Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 45


Dù nhìn từ góc độ nào thì ngôi nhà rộng rãi này vẫn thiếu đi cảm giác ấm cúng mà người ta thường thấy ở một ngôi nhà có người đang ở. Phòng khách trống trải, bàn ghế sofa thì bố trí cẩu thả, TV chiếm một bên tường và qua cửa sổ có thể nhìn thấy rõ bên ngoài.

Đây là lần thứ ba Wooyeon dẫn Dohyun đến đây, lần đầu là đến học nhóm, lần tiếp theo là ăn tối và lần này là vì một mục đích khác. Mỗi lần như vậy, hình ảnh Dohyun ngồi trên ghế sofa đều thật lạ lẫm trong mắt Wooyeon. Dù dáng vẻ của anh khi lặng lẽ xem TV vẫn giống như mọi khi, nhưng trong lòng Wooyeon lại có chút căng thẳng khó tả.

"...Anh có chắc là tiết học bù của anh vẫn ổn chứ?"

Thật tình mà nói thì bảo anh ngủ cùng cậu cũng giống như chơi đánh cược vậy. Đây không phải lúc thích hợp để nói về tiết học bù, và Dohyun cũng đã có kế hoạch từ trước. Chính Wooyeon còn thấy yêu cầu này của cậu có hơi gượng ép, nhưng trên đôi môi cậu vẫn mơ hồ hiện vẻ tự tin. May là Dohyun vừa ra khỏi xe đã đi thẳng lên nhà cùng cậu mà không một lời ầm ĩ.

"Không sao đâu vì dù sao giáo sư cũng không điểm danh"

Dù đang nghĩ gì đi nữa thì Wooyeon cũng cảm thấy có chút an ủi trong lời nói của anh. Ít nhất thì dự định của cậu sẽ không bị phá vỡ, không những vậy mà nó còn làm dịu đi tâm trạng ủ dột của cậu nữa.

"Mà nếu có vấn đề gì thì bây giờ cũng đã quá muộn rồi"

Dohyun hơi nghiêng đầu nhìn về phía Wooyeon. Một ánh mắt trực tiếp công khai nhìn chằm chằm cậu, nhưng Wooyeon không để tâm lắm. Cậu trông giống như một sinh vật nhỏ bé đầy lo lắng, tay ôm đầu gối co rúm người.

"Em ổn chứ?"

"Vâng, em ổn"

Vẫn còn khoảng bốn tiếng nữa thuốc ức chế mới hết tác dụng. Thời gian không dài, nhưng một khi cảm giác lo âu dâng lên thì dường như thời gian sẽ kéo dài vô tận. Trong lúc Wooyeon đang lo lắng kiểm tra thời gian, một giọng nói nhẹ nhàng vang lên.

"Có vẻ như em không được khỏe"

"..."

Wooyeon mím chặt môi nhìn Dohyun. Vì mỗi người ngồi ở một đầu ghế sofa nên giữa họ xuất hiện một khoảng cách như có như không. Dohyun dựa người vào tay vịn, đầu tựa vào một góc ghế.

"Có phải vì chuyện đó không?"

Dohyun chỉ cần một câu là đi thẳng vào vấn đề. Dù không trực tiếp đề cập đến đó là chuyện gì, nhưng cậu cũng không đến nỗi là không hiểu. Wooyeon nhớ lại nửa thân trên của Dohyun khi anh ngồi trên giường cậu rồi từ từ lắc đầu đáp lại.

"Em không còn để tâm đến chuyện đó nữa"

Vừa sáng nay Wooyeon vẫn còn bận tâm về chuyện đó. Cậu mất ngủ, và không thể ngừng nghĩ về Dohyun suốt cả tuần liền. Nhưng khoảnh khắc cậu nghe lỏm được cuộc nói chuyện giữa Garam và Dohyun thì cậu đã quên hết mọi lo lắng.

"Mọi chuyện cũng đã qua hết rồi ạ..."

Nếu không vô tình nghe thấy cuộc nói chuyện thì Wooyeon sẽ không thể suy nghĩ được như thế này. Dù hơi đáng tiếc nhưng đối với Wooyeon thì đó là lựa chọn tốt nhất.

"...Thật vậy sao?"

