61
nhà riêng của Thành An và chung cư của Thanh Pháp nằm ở hai hướng khác nhau nên Đăng Dương và Tuấn Tài cùng đi lấy xe xong thì đã vội tạm biệt rồi chia nhau ra.
bình thường cả hai em nhỏ đều ở ký túc xá trường để đỡ phải mất thời gian đi đi lại lại nên lỡ có chuyện gì thì anh em cây khế trong câu lạc bộ cũng có thể xoay sở kịp thời nhưng mà dạo gần đây thì khác, tranh thủ vừa mới thi xong nên cả hai cứ hay đi chơi rồi về muộn, mà giờ giới nghiêm của ký túc xá là 11 giờ nên thành thử ra bộ đôi Chíp Dâu đành để cho hai bạn cùng phòng là Bảo Khang và Đức Duy độc chiếm căn phòng vài hôm, bản thân thì về nhà riêng ở.
đó là lý do mà không phải " Càng Iu " muốn cúp học đâu nhá, tại lắm lúc dậy muộn rồi trễ học nên mới cúp luôn thôi chứ người ta đều là con ngoan trò giỏi đó.
---
chuyện Trần Đăng Dương đến được chung cư của Thanh Pháp đã là 30 phút sau, hắn đỗ xe xong xuôi thì nhanh chóng bước vào thang máy lên thẳng tầng 85.
bây giờ không phải giờ cao điểm nên cả thang máy cũng chỉ có một mình Trần Đăng Dương, ngay cả khi hắn sải bước trên hành lang của nhà em nhỏ rồi thì mọi thứ vẫn rất im ắng.
Trần Đăng Dương dừng trước căn phòng ở góc cuối hành lang rồi thuần thục nhập vân tay của mình vào khóa điện tử, mở cửa bước vào bên trong.
may là thời gian trước hắn luôn đưa rước em nhỏ đều đặn, em nhỏ cũng vì biết toà chung cư này đều là phòng cách âm, bản thân nếu ngủ say thì sẽ không nghe thấy tiếng điện thoại nên đã để Trần Đăng Dương nhập luôn vân tay của hắn vào khóa nhà mình cho tiện.
gì chứ mỗi lần mà nghĩ đến việc chưa ai có diễm phúc được nhập vân tay vào khóa cửa của em nhỏ nhà mình, ngay cả mấy người trong câu lạc bộ âm nhạc quá lắm thì cũng chỉ được biết mật khẩu thôi thì Trần Đăng Dương lại không tránh được việc bản thân cảm thấy sướng rơn, sướng tê tái cả người.
Thanh Pháp vì sốt cao mà uể oải trong người, khó khăn lắm mới chợp mắt được một chút thì bị tiếng mở cửa ở bên ngoài làm cho giật mình. nếu là bình thường thì kể cả trời có sập em vẫn ngủ say như chết ấy.
nhưng mà đấy là bình thường, chứ còn hôm nay thì em nhỏ bệnh rồi, mà mỗi lần bệnh như thế thì em lại trở nên vô cùng nhạy cảm, ngay cả một tiếng động khe khẽ cũng đủ để khiến em giật mình chứ đừng nói là mở cửa.
Thanh Pháp nhất thời chưa nghĩ ra được là ai đến nhà mình giờ này nhưng cũng không có đủ sức để suy nghĩ tiếp, em trùm kín chăn lên đầu để cố vào lại giấc, thầm cầu mong là đến chiều sẽ hết bệnh để mai còn có thể đi học lại chứ cúp kiểu này quài thì em sẽ chết tươi với mẫu hậu đại nhân mất.
có điều, cố sao thì em cũng không vào liền được nên cũng chỉ nhắm hờ mắt, tâm trạng cũng vì cơn sốt hành mà rất khó chịu. bất chợt, tiếng mở cửa phòng ngủ lại vang lên, mùi bạc hà của người nọ trong thoáng chốc cũng quẩn quanh trong căn phòng mà đáng lẽ ra chỉ toàn hương hoa hồng của em nhỏ.
hàng mi của Thanh Pháp thoáng dao động, không hiểu là bởi vì bị bệnh nên em mới không điều khiển được cảm xúc, khiến bản thân tự nhiên lại cảm thấy có chút vui vẻ mà không rõ lý do.
hay là bởi vì biết rõ người đến là người mà tâm trí luôn mong mỏi nên mới vui nữa?
