "Mấy tòa nhà đó là xây dựng sau này, đổi tên thành viện mồ côi Tú Sơn, là cô nhi viện bình thường."
"Có nên đi vào xem hay không?" Y nói tiếp.
Lý Toản nhìn chằm chằm hai tòa nhà nhỏ trước mặt, nét mặt nghiêm trọng: "Giang Hành, anh có biết em tìm thấy gì trong phòng chứa đồng hồ nước ở tòa nhà mười lăm tầng kia không? Ngoại trừ búp bê, còn có những vật khác."
Giang Hành: "Là cái gì?"
Lý Toản đáp: "Một cái huy hiệu viền vàng nền đỏ, đã bị phai màu gỉ sét, có điều vẫn nhìn ra được mấy chữ khắc trên đó, viện mồ côi Thanh Sơn."
Lông mày Giang Hành không khỏi cũng nhăn lại: "Người chết có liên quan đến viện mồ côi Thanh Sơn? Cô gái là trẻ trong viện mồ côi, là khách của Hồng quán hay là nhân viên công tác?"
Lý Toản lắc đầu: "Em vốn định đi một vòng trong trấn Thanh Sơn, tìm xem có viện mồ côi nào tên Thanh Sơn vào hỏi vài câu, ai mà ngờ lại đào ra thêm một việc."
Hắn cong đầu ngón chân, đi về phía viện mồ côi.
"Đi đến xem tòa nhà này trước."
Cùng lúc đó, trên đường lớn có một chiếc Dongfeng Citroën chậm rãi chạy về phía phân cục Đông Thành, trong xe, Trần Tiệp quan sát đống vật chứng mà Lý Toản thu thập được, cô cầm túi vật chứng trong suốt lên, bên trong đựng một cái huy hiệu gỉ sét phai màu.
"Nhìn cái gì chăm chú vậy?" Quý Thành Lĩnh hiếu kỳ, nhích đến gần nhìn cái huy hiệu, khó khăn lắm mới nhìn ra mấy chữ bên trên: "Viện mồ côi... Thanh Sơn? Sao trấn Thanh Sơn lại có hai viện mồ côi? Cũng nhiều quá à nha."
Trần Tiệp đang ngẫm nghĩ điều gì đó: "Đừng ồn ào, tôi sắp nghĩ ra điểm mấu chốt, sắp rồi."
Quý Thành Lĩnh liếc mắt nhìn Trần Tiệp, thấy cô cau chặt lông mày, bộ dạng lâm vào trầm tư, cậu không khỏi tò mò khoanh tay nhìn cô, đợi xem cô sẽ nói đáp án gì.
Chiếc Dongfeng Citroën gặp đèn đỏ phải dừng lại, dòng xe trước sau như bị ấn cái nút tạm dừng, chỉ có xe hơi hai bên di chuyển, nhưng xe cộ không nhiều, dù sao đây không phải là quốc lộ nhiều xe cộ.
Quý Thành Lĩnh chán muốn chết nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ xe, cái tên nông thôn kết hợp thành thị rất dễ khiến người ta ngộ nhận là làng đô thị, kỳ thật nó thuộc vùng ngoại thành, phát triển kinh tế và cơ sở hàng tầng một cái trên trời một cái dưới đất.
Không nói đâu xa, chỉ nhìn xung quanh đây thôi, con đường dài đằng đẵng mà hai bên đường đều là đồng ruộng bỏ hoang, xa xa là một hai nhà xưởng thình lình xuất hiện, trống trải vắng vẻ, bầu trời mênh mông bát ngát.
Nếu như là một ngày thời tiết tốt một chút như ngày xuân hay mùa hè, thì lái xe trên con đường quốc lộ này sẽ đón gió mát phất qua, khá là thoải mái. Có điều tiếc là bây giờ đang cuối thu, thứ lọt vào tầm mắt chỉ là cỏ dại cành khô héo úa tạp nham, xa xa không một bóng người, một mình cô độc.
Đột nhiên một chiếc xe dừng bên cạnh, Quý Thành Lĩnh mê xe cộ nên nhìn lâu một chút, Maserati 2018 phiên bản kinh điển giới hạn, trong nước vẫn chưa bán, không ngờ ở nơi nghèo nàn này lại gặp được chiếc xe sang trọng, xem ra nơi nào cũng có người ngọa hổ tàng long.
Đèn giao thông chuyển xanh, xe hơi lăn bánh, Quý Thành Lĩnh nghe Trần Tiệp thình lình vỗ tay một cái: "A!"
Quý Thành Lĩnh: "Búp bê cử động hả?"
"Tôi nhớ ra rồi." Hai mắt Trần Tiệp sáng lên: "Viện mồ côi Thanh Sơn! Hồng quán trấn Thanh Sơn! Tôi đã nói mà, ban nãy có cảm giác quen thuộc không bỏ qua được, thì ra là Hồng quán trấn Thanh Sơn!"
Quý Thành Lĩnh chả hiểu mô tê gì: "Hồng quán cái gì?"
