Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chap 101

Mọi thứ xung quanh thật lạnh lẽo quá...

Lồng ngực cậu nặng trĩu, đau quá, cảm giác đau quá, đau đến mức khó thở. Ngạt thở đến mức cả cơ thể cậu cứng đờ. Xung quanh cậu lạnh quá, lạnh như đáy biển sâu vậy...

Kiyoshi...

Bàn tay nhỏ nhắn vươn lên hướng về nơi ánh sáng xa vời kia, tâm trí khẽ gọi nhỏ tên chàng trai tóc đen ấy, đôi mắt cậu khép hờ lại. Nơi ánh sáng chói chang kia đang ngày càng xa dần, mọi thứ trở nên u tối đi, tâm trí cậu trong phút chốc một màu trắng xóa, cảm giác nặng trĩu cũng vơi đi, cứ thế sâu dần, sâu dần, sâu dần...

Thật nhẹ nhõm làm sao...

"M ơi..."

Đôi mắt màu xanh trời của thiếu niên kia bỗng dưng bừng mở, ánh sáng quen thuộc trong phút chốc len lỏi giữa mặt biển nhỏ của cậu, hơi thở dồn dập cũng dần ổn định lại, chất giọng nhẹ nhàng lập tức cất lên:

  -Hina-chan?~

Trước sự ngơ ngác của cậu, Hina mừng rỡ ôm chầm lấy Takemichi, nước mắt trong vô thức chảy xuống gò má cô, môi nở nụ cười thật tươi, vội vàng reo lên:

  -Takemichi-kun! Anh tỉnh rồi!!!

  -Có chuyện gì thế Hina-chan? Sao em lại ở đây? Sao mắt lại đỏ thế này?~

Tay nhẹ nhàng gạt đi giọt nước mắt của cô, Takemichi lo lắng hỏi, nhìn vẻ mặt bối rối của cậu chỉ càng khiến cô đau lòng hơn. Tay nhẹ đánh lên ngực cậu, cô cố kiềm lại giọng mình mà nói:

  -Anh còn có thời gian hỏi han người khác nữa à?! Nhìn lại bản thân mình đi! Thân còn lo chưa xong mà bày đặt quan tâm ai hả??

Takemichi nghe thế thì liền khó hiểu, tay nhanh chóng nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Hina, cậu lập tức nhìn lại bản thân mình. Quần áo thì dính đầy bụi bẩn đến khó coi, đùi thì lại quấn miếng vải đen, cậu thắc mắc hỏi:

  -Sao chân anh lại quấn miếng vải đen thế kia?~

  -Anh không nhớ gì sao? Anh đã bị thương đấy cái đồ ngốc này! Tỉnh táo lại chút đi!!!

Hina nhăn mày hoang mang nhìn cậu, vô thức siết chặt lấy bàn tay của thiếu niên kia mà lớn giọng nói.

  -Tại sao anh lại bị thương? Mà ta đang ở đâu thế?~

  -Chúng ta đang ở bến cảng, trận chiến giữa Touman và Thiên Trúc đã nổ ra. Trong lúc đánh nhau anh đã bị bắn vào đùi, lần sau anh nên cẩn thận hơn đi đấy. Trận chiến chưa kết thúc đâu.

Không chút chần chừ, Kiyoshi nhanh chóng đáp lại câu hỏi của anh như một thói quen. Quỳ gối xuống kế bên Takemichi, cậu nhẹ nhàng rút ra chiếc khăn tay của mình, lau sạch đi vết máu và bụi bẩn trên mặt và tay anh, vừa lau vừa tường thuật lại tất cả mọi việc đã xảy ra từ lúc trận đấu bắt đầu đến bây giờ.

Trước sự vô tư của Kiyoshi, Kisaki đứng ở phía sau không khỏi khó hiểu, nhìn thiếu niên tóc vàng kia bỗng chốc trở lại như dáng vẻ quen thuộc thường ngày, hắn càng hoang mang hơn. Làm sao mà có thể...

