Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chap 1 + 2

Siêu sao quốc tế — Gemini Hoàng, hưởng thọ 37 tuổi, chết vì bệnh tim phát tác.

Nếu như đã chết, như vậy hiện tại là tình huống gì?

Mùi thuốc sát trùng gay mũi, bức tường trắng bi thảm, các loại dụng cụ điều trị duy trì sinh mệnh, máy thở oxy. . . Những thứ này đối với một người chịu đựng ốm đau trong vài chục năm cũng không xa lạ, nhưng mình không phải đã chết sao, vì sao lại nằm trên giường bệnh? Đại não một mảnh hỗn độn khó chịu, chậm rãi nhắm hai mắt lại, loáng thoáng nghe được thanh âm mấy nữ y tá.

"Thật đáng thương, đã thành cái dạng này cũng không ai đến xem một chút."

"Anh ta trước đây hình như là một người trong đoàn thể thần tượng rất có tiếng, tuy rằng đẹp trai, nhưng so với một người đã thành đại minh tinh trong đoàn thể thì hình như cũng không có tiếng tăm gì cả."

Thanh âm mấy người nữ y tá dần dần trở nên mơ hồ, cậu nghe có phần không rõ bọn họ đang nói cái gì, từ khi xuất đạo cậu tiếp xúc đầu tiên chính là điện ảnh, lúc nào cùng người khác thành lập đoàn thể thần tượng?

Mang theo một cái rồi một cái nghi vấn khiến người ta hoang mang, lại một lần nữa lâm vào giấc ngủ hỗn loạn, sau đó lúc tỉnh lúc mê, nhưng hầu hết thời gian cậu cũng không biết mình rốt cuộc là đang ngủ hay vẫn tỉnh.

Chỉ có điều cậu cuối cùng cũng xác nhận được một việc, mặc dù ở đây mọi người đều xưng hô cậu là "Hùng Huỳnh", nhưng cậu dám khẳng định "Hùng Huỳnh" trong miệng bọn họ cũng không phải là chính cậu trong nhận thức, trước đây ở Hollywood sau khi tiến nhập giới giải trí cậu đã sửa lại nghệ danh.

Mà trải qua 37 năm đồng thời quanh năm bệnh thể triền thân cũng hoàn toàn không thể gọi là — thanh niên, thân thể khôi phục thật nhanh

Hơn nữa cậu là bệnh tim phát tác, không phải bởi vì rơi xuống biển mà mất đi ý thức.

Cậu nghĩ, có thể là cậu đã biến thành một người khác

Chung kết của tất cả suy đoán là ngày nào đó cậu thanh tỉnh ý thức, có thể bỏ đi máy trợ thở

Cậu nhờ y tá giúp đỡ đưa cho cậu một chiếc gương, cô ta có thâm ý nhìn cậu nói

"Yên tâm đi, mặt của anh không có vết thương" cậu chỉ có thể bất đắc dĩ cười cười, cô vẫn là tốt bụng đưa gương cho cậu

Nhìn mình trong gương, cậu cuối cùng chứng thực được suy nghĩ trong lòng, cậu quả nhiên biến thành một người khác, một người đàn ông tuổi trẻ tuấn lãng, cũng may, không phải là phụ nữ. Một người cùng bệnh tật đấu tranh hơn ba mươi năm, nếu không phải biến thành phần tử cực đoan tiêu cực thì chính là biến thành giống cậu như bây giờ, lạc quan tích cực

Xem đi, ngực tim trống trải thật tốt, ngay cả loại chuyện chết mà phục sinh, tá thi hoàn hồn cũng có thể bình thản tiếp thu

"Thân thể này có bệnh tim không? Ý tôi là, thân thể của tôi tốt chứ?" Cậu nhịn không được hỏi ra

Y tá kỳ quái nhìn cậu một hồi, nói: "Vận khí của anh rất tốt, tuy rằng rơi xuống biển hôn mê hơn nửa tháng, nhưng hiện tại đã khôi phục, thân thể của anh rất ổn, không có bệnh tim, cũng không có bệnh gì khác."