"Là động tiêu tiền!" Giọng nói cô là lạ: "Là động tiêu tiền đứng đầu tỉnh Quảng, phấn hồng bạch cốt, cậu không biết? À, xin lỗi, tôi quên, lúc đó cậu còn là thằng nhóc cả ngày chỉ lo nghĩ xem làm cách nào dâng tặng nụ hôn đầu tiên cho mối tình đầu ngây thơ."
Không nói tổn thương người ta thì không phải là Trần Tiệp, Quý Thành Lĩnh đã quen rồi.
Cậu quan tâm đến Hồng quán Thanh Sơn, động tiêu tiền phấn hồng bạch cốt gì gì đó hơn: "Nghe là biết không đứng đắn, cô nói mau đi."
"Động tiêu tiền, người trưởng thành cũng biết có ý gì. Phấn hồng bạch cốt, trong lầu cung phụng hồng phấn giai nhân, lụa mỏng hoàng kim, tiêu hồn thực cốt, dưới lầu chôn lấp thi thể, xương trắng chồng chất, vô số oan hồn uổng mạng. Đây là bài hát lưu hành trong giới pháp y và giới bắt mại dâm thành phố Việt Giang khi khám xét Hồng quán lúc đó."
Trần Tiệp nói tiếp: "Lúc đó liên lụy rất rộng, phố Khanh Thủy, vụ buôn lậu Minh Loan, so với vụ án này thì chả là cái đinh gì."
"Vụ này bị liệt vào hồ sơ tuyệt mật, coi là vết nhơ cực đại, vì chân tướng quá tàn khốc, cậu lên mạng tra không ra chi tiết đâu. Sau này chỉ có giới bắt tệ nạn nhận chức sớm chúng tôi mới có hân hạnh biết được vụ án này."
"Bắt đầu vào năm 2005, đóng đô ở trấn Thanh Sơn không ai quản lí tám năm, cho đến năm 2013 bị tố cáo, phát hiện giao dịch cực kỳ dơ bẩn hắc ám kinh người. Viện mồ côi Thanh Sơn ngay bên cạnh Hồng quán, đó là sân sau của Hồng quán, cậu có biết ngựa gầy Dương Châu thời xưa không?"
*Ngựa gầy: Thời Minh Thanh ở Trung Quốc có một nghề nghiệp kỳ dị, đầu tiên bỏ vốn mua những bé gái diện mạo xinh đẹp trong những gia đình nghèo khó về, dạy dỗ ca múa, cầm kỳ thi họa, đến khi trưởng thành sẽ bán cho những người giàu có làm thiếp, hoặc vào lầu xanh để kiếm lời. Vì các bé gái nghèo thường gầy yếu, vì vậy có tên "ngựa gầy". Thời Minh Thanh, "nuôi ngựa gầy" là kiểu đầu tư thu lợi nhuận kếch sù, có một số người lớn chuyên làm nghề này.
Quý Thành Lĩnh nuốt nước miếng, không thể tin nổi, nhưng có thể mường tượng được vụ án đen tối mà Trần Tiệp đang vạch trần lúc này.
"Tìm kiếm trẻ mồ côi xinh đẹp khắp nơi về nuôi trong viện mồ côi, nuôi dưỡng cho ăn cho uống đầy đủ, sau đó chích hoocmon nữ và ức chế sinh trưởng, bé trai bé gái đều có, sắp xếp hồ sơ thứ tự, phân cấp bậc, hàng tốt một là nuôi đến 10 tuổi, hai là bị mấy lão có tiền biến thái mua đi, rơi vào ngành mại d.â.m từ rất sớm. Theo lời đàn anh, Hồng quán có một bản danh sách đỏ, bị gọi đùa là danh sách hậu cung hoàng đế, ghi lại người nhỏ nhất là... 7 tuổi."
"Cầm thú!"
"Mới nhiêu đó đã không chịu được rồi? Còn có cái càng cầm thú hơn."
Trần Tiệp trào phúng Quý Thành Lĩnh, hoàn toàn không nói trước đây khi xem hết hồ sơ vụ án, cô đã bị ám ảnh tâm lý, liên tục bị ác mộng, trị liệu tâm lý kéo dài mấy tháng mới hết bị ám ảnh.
Không có gì khiến người ta khiếp đảm hơn đối đầu trực diện tội ác.
"Phong tỏa Hồng quán, sau khi cứu các nạn nhân, chúng ta phát hiện bảy tám thi thể dưới tầng hầm, đại khái mười bảy mười tám tuổi, trong đó có một thi thể chừng mười tuổi, đều là bị ngược đãi đến chết. Cảnh sát lại phát hiện độ cao nền xi măng tầng hầm không bình thường, sau khi đào lên, chín cái hố xếp lớp hiện ra, mỗi hố xếp chồng hai người, dàn bốn hàng, tổng cộng sáu mươi ba bộ xương trắng."
"Cậu có thể tượng tượng lúc đó sóng to gió lớn đến cỡ nào."
Trần Tiệp nói tiếp: "Về đến nơi tôi sẽ tìm người quen lấy hồ sơ xem." Cô cầm cái huy hiệu trong túi vật chứng, cảm thán nói: "Không ngờ vụ án còn một đường dây chưa dọn dẹp sạch sẽ triệt để."
