Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Bạn




JH: Tiền bối .... Anh có chuyện muốn nói với tôi sao....

KAI:..........

JH: Tiền b........

KAI: Cậu ghét tôi đến vậy sao ?

JH: không.... không phải đâu ạ.

KAI: Đừng gọi tôi xa lạ như vậy, khó chịu lắm cậu biết ko, tôi muốn nghe cậu gọi tôi JongIn hơn.

Mỗi chữ KAI càng tiến tới cho đến khi lưng Hoseok đụng vách tường, cậu sợ xanh mặt, ko phải sợ anh ta mà là sợ chính bản thân cậu kìa, cậu sợ phải đối diện với ánh mắt của anh ấy, sợ bản thân mình phải ngu ngốc thêm một lần nữa.

KAI: Jung Hoseok em nghe cho rõ đây, anh sẽ nói chuyện với tư cách chúng ta đã từng yêu nhau. Ko phải quan hệ tiền bối hay bạn bè gì hết. 6 năm trước anh.....

JH: Làm ơn đừng nói nữa.

KAI: Em phải nghe, anh tới đây ko phải để chơi gameshow mà để chứng minh cho em thấy anh ko hề phản bội em.  

JH: Anh ko phản bội vì kẻ sai chính là tôi, tôi ngu ngốc khi đã yêu anh. Người ta càng kỳ thị cái tình yêu đó thì tôi lại càng muốn bảo vệ nó, nhưng thế quái nào mà anh lại dẫm đạp lên nó . Tôi từ trên cao té xuống như vậy đã đau lắm rồi, anh đã làm tôi phải ghê tởm chính tôi. 6 năm qua tôi chưa bao giờ cho phép mình yêu thêm một ai nữa, cho dù có thì tôi vẫn mặc định đó chính là tình cảm anh em bạn bè và ko bao giờ đi quá giới hạn. Tôi nghĩ tôi đã quên anh, thật sự đã quên. Nhưng bây giờ anh lại xuất hiện, bắt tôi gọi anh bằng JongIn sao. Tiền bối .... anh đẩy tôi té xuống một lần nữa rồi đó.

KAI: Em có bao giờ chịu lắng nghe anh chưa. Em có bao giờ nghe anh giải thích sau lần đó chưa. Đúng anh là thằng hèn khi trốn tránh em vào thời điểm đó. Nhưng em nhớ rõ anh chưa bao giờ nói ghê tởm em, và anh cũng chưa bao giờ nói lời chia tay với em. 6 năm đúng là khoảng thời gian ko ngắn, anh đã thực hiện thành công ước mơ của mình, anh có được nào là sự nghiệp nào là tình cảm của fan hâm mộ nhưng đổi lại điều gì em biết ko " anh đã mất em rồi "

Nước mắt từng giọt trải dài trên gương mặt ,
lần cuối cùng anh nhớ mình đã khóc khi chấp nhận đánh đổi Hoseok để theo đuổi đam mê. 6 năm sau anh lại khóc một lần nữa trước mặt Hoseok người mà anh yêu. Từ khi nào mà anh lại trở nên mệt mỏi như vậy, vì yêu một người sai thời điểm sao ? Nắm lấy tay em đặt lên tim anh, nơi này từ lâu đã nguội lạnh mất rồi, nhưng xin em nếu có thể hãy sưởi ấm nó thêm một lần nữa, còn ko thì bóp chết nó đi, có như vậy thì anh sẽ ko nghĩ và yêu em thêm nữa.

KAI: Anh biết anh ko có tư cách nói ra ngay lúc này, nhưng nơi này của anh từ lâu đã ko muốn che đậy nữa. Anh còn yêu em Hoseok.

Nước mắt mặn và chát thật như tâm trạng anh lúc này, Hoseok nhẹ nhàng rút tay ra khỏi lồng ngực anh, nếu em tát anh một cái thì anh sẽ cảm thấy đỡ hơn đó Hoseokie. Em vẫn vậy, vẫn xinh đẹp ,  thuần khiết, nhưng lại quá đỗi mong manh với anh .

JH:  Hôm nay em thật sự thoải mái khi đã nói hết những lời 6 năm qua cần nói. Em chưa bao giờ ghét bỏ anh, nhưng anh biết không? Tình cảm ko phải là thứ đem đi đánh đổi, nó vô giá đối với em. Xin anh hãy để em sống đúng với cái tên J-Hope, em ko nghĩ là em sẵn sàng khi yêu anh một lần nữa, nhưng cho phép em được làm bạn anh, nếu anh đồng ý thì xin anh hãy xé bảng tên em ngay bây giờ.

