Chương 64
Takemichi suýt xoa vì hơi lạnh, làn khói mỏng tan từng hơi thở. Bám víu vào hai bắp tay để giữ ấm
Mặt mũi cậu đỏ chót đến vành tai. Dường như chiếc áo len chỉ đủ để giữ ấm đôi chút
"Thứ đẹp nhất của bầu trời đêm...."
Takemichi nhớ đến cái lời mời nghe có chút mờ ám của Smiley. Bởi cái bộ dạng lúc mời cậu của anh, nó điềm tĩnh đến lạ, giọng nói cao vút lại trùng xuống trong câu nói
Cái cử chỉ đưa ngửa lòng bàn tay ra trước mặt giống hệt như trong bộ phim cậu thường coi. Một cuộc hẹn của một tình yêu vừa chớm nở
Một nụ hôn nhẹ đặt vào mu bàn tay cậu, áp vào vết sẹo mờ nhạt trên đó. Nó dịu dàng đến mức, Takemichi ngỡ ngàng không biết là đã bao ngày cậu nghĩ về cái hôn đó
Dù cho có thân mật đến đâu thì Takemichi vẫn nhận thức được nụ hôn đó không dành cho một người bạn, càng không thể là một tên con trai....
Được vài ngày bớt suy nghĩ về nụ hôn của Ran thì nay lại bận rộn vụ của Smiley nữa. Gần như những phút ngơi nghỉ được thì cậu lại nghĩ đến chuyện này, những mớ suy nghĩ màu hồng
Nhìn đồng trôi tít tắc. Tim cậu tựa như những phím đàn đang đánh bài Merry go round of life, nhảy nhót trên nền nhạc da diết, thiết tha. Lâu lâu lại ngân một lúc rồi dừng lại một cách bí ẩn như những thắc mắc của cậu hiện giờ
"Ngày 25 tháng 9, hãy đợi tao lúc 1 giờ 35 nhé. Xin lỗi vì có hơi khuya"
"Nahoya..."
"Takemichi"
Quay đầu nhìn người gọi tên mình. Anh đứng cách cậu một bậc thang. Mái tóc nhuộm màu đào thu hút mắt cậu, rồi đến bàn tay đang chìa ra
"Đi thôi"
Takemichi thoáng ngớ ra vài giây trước khi đặt tay lên, cậu nghĩ có khi nào anh sẽ lại đặt lên tay cậu một nụ hôn như lần trước?
Takemichi vội gạt nhanh cái suy nghĩ vớ vẩn của mình, nhanh chân bước lên bậc thang
Bàn tay anh ấm nóng bao lấy tay cậu, dẫn cậu đi lên lầu thang phủ một màu đêm đen tuyền, chỉ lờ mờ thấy lối đi
Và Takemichi hoàn toàn không nhìn rõ được cái bậc thang tiếp theo ở đâu, bởi cậu bận suy nghĩ về cái nắm tay này hơn. Nhưng takemichi quyết định nương theo từng bước anh dẫn đi, con đường phía trước tự dưng lại rõ ràng hơn
Cảm giác lo lắng khi màn đêm buông xuống được thay bằng cảm giác an tâm bởi người phía trước
Anh đi rất chậm, dường như là để chờ cậu rồi mới đi bước tiếp theo
"Nahoya-kun, quả nhiên"
Thật lạ...
/Thịch/
/Thịch/
Takemichi nhìn theo mái tóc màu đào trong tâm trí đầy câu hỏi mà cậu gần như có câu trả lời nhưng ém nhẹm vào một góc. Phủ nhận câu trả lời đã có căn cứ
Đến khi cánh cửa mở ra với một tiếng "cạch", Takemichi mới thôi nhìn anh. Làn gió lạnh buốt thổi sượt qua má
Cậu chầm chầm chuyển hướng nhìn theo hướng cửa vừa mở rồi ồ lên một tiếng bởi cảnh vừa trông thấy
"Đây là...."
Takemichi nhìn lên những ngôi sao sáng rực chi chít trên bầu trời đêm tối vừa qua ngày kia
Đôi mắt chớp chớp như vừa thấy ảo giác. Hàng sao trải dài từ nơi cậu đứng xuống thành phố chỉ còn vài ánh đèn còn bật
Lan rộng trên đường nó đi
Xem chừng còn nhiều sao hơn cả cái hôm cậu cùng Chifuyu đi chơi nữa. Nhìn cái bầu trời mờ ảo ánh tím càng làm khuôn miệng cậu không thể khép lại được
"Đẹp quá"
Takemichi giờ mới nhớ ra điều mà tên từng là đồng nghiệp của cậu lải nhải nói trong lúc cậu đang bận suy nghĩ về thứ tình cảm rắc rối kia
"Quản lí biết không? Nghe nói ngày 25 tháng 9 sẽ có một trận mưa sao băng đấy! Nghe nói trận sao băng này là đẹp nhất trong các trận mưa sao băng khác"
"Chà, giá mà được xem cùng người yêu thì hết sẩy nhỉ?"
