²⁷
nhóm đồng bóng.
thanh nhàn
ê đội trưởng ơi
văn khang
sao đấy
thanh nhàn
sao nay không tập sáng vậy đội trưởng
đình bắc
vứt mẹ hai con mắt đi
lịch ghim trên nhóm đấy, qua giờ hỏi ba lần?
ngọc mỹ
ốiiii
đội trưởng cọc thế ạ?
ủa lộn đội phó🥰🥰
quốc việt
chắc đang mắc vấn đề sinh lý
lê phát
qua giờ cứ thấy ảnh trong tư thế phòng thủ mấy anh ạ
hiểu minh
vcđ
vậy là đang trong giai đoạn nhạy cảm
đụng đâu là cửng đó à
nhật minh
vcđ
cửng vậy, nguy hiểm lắm ạ
quốc việt
đồng đội chí cốt, anh em xã hội chủ nghĩa của nó gặp chứ🤰
đình hải
hẳn là anh em
văn thuận
treo trước mồm anh bắc luôn là câu đó mà
tới nái cũng anh em luôn😋
đình bắc
?
lê phát
đoán vội anh thuận là khách quen của chợ rẫy💦
quốc việt
ba ơi ba
mỗi lần chuẩn bị giao chiến với đôi phó, là xe tới dưới sảnh rồi
minh phúc
thật ra là thuận bị nóc ao...
thái sơn
nỏ chống trả🥰
xuân bắc
cái xác cỡ đó mà chống trả, có mà lấy hai cái xương ra làm cà kheo tới viện
văn hà
có thể là liệm luôn
ê nhưng mà sao lại nói xấu đội phó thế
quốc việt
thế để nói thuận
thuận đéo biết chống trả, hại em bắc đánh bị đau tay
quốc cường
hại bắc không được ôm ấp với anh em xã hội chủ nghĩa
lý đức
hại khang bị buồn🤰
văn bình
buồn được hai năm rồi mà?
quốc việt
chưa đủ wow💦💦
lê phát
anh bắc sống thoáng quá, thoáng qua đời...
quốc cường
gì? ai qua đời????
ngọc mỹ
gì?????
ai cơ
ai
ai qua đời???
văn khang
tao
quốc việt
vậy là phải xuống dưới đó mới có danh phận hay gì mà xuống vội vậy
văn thuận
chắc ảnh chán anh bắc
đình bắc
còn mày chán sống
quốc việt
ôi bắc cứ sao ấy
giờ mà khéo khuyên khang kêu em bắc tồi lắm, bỏ đi
khang chắc bảo: thế chắc do tao chưa đủ tốt
thanh nhàn
có tồi, mà là tồi chông đó má
đình hải
dcm...
văn hà
.....
thái sơn
dặm mấy tấn bùa mà ác vậy cha
đức anh
đâu
cái này là tự chui đầu vào bùa
viktor
thành tâm hướng về trước🙇♀️
quốc cường
người chắc toàn xá lợi
minh phúc
bên thì friendzone, bên thì giả mù😭
lý đức
yêu vậy mới bền nha
trung kiên
hẹn hò không công khai
quốc việt
tưởng đâu bên kia là tội phạm không á
thái sơn
kệ, nhắm mắt đợi ảnh về luôn😭
văn thuận
khéo đi xong về là có danh phận
quốc cường
bộ vô trỏng mở thiên nhãn hả má😭😭
ngọc mỹ
còn hơn cả mở thiên nhãn💔
quốc việt
này chắc mở con gì rồi
lê phát
con vòi voi
hiểu minh
???
nhật minh
???
trung kiên
đội trưởng, ai dạy minh nói bậy nè
văn khang
thằng bé nhà mày chứ còn ai đất này
lý đức
nàyyyy
đội trưởng đừng có mà thế nhé
quốc việt
nàyyy
hai đứa bây
rốt cuộc là xỏ xiên nhau tới đâu rồi???
