Chương 1 Lừa tình
Phác Trí Mẫn bị lừa rồi.
Bốn tiếng trước, cậu nhận được điện thoại của cảnh sát, mời cậu đến đồn để phối hợp điều tra.
Nguyên nhân là Phác Trí Mẫn quen một người bạn trai trên mạng, là bác sĩ ngoại khoa, vai rộng eo thon chân dài, dáng người tuyệt vời như nhân vật chính trong truyện tranh.
Vị ngọt của tình yêu còn chưa kịp nếm thử, Phác Trí Mẫn đã bị cảnh sát thông báo, ảnh của người yêu trên mạng không phải là ảnh thật, cái gọi là bạn trai thực chất là kẻ lừa đảo, số tiền liên quan đến vụ án lên tới hàng triệu tệ.
Thực ra, tuần trước Phác Trí Mẫn mới lấy hết can đảm đề nghị gặp mặt, hẹn vào thứ Tư tuần sau. Cậu còn vì thế mà nhuộm tóc, háo hức đến mất ngủ.
Còn tâm trạng của Phác Trí Mẫn lúc này ư?
Hừ, đồ chó, từ nay cắt đứt tình nghĩa!
Trong không gian ồn ào náo nhiệt, điện thoại trên bàn rung lên bần bật.
Người gọi đến là bạn thân của Phác Trí Mẫn, tên Vương Đạc.
“Phác ca, sao rồi?”
“Còn sống.” Giọng điệu của Phác Trí Mẫn như vừa uống cạn một chai thuốc diệt cỏ.
Vương Đạc thật sự muốn gọi xe cấp cứu cho cậu, “Về từ đồn cảnh sát rồi à?”
Phác Trí Mẫn chẳng còn tâm trí đâu mà tán gẫu, “Có chuyện gì?”
“Đang ở đâu?”
“Gay bar.”
“Ôi trời, mày đừng tự hủy hoại mình chứ!” Vương Đạc gào lên, “Dù gì cũng là trai tân tốt, lỡ có chuyện gì thì khó mà dọn dẹp.”
Phác Trí Mẫn nốc cạn một ngụm rượu, “Nếu tao không muốn, chẳng ai làm gì được tao.”
“Tao không lo mày bị làm gì.” Vương Đạc ngừng lại hai giây, “Tao sợ mày đi làm gì người khác.”
Phác Trí Mẫn: “…”
“Đừng, đừng, gửi định vị cho tao, tao đến tìm mày.”
“Không cần.” Phác Trí Mẫn chẳng muốn gặp ai cả.
Vương Đạc không yên tâm, tiếp tục khuyên nhủ qua điện thoại, “Tao đã bảo mày rồi, người đó không đáng tin, mày cứ không nghe.”
Mặt mũi cũng chưa thấy, chỉ dựa vào mấy tấm ảnh cơ ngực với bụng mà mê mẩn đến thần hồn điên đảo, đây không phải là đồ ngốc 24K sao?
Thấy cậu không trả lời, Vương Đạc tiếp tục khuyên: “Nếu anh ta thật sự như mày nói, là bác sĩ ngoại khoa, có học thức, có năng lực, dáng người lại đẹp, sao có thể thích một học sinh cấp ba chứ?”
“Tao nói với anh ta tao học đại học, cũng học y.”
“…” Hóa ra là hai kẻ lừa đảo gặp nhau.
Vương Đạc nói tiếp: “Vậy thì cũng đúng thôi! Bác sĩ bận rộn lắm mày không biết sao? Lấy đâu ra thời gian mà yêu đương trên mạng với mày.”
“Tao đã thấy ảnh anh ấy mặc áo blouse trắng.”
Đặc biệt là tấm ảnh mặc áo blouse mà không mặc áo trong, ống nghe lồng ngực buông thõng, cúc áo mở phân nửa, đường nét cơ bắp ẩn hiện, còn cả… thôi không nghĩ nữa.
Tóm lại, khiến Phác Trí Mẫn “mỏi tay” mấy ngày liền.