KAI: Anh đồng ý nhưng anh....anh ko muốn xé bảng tên em

*roẹt*

JH: Vậy mình sẽ xé giúp cậu JongIn

" HAHA OUT, J-HOPE OUT "

JH: Ah tiếc thật , em thật sự chạm đc bảng tên cậu ấy vậy mà.

Anh VJ: Ở trong đấy ko có camera sao lại vào trỏng xé vậy

JH: Tối quá em ko để ý, xin lỗi các anh

Anh VJ: Em giết anh rồi, làm sao mà ăn nói với đạo diễn đây

JH: Hì em sẽ nói đỡ cho anh mà, KAI cậu tính đứng trong đó đến khi nào, mau lại đây đi, ah HaHa hyung em đây này.

Anh VJ: Lần đầu tiên tôi thấy có người bị loại mà vui đến vậy đó *quay sanh nhìn KAI*
Đây cũng là lần đầu tiên tôi thấy có người chiến thắng mà xúc động như cậu.

KAI: Ey hyung là mồ hôi chứ em nào khóc, em vui còn ko hết nữa mà.

Làm sao mà cái con người đó có thể thay đổi cảm xúc nhanh đến vậy nhỉ. Nc mắt tôi còn rơi lã chã chưa khô thì cậu ấy đã chuyển sang chế độ vui vẻ rồi kìa. 6 năm qua em phải sống bằng cách này sao.....

....................................

JH: Ah nhẹ thôi hyung, đau..

SG: Chỗ này đau sao, *ấn mạnh*, chỗ này đúng chứ

JH: Hyung em chết mất... mau bỏ ra đi... Ko muốn nữa.

TH: Yoongi hyunggggggggggg

SG: La cái gì, đau chân vốn dĩ phải chữa như vậy mà

TH: Em la vì anh làm quá tốt đó.

SG: Chạy cho hăng rồi về hành người khác

JM: Kệ ảnh đi hyung, mà anh nói team anh thua mà sao lại có phần thưởng vậy-Jimin hoài nghi khi phát hiện Hoseok cứ ôm ôm cái hộp gì nãy giờ .

JH: À JongIn  cậu ấy tặng anh. Anh có từ chối nhưng cậu ấy nói coi như là quà Army tặng nên anh đành nhận. Anh mệt rồi anh đi ngủ đây.

Tuần sau, khi cả nhà BTS đang xem lại tập Running Man mà Hopie đã tham gia

JM: Đúng là ko chiếu cảnh đó thật rồi

JK: Em nói rồi mà

* trong TV*

KAI: Em thật sự rất rất rất vui, ko phải vì em chiến thắng mà là vì hôm nay em đã chơi hết mình. Cũng nhờ Running Man mà em đã gặp lại những người tưởng chừng như ko thể gặp, nói điều tưởng chừng ko thể nói.

KwangSoo: Ey nhớ anh thì cứ gọi điện, anh sẽ xin ban tổ chức cho em làm khách mời. Đừng nói những điều như vậy làm anh ngại

MC Yoo : Tôi ko nghĩ một khách mời thường xuyên như cậu có đủ khả năng làm chuyện đó đâu.

KwangSoo: Yah anh ...... Vâng Running Man xin chào hẹn gặp các bạn vào lần sau.... anh đứng lại đó hyung.

* Tắt TV*

JH: Hahaha buồn cười thật, waa các tiền bối sao tự nhiên em nhớ mọi người quá trời. Running Man deabak thật đúng ko mọi người? Mọi người?

Hopie chạy nhanh lên trước khi lên dĩa đi, sau khi KAI phát biểu thì mặt ai cùng tối sầm lại.

JH: Ơ...em...em đi ngủ trước đây
* chạy về phòng chốt cửa *

JK: Chứ anh mà đứng đây thêm một giây nào thì đừng hỏi sao mai lại có thêm ngày nghỉ.

TH: Nghe hết rồi chứ

SJ: Ko ai lãng giống mày

TH: Mọi ng ko sao chứ ?

SG: Vẫn còn sống và đang thở đều

JM: Em đề nghị đưa thanh niên KAI vào vùng kiểm soát chặt chẽ.

TH: Em sẽ xúi Baekhyun nghỉ chơi với KAI.

NJ: Em đề nghị mọi người hùng tiền để sửa lại xe cho BangPD nim

SG: Tao đề nghị chúng ta đi ngủ

SJ+ TH +JM +JK: Nhất trí

NJ: KHOAN ĐÃ....

TH: Về phòng thôi hyung.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com