0
Chỉ được đăng tải trên Wattpad, vui lòng không đem đi bất cứ đâu khi chưa có sự cho phép của mình.
Beta: bearrel
Cảm ơn mọi người đã đọc, chúc mọi người một ngày tốt lành, Valentine sớm có người yêu =)))))
.
Dạo này Cứu thế chủ có chút kỳ lạ, hoặc thay bằng vô cùng cũng được. Nó thường xuyên nghĩ vẩn vơ, thi thoảng còn vô tình ngâm nga một giai điệu nào đó, mà theo như nguồn tin không đáng tin cậy thì là về tình yêu bọ xít của Muggle. Harry cũng hay nhảy chân sáo trong các hành lang khiến cho bao con người nhìn vào phải dụi mắt vì không thể tin được cái sự việc trước mặt. Khủng khiếp hơn, nó còn chạy tới bàn của Slytherin trong giờ Độc dược chỉ để hỏi Malfoy - người đang bị kì thị, đúng hơn là cô lập vì cả gia đình là Tử thần thực tử - xem tên đó có chấp nhận làm cộng sự trong công cuộc điều chế độc dược hay không. Kinh khủng bậc nhất: Malfoy thậm chí không chửi lấy một câu, chỉ đáp lại một tiếng Ừm, ngay lập tức trở thành đề tài nóng nhất.
Cái vấn đề tiếp theo, theo lời của mấy đứa nhóc Gryffindor và một vài thành phần Slytherin, đó là Cứu thế chủ và gia chủ Malfoy tương lai trông có vẻ vô cùng ổn áp, nếu không nói là tuyệt vời, hòa hợp đến mức ảo diệu. Ron đã không thể nuốt nổi miếng bánh kem giấu trong tay và ‘Mione học bá thì chẳng thể tập trung vào bài giảng của thầy Slughorn. Chung quy lại, cả một giảng đường e dè nhìn chiếc đo đỏ kia ngồi bên hàng của Slytherin, chăm chú vào chiếc vạc độc dược do người bên cạnh hướng dẫn. Vị giáo sư hắng giọng, gõ lên bàn hai tiếng. Lũ trò đành trở về trạng thái gốc, nhưng trong đầu đứa nào cũng ngầm hoảng sợ cái thứ diễn ra phía trước.
Mà cái vấn đề này đi xa tới mức…
Một cuộc phỏng vấn nhỏ đã được George Weasley - trong lúc đến thăm hai đứa em nhà mình - tạo ra trong bữa sáng một ngày thứ bảy.
Harry mở tấm bản đồ đạo tặc lần thứ 10 trong ngày. Theo lời Hermione nói, cậu ấy chẳng hề thốt ra một câu nào mà cứ ngẩn người nhìn chằm chằm vào nó không biết bao lần. Còn đối với Ron, cậu ấy kinh sợ tới mức lắp ba lắp bắp: “B-B-Bồ ấy cứ nă-năm phút! Mỗi năm phút thôi ấy! N-Nhìn vào tấm bản đồ đó!”. Cậu khiếp sợ ôm đầu nhìn người anh em của mình. Cái quỷ gì thế?! Cậu ấy thậm chí còn không nói một câu nào, Neville run rẩy mà góp thêm mấy câu. Mặc kệ hội bạn của nó, kể cả hai mảnh còn lại của tam giác vàng đang tra khảo, nó vẫn không mở miệng nói tiếng nào. Harry đảo mắt trên tấm giấy da, như thể cố gắng tìm thứ gì đó. Trong dòng suy nghĩ, nó bất giác tách ra khỏi đám bạn của mình. Bất cứ lời trách móc nào của Hermione đều không lọt vào tai nó, bỏ lại cả một lũ nhóc năm tám ngơ ngác trong Đại Sảnh Đường.