“Mặc áo blouse trắng là bác sĩ rồi à?” Vương Đạc chỉ muốn đập vỡ đầu cậu ra, moi hết ruột ra rồi nhét quả óc chó vào, “Vậy tao mặc long bào, mày có phải quỳ xuống hô vạn tuế không?”
Phác Trí Mẫn lười đáp lại lời nói nhảm của cậu ta, “Dù anh ấy không phải bác sĩ tao cũng thích.”
“Mặt mũi còn chưa thấy, thích cái gì chứ!”
“Tao cũng đâu có cho anh ta xem mặt!”
Vương Đạc không biết phải làm sao để mắng tỉnh cậu, “Bây giờ công nghệ AI phát triển như vậy, mấy tấm ảnh cơ bắp đó, ba phút có thể tổng hợp được ba vạn tấm.”
“Không phải ảnh tổng hợp, đó là ảnh thật!”
Phác Trí Mẫn chắc chắn, đó là ảnh người thật, không hề chỉnh sửa gì cả.
“Được rồi được rồi, là ảnh thật được chưa.” Vương Đạc thầm nghĩ kẻ si tình đúng là đồ ngốc nhất vũ trụ, nhưng ngoài miệng vẫn nhẹ nhàng, “Vậy thì sao? Cứ tiếp tục cố gắng, tìm ra người thật trong ảnh à?”
Phác Trí Mẫn im lặng.
Kẻ lừa đảo này là do cậu tự tìm đến, làm sao dám tìm nữa.
Chính vì vậy, Phác Trí Mẫn mới không hiểu, người mà cậu chủ động liên lạc, tự mình theo đuổi, sao lại là kẻ lừa đảo?
Nửa năm trước, Phác Trí Mẫn lướt web thấy một tấm ảnh cơ bụng, cậu vừa nhìn đã mê mẩn, tìm kiếm khắp nơi, cuối cùng cũng tìm được tài khoản mạng xã hội của người đó, kết bạn ba lần mới được đồng ý.
Lúc đó Phác Trí Mẫn còn ngại ngùng, không dám nhắn tin, chỉ lén theo dõi nửa năm, xem anh ta đăng những hoạt động thường ngày và ảnh tự sướng không lộ mặt.
Thi đại học xong, Phác Trí Mẫn biết được đối phương bị người yêu cũ phản bội, đau khổ, suy sụp không thể thoát ra được. Với tâm lý thử xem sao, cậu lấy hết can đảm nhắn tin.
Phác Trí Mẫn chưa từng yêu đương, hoàn toàn không có kinh nghiệm trong chuyện này. Hai người thỉnh thoảng trò chuyện, chủ đề không nhiều, đều là Phác Trí Mẫn chủ động.
Nửa tháng sau, lớp tổ chức tiệc tốt nghiệp, Phác Trí Mẫn say khướt tìm anh ta nói chuyện, nhân lúc say đã tỏ tình.
Nói xong cậu lăn ra ngủ, tỉnh dậy mới thấy tin nhắn trả lời.
Đối phương nói: “Vậy thì yêu nhau đi.”
Trong lòng Phác Trí Mẫn, dù đối phương coi cậu là lốp dự phòng, là công cụ giải khuây lúc cô đơn, cũng dễ chấp nhận hơn là một kẻ lừa đảo.
Vương Đạc cũng tò mò, “Anh ta lừa bao nhiêu người rồi?”
Cảnh sát không tiết lộ con số cụ thể, nhưng Phác Trí Mẫn nghe thấy cô gái ở phòng bên cạnh cung cấp bằng chứng nói, cô ấy bị lừa tám mươi vạn.
Vương Đạc: “Chết tiệt, tên khốn nạn này còn lừa cả nam lẫn nữ.”
Phác Trí Mẫn không muốn nghĩ kỹ, thấy ghê tởm.
Bạn thân bị lừa, Vương Đạc cũng khó chịu, ngoài khuyên cậu nghĩ thoáng ra, cũng chỉ có thể an ủi bằng việc không mất tiền.
Nhưng lời đến miệng, Vương Đạc lại do dự, “Mày chắc là… không đưa tiền cho anh ta chứ?”
Phác Trí Mẫn im lặng, không khí trở nên ngượng ngập.
Vương Đạc lẩm bẩm, “Bị lừa bao nhiêu?”