Quý Thành Lĩnh cẩn thận kiểm tra các vật chứng nhỏ khác, ngoại trừ 12 con búp bê cũ nát còn có một cái kẹp tóc đính pha lê mà bé gái sẽ thích, một cái bút chì 2B to cỡ ngón trỏ của cậu, cục tẩy đã dùng một nửa và vài thứ linh tinh khác.
"Cô nói xem, mấy thứ này có khả năng là của người chết hết không?"
Trần Tiệp liếc mắt: "Cậu nghĩ người chết còn có thể uống rượu giữa phòng chứa đồng hồ nước?"
Quý Thành Lĩnh theo ánh mắt cô nhìn về phía túi vật chứng đựng hai lon bia trong góc, cậu hơi bị nghẹn họng, lát sau nói: "Ý tôi là mấy thứ như kẹp tóc đính pha lê, bút chì và cục tẩy. Không có khả năng hung thủ đi vứt xác còn cố ý mang mấy thứ linh tinh vào trong phòng chứa nước cho bộ phận thi thể, hoặc là trang điểm cho các bộ phận thi thể giả làm búp bê, sau đó lại phác thảo, đúng không?"
"Không chừng là vậy thì sao? Dù sao hung thủ là một tên rất biến thái."
Quý Thành Lĩnh chống cằm nói: "Tôi cảm thấy mấy thứ này đều là của người chết, anh Chung nói người chết mới mười bảy, nữ sinh, còn trong độ tuổi đi học, thích kẹp tóc đính pha lê lấp lánh và búp bê..."
"Lúc tôi mười bảy tuổi thích *ACGN."
*ACGN (anime, manga, game, light novel) có nội dung đen tối u ám, tình tiết tàn khốc.
Quý Thành Lĩnh lại bị nghẹn họng, sau đó khẩn thiết nói: "Đa số nữ sinh ở tuổi này đều để mặt mộc, hai bộ đồng phục, không phải ai cũng phản nghịch như cô. Có điều theo tôi biết, nữ sinh đều thích đồ trang sức xinh xắn lấp lánh."
"Thẳng nam phát ngôn." Trần Tiệp hừ hừ: "Đúng là không phải tất cả nữ sinh đều thích ACGN, nhưng đại đa số nữ sinh mười bảy sẽ không thích kẹp tóc đính pha lê lấp lánh. Cái kẹp tóc này đã rơi sạch pha lê, hình dáng thì còn nhưng vừa quê vừa xấu, lúc này nữ sinh lứa tuổi cấp 3 đã bắt đầu có ý thức về giới tính và làm đẹp, tiêu chuẩn thẩm mỹ thuộc dạng không theo khuôn phép cũ, tách biệt với thẩm mỹ của trẻ em và phụ nữ trung niên cùng thanh niên..."
"Thẩm mỹ thanh niên và ... trung niên?"
Trần Tiệp im lặng chốc lát rồi đáp: "Thời trang là một vòng lặp."
Quý Thành Lĩnh: "..?" Cậu thật sự không hiểu phái nữ.
Quý Thành Lĩnh xoa huyệt Thái Dương: "Vậy cô nói xem, cái kẹp tóc pha lê này làm sao tới đây? Chẳng lẽ có phụ nữ lang thang biến phòng chứa đồng hồ nước thành cái ổ để ở một thời gian ngắn, chỉ vừa rời đi trước khi búp bê được mang vào, còn mấy thứ như kẹp pha lê, bút chì hay cục tẩy đều là do người đó để lại?"
Trần Tiệp: "Không phải là không có khả năng này. Nhưng còn một khả năng khác, đó là kẹp tóc, bút chì, cục tẩy đều thuộc về người chết, hoặc chúng là sợi dây liên kết giữa hung thủ và nạn nhân, ví dụ như đồ lưu niệm cùng một nơi, vật kỷ niệm, hoặc là quà tặng giữa hai người. Kẹp tóc bị rơi sạch pha lê, còn là kiểu dáng mà nữ sinh mười bảy tuổi sẽ không thích, bút chì và cục tẩy đã bị dùng qua, có dấu vết đã cũ rất rõ ràng, có lẽ hung thủ cố ý đặt bên cạnh nạn nhân."
Quý Thành Lĩnh tiếp lời: "Đội trưởng Lý từng dự đoán xác suất hung thủ và nạn nhân là người quen của nhau rất lớn, mấy thứ nhỏ nhỏ như kẹp tóc này có khả năng được cố ý đặt bên cạnh người chết, xuất phát từ động cơ gì chứ? Khoe khoang hay là kỷ niệm? Đa số sát thủ biến thái đều có sở thích để lại ký hiệu, thỏa mãn dục vọng khống chế hoặc là trả thù của bọn chúng."
Trần Tiệp đưa ra phán đoán: "Cậu có nghĩ còn nạn nhân khác không?"
"Không thể nào." Quý Thành Lĩnh ngẫm nghĩ rồi nói: "Nạn nhân bị ngược đãi đến chết, một là cô ấy có thù oán sâu nặng với hung thủ, hung thủ hưởng thụ quá trình ngược đãi cô ấy, hai là bản thân hắn thích hưởng thụ quá trình ngược đãi phụ nữ."