Đã quá giờ giới nghiêm. Harry, bằng một suy nghĩ ngớ ngẩn nào đấy, trở về căn phòng trong chốc lát và lại biến mất sau năm phút. Nó mặc một chiếc áo sơ mi trắng phối gile đen, quần cũng đen nốt, nhấn thêm một chiếc dây chuyền với mặt dây màu đỏ, nhìn phát là biết Gryffindor. Cánh cửa phòng hé mở rồi lại tự đóng vào. Hành lang tối om, khá yên tĩnh. Ron đã ngủ, vậy kế hoạch của nó đã có thể tiếp tục. Xung quanh không một bóng người, vậy càng dễ hơn rất nhiều. Nó thở phào, trong chiếc áo choàng tàng hình yêu dấu, rón rén từng bước chân ra khỏi tòa tháp Gryffindor. Đối với đám năm tám chúng nó, mọi thứ cũng không quá khắt khe bởi chúng đã đủ trưởng thành rồi. Harry một lần nữa giở tấm bản đồ ra, không tự chủ mà nhếch mép. Một chân dung vốn dĩ không nên ở chỗ đó, nhưng lại hiển thị vô cùng rõ ràng và mạch lạc. Nó rảo bước nhanh chóng trên những ngóc ngách nhỏ, để rồi hiện tại đang ở trong cầu thang của tháp thiên văn. Đứng trước cánh cửa, nó hít một hơi thật sâu rồi thở ra, cố gắng điều tiết nhịp thở lẫn mạch máu của bản thân. Ngay khi sẵn sàng, nó đưa tay đẩy cánh cửa thật nhẹ.
Một ai đó ngồi dưới nền, và ngắm nhìn bầu trời đầy sao. Cậu ta có vẻ chẳng hề biết đến sự tồn tại của vị khách không mời, vẫn tập trung vào mảng màu đen tuyền cùng những đốm sáng. Harry-trong chiếc áo choàng-Potter nhẹ nhàng bước tới, thở cũng không dám mạnh. Nó chỉ sợ cậu ta sẽ khiếp vía mà ngất đi thôi. Harry vẫn bước tới, trong khoảng cách hai mét, một giọng nói vang lên phá hủy sự yên tĩnh vốn có.
“Potter.”
Nó giật bắn mình, suýt thì ngã ra sau. Người kia chậm rãi quay đầu lại, nhìn thẳng vào cái chỗ mà chẳng có một bóng người nào. Harry bật cười, đưa tay kéo chiếc áo choàng lên. Cậu ta đang nhìn chằm chằm vào nó, mày nhăn lại nhưng không hề làm bất cứ hành động như kiểu rút đũa phép ra hoặc gì đó tương tự thế. Nó gấp chiếc áo lại, chân đứng thẳng, lưng cũng giữ đúng tư thế, nhưng đầu lại cúi xuống nhìn đối phương. Cậu ta thấy vậy liền mím môi, lại quay lưng, ngẩng đầu lên bầu trời. Harry nhíu mày, nó muốn chạm vào mái tóc bạch kim, muốn ôm cái cơ thể gầy quá mức đó…
Nó bước tới, ngồi bệt xuống sàn, bên cạnh chàng trai kia. Đối phương như quen thuộc dựa vào vai của nó, Harry có thể cảm nhận được hơi thở phả lên cổ mình, có chút nhột. Nó cũng thuận theo quàng tay mình lên vai cậu, từng nhịp vỗ lên bắp tay săn chắc ấy. Harry cũng đưa mắt qua lớp kính, gần như ngay tức khắc tìm được thứ mình muốn cần. Cậu trai tóc bạch kim mệt mỏi đẩy sức nặng lên người bên cạnh, nhấm nháp hơi ấm tỏa ra từ nó. Nó cũng chẳng ý kiến gì, nó thích mà. Thích cái cách cậu dựa hẳn vào mình, thích cậu lim dim trên vai, thích cậu nói mớ trong lúc ngủ gật. Hiện tại cậu ta chỉ mặc một chiếc sơ mi trắng mỏng tang, tay áo xắn tới khuỷu tay, trông có vẻ rất lạnh.
“Draco.” Nó cúi đầu, thì thầm hai tiếng vào vành tai đỏ ửng vì lạnh của cậu.
“Mhm…”. Người kia đáp lại nhỏ xíu, dù trống rỗng ý nghĩa, nhưng cảm giác vô cùng mệt mỏi.