Nhưng rồi chợt nhớ đến viên thuốc ban nãy cậu vừa uống, hắn càng cảm thấy nghi ngờ hơn.

-Có v như hôm nay đến đây là ti gii hn ri nh? Ta v thôi nào.

Nhớ tới câu nói của Kiyoshi vào đêm Giáng Sinh, tâm trí hắn càng bàng hoàng khó tả. Cả cách mà cậu ta thản nhiên trả lời câu hỏi của Takemichi như một thói quen ấy, Kisaki nhíu mày.

Tên này chắc chắn biết được điều gì đó...

  -Anh nhớ rồi... Khoan đã! Vậy Mikey-kun-

Takemichi chợt nhớ đến một người, cậu vội vàng hướng mắt về phía trước, trong phút chốc liền khựng người khi thấy bóng dáng quen thuộc của thiếu niên tóc màu vàng nhạt kia. Khoát trên mình bộ đồng phục Touman, Mikey đứng đó, gương mặt không chút cảm xúc chăm chăm về phía kẻ trước mặt mình.

  -Manjiro... Mất đi Emma rồi, mày vẫn có thể đứng đây sao?

Con ngươi tím biếc ngước lên nhìn Mikey, Izana khẽ nở một nụ cười khiêu khích, ánh mắt đăm đăm mong chờ phản ứng của người kia. Nhưng ngược lại với mong đợi của gã, Mikey chẳng biểu lộ một cảm xúc gì, đôi mắt đen láy vô hồn nhìn về phía gã càng khiến cho Izana tức điên lên. Mớ cảm xúc hỗn độn len lói trong lồng ngực gã bỗng chốc sôi trào lên, trói buộc lấy cả người gã. Mất hết hoàn toàn lí trí, Izana lập tức lao vụt về phía Mikey, vung chân đá hắn, nhưng nhanh chóng bị hắn chặn lại.

  -Tao hỏi tại sao mày vẫn có thể đứng ở đây hả?!!

Tại sao mày lại không gục ngã??

Tại sao mày lại không tuyệt vọng?!

  -TẠI SAO MÀY KHÔNG ĐAU ĐỚN NHƯ CÁI CÁCH TAO ĐÃ TỪNG CƠ CHỨ?!!!

Izana điên lên mà quát lớn, đôi mắt gã trừng lớn hằn tơ máu, con ngươi nhuốm đầy sự hận thù siết chặt lấy bóng dáng của kẻ trước mặt, hình ảnh đôi mắt đen láy thẫn thờ nhìn gã cứ thế vô thức chồng chất lên nhau, những nỗi ám ảnh ngày ấy cứ thế ùa về, bủa vây lấy cả tâm trí gã.

BỐP!

Siết chặt lấy nắm đấm, Izana lập tức đấm văng Mikey về phía sau trước sự ngỡ ngàng của tất cả mọi người, và cả Mikey cũng thế. Không phải vì sức mạnh của gã, mà là vì lời nói của Izana.

Như cái cách gã đã từng...

  -Rốt cuộc... là mày hận tao vì cái gì cơ chứ?

Mikey khẽ thì thầm mà hỏi.

Là vì cái chết của Shinichiro sao?

  -Haha... mày vẫn không biết à...?

Izana cười khùng khục mà lẩm bẩm.

  -Tao sẽ kể cho mày nghe bí mật của tao, Manjiro.

Nghe thế, Mikey ngay lập tức ngẩn người. Bí mật của Izana?

Ngay lập tức, con ngươi tím biếc của gã bất chợt sát gần lại, Izana hai mắt trừng to, gã nói:

  -Shinichiro đã không trở thành người anh trai "lý tưởng" của tao. Và đàn em của mày đã giết chết anh ấy. Vậy nên tao đã quyết định, tao sẽ biến mày thành tro và trở thành "Shinichiro"!