"Vậy hắn chính là một tên tội phạm giết người liên hoàn, biến thái hưởng thụ quá trình. Bảo quản vật chứng cho tốt, trở về tôi chuẩn bị hồ sơ báo cáo với đội trưởng Lý."
Quý Thành Lĩnh đáp một tiếng, nhận thấy xe hơi quẹo vào đường cao tốc quay về khu Đông Thành, phía trước là trạm thu phí cao tốc, cậu liếc mắt nhìn hai bên, thấy đối diện là chiếc Maserati rất quen mắt, nghĩ kỹ lại chính là chiếc xe sang trọng ban nãy gặp ở khu nông thôn kết hợp thành thị Tú Sơn.
Thì ra người này cũng ở khu Đông Thành.
Trong vòng một tiếng đồng hồ gặp nhau hai lần, đúng là duyên phận khó nói, hai mắt Quý Thành Lĩnh nhìn chăm chú hòng ghi nhớ bảng số xe, bảng số nền đen, Quảng Đông Z222, rõ ràng là một chiếc xe thương vụ Hồng Kông, còn là bảng số cát tường cho một chiếc Maserati giá trị cực cao.
Đồng bào Hong Kong có tiền nha. Quý Thành Lĩnh – cũng là người có tiền – đồng cảm mà cảm thán.
***
Viện mồ côi Tú Sơn là một toà nhà nông thôn bốn tầng, bên ngoài sơn hai màu đỏ vàng, xung quanh dựng hàng rào sắt cao đến 3m, trong sân có đặt một vài trò chơi giải trí cho trẻ em, ở cửa trồng một loạt cây hoa mộc, tổng thể nhìn ngăn nắp sạch sẽ, chẳng qua nơi này hơi xa thị trấn nhỏ.
Cổng chính không khóa, ngoài cửa có chốt trực bảo vệ, bên trong là một ông lão tóc hoa râm mặc bộ đồ Tôn Trung Sơn màu lam đang gục xuống bàn ngủ. Lúc Lý Toản và Giang Hành đến gần, một con chó màu vàng đột nhiên hướng hai người nhe răng sủa inh ỏi.
Ông lão giật mình tỉnh giấc, đẩy cửa sổ hỏi: "Tìm ai?"
Con chó rụt lại, Lý Toản và Giang Hành không sợ chó bèn tiến lên hai bước, Giang Hành lên tiếng: "Chúng tôi là công ty tổ chức hoạt động tình nguyện, sang đây xem tình hình trước, liệt kê danh sách mua sắm, xin hỏi có viện trưởng ở đây không?"
Thành phố Việt Giang đề xướng nhân dân thành phố tổ chức hoạt động tình nguyện, công ty, xí nghiệp, trường học v.v... luôn sắp xếp các nhiệm vụ tình nguyện, đặc biệt viện mồ côi là nơi luôn có nhiều người đến, ông lão thấy thế không lấy làm lạ, không nghi ngờ gì mà trả lời: "Viện trưởng không có ở đây. Không phải đầu tuần vừa có một nhóm tới đây sao?"
Nhóm người đầu tuần chính là mẹ của Uông Tiểu Hiểu và các đồng nghiệp của bà.
"Vừa lúc gặp các hàng hoá công ty mua đổi, thay thế lô hàng chưa dùng tới, các thiết bị còn mới chưa dùng nên dự định quyên tặng."
Ông lão đi ra, dẫn hai người vào trong: "Vậy hai cậu tìm cô Hoàng nói chuyện đi, cô ấy phụ trách việc này. Có điều nếu cho tôi nói thì mỗi tuần mỗi tháng làm nhiệm vụ tình nguyện một lần, quyên vài thứ cũ, còn không bằng liên hệ mấy gia đình đến xx."
Đi ngang qua một phòng học, Lý Toản thấy một đám trẻ con đang bện vòng hoa bên trong, trong phòng khá rộng rãi, mấy cái bàn xếp song song, phía trước là bảng đen, phía sau là một loạt tủ đựng đồ, trang trí gần giống nhà trẻ, đứa trẻ lớn tuổi nhất trong đó phỏng chừng không hơn mười hai mười ba tuổi.
"Tất cả trẻ con đều ở đây?"
Ông lão không quay đầu mà đáp: "Mấy đứa nhỏ chưa lên cấp 2 làm vài thứ thủ công, mấy đứa lớn hơn một chút lên cấp 2, cấp 3 đều ở lại trường. Chính sách phúc lợi của viện mồ côi Tú Sơn chúng tôi rất tốt, bọn trẻ không ai nhận nuôi đều được đi học, sau đó thi lên đại học thì có người hảo tâm và chính quyền hỗ trợ."
Lý Toản hơi ngạc nhiên, xem ra chính sách phúc lợi viện mồ côi Tú Sơn hơi tốt quá.
Theo lời ông lão, có vẻ như không thiếu công ty tổ chức hoạt động tình nguyện ưu tiên chọn viện mồ côi Tú Sơn để làm tình nguyện, nhưng thành phố Việt Giang có nhiều viện mồ côi như vậy, tại sao lại cố tình trổ hết tài năng tại một viện mồ côi nằm ở nơi nông thôn kết hợp thành thị này?
Lý Toản lên tiếng: "May là chính sách, chính quyền khu Tú Sơn có lương tâm, người hảo tâm cũng nhiều."