Nói xong cô vội vàng đi ra, cậu nghĩ cô đại khái nghĩ là đầu óc của cậu có chuyện

Mặc kệ là nguyên nhân gì khiến cậu biến thành cái dạng hiện tại này, cậu cũng sẽ thật tâm cảm ơn ông trời cho cậu sinh mệnh lần thứ hai, một thân thể kiện khang khỏe mạnh

--------------------

Trong suốt thời gian nằm viện Hùng Huỳnh vẫn không thấy có bất kỳ ai đến thăm, cũng may trong balô mang theo bên người có vật tùy thân để Hùng Huỳnh có chút lý giải thân phận hiện tại của mình, tên thật của thân thể này vốn cũng không phải là Hùng Huỳnh, lấy tên này là bởi vì công ty quản lý nghĩ hình tượng bản thân của Hùng Huỳnh có một loại ý vị nam giới Việt Nam cổ điển, chỉ là từ nhật ký trong Ipad đến xem thì có vẻ Hùng Huỳnh kia cũng không thích cái tên này

Nhưng dù sao đi nữa, Hùng Huỳnh hiện tại thích là được rồi

Ngoại trừ những thứ này ra, Hùng Huỳnh còn từ trong nhật ký phát hiện một ít bí mật khác

Hùng Huỳnh này trước kia hình như điên cuồng say đắm một người đàn ông tên là "Đăng Dương", Hùng Huỳnh đang suy đoán người tên Đăng Dương kia vô cùng có khả năng chính là chủ tịch công ty quản lý của Hùng Huỳnh. Hơn nữa nguyên chủ nhân của thân thể Hùng Huỳnh này hẳn là vẫn đang tương tư đơn phương

Khiến Hùng Huỳnh cảm thấy không thể tin được chính là nguyên chủ thân thể này vào một ngày cách đây không lâu miêu tả trong nhật ký cậu ta thừa dịp Đăng Dương uống rượu say đi dụ dỗ rồi xảy ra quan hệ, mà Đăng Dương bản thân vốn đã có người thích khác — Pháp Kiều

Đây là một mối quan hệ rất rắc rối phức tạp, "Hùng Huỳnh" thích Đăng Dương, Đăng Dương thích minh tinh Pháp Kiều của công ty đối địch, mà Pháp Kiều hình như là có quan hệ không bình thường với người quản lý công ty bên đó

Được rồi, dù sao giới giải trí vốn có chính là một cái chảo nhuộm rối loạn

Hùng Huỳnh xem hết nhật ký của nguyên chủ thân thể này xong cũng đã sơ sơ hiểu được tình huống của mình, cha mẹ ly dị, mẹ là một nữ minh tinh trong nước đã qua đời, cậu lúc niên thiếu xuất đạo từ đoàn thể thần tượng cũng rất nổi một thời, sau khi rời bỏ thì nhân khí xuống dốc, mê đắm chủ tịch công ty, sau khi bà mẹ qua đời thì mất đi chỗ dựa, phung phí tiền tài lại bị chủ tịch lạnh nhạt.

Nói tóm lại, chính là một ngôi sao thế hệ hai vừa mất chỗ dựa lại không có chí tiến thủ.

Sống lại sau đó dĩ nhiên là một minh tinh, tuy rằng là một tiểu minh tinh xuống dốc, nhưng dường như đây chính là số phận.

Ngày đó Hùng Huỳnh xuất viện gặp được người đại diện của mình, một người đàn ông trung niên thân thể hơi béo, Hùng Huỳnh trước kia không thích người đại diện này, Hùng Huỳnh hiện tại cũng không thích, người này thoạt nhìn có chút khôn khéo quá mức, đối với một tiểu minh tinh xuống dốc bị chủ tịch công ty ghét bỏ nhưng trên người còn có hợp đồng nhiều năm mà nói, tương lai thực sự rất xa vời, người này giải quyết thủ tục xuất viện rất nhanh, nét mặt có chút không kiên nhẫn.

Cậu cầm hành lý theo người đại diện lên xe.

"Nghe bác sĩ nói đầu cậu có chuyện, rất nhiều việc không nhớ rõ?" Người đại diện một bên lái xe, một bên lạnh nhạt hỏi.

"Ừ, mơ mơ hồ hồ nhớ không rõ ràng." Hùng Huỳnh tựa ở bên cạnh cửa sổ xe nhìn phong cảnh thành phố S.