" Kiều, bỏ chăn ra để anh xem "
chất giọng đặc trưng của hắn vang lên xác nhận cho suy nghĩ của Thanh Pháp, em còn cảm nhận được hình như một bên góc giường của mình bị lún xuống, dù lười biếng không muốn mở mắt nhưng Thanh Pháp vẫn ngoan ngoãn làm theo lời người nọ.
cả người đang nóng bừng bỗng chốc nhận được hơi lạnh từ lòng bàn tay hắn chạm đến khiến em cảm thấy dễ chịu.
Đăng Dương cũng nhân lúc em đang bệnh nên dời tay xuống má mềm, vừa vuốt ve vừa nhẹ giọng dỗ dành.
" ăn chút gì để uống thuốc đã rồi chút nữa hẳn ngủ tiếp, được không? "
Thanh Pháp không trả lời ngay mà cứ dụi dụi mặt vào bàn tay của hắn, bây giờ em rất lười, đừng nói là uống thuốc, ngay cả mở mắt em cũng không muốn đâu Dương ơi!!
Đăng Dương cũng bị một màn này của em khiến cho trái tim mềm nhũn, em crush bình thường đanh đá nhưng vẫn đáng yêu không chịu được, bây giờ bị cảm lại còn đặc biệt dính người thì càng đáng yêu.
má nó chứ anh hùng không qua được ải mỹ nhân, còn Trần Đăng Dương vĩnh viễn không thể qua được ải của Nguyễn Thanh Pháp đúng là không sai mà!!
dù thương em là thật, bị em làm cho mềm cả tim là thật nhưng em nhỏ đang bệnh, Đăng Dương tuyệt đối không thể vì thế mà chiều theo ý em.
vả lại nếu em bệnh nặng hơn, hắn nhất định sẽ cảm thấy có lỗi với Bùi Anh Tú, có lỗi với nhà hàng xóm vì đã không giữ được lời hứa với họ, cũng như cảm thấy đau lòng.
" dậy đi mà bé ơi "
"...."
" Kiều ơi Kiều à "
"...."
" xinh ơi.."
"...."
" em không dậy thì anh tét mông em thật đấyyyy "
Thanh Pháp không sợ, em vẫn quyết vùi mặt vào trong gối. Trần Đăng Dương mà dám tét thì em sẽ méc Bùi Anh Tú, xem kì này Trần Đăng Dương có toàn mạng trở về được với anh lớn nhà em không??
ừ và tất nhiên là Trần Đăng Dương cũng không dám làm thật. gì chứ hắn sao mà nỡ, và cũng không muốn bị đưa vào danh sách đen khi còn chưa rước được người đâu...
lúc nãy nhận đồ từ tay Đức Duy, dù đã nghe út cưng nhà bên cảnh báo trước việc em xinh nhà mình lúc ốm sẽ còn bướng bỉnh hơn thường ngày, ngay cả Bùi Anh Tú lúc chăm em xong cũng phải ngủ liên tục 9 tiếng để lấy lại sức hay Phạm Bảo Khang mỗi lần chăm em xong cả hai chân đều tê rần, vai thì muốn rã ra nhưng hắn cũng chỉ cười cười, cho rằng mọi thứ vẫn có thể xử lí được
chỉ là lại không ngờ là xinh yêu của mình lại bướng đến mức này.
vậy thì chỉ đành dùng tuyệt chiêu cuối, coi như là đánh cược luôn vị trí của mình trong lòng em nhỏ, và hắn cũng có niềm tin. tin chắc là Thanh Pháp sẽ không để mình phải khóc ròng một dòng sông, ăn cú đấm sấm sét, vang dội đất trời của Bùi Anh Tú hay màn rap diss của cả câu lạc bộ âm nhạc đâu.
mà lỡ như vậy thật thì chắc coi như kiếp này của Trần Đăng Dương coi như bỏ...