Ông lão nhỏ giọng lầu bầu: "Làm nhiều chuyện trái với lương tâm... Hiện tại mất bò mới lo làm chuồng."
Ông lão nói tiếng địa phương, nếu người nơi khác e là nghe không hiểu, trùng hợp Lý Toản là người địa phương, Giang Hành còn là người Hồng Kông, cả hai miễn cưỡng nghe hiểu tiếng địa phương của ông.
Hai người liếc nhìn nhau, không chủ động hỏi lại, khi đi qua đầu cầu thang, đối diện là phòng thể dục mở rộng cửa, bên trong chồng chất đồ đạc lộn xộn, lướt mắt nhìn nhanh thì thấy bên ngoài các thùng giấy đều đề tên một công ty này xí nghiệp nọ quyên tặng, mà đống quà tặng chồng chất gần cửa thì không có để tên, hẳn là nhà hảo tâm nào đó làm việc tốt không để lại tên.
Lý Toản chợt dừng bước, lấy di động nhắm ngay quà tặng phía ngoài cùng chụp vài bức, sau đó bước nhanh đuổi kịp ông lão, hắn lên tiếng hỏi: "Hôm nay còn có người nào khác đến tặng đồ sao?"
Ông lão đáp: "Sao cậu biết? Đúng là có, hai người trẻ tuổi, mang theo đồ chơi và đồ ăn vặt bọn trẻ thích ăn, cô Hoàng rất khách sáo với bọn họ, cho rằng bọn họ sẽ nhận nuôi trẻ con trong viện."
"Búp bê chất đống ngoài cùng phòng thể dục là bọn họ quyên tặng?"
"Đúng vậy. Búp bê mới tinh, bọn trẻ rất thích, tranh giành suýt nữa đánh nhau, cô Hoàng tức giận không cho phân phát quà tặng."
Búp bê? Giang Hành ngước mắt lên, quay đầu nhìn về hướng phòng thể dục.
Lý Toản quay đầu đi, thì thầm bên tai Giang Hành: "Có một thùng giấy mở ra, hình dáng búp bê bên trong có phần giống búp bê Hello Kitty kia. Lại là búp bê Hello Kitty, không cảm thấy quá trùng hợp sao?"
Hơi thở khi nói chuyện thổi vào tai, nóng bỏng khiến bả vai hơi ngứa, Giang Hành cong khóe môi: "Đúng là trùng hợp."
Lý Toản lên tiếng hỏi: "Hai người trẻ tuổi đó có để lại thông tin cá nhân không?"
Ông lão đáp: "Tôi không biết, hai cậu hỏi cô Hoàng đi, bình thường phải để lại thông tin, ngoại trừ một ít nhà hảo tâm không muốn để lại tên, có điều hai người kia đều là người Hồng Kông, tôi nghe giọng nói giống từ bên bển qua. Tới rồi." Ông đứng trước cửa một căn phòng, vừa gõ cửa vừa hô: "Cô Hoàng, có khách đến!"
Một lúc sau, một người phụ nữ trung niên mặc áo dệt kim hở cổ màu vàng nhạt mở cửa ra nhìn Lý Toản và Giang Hành, nghe ông lão thuật lại tình hình xong mới mời hai người vào phòng.
"Ngồi." Cô Hoàng châm trà: "Viện mồ côi đơn sơ, trà không đắt tiền nhưng mùi vị tạm được. Hai vị định quyên tặng vật tư bằng cách nào?"
Lý Toản uống trà, nhường cơ hội biểu hiện cho Giang Hành.
Y ứng đối rành rẽ, cho thấy từng làm từ thiện không ít, Giang Hành nhắm thẳng vào mấy vấn đề mấu chốt của viện mồ côi, sau khi hiểu biết cơ bản tình hình mới quyết định quyên tặng thứ gì. Cô Hoàng xử lý những chuyện tương tự thế này nhiều lần, cũng có kinh nghiệm, nhìn ra được Giang Hành thường làm việc này, cũng có tâm làm từ thiện, thái độ bàn bạc ôn hòa hơn.
Sau khi quyết định một vài việc , Giang Hành nói tiếp: "Tôi thấy trong sân thiếu một ít đồ chơi trẻ em và dụng cụ thể dục, quyết định quyên tặng một lô mới tinh, giúp trẻ em ngoại trú trở về có cơ hội rèn luyện. Công ty tôi dự định đổi mới máy vi tính, tuy bọn trẻ không dùng được nhưng hiện tại học sinh cấp hai cấp ba cũng cần máy tính để học, chúng tôi quyên cho viện mồ côi mấy bộ máy tính, cô thấy có được không?"
Cô Hoàng cảm thấy Giang Hành suy nghĩ chu đáo, rất vui vẻ tán thành.