Izana nở một nụ cười thật man rợ, ánh mắt chứa đầy sự điên cuồng phản chiếu bóng hình của Mikey, tay đưa lên bóp lấy cổ hắn mà tiếp tục nói:

  -Vậy nên hãy mau trở nên trống rỗng đi!

...

  -Chỉ vì thế mà mày giết chết Emma?

Đối mặt với dáng vẻ điềm đạm của Mikey, Izana như cảm thấy hụt hẫng, cảm giác sôi trào trong cơ thể cứ thế mà nóng lên, cơn giận lập tức tới đỉnh điểm.

BỐP!

Một đá hất văng Mikey về phía sau mà ngã nhào trên đất, Izana trừng lớn nhìn hắn với đôi mắt âm u, hai đầu mày trắng của gã nhíu chặt lại, gằng giọng:

  -Mày đã cướp đi mọi thứ của tao, Manjiro... Vậy nên tao sẽ giết cả mày!!

Nhưng khác với dáng vẻ điên cuồng của gã, Mikey lại chẳng quan tâm, đôi ngươi đen láy ấy vẫn nhìn chăm chăm xuống đất, hắn mấp máy môi hỏi:

  -Mày đã hứa rằng sẽ đến đón Emma mà... đúng không?

Câu hỏi ấy ngay lập tức khiến Izana khựng người, gã im lặng chẳng trả lời, tay chỉ siết chặt lại mà túm lấy cổ áo Mikey kéo lên, sau đó không chút chần chừ mà đấm mạnh vào mặt hắn.

  -MIKEY!!!

Chifuyu không thể tin được cảnh tượng trước mắt, hai mắt trân trối nhìn Tổng trưởng cứ thế mà chịu đòn, còn kẻ tóc trắng kia lại như mất hết lí trí, cứ đánh rồi lại đánh, như thể gã không quan tâm đến mạng sống của kẻ khác vậy.

Draken đứng một bên xem mà vẫn lo lắng không thôi, hắn biết Mikey không hề yếu, nhưng Kurokawa Izana thật sự quá mạnh.

Hứng khởi nhìn cảnh tượng trước mắt, Hanma vui sướng reo lên:

  -Hay lắm! Izana mạnh đến mức này sao!!!

Kisaki im lặng chẳng nói gì, gã vẫn chỉ đứng một bên mà quan sát trận đấu, nhưng dù cho mắt đang hướng về hai người kia, tâm trí gã dường như chẳng thể tập trung được vào trận đánh. Tiếng ồn xung quanh cũng bị lấn át bởi những suy nghĩ đang chạy tán loạn trong đầu gã, quá nhiều câu hỏi không có lời giải đáp...

Kakuchou từ lúc nào mà đã đứng kế Kisaki mà nói:

  -Nỗi cô đơn là sức mạnh của Izana. Năm 12 tuổi, Izana bị một đám người đánh hội đồng và bị thương nặng, sau khi bình phục cậu ta đến đánh trả lại từng tên, tất cả đều không thể bình phục. Cuối cùng, cậu ta dồn tên cầm đầu vào bước đường cùng...

  -Chng nào mày còn sng thì bn bè mày, gia đình mày, tao s đánh cho chúng thành phế vt hết!

Đấy chính là lời mà gã đã nói...

  -Sau đó, tên cầm đầu bị dồn ép... đã treo cổ tự tử.

Lời Kakuchou vừa dứt, bầu không khí xung quanh ngay lập tức chìm vào im lặng, dù hắn là người kể, Kakuchou vẫn không kiềm được mà cảm thấy ớn lạnh. Hanma cũng quay qua nhìn hắn như không thể tin được, tên Izana đó... thật sự điên rồi!

Nhưng dù cho câu chuyện có đáng sợ đến thế nào, Kisaki cũng chẳng một lần mảy may quan tâm đến. Liếc mắt nhìn kẻ kế bên, Kakuchou biết gã đang bị phân tán bởi điều gì. Sự chú ý của hắn ngay lập tức dồn về phía thiếu niên tóc vàng đang ngồi giữa tên bốn mắt và cô gái tóc hồng kia. Giọng nói nhẹ nhàng, đôi mắt trong trẻo, thứ sát khí đen ngòm bao quanh lấy cậu cũng chẳng còn, như một con người hoàn toàn khác, như dáng vẻ ban nãy của cậu chưa từng tồn tại vậy...