" thôi được rồi, em không muốn dậy thì anh không ép nữa. cháo với thuốc anh để trên bàn, chút nữa dậy thì nhớ quay nóng rồi hẳn ăn, anh về trước. "
Trần Đăng Dương còn cố tình làm ra vẻ thất vọng rút tay khỏi má em, ngay cả người cũng định đứng dậy nhưng trước khi hắn kịp làm gì thêm thì Thanh Pháp đã tung chăn bật dậy, người lớn hơn bị thân người bé hơn bổ nhào đến giữ lại lập tức phản ứng, hai tay ôm chặt lấy lưng và eo em, sợ em ngã.
" Trần Đăng Dương đáng ghét, anh mà dám bước một bước ra khỏi đây xem em có thiến anh không? "
em nhỏ nói xong thì khịt mũi, giọng thì nghẹt nghẹt, rõ là cảm nặng như thế mà vẫn bướng không chịu dậy để uống thuốc cơ.
" không dám không dám, có bé xinh đang ốm thế thì sao anh đi được. "
Thanh Pháp hừ một tiếng, lại chôn mặt vào trong lồng ngực của người nọ. Trần Đăng Dương cũng không nói gì, chỉ khẽ cười rồi vuốt nhẹ lưng em.
" Đăng Dương "
" hửm? "
" em mệt "
" anh lấy thuốc nhé? "
" không, đắng lắm "
" vậy anh ra lấy cháo cho em "
" em lười, không muốn ăn "
" vậy anh đút cho em? "
" không thích, em lớn rồi "
"..."
Trần Đăng Dương dở khóc dở cười với em nhỏ nhưng vẫn không có ý định chịu thua.
" vậy nếu em ăn ngoan rồi chịu uống thuốc thì cuối tuần anh dẫn em đi xem phim, được không? "
" ăn kem nữa thì em sẽ suy nghĩ lại "
" mua cho em cả cửa hàng đó luôn cũng được đấy? "
Thanh Pháp ở trong lồng ngực của hắn vẽ lên nụ cười thỏa mãn, em khịt mũi lần nữa rồi vươn tay ôm lấy cổ hắn.
" vậy bế em đi, sàn lạnh "
cả hai người bọn họ không phải chưa từng tiếp xúc thân mật, mấy lần tập hát tập nhảy rồi gặp nhau thì cứ bá vai quàng cổ, ngồi vào lòng, ôm eo dụi đầu, đút nhau ăn suốt, nhiều đến nổi mà anh em cây khế hai bên nhìn còn thấy ngứa mắt mà. bảo hai người là bạn bè bình thường, đàn anh đàn em trong sáng chắc khéo người ta ném đá cho chết.
nhưng đấy là sự thật, chủ yếu là Trần Đăng Dương chủ động và Nguyễn Thanh Pháp miệng thì chửi yêu chứ không bài xích thôi chứ chưa bao giờ em lại chủ động như hôm nay.
Trần Đăng Dương đúng là mừng còn không kịp.
hắn cười thành tiếng hôn lên tóc em một cái cho bõ rồi bế xốc em lên để em ôm lấy cổ mình, bước ra phòng khách.
người nhỏ hơn thì ngồi trong lòng người lớn hơn vừa xem ti vi, vừa ăn từng muỗng cháo, người lớn hơn thì lại chuyên tâm đút cháo cho người nhỏ hơn.
trời ơi deadline dữ dội quá nên nay tui mới có thời gian viết cho mấy mom nè huhu, văn tui viết hơi dở nên mấy mom cũng thông cảm nghen 😭
chap sau đến lượt taian nhó. có ai đoán được là cặp nào sẽ cập bến thành công trước không ta? =))))
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com