Harry lướt môi mình lên mái tóc óng ánh dưới nền trăng, cúi xuống cọ răng lên má phải gầy gò, đặt lên khóe mắt xám có chút khô một cái hôn thoáng. Cậu ta chẳng thể hiện ra chút chán ghét nào, chỉ đơn giản lại dụi mấy lọn vàng kim vào yết hầu chàng trai tóc đen. Sự yên tĩnh bao trùm cả hai, thứ mà chẳng có ai nghĩ đến khi nói về Harry Potter và Draco Malfoy. Ánh trăng rọi lên mát rượi, bóng của hai con người ấy đổ lên nền gạch rõ ràng tới từng chi tiết, khắc ghi khoảnh khắc này lên kí ức và là điều chứng giám cho tương lai sau này. Những cái vỗ lên lớp áo sơ mi nhẹ dần, chậm dần, nó muốn nghe nhiều hơn tiếng thở bên tai của cậu. Nó muốn thời gian ngưng lại, muốn khoảnh khắc này được lưu giữ tới ngàn năm, triệu năm. Muốn tình cảm này không ngừng xâm chiếm, càng không dám vơi cạn…
“Potter.” Âm thanh phá vỡ dòng suy tư miên man của nó. Harry cúi xuống ngắm nhìn người yêu trong tay, nhỏ nhẹ cất một tiếng Ừm đáp lại. Cậu trai tóc vàng ngồi thẳng dậy, rời khỏi vòng tay kia mà ngồi sang đối diện. Hơi ấm vốn đang ấp ủ liền bị cái lạnh của gió phá tan, cơ thể bất giác run lên. Harry nhíu mày, đưa tay gỡ hai bàn tay trắng ngần đang đan vào nhau, hết cọ xát lại đến ủ ấm, như cố gắng để cậu cảm nhận chút hơi ấm. Nếu không phải trông cậu đang vô cùng nghiêm túc, nó đã lao vào ôm chầm cái cơ thể mảnh khảnh đó rồi.
“Chiều nay tao thấy mày ở lớp Độc dược cho bọn năm bảy.” Draco tiếp lời, không hề nhìn vào cặp mắt xanh lục ở phía trước. Cậu đang run rẩy.
“Ừm, tao gặp Ginny.” Harry đoán được rồi. Nó đã gặp em út nhà Weasley, người yêu báo chí của nó. Nó biết thừa người yêu đang nghĩ gì, và cần phải dập tắt ngọn lửa trong cậu ngay bây giờ. Nhưng Harry muốn chơi thêm một lúc, quả là ý tưởng ngu ngốc mà chỉ Gryffindor mới dám làm. Nó cúi xuống, tìm kiếm đôi mắt xám tro long lanh, nhưng cậu ta quay ngoắt đi. Harry nhíu mày, nhận thấy người yêu đang tránh né nó lại bất giác khó chịu.
“Nhìn anh.” Harry cất lời. Cái đầu vàng vẫn chưa hề quay lại, thêm nữa ngẩng lên tiếp tục nhìn vào chòm sao sáng rực. Nó không vui nổi nữa, đưa tay giữ chặt hai bên má của cậu, nhưng lại nhận thấy sự cương quyết không muốn quay về. Nó hơi giận, khuỵu đầu gối xuống đất, thẳng người dậy, hiện tại trong thế một quỳ một ngồi liền biết ai chiếm ưu thế hơn. Tóc vàng cảm nhận được sự nguy hiểm liền nhích một chút ra sau, tựa vào tường đá. Hai tay nó chặn mọi đường đi của cậu, bất lực đành cúi gằm mặt. Harry cứng miệng đe dọa thêm một câu, liếc xuống thế nào mà khóe mắt người yêu lại có một chút nước rồi… Nó giật mình, cuống quýt mấy câu dạng như “Anh xin lỗi”, “Đừng khóc mà” vân vân. Cậu vẫn mím chặt môi khiến nó sợ tới mức tay chân loạn xạ, vô tri vô giác vò rối tóc của mình. Tóc vàng dựa lưng lên tường, tay bó gối, trông tủi thân hết sức. Trong làn nước mắt chực trào, một cỗi ấm áp lan đến từ khóe mắt. Cậu mở khẽ mắt, liền cảm nhận được từng nụ hôn rải rác trên mặt, vô thức thả lỏng.
