Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 2

Người ấy nắm tay cô, thở hổn hển, trên trán còn lấm tấm mồ hôi như vừa chạy. Cô nhìn kĩ thì thấy đó là Lẫm:
  "Không phải anh đi học nhóm sao, sao lại ở đây?"
  "Đừng hỏi nhiều, mau đi theo anh."
  "Nhưng mà..."
Chưa kịp nói hết câu, Lẫm đã nắm chặt tay cô, kéo đi như đang chạy trốn ai đó. Sau khi hoàn hồn lại, cô để ý anh vẫn còn đeo cặp nhưng được nhét nhiều đến mức phồng lên một cách rõ ràng. Cô không dám hỏi vì thấy anh đang vừa thở vừa chạy một cách mệt mỏi. Anh dẫn cô đến một con hẻm nhỏ hẹp, kéo cô vào trong. Anh nói cô giữ im lặng rồi loay hoay tìm kiếm gì đó. Anh lấy ra cái túi đen từ trong thùng rác và một cây sắt dúi vào tay cô:
  "Trùm cái bọc này vào, cầm chặt cây sắt này rồi nằm yên. Ai hỏi gì, nói gì cũng đừng lên tiếng. Khi gặp nguy hiểm hãy dùng cây sắt mà đánh người đó hoặc chạy đi. Còn cái này, hãy giữ kĩ, nó sẽ giúp em." - Lẫm lấy ra một lưỡi dao nhỏ, gắn chặt vào sau móng tay cô.
Lưỡi dao cứa vào da thịt làm Sương đau điếng nhưng cô không thể thốt lên một lời nào vì anh đang bịt chặt miệng cô lại. Cô làm theo những gì anh nói, nằm im trong cái bọc hôi thối đó, sợ hãi đến mức không dám thở mạnh. Cô nghe thấy tiếng ồn ào, tiếng la hét khiến tim cô đập loạn xạ, sợ hãi vô cùng, không dám thốt nổi một lời nào. Lúc này, Lẫm đang nắm chặt con dao trên tay, căng thẳng nhìn hai tên to lớn trước mặt. Một tên nói:
  "Nhóc con, cha mẹ mày đâu ? Nói ra tao sẽ tha cho anh em mày."
  "Tôi đã nói rồi, tôi không biết. Vừa đi học về thì tôi đã chẳng thấy ai cả."
  "Trói nó lại cho tao." - hắn ra lệnh cho tên kia.
Lẫm bị trói cả tay lẫn chân, cây sắt trong tay cậu bị tịch thu. Hắn ngồi xổm xuống, đập đập con dao vào mặt cậu, nói:
  "Nếu mày không khai, tao chỉ còn cách ra tay nặng với trẻ con thôi."
Nói rồi, hắn cứa một đường dao lên một bên má của cậu. Một dòng máu đỏ tươi chảy ra, nhỏ từng giọt xuống chân cậu. Lẫm cố nén đau, quyết không nói. Sau đó, cậu bị rạch thêm một đường ở má, một đường ở chân và ở tay rồi ngất đi. Trong cơn mê man, cậu nghe thấy hai tên kia nói chuyện:
  "Nó ngất rồi, tính sao đây anh. Hay thủ tiêu nó luôn."
  "Thôi tha cho nó đi, bọn cảnh sát ở đây thính lắm."
Rồi họ rời đi, Lẫm tự cởi trói cho bản thân bằng con dao găm dưới móng tay. Cậu cố cầm máu cho bản thân bằng những thứ mang theo, rửa sạch rồi dán băng cá nhân lên. Sau đó, cậu rửa sạch máu và bụi bẩn trên người. Sau đó cậu nằm vật xuống đất, ngủ một lát. Còn Sương cũng đã ngủ tự lúc nào. Cô tỉnh dậy, thấy một bàn tay chìa ra về phía mình, xung quanh có mùi máu tanh phẳng phất nhưng không nhiều. Anh kéo cô đứng dậy, trời sáng rồi, anh quay lưng về phía cô, hơi nghiêng đầu để cô biết đó là anh. Anh kéo cô ra khỏi con hẻm nhỏ, chạy về bến xe. Mặc dù còn rất sớm nhưng bến xe rất đông, anh kéo tay Sương len lỏi qua từng dòng người đông đúc để mua vé ra ngoại ô. Sau khi mua vé xong, chúng tôi lại chen chúc nhau lên xe. Sương ngồi yên bên cạnh Lẫm, cậu luôn nhìn thẳng, không quay qua Sương mà chỉ nắm chặt tay cô như thể đang cố tránh né điều gì. Trong đầu một cô bé mười hai tuổi có vô vàn thắc mắc muốn hỏi người kế bên nhưng lời lên tới miệng lại tụt xuống. Lúc này, Lẫm ngồi im lặng, mặt mày trông vô cùng căng thẳng, cậu biết ngày này sớm muộn gì cũng tới nhưng cậu thấy xót xa cho đứa em gái nhỏ hơn mình ba tuổi quá chừng. Anh lén liếc Sương, trong mắt cô bé ánh lên một nỗi sợ hãi cùng vô vàn những câu hỏi. Rồi cô bé lại thiếp đi. Sương chỉ giả vờ ngủ, cô đang bị kẹt trong mớ suy nghĩ hỗn độn. Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra? Họ đang đi đâu? Tại sao anh hai mới hôm qua còn cười đùa vui vẻ, độc mồm độc miệng mà bây giờ trông rất căng thẳng, thật xa lạ. Rồi cô thả lỏng, hy vọng sau khi tỉnh dậy thì tất cả chỉ là mơ. Cô tỉnh lại, cô thấy mình đang nằm trên một chiếc giường nhỏ, xung quanh toàn mùi của gia súc. Cô đang ở trang trại sao? Chợt, bụng cô réo lên, cô nhìn đồng hồ ở góc phòng, ba giờ sáng. Phải rồi, cô nhớ lại từ chiều hôm qua đến giờ, cô chưa ăn gì đã vậy còn phải chạy một đoạn đường rất xa nên thành ra bây giờ bụng cô réo không ngừng. Cô ngồi dậy, rón rén mở cửa ra ngoài, cô đi tìm Lẫm. Đi ngang qua một cái kho, cô nghe thấy có tiếng nói chuyện, cô rón rén lại gần, đứng lên một cái thùng, nhìn vào một khe cửa nhỏ. Trong kho rất tối, chỉ có một ánh nến mờ mờ le lói giữa bóng tối. Cô thấy Lẫm đang quay lưng về phía cô, đối diện anh là chú Phúc, một người quen của cha mẹ cô. Cô nghe thấy Lẫm nói:
  "Mọi chuyện không ngờ đến nhanh như vậy, cũng may là cháu đã tính trước."
  "Đúng là cũng không ngờ cháu có thể giữ lời hứa, dù sao ở đây cũng xa như vậy."
  "Còn lời hứa của chú thì sao."
  "Được, được, chú sẽ thực hiện, cháu đừng lo."
Cô nghe chẳng hiểu gì cả, họ đang nói cái quái gì vậy? Rốt cuộc hai người họ đã hứa gì? Dự tính trước là sao? Cô hoang mang suy nghĩ, rồi cô trượt chân, ngã xuống. Nghe thấy tiếng động, chú Phúc chạy ra ngoài xem, thấy một cô bé ngã nhoài người trên đất, run rẩy.
  "Sao không ngủ mà ra đây vậy cháu?"
  "Cháu đói."
  "Ờ để chú đi nấu cháo cho cháu ăn."
  "Còn anh..."
  "Thằng Lẫm ăn rồi, đang ngủ."
Mặc dù nghe hơi gượng ép nhưng cô chẳng hỏi gì nhiều, ăn cháo xong rồi đi ngủ. Cô tỉnh dậy trong cơn mơ màng. Trước mắt cô là một bóng người quen thuộc, mặt đầy vết thương. Cô hoảng hốt bật dậy, anh ngồi xuống cạnh cô, dịu dàng nói:
  "Đừng hoảng, là anh, anh Lẫm đây."
  "Sao anh bị thương nhiều thế, có đau không anh?"
  "Không sao, được cầm máu với băng bó rồi, không đau nữa. Chắc là em đã nghe được gì đó rồi nhỉ?"
Cô rụt cổ, lùi về sau. Thấy cô có vẻ sợ hãi, anh bật cười, nói:
  "Chuyện là vầy, từ năm anh bằng tuổi em, cha mẹ đã đi vay một khoản tiền khá lớn từ bọn xã hội đen. Năm ngoái là hết hạn vay, cha mẹ bị họ đến nhà đòi tiền vài lần, chúng đe doạ họ rằng sẽ phá nát nhà mình. Cha mẹ đã cầu xin họ vài lần nhưng đến hôm qua thì họ không nhân nhượng nữa, quyết định ra tay. Cha mẹ biết họ chẳng thể nào thoát được nên đã nói với anh trước để anh đưa em đi, còn họ trốn ra nước ngoài. Mấy vết thương này cũng là do anh trong lúc chạy trốn bị họ bắt lại." - Lẫm sờ vào vết thương trên mặt, tay và chân của mình - "Rồi anh nhớ đến chú Phúc từng nói sẽ giúp chúng ta nếu gặp khó khăn nên anh đã tìm chú và chú hứa sẽ nhận chúng ta làm con nuôi nếu có thể. Vì chú rất quý em và anh."Cô đã hiểu rồi, thì ra mọi chuyện là như vậy. Cô cảm thấy bản thân mình thật vô dụng vì chẳng giúp ích được gì cho cha mẹ, đã vậy còn vô tình khiến anh bị thương. Nghĩ đến đây, cô bật khóc nức nở. Anh xoa đầu cô, cười:
  "Trông em mít ướt chưa kìa."
  "Anh này, người ta đang cảm xúc dâng trào mà."
Lẫm cười, nhưng trong đầu còn lo lắng khác, cậu không muốn Sương biết một sự thật mà cậu luôn giấu kín. Anh đã quen nhẫn nhịn mọi thứ từ nhỏ rồi.
                                      ***

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com