“Ba nghìn hai trăm năm mươi mốt.”
Con số nghe có vẻ kỳ quặc, Vương Đạc nói: “Sao lại có lẻ có chẵn, anh ta đòi mày kiểu gì vậy?”
“Anh ấy không đòi, tao tự nguyện đưa.”
“…. Mày là “chó liếm” à?”
Phác Trí Mẫn muốn nói “phải”, nhưng miệng lại cố gắng biện minh, “Bọn tao hẹn nhau đi xem lễ khai mạc Olympic, vé máy bay, khách sạn đều cần tiền, tao không thể để anh ấy chi trả hết được.”
“Với số tiền ít ỏi đó của mày, mua vé máy bay cũng chưa ra khỏi châu Á!”
“Đó là toàn bộ tiền lì xì của tao!”
Vương Đạc: “…”
May mà chỉ là một học sinh cấp ba nghèo kiết xác.
Vương Đạc an ủi cậu, “Không sao không sao, cứ coi như mua bài học, cùng lắm thì anh em dùng tiền lì xì của mình bù lại cho mày.”
“Không cần, con trai anh ấy đã trả lại cho tao rồi.”
“Hả? Con trai ai?”
“Con trai của kẻ lừa đảo.”
Khi Phác Trí Mẫn đến đồn cảnh sát, con trai của nghi phạm cũng có mặt, thấy cậu còn nhỏ, số tiền cũng không nhiều, lịch sử chuyển tiền lại rõ ràng, nên đã trả lại toàn bộ cho cậu trước mặt cảnh sát.
Vương Đạc không dám hỏi thẳng tuổi của kẻ lừa đảo, chỉ lấp lửng hỏi, “Con trai anh ta… đã trưởng thành chưa?”
Phác Trí Mẫn mặt mày ủ rũ, “Con trai của con trai anh ta, chắc là… không lớn hơn tao.”
Vương Đạc: “……”
“Thôi bỏ đi.” Vương Đạc cố gắng lắm mới nhịn được không chửi, “Tiền lấy lại được là tốt rồi, qua đêm nay, chúng ta vẫn là những chàng trai đẹp trai nhất vũ trụ.”
Phác Trí Mẫn: “Đây là chuyện tiền bạc sao?”
Vương Đạc: “Đồ ngốc mày mau tỉnh lại đi! Con trai anh ta cũng đã có con rồi, đợi anh ta ra tù, hai người cũng chẳng có kết quả đâu!”
“Cút đi! Tao thích không phải là anh ta.”
Người khiến Phác Trí Mẫn nhớ mãi không quên, là người trong ảnh.
Mặc dù đến giờ Vương Đạc vẫn không thể hiểu nổi, Phác Trí Mẫn thích mấy gã đàn ông có cơ ngực, cơ bụng là bệnh gì, nhưng bạn bè gặp nạn, cậu ta cũng không thể khoanh tay đứng nhìn.
Vương Đạc nghiến răng nghiến lợi, “Cùng lắm thì anh em hy sinh thân mình, cho mày sờ, được chưa! Tao nhắm mắt lại, rụt cổ lại, mày muốn làm gì thì làm, tuyệt đối không phản kháng!”
Vương Đạc là vận động viên, chơi ba môn phối hợp, nhưng Phác Trí Mẫn cũng không phải cái gì cũng “ăn” được.
“Còn làm tao thấy buồn nôn nữa, cạch mặt đấy!”
Cuộc gọi kết thúc, tâm trạng của Phác Trí Mẫn chẳng khá hơn chút nào.
Uống cạn ba chai rượu, nhân lúc say, cậu cuối cùng cũng quyết tâm xóa số liên lạc của kẻ lừa đảo.
Nhưng làm vậy cũng vô nghĩa, ảnh thì Phác Trí Mẫn đều đã lưu lại, đủ các góc độ ảnh bán khỏa thân, cơ ngực cân đối, cơ bụng săn chắc, đường nhân ngư tuyệt đẹp, tổng cộng chín mươi ba tấm.
