1
Sau bao nhiêu lần
Cuối cùng mọi người vẫn chết.Cố gắng để làm gì rồi mọi thứ cũng quay về vị trí ban đầu.
Thay vì từ đầu đừng biết đến, đừng cố gắng, đừng làm, cứ quay ngược thời gian, rồi cố gắng thay đổi. Nhưng rồi cũng có thành đâu
Nên thôi mặc kệ.
"Anh Takemichi"
Một lần nữa từ quá khứ trở lại, trước mắt là căn phòng của nhóc Naoto. Tôi ôm đầu, gượng cơ thể nằm không biết bao lâu trên giường, ngồi dậy.
" Chị Hina vẫn còn sống."Giọng nói Naoto vang lên trong căn phòng kín, ngước đôi mắt có phần mệt mỏi nhìn Naoto.
Ừm, cô ấy còn sống thật tốt.
Tôi không thấy nhẹ nhõm, hai chữ thật tốt như một nhát dao âm thầm đi sâu vào tim tôi vì ngoại trừ cô ấy còn sống thì
mọi người đều đã chết.
Nhìn thấy nụ cười khô khan cùng đôi mắt không có bất ngờ gì của Takemichi, cậu nhóc đã nhanh chóng hiểu ra vấn đề, ánh mắt liền thay đổi, không dám nhìn thẳng vào cậu nữa
"...Cảm ơn anh đã cứu chị em.." Naoto nói gì đó, giọng run. Tôi không nghe rõ
"...Cảm ơn anh đã cứu chị em, cảm ơn vì vẫn chọn cứu chị ấ-"
Tôi cắt lời, giọng khô khốc, góc mặt hơi nghiêng sang nhìn thẳng vào Naoto
"Vậy bây giờ.. chẳng phải tới lượt em sẽ bắt anh sao?"
Một khoảng không im lặng giữa hai người, như một lẽ thường tình. Tôi đã trở thành một phần của Phạm Thiên, kẻ giết người không gớm tay trong tương lai, bán mạng làm hết thảy những công việc mà tôi đã từng ghét và hận. Và rồi kết cục... là do tôi chọn
"Anh- .." Naoto câm nín, trong đôi mắt mang sự đầy lo lắng và tự trách. Tôi không nhìn nhóc. Không còn gì để nói. không còn gì để cứu. Một vòng lặp vô nghĩa
Một con rối của số phận.
------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Hai tay bị còng, ngồi trên chiếc xe được đưa tới đồn cảnh sát. Naoto đã kể hết cho tôi nghe về những cái chết của thành viên Toman.
Draken bị giết trong một vụ xung đột.
Mitsuya được cho rằng là bị phục kích bởi một băng đối thủ nào đó sau khi Toman tan rã.
Hakkai bị bắn chết, lý do vẫn còn đang điều tra. Smiley và Angry cũng bị giết trong một vụ tấn công.
Chifuyu chết vì đang cố gắng bảo vệ một thành viên khác.
Còn Kazutora, sau khi ra tù, liền bị thanh trừng bởi những kẻ muốn trả thù Toman.
Tai tôi ù đi khi nghe liên tiếp những cái chết, tôi đưa mắt nhìn ra cửa sổ như muốn trốn tránh thực tại.
Nhưng dường như đối tôi ở thực tại cũng không còn chấp niệm gì với những người mà tôi đã cố gắng biết bao nhiêu lần để cứu.
Tâm trí lơ đảng, một tiếng xe phanh gấp chói tai rít lên cùng với tiếng hét lên 'cẩn thận' của Naoto đã làm gián đoạn sự lơ đảng của cậu, người cảnh sát đi cùng đang cố đánh tay lái để né đi chiếc xe tải đang lao tới với tốc độ mất kiểm soát
Ầm!
cuối cùng vẫn là không thể thoát được.
Cú đâm trực diện cùng với tiếng kim loại va chạm vào nhau vang lên làm bùng đi một bên tai của Takemichi, mọi thứ xung quanh như lặng đi trong giây lát. Mí mắt nặng trĩu, mọi thứ trước mắt cậu mờ ảo, không hiện rõ. Sự va chạm làm biến dạng đi phần đầu của chiếc ô tô, khói từ phần đầu cứ thế mà bốc lên, mùi xăng cháy xém xộc thẳng vào mũi.
Người cảnh sát đi cùng tôi và Naoto đã thiệt mạng ngay tại chỗ, anh ta đã bị một phần của phụ kiện chiếc xe tải đối diện đâm thủng qua lòng ngực trái, chết tươi. Tôi liếc mắt nhìn sang Naoto, nhóc vẫn còn đang thở, nhưng thở rất yếu.
Vì được người đi đường phát hiện, Naoto đang được người đi đường kéo ra khỏi xe.
Thầm cho em ấy bình an.
Bên ngoài, người đi đường vây lại hoảng loạn gọi xe cấp cứu, cố nhấc mí mắt nặng trĩu tìm kiếm sự trợ giúp trong đám đông, nhưng ánh mắt cậu vô tình dừng lại ở một góc khuất trong đám đông đang đứng xôn xao.Lờ mờ xuất hiện một bóng người nhếch nhác đang nhìn chầm chầm vào chỗ cậu, ánh mắt hắn mang đầy sự khoái chí, nơi đấy mắt đỏ rực loang lổ những dây tơ máu. Cảm giác ớn lạnh như vụt qua trong chốc lát
Vụ va chạm làm chiếc xe gần như biến dạng hoàn toàn, cậu vẫn còn bị kẹt bên trong. Những tiếng kêu yếu ớt dường như chẳng còn gắn với sự sống
Một cuộc sống mà cậu từng cho nó là hoàn hảo, nhưng giờ đây chỉ đổi lại được những mất mát, thất vọng cùng những nỗi đau đang bào mòn lý trí của Takemichi. Từng mảnh ký ức như một mảnh kín vỡ cắt qua tim, sự lựa chọn cuối cùng
Em buông bỏ tất cả, mặc kệ. Thả mình trôi theo sự sống đang rời xa, không níu kéo, không kháng cự.
Cái gã nhếch nhác đó từ lúc nào đã nhanh chóng tiến lại gần chiếc xe, bước chân nặng nề trên mặt đường nhấp nhô. Cúi xuống, giọng nói khàn đục của gã phà qua nơi cánh cửa kính đã vỡ
"Đây chưa phải là kết thúc. Mày không có lựa chọn, mày phải tiếp tục, chưa tới lúc để mày chết."
Câu nói gấp gắp của gã, hối thúc, như muốn kéo em quay ngược thời gian một lần nữa.
Mắt em dường như căng đến cực hạn, nhã cầu rung rinh trong điên loạn, tim đập nhanh đến mức Takemichi không còn kiểm soát được hơi thở, cơ thể như phản ứng, run lên theo từng bước tiến của gã.
Tên khốn kiếp nào? Chết tiệt, lời hắn nói là sao
Cố xoay đầu nhìn, muốn biết kẻ đó là ai - người mà đã đưa tôi vào cái vòng lập khốn khiếp này - nhưng chưa kịp, một tiếng nổ vang lên. Chiếc xe bốc cháy dữ dội.
Địt mẹ... khốn nạn thật.
Mắt tôi nhắm lại lần nữa, chìm trong một mảng tối đen đặc, tuyệt vọng ngập tràn. CẢ nửa đời người em dành để tìm kiếm sự thật, nguồn cơn, cái chết của những người em thương .. và cuối cùng, tất cả tan biến trong khoảnh khắc này.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com