Dohyun che miệng, mơ hồ đáp lại. Khi quay đầu trở lại nhìn màn hình TV, mắt anh chỉ phản chiếu ánh sáng chập chờn từ nó thay vì dáng vẻ của Wooyeon. Anh im lặng một lúc rồi lại lịch sự hỏi với giọng dịu dàng.

"Em không định nói về chuyện đó sao?"

Vì Wooyeon đột nhiên bảo muốn ngủ cùng, nên chắc chắn Dohyun cũng cảm thấy có gì đó kỳ lạ. Có lẽ ngay từ lúc lên xe Dohyun đã biết việc Wooyeon nói cậu bị đau chỉ là một cái cớ. Việc Dohyun không hỏi han gì trong suốt một tiếng qua chính là cách anh đang cân nhắc xem xét mọi chuyện.

"Chỉ là em không muốn ở một mình"

Wooyeon tựa cằm lên đầu gối. Cậu có thể cảm nhận được ánh mắt của Dohyun đang hướng về phía mình, nhưng lần nữa hai người lại không nhìn nhau. Sau đó, một giọng nói gần như không thể nghe thấy vang lên, lấp đầy khoảng lặng trống vắng giữa hai người.

"Nên hôm nay xin anh hãy ở lại với em"

"...Câu này nghe cũng thú vị thật"

Dohyun đang nhìn chằm chằm vào khoảng không thì đột nhiên lẩm bẩm. Vai cậu khẽ run lên như thể cảm nhận được ánh mắt của anh. Ánh nhìn kiên định và mãnh liệt của Dohyun không khác gì kẻ săn mồi đang nhìn vào con mồi của mình.

"Chỉ 'hôm nay' thôi sao?"

Trong mắt anh đột nhiên lóe lên tia sáng sắc lẹm. Bầu không khí trở nên căng thẳng hơn, dù Wooyeon chưa kịp nói gì nhưng cậu đã cảm nhận được một áp lực nặng nề đè lên lòng ngực. Pheromone mạnh mẽ nhấn chìm mọi thứ, siết chặt lấy trái tim cậu.

"Vậy còn 'ngày mai' thì không ư?"

"...!!"

Chỉ với một lượng nhỏ pheromone mà Dohyun tiết ra cũng đã đủ tạo nên một cơn sóng mạnh mẽ. Như có một viên đá bị ném vào mặt hồ tĩnh lặng vậy. Wooyeon hít một hơi thật sâu mà không kịp chớp mắt.

Lượng pheromone không phải là quá nhiều. Không phải tiết ra vì mục đích quấy rối, cũng không phải để gây áp lực lên Wooyeon. Chỉ đơn giản nó tuôn ra là vì sự thay đổi trong tâm trạng của Dohyun mà thôi.

Tuy nhiên, chỉ với chừng ấy thôi cũng đã đủ khiến bụng dưới của Wooyeon co thắt dữ dội. Mặt cậu tái nhợt, tim đập mạnh như muốn nổ tung. Khi cảm nhận được sự khác thường, Wooyeon liền cúi gập người xuống, nhưng pheromone đã rỉ ra ngoài thì không thể nào kiềm chế được nữa.

"Wooyeon"

Dohyun tiến đến gần Wooyeon với vẻ ngạc nhiên hiếm thấy. Anh thu hẹp khoảng cách rồi vòng tay qua vai cậu, cẩn thận quan sát khuôn mặt cậu. Wooyeon thở hổn hển ngẩng đầu nhìn anh, cậu cảm thấy có thứ gì đó vừa vỡ vụn khi ánh mắt hai người chạm nhau.

"Ư...!!"

Pheromone cuồn cuộn tuôn ra bao bọc lấy Dohyun như sóng triều. Sau đó, mùi hương ngọt ngào và nồng nàn ấy bắt đầu tràn ngập trong không khí. Wooyeon thở ra từng đợt hơi thở nóng bỏng theo bản năng, như thể cậu đang chuẩn bị lao vào vòng nay của anh.

"Aa, hức..."

Wooyeon cảm giác như cậu không thể kiểm soát được cơ thể của mình nữa. Nhiệt độ bùng lên dữ dội bên trong dạ dày, lòng ngực thì như bị khuấy đảo. Những làn sóng pheromone mất kiểm soát không biết xấu hổ mà nhắm thẳng vào Dohyun.

"Ư..."