Trên mạng đầy rẫy những tấm ảnh cơ bắp tương tự, đa phần đều theo phong cách kỳ quái và kém chất lượng. Để khoe dáng, những người đó thường bôi dầu bóng, tạo dáng ẻo lả, làm những động tác khoa trương, toát lên vẻ tầm thường tự tin đến khó hiểu.
Người này tuy cũng là tự sướng, nhưng không hề cố tình tạo dáng, chụp rất tùy tiện, giống như đang miễn cưỡng hoàn thành nhiệm vụ. Có một kiểu đẹp trai mà không tự biết, thuộc tuýp mặc đồ thì gầy, cởi đồ thì có thịt, sờ vào chắc chắn rất thích.
Phác Trí Mẫn phóng to ảnh, phía trên ngực trái có một vết bớt màu đỏ nhạt, to bằng móng tay, hình dáng rất đặc biệt, giống như ngọn lửa đang bùng cháy. Bên hông phải, gần vùng thắt lưng còn có một vết sẹo, không phải vết mổ của phẫu thuật, nhìn là biết là một người đàn ông có câu chuyện.
Cực ngầu, đẹp trai chết mất.
Phác Trí Mẫn chạm vào vết bớt hình ngọn lửa qua màn hình.
Người đó còn nói, chỗ này là của cậu, chỗ này cũng là của cậu, đợi gặp mặt rồi, tất cả đều là của cậu.
Đường phố đèn đuốc sáng trưng, chín giờ rưỡi tối.
Điện thoại reo ba hồi chuông, Mẫn Doãn Kỳ mới tấp xe vào lề đường.
Tì khuỷu tay lên khung cửa sổ, Mẫn Doãn Kỳ nghiêng đầu nghe máy, “Ồ, cơn gió nào thổi Viện trưởng bận rộn đến đây vậy?”
Mẹ Mẫn không có thời gian đùa giỡn với anh, “Sau này đều học lâm sàng rồi?”
“Sao thế? Hay là mẹ với bố và chồng mẹ đánh nhau một trận, ai thắng con theo người đó?”
“Lựa chọn của con, mẹ không can thiệp.” Mẹ Mẫn nói: “Tối mai về nhà cũ ăn cơm.”
Mẫn Doãn Kỳ: “Không rảnh.”
“Chú Trần nhà mình đến chơi, Mẫn Mẫn cũng đến.”
Mẫn Doãn Kỳ mất kiên nhẫn, “Không có thời gian.”
“Mẫn Mẫn ở Đức nhiều năm, con sang bên đó cũng có người chăm sóc.”
“Con trai mẹ lành lặn, không cần ai chăm sóc.”
“Con giả vờ cái gì.” Mẹ Mẫn không muốn vòng vo tam quốc, “Trước khi ra nước ngoài, nhanh chóng giải quyết chuyện của hai đứa đi, đỡ phải để con lêu lổng khắp nơi.”
“Còn nữa, trước khi về nhà thì nhuộm lại tóc đi, đến cả ông nội con tóc cũng không bạc trắng như con, trông chẳng ra làm sao cả.”
Mẫn Doãn Kỳ: “Tóc không nhuộm, ngày mai cũng không về.”
“Con bé Mẫn Mẫn thì làm sao, có chỗ nào không xứng với con?”
“Con không nói con bé không xứng, nhưng đâu có luật nào quy định con bé tốt là con phải thích chứ?”
“Tiểu Nghiêm, con chẳng lẽ…” Mẹ Mẫn suy nghĩ vài giây mới nói, “Con chẳng lẽ thích đàn ông?”
Câu nói này khiến Mẫn Doãn Kỳ bật cười, anh quay đầu nhìn ra ngoài, quán bar dành cho gay lớn nhất thành phố Dương ngay trước mắt, “Trùng hợp thật, con cũng đang tò mò. Vừa hay, kiểm chứng thử xem.”
Mẫn Doãn Kỳ thích chơi bời, là khách quen của quán bar, nhưng đây là lần đầu tiên anh đến quán bar dành cho gay. Anh đặt một bàn, gọi rượu nhẹ, nhìn quanh bốn phía.
Những người đến đây cơ bản đều có mục đích, tự tìm lấy cái mình cần. Nhạc rock không phải gu của Mẫn Doãn Kỳ, những vòng eo lắc lư trên sàn nhảy anh cũng không thích.