Giang Hành thấy cơ hội đã đến, thế là cứ tiếp tục nói: "Có điều diện tích viện mồ côi hơi nhỏ, cách trấn trên hơi xa, xung quanh còn đất trống mênh mông, không bằng xin chính quyền địa phương xây dựng thêm. Viện mồ côi Tú Sơn là cô nhi viện có phúc lợi tốt nhất thành phố Việt Giang, lại nằm ở nơi giáp ranh thành phố, vì thế những người làm cha làm mẹ lại cố tình bỏ rơi con cái ở hai thành phố nghe được mấy tin tức này, bọn họ sẽ cân nhắc đến viện mồ côi Tú Sơn nhiều hơn. Lúc tôi đến xem, trong phòng học có mười mấy đứa trẻ, số lượng gấp đôi viện mồ côi thông thường, có lẽ sau này sẽ còn nhiều hơn nữa. Những đứa trẻ lớn lên sẽ quay về đây, những đứa lớn hơn ở trọ trở về trong kỳ nghỉ, không phải sẽ chật chội không đủ chỗ ở sao?"
Cô Hoàng đáp: "Những gì cậu nói cũng là vấn đề chúng tôi lo nghĩ hai năm qua, nhưng đất đai xung quanh không thuộc về chính quyền thị trấn, trấn Thanh Sơn không thể quyết định, chính quyền phía trên cũng không dám đụng đến."
"Vì sao?" Giang Hành hiếu kỳ.
Cô Hoàng lắc đầu, mắt nhìn Lý Toản.
Lý Toản cúi đầu uống trà rồi cười khẽ với cô, biểu hiện bản thân trong sạch, đặc biệt ngoan ngoãn, hiền lành và vô hại : "Không có việc gì, cô cứ nói."
Cô Hoàng: "..." Cô hy vọng thanh niên chủ động lảng tránh.
Thấy hai người đều tò mò, mà Giang Hành lại có ý muốn cải thiện viện mồ côi, cô Hoàng thở dài nói: "Công trình bỏ hoang trước mặt viện mồ côi trước đây phạm pháp, dính dáng rất rộng, không ai dám tiếp nhận, quyền sở hữu phần đất đó chuyển cho chính quyền thành phố quản lý, có điều nghe nói sắp tới chuẩn bị gọi thầu khai phá, đại khái là vậy đó."
Giang Hành càng tò mò hơn: "Vậy tại sao lại tu sửa viện mồ côi trước cổng công trình bỏ hoang? Không làm lỡ việc kinh doanh của bọn họ sao? Sao mảnh đất trống này bị bỏ sót?"
Cô Hoàng đáp: "Không phải bị bỏ sót, mảnh đất này vốn nằm trong công trình bỏ hoang, viện mồ côi cũng nằm trong công trình bỏ hoang. Phía trước là viện mồ côi Thanh Sơn đã bỏ hoang, trước kia nó là viện mồ côi của trấn Thanh Sơn, sau đó cô nhi được chuyển đến các nơi khác, trong trấn xây dựng một viện mồ côi khác, chính là viện mồ côi Tú Sơn này. Vì trước đây viện mồ côi Thanh Sơn xảy ra chút chuyện, để bù đắp, chính sách và tài nguyên đều đổ về viện mồ côi Tú Sơn."
Cô Hoàng nói đến đây thì ngừng, Giang Hành còn muốn hỏi tiếp nhưng cô ậm ừ cho qua chuyện.
Lý Toản vờ như vô ý hỏi: "Hai người đến quyên tặng hôm nay có để lại thông tin cá nhân không?"
Cô Hoàng lập tức cảnh giác, sinh lòng hoài nghi: "Sao cậu biết hôm nay có hai người trẻ tuổi đến đây? Hỏi chuyện này làm gì?"
Lý Toản nhún vai: "Hai người họ cùng một tổ nhỏ của công đoàn tình nguyện với chúng tôi, từ Hồng Kông đến, muốn mua nhà ở đây nên liên hệ khắp nơi làm tình nguyện để tích điểm nhập hộ. Tôi đứng đầu tổ, sợ bọn họ có mục đích gì khác phá hỏng danh tiếng tình nguyện nên muốn hỏi biểu hiện bọn họ thế nào."
Có lẽ nói ra hai người trẻ tuổi kia là người Hồng Kông khiến cô Hoàng tin một nửa, sau đó nghe hắn nói hai người kia làm tình nguyện để tích điểm nhập hộ, vậy không có khả năng nhận nuôi trẻ mồ côi.
*Tích điểm nhập hộ là 1 quyết sách quan trọng của tỉnh Quảng Đông, chính phủ quán triệt trung ương và tỉnh, chỉ người dân ngoại tỉnh tích đủ điểm mới được xin cư trú.
Cô Hoàng cũng sợ hai người trẻ tuổi kia sẽ vì tích điểm nhập hộ mà ham cái lợi trước mắt, vì vậy cô chủ động nói: "Bọn họ đúng là người Hồng Kông, tôi thấy họ rất niềm nở, ngoại hình cũng đẹp, thậm chí một người rất đẹp. Tóc dài, tướng mạo tao nhã dịu dàng, có chút yêu lý yêu khí."
*Yêu lý yêu khí, thành ngữ, hình dung người trang phục kỳ lạ, cử chỉ hết sức lông bông không chính phái.
Đánh giá này không tốt lắm, cô Hoàng vội nói: "Tôi cảm thấy bọn họ thích bé gái."
Lý Toản lên tiếng hỏi: "Sao cô nghĩ thế?"