Chưa bao giờ cậu trải qua cảm giác như thế này. Suốt những kỳ phát tình trước đây, Wooyeon luôn giữ được bình tĩnh. Một phần là do cậu thường xuyên dùng thuốc ức chế, phần khác là vì ham muốn tình dục của cậu không cao. Nhưng đây là lần đầu tiên pheromone tuôn ra không kiểm soát và nhấn chìm người đối diện như thế này.

"...Ha aa, ha..."

Cảm giác choáng ngợp này là điều chưa từng xảy ra với cậu. Cả ngôi nhà dường như tràn ngập hương pheromone của Wooyeon. Nó nồng nặc đến mức khiến cậu gần như nghẹt thở. Dù cả cơ thể cậu đang bám chặt lấy Dohyun nhưng thân nhiệt nóng rực của cậu vẫn không thể hạ xuống.

"...Em"

Dohyun nghiêm nghị nhìn Wooyeon. Sự kích thích hiện rõ trong mắt Dohyun, nhưng pheromone Alpha lại không hề tiết ra dù chỉ một chút. Nhìn cái cách anh cắn môi dưới bằng răng nanh thì có vẻ như máu sẽ sớm trào ra ngoài.

"Bây giờ, chuyện này là..."

Wooyeon ngẩng đầu nhìn Dohyun trước khi anh kịp nói hết câu. Môi anh đã bắt đầu rỉ máu. Wooyeon cố vươn tay ra, nhưng trước khi kịp làm điều đó thì tay cậu đã bị anh giữ lại.

Mọi thứ đảo lộn trong chớp mắt. Dohyun nắm lấy cổ tay Wooyeon và đẩy cậu xuống ghế sofa. Cậu cúi gằm đầu thở ra một tiếng, những ngón tay thì không ngừng run rẩy. Khóe miệng Dohyun hiện lên một nụ cười nhạt khi thấy Wooyeon nhắm mắt không chút phản kháng.

"...Chẳng trách cảm giác lại kỳ lạ như vậy"

Tâm trí Wooyeon lóe lên một suy nghĩ ngay khi cậu quyết định từ bỏ anh. Nếu phải từ bỏ như thế này thì ít nhất cậu cũng muốn để lại dấu vết gì đó. Nó sẽ không giống với bốn năm trước, vì cậu muốn lưu giữ những ký ức sinh động nhất về anh trong tim mình.

"Vậy, chúng ta hãy..."

Vì đã làm chuyện đó một lần rồi, nên lần này hẳn là sẽ dễ dàng hơn. Dù sao Dohyun cũng là một Alpha, nếu cậu cứ kiên trì bám lấy anh thì chắc chắn anh sẽ phải giả vờ như mình không thể cưỡng lại được cậu. Vì Alpha đều như nhau cả, Dohyun có thể sẽ thôi giả vờ ngay sau đó mà thôi. Chính vì chuỗi suy nghĩ này của Wooyeon đã đưa Dohyun đến tình cảnh của hiện tại.

"Điều gì đã khiến em có can đảm để làm như thế này?"

Dohyun ngắt lời và nắm chặt tay Wooyeon. Môi anh giờ đã hơi đẫm máu, nhưng ngược lại càng khiến anh trông hấp dẫn hơn. Mắt anh thỉnh thoảng sẽ dao động, có lẽ là để giữ lại chút ý thức cuối cùng của mình.

"Chỉ là em...vô tình thôi..."

"Vô tình...?"

Một tiếng cười khẽ bật ra, không phải từ Wooyeon, mà là từ Dohyun. Anh cúi đầu, lẩm bẩm bằng giọng khô khốc.

"Anh quả đúng như cái tên của mình"

Wooyeon thầm khâm phục Dohyun vẫn giữ được bình tĩnh suốt từ nãy đến giờ. Nếu đổi lại cậu mà là Alpha thì chắc chắn cậu đã lao vào anh từ lâu rồi, nhưng Dohyun thậm chí còn chưa từng tiết ra pheromone với ý định xấu xa đó. Dù Dohyun đang nắm chặt cổ tay cậu như thể anh sẽ bẻ gãy nó, nhưng hành động ấy cũng chỉ là để anh kiểm soát bản thân mình.

"...Tiền bối"

Wooyeon thút thít gọi Dohyun. Anh chớp mắt như thể bảo cậu hãy tiếp tục nói. Sự tỉnh táo còn sót lại hiện rõ qua đôi mắt sắc bén của anh.