"25 tháng 9?"
Vừa mới ngộ ra, cậu liền quay đầu nhìn Smiley đã thấy anh cười thật tươi bên cạnh
" Ừm, là hôm nay. Ngày có cơn mưa sao băng đẹp nhất"
Tim Takemichi khẽ hụt một nhịp, nuốt một ngụm họng bình tĩnh lại
Nhìn ra thì mới thấy, chắc đây là sân thượng của căn biệt thự, chỗ mà Takemichi chưa từng đi lên
Ở giữa sân là một tấm thảm với đầy những món ăn lặt vặt trên đó và một bình nhỏ được đặt trong góc
Xung quanh còn có cả gối và mền
Smiley dẫn cậu ngồi xuống ở giữa chiếc thảm, nhanh chóng đắp chiếc mền qua người cậu, để chiếc hộp đựng bánh ngọt và cơm nắm trước mặt cậu
Ngồi im nhìn người kia làm đủ thứ trước mắt, Takemichi cảm thấy như vừa có một người anh trong cuộc đời làm con một của cậu
"Cái này, là mày chuẩn bị sao?" Takemichi ấp úng hỏi
"Ừm, mỗi khi có sao băng. Đây"
Nhìn chiếc túi sưởi ấm đang lan truyền công dụng của nó trên tay, Takemichi thầm nghĩ đây là lí do vì sao tay Smiley rất ấm
Khi nắm lấy tay cậu....
Miết nhẹ nó một hồi, trong lòng không ngừng nhộn nhạo lên từng giây
Cảm thấy mọi thứ đã ổn rồi, anh mới yên tâm ngồi xuống cạnh cậu. Nhìn lên cái bầu trời đầy sao quen thuộc kia
"Hồi đó, mỗi khi tới ngày có trận mưa sao băng. Tao với Souya luôn thức đến đến sáng, lặn lội leo lên núi để chờ xem sao băng đấy!"
"A, vậy sao. Tuyệt thật" Takemichi cảm thán
Bởi ngày trước toàn làm siêu anh hùng hoặc làm sai vặt rồi bị ăn đấm mỗi ngày khiến giấc ngủ trở nên sâu hơn bao giờ hết khiến cậu không thể xem cái "sao băng" mà Hina nói với cậu
" Lúc trước mày đã nói muốn cùng tao đi xem mưa sao băng, nhưng lại gặp đủ thứ chuyện. Cuối cùng là đến tận 10 năm sau mới đưa mày đi được"
Smiley nhìn lên bầu trời mà nói, cắn nhẹ một miếng cơm nắm.
Vị chua của mận làm anh tỉnh táo hơn phần nào
Đây không là do anh ảo tưởng nữa, nó là thật, là thật..
"Là vậy sao?" Takemichi ngẩn người
Thì ra cái dáng vẻ kì lạ đó của anh là do cái lời nói rảnh rỗi của cậu
Takemichi thầm tự chửi đúng là suy nghĩ quá nhiều mà, đến nỗi hiểu lầm lòng tốt của người ta
Càng nghĩ càng cảm thấy mình quá tự luyến, Takemichi thở một hơi dài nặng nhọc
Vị chua đếm nhíu lưỡi của trái mận làm Takemichi cảm thấy khang khát trong họng
"Phải chi có bia nhỉ?"
Để quên hết cái đống hỗn độn trong đầu này
Nghe giọng cậu nói vu vơ, Smiley không khỏi vui vẻ nhướn một bên lông mày lên cao
"Ha, mày hỏi thừa đấy, Takemichi"
Hai lon bia từng đâu xuất hiện trong tay Smiley làm Takemichi không khỏi nhiên
Bộ anh là doraemon hay gì mà cái gì cũng có vậy?
"Ngắm sao băng thì phải có bia chứ"
Lon bia được bật ra với ngón tay nhanh nhẹn của người kia, Takemichi gật đầu cảm ơn
Trước khi hớp một ngụm bia, Takemichi nhìn cái bình trông giống bình nước được đặt bên kia
"Ủa mà cái đó không phải bình nước hả?"
Cầm lon bia trên tay, anh nhìn theo hướng cậu chỉ, nói vỏn vẹn một câu "không phải"
"Vậy nó đựng cái gì vậy?"
"Nếu không đựng nước thì đựng gì nhỉ?"
Takemichi tò mò hỏi tiếp, cậu nhìn anh đưa lon bia gần sát với lon bia của bình rồi dừng lại, nở một nụ cười tươi trên môi với đôi nhắm nghiền
Anh nghiêng đầu ngắm đôi mắt xanh màu biển đầy tò mò nhìn anh
"Đang tò mò sao?"
"Cái đó, là bí mật. Chờ một chút nữa, tao sẽ cho mày biết"
"Giờ thì uống trước đã"
*King!*
_______________Hết_______________
Thật ra cơn mưa sao băng này là sao Anh tiên, cơ mà nó chỉ xảy ra vào mùa hè nên toy không lấy tên đó được
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com