Chưa đầy nửa tiếng, Mẫn Doãn Kỳ đã từ chối một anh chàng áo bó sát, một anh chàng nước hoa rẻ tiền, và một anh chàng đi tất lưới phối giày cao gót.
Những cô gái trong cuộc sống không khiến anh rung động, nhưng những người đàn ông trước mắt lại khiến anh chán ghét.
Lý do khiến Mẫn Doãn Kỳ chưa rời đi, là ở quầy bar cách đó vài mét, xuyên qua tiếng nhạc chói tai và đám đông, anh phát hiện ra một mục tiêu đặc biệt.
Người đó mặc áo phông trắng và quần thể thao đen bó ống, cách ăn mặc hoàn toàn không phù hợp với môi trường xung quanh. Ánh đèn từ quả cầu disco quét qua đầu cậu, mái tóc vàng hoe nổi bật trong không gian mờ ảo.
Trong vòng mười mấy phút, cậu chỉ làm hai việc, ngửa cổ uống rượu và cúi đầu xem điện thoại, giống hệt một kẻ si tình thất tình đang mua say.
Trong thời gian này, có bốn người đến bắt chuyện, đều bị từ chối không chút do dự.
Và bây giờ, người thứ năm sắp xuất hiện.
Đó là một người da trắng tóc xoăn, cao to, mặc áo sơ mi kẻ sọc xám, đeo kính gọng đen, giả vờ như một người trí thức lịch sự.
Người da trắng bưng hai ly rượu tiến lại gần, hai phút trước, Mẫn Doãn Kỳ tận mắt thấy anh ta bỏ thuốc vào ly bên trái.
Người da trắng ngồi xuống bên cạnh chàng trai tóc vàng, đưa ly rượu bên trái, nghiêng người trò chuyện với cậu.
Chàng trai tóc vàng say đến lảo đảo, chỉ liếc nhìn ngực người da trắng hai lần, rồi nhận lấy ly rượu.
Theo phản xạ tự nhiên, Mẫn Doãn Kỳ đứng dậy ngăn cản. Vừa bước chân ra đã bị chặn đường, ly rượu bất ngờ ở đâu bắn tung tóe lên áo sơ mi của anh.
“Anh không sao chứ?” Người đàn ông trước mặt vội vàng xin lỗi, “Xin lỗi, là tôi bất cẩn quá.”
Mẫn Doãn Kỳ không rảnh lo cho bản thân, ngẩng đầu tìm kiếm phía bên kia. Ly rượu bị bỏ thuốc không hề vào miệng cậu, mà đổ hết lên đầu người da trắng.
Mẫn Doãn Kỳ suýt bật cười, thằng nhóc này cũng không ngốc.
Nhưng hành động khiêu khích sẽ chọc giận đối phương, hai người chênh lệch vóc dáng, cuối cùng vẫn là tự tìm đường chết.
Kết quả chưa đầy nửa phút, chàng trai tóc vàng đã khóa chặt cổ họng của người da trắng.
Mẫn Doãn Kỳ: “…”
Đánh giá thấp cậu ấy rồi.
“Anh đẹp trai, cho xin số liên lạc nhé.” Người đàn ông trước mặt Mẫn Doãn Kỳ lấy điện thoại ra, “Áo tôi sẽ đền anh cái mới.”
“Không cần.” Mẫn Doãn Kỳ khinh thường kiểu bắt chuyện kém cỏi này, gạt tay đang định chạm vào ngực mình ra, đi thẳng vào nhà vệ sinh.
Rượu chắc chắn là có pha lòng trắng trứng và siro, sền sệt dính dính, màu hồng phấn, càng lau càng bẩn, càng làm càng khó chịu. Mẫn Doãn Kỳ cởi cúc áo, dùng khăn giấy ướt lau đi lau lại.
Không lâu sau, bên tai vang lên tiếng nôn mửa.
Bóng dáng mảnh khảnh chống lên bồn rửa mặt, cúi đầu, lảo đảo.
Ở gần mới thấy, da cậu rất trắng, mái tóc vàng hoe lòa xòa bên thái dương, dái tai đỏ ửng vì say, trông tươi mới như có thể nhỏ máu.