Kakuchou không khỏi khó hiểu.

Tại sao một con người lại có thể thay đổi nhanh tới vậy cơ chứ...?

Hắn tự hỏi.

  -SAO THẾ HẢ MIKEY?! SỨC MÀY CHỈ CÓ TỚI VẬY THÔI À???

Izana cười lớn mà nói, nhìn kẻ trước mặt thương tích khắp người vì những đòn đánh của gã, trong lòng thỏa mãn không thôi.

Mikey mặc cho bị đánh liên tục đến đau vẫn không đánh trả, hắn từ từ đứng dậy, phun ngụm nước bọt đầy máu ra mà chà mạnh khóe miệng mình. Hắn vẫn nhớ rõ câu hỏi mà Shinichiro đã từng hỏi hắn. Khi cả hai đang cùng nhau ngồi trên thành đá, mắt hướng về phía mặt biển xanh ngời kia, anh ấy đã hỏi:

  -Manjiro, ví d nếu em có thêm mt người anh na... Em s cm thy như thế nào?

  -Mt người anh khác sao? Hm...

Lúc đó, Shinichiro đã không cười, anh ấy hỏi một cách ngập ngừng, như thể... sợ rằng hắn sẽ ghét bỏ ý tưởng đó vậy...

  -Lúc đó... người mà anh ấy nói là mày... đúng chứ?

Một câu hỏi đột ngột được thốt ra, Izana đang lao về phía hắn cũng phải khựng người, khó hiểu nhìn Mikey hướng mắt về phía gã. Tên đó... có gì đó... lạ lắm.

Trong đôi mắt một màu đen tuyền ấy, không có lấy một chút hận thù hay giận dữ, như duy nhất trong đó... chi có sự chờ đợi dành cho gã mà thôi.

Tại sao lại dùng ánh mắt đó nhìn hắn?

Tại sao... sau tất cả mọi thứ, nó vẫn...

Izana tự hỏi bản thân mà như tức điên lên, không chút nhân nhượng mà đá Mikey thật mạnh, quát lớn:

  -ĐỪNG CÓ NHÌN TAO BẰNG ÁNH MẮT ĐÓ! CHẲNG PHẢI SHINICHIRO VÀ EMMA ĐÃ CHẾT RỒI SAO?!! TẠI SAO MÀY VẪN KHÔNG TRỞ NÊN TRỐNG RỖNG???

Hắn ghen tị, hắn ghen tị đến chết đi được...

  -MÀY CŨNG CÔ ĐỘC LẮM CƠ MÀ!!!

Nhưng Mikey vẫn đứng đó, cánh tay từ lúc nào đã chặn được cú đá của Izana, hắn điềm đạm ngước đôi mắt lên nhìn gã, hắn nhẹ giọng nói:

  -Mày sai rồi Izana, tao không hề cô độc, tao vẫn còn một người anh em là mày kia mà, và mày cũng thế!

Lời nói ấy khiến Izana phải ngẩn người tròn mắt nhìn hắn, nơi đáy mắt hiện lên một chút ngạc nhiên và chần chừ. Mikey khẽ cụp mắt xuống mà im lặng.

  -Nếu có mt người anh na... hmm... Chc em s thích anh y thôi!

  -Haha... vy à...

Shinichiro lúc ấy đã thở ra một hơi thật nhẹ nhõm...

Đầu cúi thấp xuống trước người tóc trắng kia, Mikey khẽ nói:

  -Anh trai... em muốn cứu anh!

______________________________________________

Có thể bạn chưa biết:
Khi hỏi Takemichi ai là người hay nói dối nhất, cậu đã trả lời là Kiyoshi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com

Tags: #alltake