12
chụt.
một nụ hôn bất chợt, trong lúc hoảng loạn, quang hùng đã quay mặt đi một chút, khiến nụ hôn đáng lẽ phải đặt nơi đầu môi dừng lại ở khoé môi. thành an vừa ăn xong thịt nướng, bây giờ, khoé môi quang hùng cũng dính dầu mỡ.
"hờ hờ, hùng xin lỗi làm gì nhiều thế, an đâu có giận."
quang hùng đơ người nhìn thành an đứng phắt dậy, tiến tới chỗ quang anh đang đứng trên ghế gào lên hát lệch cả tông. nó leo hẳn lên ghế, ôm mặt cậu bạn dí lên má nó một nụ hôn thật kêu. các anh im lặng trong ba giây, rồi ồ lên đồng loạt. quang anh- nạn nhân vừa rồi ngơ ngác ôm một bên má chưa kịp hiểu tình hình.
"ủa, ủa, wait a minute! chuyện gì đã xảy ra với cái má còn trinh nguyên của tui!"
thành an leo xuống, bắt đầu đi tìm đối tượng mới. nó thấy thằng nhóc đức duy đang ngồi đần một góc trông rõ là hài, ban nãy nó là người hát nhiều nhất, giờ lại mệt ngồi một góc tự cách li khỏi thế giới. nó tiến tới, không do dự ngồi xuống. hôn tới tấp lên trán thằng cu.
"ơ, cái gì đấy." đức duy hoảng loạn vô cùng khi bị tấn công, nhưng được hôn cũng thích thích nên thằng nhóc mặc kệ luôn. có phản kháng nhưng không đáng kể.
"đức duy hôm nay giỏi quá, an hun cái nhá."
ngay lúc thành an định hôn thằng nhóc tiếp, một lực mạnh mẽ giật ngược kéo nó ra khỏi vòng tay đức duy. thành an ngơ ngác ngẩng đầu lên, nó cười ngay khi thấy bảo khang và minh hiếu. mặt hai thằng lấm tấm mồ hôi chạy tới đây ngay trước khi nó lại tiếp tục.
"khang đấy hở, nay cũng giỏi quá ta. thưởng nhiều cái hun nhá.."
nói xong, thành an bật dậy ngay, nó chui vào lòng bảo khang. không kịp để hắn phản ứng.
bụp.
đột nhiên, thành an ngừng lại cách môi bảo khang 1 xen ti mét. cả người nó đổ về phía trước, hai mắt nhắm nghiền và hơi thở đều dần. thành an hạ cánh ở trên vai khang.
"ủa?"
"ngủ rồi, về thôi khang."
minh hiếu nhíu mày nhìn bảo khang ôm trọn thành an trong lòng. hắn dời mắt khỏi hai người, tiến tới xin phép mọi người ra về. mọi người nãy giờ cũng chứng kiến khoảnh khắc thành an tấn công mọi người bằng một ngàn nụ hôn. ai nấy đều cười mất kiểm soát, tha cho ba đứa mang nhau về nhà.
"đưa an đây."
hiếu gọi taxi, lúc tài xế tới. hắn vào xe trước, sau khi lùi về sau một khoảng đủ rộng, hiếu nhìn khang nói.
"không thích, mày không thấy an nó bám lấy tao à? mày lên ghế trước đi."
bảo khang nhướng mày, tay siết chặt eo thành an khiến nó rên lên một cái vì đau. rõ ràng, bảo khang đang khiêu khích minh hiếu.
"đưa nó đây, tao vào trước." minh hiếu nhìn chằm chằm vào bàn tay đang dính chặt lấy èo thành an.
"không?"
bác tài xế nhận chuyến cuối cùng, định bụng nốt chuyến này rồi về nhà ngủ với vợ. nào ngờ hai cu cậu nãy giờ giành qua giành lại hết nhẵn mười phút. bác cố mỉm cười, dịu giọng nói với khách:
"hai cậu ơi, nếu được thì hai cậu có thể ngồi chung với cậu kia ở hàng cuối. hơi chật tí thôi, nhưng cũng muộn rồi các cậu thông cảm cho tôi với."
"xin lỗi bác ạ, bọn cháu lên ngay."
cuối cùng, ba người chen nhau ngồi hàng cuối trong cái nhíu mày trong vô thức vì chật chội của thành an.