ngọc mỹ
hai đứa bây???? cái gì đây???
dcm
come out cho tao, tại sao lại giấu???
thanh nhàn
không là tao cho pass away luôn
pass away: qua đời
pass down: truyền lại
pass out: bất tỉnh
pass around: phân phát
trên đây là các cụm từ pass thông dụng, các em nhớ ôn đầy đủ
quốc việt
mày nên chết đi
văn bình
bộ bị nhớ nghề hả má???
viktor
cha ơi cha?
hiểu minh
nhảm ơi là nhảm
bởi, do sáng thả cái miếng nhảm ỉa chi, giờ nó vận vô người
thanh nhàn
💔💔
ngọc mỹ
buyến
để tụi tao hỏi chiện cái
đội trưởng, ủa lộn cứ bị quen mồm
đức kiên, hai bây tới đâu rồi???
trung kiên
?
lý đức
mình bị nhiều chiện, tự dưng đang nói đội trưởng, cái đá sang tụi tui
văn thuận
đội trưởng ụp cứt vô đầu hai người nên bọn tôi dí
thái sơn
hơi mùi nha????
nhưng mà kệ đã, nói đi, hai người tới đâu rồi
trung kiên
đẻ ra mày luôn rồi đó thằng quỷ
quốc việt
ê chắc liệm luôn
thanh nhàn
đẻ ra xong là mẹ nửa mạng, con là tung tung tung
ngọc mỹ
????
dcm thuận, nay mày nhập nó à😭😭😭
công phương
ê ông bị sao í, thoại xàm vl
đức anh
ê bị nhảm hả má
anh quân
hèn chi bữa bệnh viện đéo dám nhận
ca này thì quá nặng
quốc việt
chữa xong chắc hỏng hết máy móc
hiểu minh
móc bằng tay được mà, cần gì máy
ngọc mỹ
????
văn thuận
????
viktor
????
văn bình
????
thái sơn
????
văn hà
????
anh quân
????
bị điên vllll
quốc việt
hai đứa này nên qua phòng đội phó để đội phó trảm
đình bắc
biến
lê phát
đội phó còn chẳng thèm nhận😭😭
nhật minh
qua đó chắc ổng trùm kín cổng cao đầu, mất công nhiễm bệnh💔
văn thuận
ảnh hưởng thai nhi...
đình bắc
thuận, chiều xuống sân sớm
văn thuận
nữa!!!
sao ông cứ dí tôi😭😭😭
thái sơn
dcm
chắc bạch nguyệt quang của đội trưởng
quốc việt
được ưu ái thế cơ mà:)) ((((
văn thuận
aisss
phẫn nộ
bực bội
văn bình
có 30kg bày đặt phẫn nộ
ngọc mỹ
đụ
viktor
ê thốn vữ luôn á ba
anh quân
đau nha má ơi má
đức anh
đau nha
văn thuận
đồ tồiiii
_____
trong buổi tập chiều hôm đó, văn khang vẫn cố tỏ ra bình thường, như thể mọi chuyện vẫn diễn ra êm đềm như mọi ngày. anh đứng giữa sân, giọng vang rõ ràng chỉ huy cả đội, vẫn cười khích lệ khi ai đó chuyền bóng đẹp, vẫn nhắc nhở từng người giữ vị trí, vẫn chạy vài vòng khởi động dù chân còn hơi mỏi sau trận bán kết. anh cố gắng giữ nụ cười đội trưởng quen thuộc, cố gắng để ánh mắt không dừng lại quá lâu trên đình bắc, cố gắng để không ai nhận ra lòng anh đang rối như tơ vò.
mãi đến khi buổi tập kết thúc, cả đội tản ra nghỉ ngơi, anh mới không kìm được nữa. anh nhìn thấy cậu đang lau mồ hôi, định quay về phòng thì anh bước nhanh tới, nắm lấy cổ tay cậu, kéo cậu đi. đình bắc ngơ ngác, chưa kịp phản ứng đã bị anh kéo lên thang máy, vào phòng. cửa phòng đóng lại cái "cạch", không gian yên tĩnh chỉ còn tiếng điều hòa rì rì và tiếng tim hai người đập mạnh mẽ.
văn khang buông tay cậu ra, khoanh tay lại, đứng đối diện cậu, mắt long lanh nhưng đầy quyết tâm. giọng anh khàn khàn: "tại sao em lại tránh anh?"