Cô Hoàng đáp: "Bọn họ tặng một đống búp bê Hello Kitty, búp bê này chỉ có bé gái mới thích. Bé trai lớn một chút đều thích đồ chơi như Ultraman, Transformers, bọn họ còn tặng kẹp tóc đính pha lê mà các bé gái thích. À đúng rồi, hai người đó còn đi dạo một vòng trong công trình bỏ hoang trước mắt, tôi nghe tin chính quyền dự định cởi bỏ phong tỏa khu đất từ bọn họ đó, hai người đó thảo luận chuyện kêu gọi đầu tư."
Lý Toản và Giang Hành liếc nhìn nhau, sau đó hỏi: "Bọn họ có đăng ký đến thăm không?"
Cô Hoàng đáp: "Có. Tôi làm, hai cậu cần không?"
Lý Toản: "Cần."
Cô Hoàng lấy bản đăng ký thăm viếng cho hai người xem, Lý Toản chụp hình lại, sau đó theo thông lệ hỏi vài câu chung chung, từ đó thu hoạch tin tức hữu dụng, đến lúc thấy ngồi nói chuyện cũng lâu rồi mới đứng dậy tạm biệt.
"Đây là số điện thoại của tôi." Giang Hành viết số điện thoại vào tờ đăng ký viếng thăm: "Nếu hai người kia trở lại, có biểu hiện gì kỳ quái, cô có thể gọi điện thoại tìm tôi giúp đỡ."
Cô Hoàng: "Ơ, sẽ có chuyện gì sao?"
Giang Hành cười nói: "Phòng ngừa thôi. Bọn họ có hứng thú đấu thầu khu đất này, viện mồ côi cũng nằm trong đó, không chừng bọn họ sẽ làm chuyện xấu gì đó. Để bọn trẻ an toàn, cô Hoàng nên lưu ý một chút, tôi cũng rất vui lòng giúp đỡ."
***
7 giờ tối, tổ chuyên mục Dân Sinh Vi Tiên đài truyền hình Đông Thành thành phố Việt Giang.
Triệu Nhan Lý kết thúc phát bản tin cuối ngày, vừa sửa lại bản thảo vừa căn dặn trợ lý đừng quên chuẩn bị đồ đạc cần dùng cho hành trình ngày mai.
"Ngày mai đi quay ngoại cảnh, được rồi... Ngày mai giao tài liệu khu đất trấn Thanh Sơn cho tôi, chính là công trình bỏ hoang nổi tiếng ấy, cần phải điều tra kỹ càng rồi giao cho tôi."
Trợ lý hoài nghi: "Chị điều tra cái này làm gì?"
"Tin tức nội bộ, thành phố có ý định bỏ phong tỏa công trình kia, chuẩn bị mời bên ngoài đấu thầu, không giới hạn khu Vịnh Lớn Quảng Đông, rõ ràng muốn đẩy mạnh trao đổi kinh tế ba vùng khu Vịnh Lớn Quảng Đông – Hồng Kông – Macau, thúc đẩy liên hệ giữa các bên, mở rộng sức ảnh hưởng bên này. Nếu công trình tiến hành thuận lợi, sắp tới không thể coi thường trấn Thanh Sơn đâu. Hơn nữa chắc chắn thời gian tới các phương tiện truyền thông khác sẽ đoạt tin tức này, chúng ta phải thâm nhập sâu hơn bọn họ, đào móc điểm nóng người khác không có, vậy mới chiếm được tin tức trang bìa."
Trợ lý ngưỡng mộ: "Sao chị biết được tin tức gọi thầu vậy?"
Triệu Nhan Lý tự tin cười nói: "Liều mạng trên bàn rượu mới biết được đó. Còn một chuyện nữa, tối nay cậu lái xe cho tôi được không? Tôi và Hướng Xương Vinh hẹn tối nay ăn cơm, sẵn tiện gặp những người khác nữa, không tránh được tiệc rượu, tôi không tin tài xế lái thuê nên nhờ cậu giúp."
"Không thành vấn đề!" Trợ lý rất sảng khoái đồng ý.
"OK, tối muộn tôi sẽ gọi điện thoại. Quay về phát lì xì cho cậu."
Triệu Nhan Lý thu dọn đồ đạc xong xách túi tan làm, lái xe đi về phía nhà Hướng Xương Vinh.
Nhà Hướng Xương Vinh ở Hoa Đỉnh Thành khu Bắc Điền, Hoa Đỉnh Thành là làng biệt thự rất nổi tiếng ở thành phố Việt Giang, chín năm trước quy hoạch đồng thời tốn ba năm hoàn thành, quảng cáo rầm rộ gây tiếng vang cộng thêm vị trí địa lý đúng là rất đắc địa, dự án vừa mở bán chưa đến một tiếng đồng hồ đã bị tranh giành mua sạch, sau mấy năm phát triển, nó đã nhảy vọt thành một trong những khu nhà nổi tiếng thoải mái nhất khu Bắc Điền.
Mà Hướng Xương Vinh vốn là một doanh nhân bất động sản, trước khi Triệu Nhan Lý tiếp cận ông ta đã tìm tòi lý lịch đối phương, biết trước đây ông ta ở Hồng Kông dựa vào mua đi bán lại hoa nhựa tích lũy khoản tiền đầu tiên, sau đó lại muốn tiến quân vào bất động sản nhưng lúc đó thị trường bất động sản đã bị tứ đại gia chia cắt sạch sẽ.