Cánh tay đặt trên mặt bàn rất gầy, nhưng sức lực lại không nhỏ, xuyên qua làn da, có thể nhìn thấy mạch máu.
Mạch đập ổn định, nhịp tim bình thường, cơ thể khỏe mạnh.
Đợi cậu nôn xong, Mẫn Doãn Kỳ đưa giấy cho cậu, “Về sớm đi.”
Chàng trai tóc vàng nắm lấy mu bàn tay, cổ tay rồi cả không khí của Mẫn Doãn Kỳ, đến lần thứ tư mới nhận được giấy, “Cảm ơn.”
Khi cậu quay đầu lại, Mẫn Doãn Kỳ mới nhìn rõ ngũ quan.
Kiểu tóc giống thanh niên thời trang, nhưng lại có khuôn mặt non nớt, nếu không nhuộm tóc, mặc đồng phục, thì không khác gì học sinh cấp ba.
Quả thật là một đứa trẻ.
Mẫn Doãn Kỳ dừng lại trên khuôn mặt cậu thêm hai giây, trách sao nhiều người đến bắt chuyện vậy.
Đối phương cũng đang nhìn Mẫn Doãn Kỳ, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào ngực anh, như muốn dán chặt vào đó.
Mẫn Doãn Kỳ cảm thấy ngại vì bộ dạng xộc xệch của mình, cúi đầu chỉnh lại cổ áo, nào ngờ bất ngờ bị đối phương lao vào, cả khuôn mặt vùi vào ngực anh.
“Làm gì vậy?!”
Mẫn Doãn Kỳ không kịp trở tay, eo bị ôm chặt.
Cậu nhóc tóc vàng áp vào giữa ngực anh, hơi nóng từ môi và mũi phả lên, “Sao giờ anh mới đến?”
Mẫn Doãn Kỳ đẩy cậu ra, “Cậu là ai!”
“Đừng bỏ rơi em.” Cậu nhóc tóc vàng không chỉ nói, tay cũng không yên phận, sờ soạng khắp nơi, “Anh nói chỗ này là của em, chỗ này cũng là của em, còn cả chỗ này chỗ này nữa đều là của em.”
Lửa giận của Mẫn Doãn Kỳ sắp bùng phát, “Tôi chỉ nói một lần, buông tay.”
Cậu nhóc tóc vàng ôm lỏng hơn một chút, ngẩng cằm lên, ánh mắt chuyển lên đỉnh đầu anh, chớp chớp mắt, do dự một lúc, rồi đổi sắc mặt, “Anh già thật đấy!”
Mẫn Doãn Kỳ: “…?”
“Sao bạc hết cả rồi.” Cậu nhóc tóc vàng vừa nói vừa nắm tóc anh, vừa khó chịu vừa đau lòng vô cùng, “Không còn sợi đen nào cả.”
“… Đồ khốn!” Mẫn Doãn Kỳ gạt tay đang nắm tóc mình ra, “Đừng có nắm lung tung.”
Cậu nhóc tóc vàng vẫn chăm chăm vào mái tóc bạc trắng của anh, mấp máy môi, “Em nên gọi anh là chú hay là ông đây?”
Mẫn Doãn Kỳ: “Gọi anh!”
Cậu nhóc tóc vàng ngoan ngoãn nghe lời, “Ồ, anh.”
“Vậy mới đúng…” Mẫn Doãn Kỳ chợt nhận ra, mình đang dây dưa với một đứa trẻ làm gì chứ.
Anh lùi lại nửa bước, đẩy người đang bám lấy mình ra xa, “Đừng có giả vờ thân thiết, tôi không quen cậu.”
Cậu nhóc tóc vàng tủi thân như chú cún con bị bỏ rơi, “Anh, anh lại bỏ rơi em rồi.”
Mẫn Doãn Kỳ bực đến nỗi tóc gáy dựng đứng, “Cậu bị bệnh à, ai…”
Lời còn chưa dứt, cậu nhóc tóc vàng lại lao vào, cắn mạnh vào ngực trái của anh.
“Mẹ kiếp!”
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com