"trời cơi, cái gì mà chật quá dị.. hùng ơi cho hun miếng nữa coi.." thành an lẩm bẩm, hai mắt nó nhắm nghiền. nhưng cơ thể thì đang ngả dần về người ngồi gần nhất, minh hiếu.
hở tí là hùng hở tí là hùng!
hai chàng tốn công mang thành an về, đã không có gì thì thôi, đằng này lại còn phải nghe nó gọi tên người khác. hùng có đưa mày về không, có để cho mày dựa không?
"ưm, ai ném tui mạnh bạo dậy!"
thành an bị đẩy xuống giường, nó nhíu mày la hét, rồi lại lẩm bẩm những câu vô nghĩa.
"ê, gọi nó dậy tắm không?"
bảo khang huých vai minh hiếu, mắt nhìn thành an dần cuộn tròn người lại, vùi hết cả mặt vào gối.
"khỏi, nó dậy nó la làng đó. về phòng ngủ đi." minh hiếu cúi xuống, kéo đầu thành an ra tránh cho nó nghẹt thở. sau khi xong xuôi thủ tục cởi quần (dài) áo (khoác) thì cả hai ra khỏi phòng.
nửa đêm, thành an tỉnh dậy. nó nhăn mặt nhìn cái quanh phòng, nhờ có ánh đèn vàng từ đèn ngủ, thành an biết mình đã về tới nhà. nó thừa biết ai là người đưa nó về, nhưng trước tiên, thành an phải cứu mình trước đã.
thành an ôm bụng, bụng nó giờ quặn thắt như đang thắt bím tóc trong bụng. nó nghĩ chắc là do nó đã uống quá nhiều khi chưa ăn đủ no. thành an chui xuống giường, tìm đến người có thể giúp mình.
"khang ơi, tao đau.."
thành an tay dụi mắt, tay ôm bụng gọi bảo khang.
một tiếng động lớn trong phòng vang lên, nghe như có người rơi xuống giường. sau đó là tiếng bước chân dồn dập, cửa mở.
"sao đấy?"
"tao đau bụng." cửa mở, thành an đi thẳng vào trong, nó nằm xuống giường, ngửa bụng đợi bảo khang tới.
"đau bụng sao kiếm tao?" bảo khang khoanh tay nhìn thành an tự nhiên như ở nhà, anh ra phòng khách, tìm kiếm tủ đựng thuốc, thứ không tồn tại trong nhà chung.
"an kiếm òi, hong có. khang vào xoa bụng cho tao đi." thực ra là chưa từng kiếm.
bảo khang ngồi xuống, thành an lập tức bò tới nằm lên đùi khang. anh vén áo thành an lên, đưa tay xoa nhẹ.
"cái bụng lạnh ngắt, lại đạp chăn ra chứ gì."
"hoi mà.. an bùn ngủ qué i.." cứ mỗi lúc nửa tỉnh nửa mơ là cách nói chuyện của nó lại đặc sệt, như quét đường.
"chiều riết tao tưởng mày ông cố nội tao không đó an. ngủ đi tao xoa bụng cho."
thành an ngáp lớn một cái, đôi mắt cụp lim dim không mở nổi nữa, giọng nó ngày càng nhỏ dần.
"tại.. tui biết anh thương tui mà.. anh đâu có.. dám quát tui.."
ừ, vì bảo khang lúc nào cũng chiều chuộng thành an khiến nó quen thân. thế nên nó mới dám làm phiền giấc ngủ của bảo khang và sai khiến anh xoa bụng cho mình.
"ừm, thương an."
nói rồi, bảo khang cúi xuống. miết nhẹ.
và rồi, bảo khang chợt phát hiện thành an rất thơm. thơm tới mức khiến cho từng tế bào trong anh phải sôi sục.
"hoá ra là vậy à."
bảo khang cười nhạt, cúi đầu in đậm khuôn mặt ngủ say của thành an vào mắt.
.
author: sanynny
kakaka, chúc mừng vì không ai đoán đúng hết 😏🫵
thì sốp cũng thú nhận là ban đầu sốp xây dựng plot là kiểu abo, nhưng sốp chưa viết gì cả, lúc bắt tay viết thì cái abo duy trì được vài chap đầu, về sau mất hút (sốp quên). sốp xin lỗi nếu có ai cảm thấy thất vọng, nhưng chi tiết abo sẽ không còn là chi tiết chính nữa, thay vào đó là sốp sẽ thả hint.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com