Nửa ngày sau, người đại diện toát ra một câu nói không rõ ý nghĩa: "Không nhớ ra cũng tốt."

Hùng Huỳnh không có suy nghĩ nhiều, lấy hành vi Hùng Huyền từ trước kia đến xem đích xác có phần khiến người ta chán ghét, chỉ có điều tỉ mỉ nghĩ lại Hùng Huỳnh trước kia cũng chỉ là một đứa trẻ thiếu tình thương, dù sao vẫn mong muốn dựa vào hành vi khác người khiến cho người ta chú ý, nhưng kết quả thường thường hoàn toàn ngược lại, Hùng Huỳnh mong muốn đứa trẻ này kiếp sau có thể sinh ra trong một gia đình hoàn chỉnh mà tràn ngập tình thương.

Khoảng chừng nửa giờ sau người đại diện đem xe đỗ vào một khu dân cư cao cấp, Hùng Huỳnh có chút kỳ quái, một ngôi sao nghèo túng hẳn là không thể ở trong biệt thự giá trị mấy chục tỷ như vậy được

"Căn nhà của cậu mấy ngày hôm trước vừa bị ngân hàng thu hồi, chủ tịch sẽ sắp xếp cho cậu một chỗ trong ký túc xá của công ty, mấy ngày này cậu trước hết ở chỗ này." Người đại diện xuống xe, ánh mắt phức tạp nhìn Hùng Huỳnh kéo hành lý, "Theo tôi đi lên."

"Nơi này là nhà của ai, tôi ở đây hình như không tốt lắm?" Hùng Huỳnh kéo hành lý đi theo phía sau người đại diện, cậu nghĩ biệt thự lớn như vậy không phải là nơi ngôi sao nghèo túng như cậu có thể ở, thế nhưng chuyện cậu từ trong nhật ký biết được quá mức ít ỏi, nói không chừng Hùng Huỳnh trước kia còn có bạn bè có tiền gì đó, dù sao bà mẹ đã qua đời của "Hùng Huỳnh" trong nước cũng coi như nổi danh, cũng có thể có một ít bạn cũ.

"Thằng nhóc cậu vận khí tốt, còn có người đồng ý thu nhận." Người đại diện cũng không quay đầu lại nói, trong lời nói tràn ngập châm chọc và xem thường.

Cho dù Hùng Huỳnh trước kia có làm chuyện không tốt gì đó, nhưng chí ít ông cũng là người đại diện của cậu ta, hiện tại loại thái độ lạnh lùng châm chọc này thật sự là không có một chút đạo đức chức nghiệp, cậu quyết định việc đầu tiên cậu làm chính là nghĩ biện pháp thay đổi người đại diện.

Người đại diện ấn chuông cửa, không lâu sau đó có người từ bên trong mở cửa, là một nữ hầu, bọn họ nói chuyện gì đó rồi người đại diện tiến vào, Hùng Huỳnh cũng đi vào theo. Trong biệt thự lắp đặt thiết bị cực kỳ có cách điệu lại không mất xa hoa, xem ra chủ nhân tòa biệt thự này cũng là một người đàn ông có phẩm vị.

"Ngài Wean là bạn học đại học của chủ tịch Trần, phòng của cậu ở chỗ này, ngài Wean bình thường bề bộn nhiều việc, có lẽ phải đến tối muộn cậu mới có thể gặp." Người đại diện mang theo Hùng Huỳnh lên lầu hai biệt thự, lão đẩy ra gian khách phòng cuối hàng lang, trong khách phòng có buồng vệ sinh đơn độc, TV, máy vi tính, tủ quần áo. . . Hùng Huỳnh nghĩ thật sự là thoả mãn cực kỳ.

"Nhớ kỹ, không được gây phiền phức cho ngài Wean, đây không phải lời khuyên, mà là cảnh cáo." Người đại diện trước khi rời đi lưu lại một câu nói hung ác.

Hùng Huỳnh có chút bất đắc dĩ, cậu cũng không biết quan hệ giữa cậu và Wean là gì, hoặc là nhận thức đến mức độ nào, nhưng Hùng Huỳnh tự nhận cậu là một người đàn ông tính cách tốt cũng coi như tương đối có ích, mong rằng ngài Wean tốt bụng thu lưu cậu không nên quá có thành kiến với "Hùng Huỳnh"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com