đình bắc ngẩn người, mắt mở to, miệng mấp máy định nói gì đó nhưng không thốt nên lời. cậu lắc đầu, giọng lắp bắp: "không có... em không tránh anh..."
văn khang cắn chặt môi dưới, đôi mắt đỏ hoe long lanh nước, rồi bất ngờ lao tới. anh kiễng chân cao hết mức có thể, hai tay vòng qua gáy đình bắc, kéo mạnh đầu cậu xuống để môi chạm môi trong một nụ hôn chủ động, cuồng nhiệt đến mức gần như tuyệt vọng.
môi anh áp sát, ép chặt, không cho cậu cơ hội né tránh. lưỡi anh xâm nhập ngay lập tức, mạnh bạo quấn chặt lấy lưỡi cậu, mút sâu đến mức như muốn hút hết hơi thở, hút hết mọi khoảng cách còn sót lại giữa hai người. anh liếm dọc theo vòm miệng cậu, cọ xát từng đường cong ẩm ướt, rồi cuốn lấy lưỡi cậu quấn quýt không rời, mút mạnh đến run người. cậu cảm nhận rõ vị mặn của nước mắt anh hòa lẫn vào nụ hôn, vị ngọt gắt của khao khát bị dồn nén quá lâu.
đình bắc giật mình, tay vô thức đẩy nhẹ vai anh, cố tạo khoảng cách nhưng anh siết chặt hơn, một tay ôm lấy eo cậu, tay kia luồn vào tóc sau gáy, giữ chặt đầu cậu để không thể thoát ra.
anh hôn sâu hơn nữa, lưỡi anh lướt khắp khoang miệng cậu, cắn nhẹ lên môi dưới rồi mút mạnh trở lại, liếm láp vết cắn như xoa dịu, rồi lại lao vào cắn tiếp, khiến cậu run rẩy dữ dội trong vòng tay anh. tiếng rên khe khẽ thoát ra từ cổ họng cậu, bị nuốt chửng ngay trong nụ hôn.
môi anh cọ xát môi cậu, nước bọt kéo sợi mỏng manh khi hai miệng tạm rời chỉ để lao vào nhau lần nữa, sâu hơn, dữ dội hơn. hơi thở nóng hổi hòa quyện, ngực áp sát ngực, tim đập loạn nhịp truyền qua lớp áo mỏng, da thịt chạm da thịt khiến cả hai đều chóng mặt vì khoái cảm dâng trào.
"ứm..."
đình bắc đỏ mặt, vội vàng buông anh ra, mắt cậu cụp xuống, định chạy vào nhà vệ sinh để trốn, nhưng anh nắm lấy tay cậu, siết chặt, không cho cậu đi. anh nhìn cậu, mắt long lanh, giọng anh vỡ òa, khàn đặc vì xúc động: "em có thể làm mà..."
đình bắc ngơ ra nhìn anh, tim đập thình thịch, mắt mở to, miệng mấp máy không thành lời. cậu nhìn anh, nhìn đôi mắt to tròn long lanh, nhìn đôi môi sưng đỏ vì hôn, nhìn khuôn mặt đỏ bừng vì xúc động, nhìn bàn tay anh nắm chặt tay cậu như sợ cậu chạy mất. nhưng khoan đã, câu anh vừa nói ra là cái gì ấy nhỉ?
------
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com