Hướng Xương Vinh không còn cách nào khác, đành phải chuyển mục tiêu vào nội địa, chọn trúng thành phố Việt Giang, trùng hợp là ông ta từng tham gia phát triển công trình trấn Thanh Sơn năm 2010, nghe nói lần này cũng có ý đấu thầu.
Triệu Nhan Lý nghe được tin công trình trấn Thanh Sơn sắp gọi thầu chính là từ bữa tiệc rượu của ông ta, cô không ngại mưa gió liên tục ân cần hỏi thăm suốt một tháng, cuối cùng khiến Hướng Xương Vinh đồng ý đưa cô cùng tham gia tiệc rượu tập hợp các doanh nhân nổi tiếng cảng Vịnh Lớn.
Nhưng tiệc rượu đó không phải tối nay, đêm nay chỉ là tiệc rượu Hướng Xương Vinh hẹn.
Triệu Nhan Lý đến Hoa Đỉnh Thành, dựa theo địa chỉ tìm được nhà của Hướng Xương Vinh.
Đó là một biệt thự sang trọng gồm năm tầng lầu và hai tầng hầm, cả nhà Hướng Xương Vinh sống ở đây, gồm cha mẹ ông ta, vợ và hai đứa con một trai một gái, xem trong hình thì Hướng Xương Vinh còn nuôi một con chó.
Triệu Nhan Lý nhấn chuông cửa, một lúc lâu vẫn không ai trả lời, cô ngẩng đầu nhìn lại thấy biệt thự sáng đèn, không thể nào không có ai ở nhà mới đúng, cô nghĩ bọn họ đang bận gì đó hoặc là không nghe thấy, vì thế cô tiếp tục đợi, cứ vài phút lại ấn chuông một lần, nhưng đều không có động tĩnh. Triệu Nhan Lý lấy di động ra, do dự một lúc cuối cùng vẫn bấm số điện thoại của Hướng Xương Vinh. Như dự đoán, không ai nghe máy, cô bắt đầu có linh tính không hay.
Biệt thự sáng đèn yên tĩnh đến khác thường, ngay cả chó cũng không sủa một tiếng, thật sự quá bất thường, cộng thêm điện thoại không gọi được, Triệu Nhan Lý cảm giác không đúng lắm, bèn thử đẩy cửa lớn, không ngờ thế mà đẩy mở cánh cửa sắt chạm trổ hoa văn.
Không khóa?!
Không đúng, loại cửa sắt này cài hệ thống cảm ứng điện tử, chỉ cần có điện sẽ tự động đóng, lẽ nào hệ thống điện bị cắt?
Linh tính không lành trong lòng Triệu Nhan Lý ngày càng nhiều, cô cẩn thận bước nhanh vào biệt thự, đẩy cửa ra, ánh sáng từ bên trong tràn ra, đập vào mắt là màu đỏ sậm khô khốc trên đất. Triệu Nhan Lý nuốt nước bọt, trái tim như chịu một đòn nghiêm trọng đập liên hồi, đi vào trong nhà, run rẩy nhìn quanh sàn nhà, vách tường và đồ đạc đều dính máu khô văng lên tung tóe, dưới sàn nhà là một thi thể bị dao chém chết.
Phụ nữ, mặc đồ ngủ, đầu hướng về phía cửa, tay cũng hướng ra cửa vùng vẫy, trước khi chết còn trừng trừng nhìn ra cửa như cầu cứu, tử trạng kinh khủng, chết không nhắm mắt, giòi bọ bò quanh hốc mắt, mũi và miệng.
Mùi tanh tưởi xộc vào mũi, lúc này Triệu Nhan Lý mới bịt mũi buồn nôn, trên sô pha là một thi thể mập mạp bị chém máu thịt be bét, xem hình thể hẳn là người cô muốn gặp chuyến này – Hướng Xương Vinh.
Hướng Xương Vinh bị trúng hơn mười dao, cả người bị máu tươi nhuộm đỏ, vải đã khô cứng ngắc, gương mặt còn kinh khủng hơn, bị băm nát, cái đầu bị gọt một góc, từ góc nhìn của Triệu Nhan Lý còn có thể thấy được phần não đen thùi.
Bụng Hướng Xương Vinh bị xé mở, nội tạng rũ xuống đất, một cánh tay chỉ còn chút da nối liền, tương tự thi thể kia, Hướng Xương Vinh cũng bị giòi bọ bu đặc đầy người.
Phòng khách chỉ có hai thi thể nhưng vết máu kéo dài lên trên lầu, có thể nhìn ra người nhà Hướng Xương Vinh cũng không tránh khỏi bị hành hạ đến chết.
Triệu Nhan Lý không chịu nổi lao ra khỏi biệt thự, nôn ói như xả lũ trong sân, chừng mười phút sau đủ bình tĩnh mới run run bấm điện thoại gọi báo cảnh sát: "Cục cảnh sát? Tôi báo án, biệt thự Hoa Đỉnh Thành xảy ra án mạng, cả nhà... bị thảm sát!"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com