"Chúng ta...chúng ta ngủ với nhau đi"

"..."

"Dù sao thì chúng ta cũng đã làm rồi..."

Nước mắt hòa lẫn vào giọng nói của cậu. Vì theo bản năng, cậu cảm giác được có điều gì đó không ổn. Theo dự định ban đầu của Wooyeon thì Dohyun lẽ ra đã mất đi sự tỉnh táo ngay khi Wooyeon vừa tiết pheromone ra ngoài. Lẽ ra bây giờ trên gương mặt anh phải tràn đầy sự phấn khích chứ không phải là cái biểu cảm phức tạp này.

"Nên cứ..."

"Làm tình với em không phải là vấn đề to tát gì đâu, Wooyeon"

Giọng điệu của Dohyun bỗng chậm chạp lạ thường. Dường như từng câu chữ thốt ra đều bị kéo dài hơn như thể anh không kịp xử lý từ ngữ.

"Nhưng giữa chúng ta vẫn chưa xảy ra chuyện đó"

Mọi chuyện đã được sắp xếp đâu ra đó bỗng chốc đổ sụp hoàn toàn. Thay vì vui mừng vì không có chuyện gì xảy ra, cậu lại cảm thấy thất vọng vì nhận ra mình chẳng là gì với anh cả. Dohyun trông thấy Wooyeon đang sao lãng nghĩ gì đó nên đã thả tay cậu ra.

"Em nghĩ anh sẽ chạm vào ai đó khi họ đang bất tỉnh sao?"

Dohyun bước xuống ghế sofa, hỏi cậu bằng giọng đều đều. Bước chân anh có phần loạng choạng, nhưng ngay sau đó anh đã lấy lại thăng bằng. Nhìn vào đôi mắt đang chìm trong tầng sương mờ nhạt của Dohyun thì có vẻ như anh đang bị chóng mặt vì lượng pheromone tràn ngập khắp nhà.

"Nếu anh đã biết, vậy hôm nay..."

"Tại sao anh lại nói dối em?"

Wooyeon không còn sức lực, yếu ớt nắm lấy quần áo Dohyun. Anh lúng túng lùi lại, mặt anh lúc này hiện rõ sự bối rối giống với bốn năm trước khi anh từ chối lời tỏ tình của cậu.

"Tại sao anh lại gạt em dù biết em sẽ hiểu lầm?"

Pheromone lần nữa khuấy động không khí xung quanh, nhưng lần này nó mang một ý nghĩa khác. Không chỉ là khao khát, mà còn là cảm giác thất vọng và buồn bã. Wooyeon đã tiến xa đến mức này cùng với những cảm xúc và suy nghĩ về việc mọi chuyện sẽ diễn ra đúng như mong đợi, nhưng mọi thứ quay về con số 0 khiến cậu cảm thấy mình đã đánh mất Dohyun.

Dohyun bình tĩnh trả lời cậu.

"Anh đã nói gì về chuyện ấy đâu"

"Nhưng nếu anh không nói thì em sẽ không biết"

Câu nói của cậu có phần mâu thuẫn. Trong khi đó, Dohyun vẫn giữ chặt cơ thể lảo đảo của cậu. Wooyeon lùi lại lần nữa, cậu nghiến chặt răng và nhìn anh với đôi mắt ngấn nước.

"Cuối cùng, ngay cả chuyện này anh cũng..."

"Em gọi đó là nói dối sao?"

Dohyun nhếch môi, cắt ngang lời cậu. Cái nhếch môi ấy không phải là để chế giễu hay vui mừng gì cho cam. Anh khẽ cười vài tiếng rồi nhẹ nhàng nói.

"Yeon à"

Ánh mắt hai người chạm nhau. Pheromone không còn tiết ra nữa, Wooyeon cảm giác như hơi thở của mình cũng ngừng lại theo. Giọng nói nhẹ nhàng ấy lại vang lên như thể oán trách.

"Những lời đó không nên được thốt ra từ em đâu"

Wooyeon không thể nói nên lời, chỉ kinh ngạc mở to mắt nhìn anh. Chứng kiến Dohyun quay lưng bước đi, bao nhiêu cảm xúc hỗn loạn trong cậu đều trào dâng. Làn gió xuân nhẹ nhàng bao quanh họ dường như đã rời xa cậu mất rồi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com

Tags: #abo