“Em đừng giận, anh ngu ngốc chọc giận em rồi. Chiều nay là anh từ chối em ấy, và đã thuyết phục rồi. Anh nói anh có người trong lòng rồi, từ từ!! Đừng khóc!!” Harry nói được một câu dài nhất trong cả cuộc hội thoại liền thấy người phía trước mở to mắt chuẩn bị cho một tràng chửi liên hoàn. “Anh nói này, anh thực sự cảm thấy chẳng cần giấu diếm làm gì cả. Dù sao cũng cần cho cô ấy một câu trả lời thích đáng.” Nó ngưng lại lấy hơi rồi lại tiếp tục trong ánh mắt của người yêu, “Nếu không muốn, anh sẽ không nói. Anh chỉ bảo vậy. Cô ấy trông như sắp khóc ấy, và xin một cái ôm. Với tư cách là bạn chí cốt của anh trai, anh đồng ý rồi rời đi ngay. Thề, có Merlin chứng giám.” Kết thúc, nó nở một nụ cười, ngu không chịu được. Và rồi, nó không thèm để tóc vàng nói một câu nào, trực tiếp cúi xuống đặt môi mình lên cánh môi nhợt nhạt của cậu, mắt quan sát từng biểu cảm của cậu. Từ ngạc nhiên hết cỡ, dưới ánh trăng, má cậu ấy rực lên trông đáng yêu hết nấc. Quần của Merlin, tóc vàng đón nhận nụ hôn nồng nhiệt của nó, chấp nhận tách hai cánh môi của mình ra, để nó lướt qua các kẽ răng, quấn lấy lưỡi của cậu và cho nó để lại một dấu răng ở môi dưới. Người yêu của nó thật sự dễ thương quá đi mất thôi!!! Nó tình nguyện chết trong tình, thứ mà chỉ có Gryffindor ngu ngốc như nó mới dám.
“Anh yêu em.” Hôn trán, dịu dàng cất tiếng.
“Ừm.”
“Anh yêu em nhất. Em đừng cự tuyệt anh, để anh ngắm con ngươi xám bạc này. Nó lung linh hơn tất thảy, hơn cả kim cương.” Harry nâng cằm cậu, vuốt ve đầy trân quý, thả lên đó hai nụ hôn ngọt ngào. Tay nó luồn vào bên trong chiếc áo, xoa xoa tấm ngực đang đập liên hồi.
“Vâng.” Cậu gục mặt lên vai nó, cố gắng điều chỉnh nhịp thở, yếu ớt đáp lại một chữ.
“Anh muốn em, muốn mọi ngóc ngách trên cơ thể em, muốn da em in hằn tên của anh.” Harry thì thầm lên vành tai cậu, cảm nhận nhiệt độ ngày một tăng lên trên bả vai. Cảm giác ươn ướt, áo sơ mi của nó dán chặt một mảng lên người, nó cúi xuống. Đôi má trắng giờ thêm hai hàng nước, nó làm người yêu nó khóc rồi. Harry ôm lấy cơ thể kia, giọng khản đặc, “Em đừng khóc mà.”. Lại nhịp nhàng vỗ lên gò lưng cậu, tay còn lại vuốt ve mái tóc vàng óng. Nó mê mẩn cái hương táo trong lọn tóc, nghiện đến lạ thường. Ngất ngây trong tình yêu, nó như kẻ điên trong mối tình náo loạn lòng người này.
“Em yêu anh.” Trong tiếng nấc, ba chữ ngắt quãng vang lên. Và cậu cảm thấy ấm áp thực sự bọc kín người, môi lần nữa bị chặn lại. Không gian yên ắng, cậu khe khẽ bật cười vì tên người yêu đáng ghét.
Thủ đô trong ánh trăng tà,
Mình lại ôm sà lấy người mình thương.
End.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com