Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 9:


"Quên chưa nói, tên của ta là Gellert Grindewald."

Gellert Grindewald? Rồng nhỏ há mồm, vừa định nói ông là Gellert cũng được, Garrett cũng tốt, tôi muốn về nhà tìm cha! Nhưng mà...Chờ một chút, Gellert Grindewald?

Gellert cầm lấy tách trà che khuất khóe môi đang cười, chậm rãi uống, sau đó nhìn đứa nhỏ sáu tuổi mặt mũi phúng phính, một tay chống cằm, bắt đầu nhăn mày nhăn mũi tự hỏi. Gellert muốn cười to, không ngờ tự giam mình trong này bao nhiêu năm, cuối cùng lại có một đứa nhỏ làm ông hứng thú đến thế. Một thằng bé mới sáu tuổi, nhưng nhìn một mặt nào đó còn trông mạnh mẽ hơn cả người lớn, thật sự làm ông cảm thấy thú vị, hơn nữa, Gellert liếc nhìn đứa nhỏ, nghĩ xem mình từng nghe qua cậu bé tóc ánh kim này chưa, gì chứ mới sáu tuổi, biết tự hỏi, còn ở trước mặt ông giả bộ ngây thơ...

Luôn chán ghét người khác tính toán với mình, cũng ghét có chuyện mình không thể nắm gọn trong lòng bàn tay, mà đứa nhỏ trước mắt này cả hai điều đều có, thế nhưng Gellert phát hiện ra mình một chút tức giận cũng không. Đúng vậy, tuy tuổi còn nhỏ, nhưng dưới sự dạy dỗ của ông, sau khi lớn lên, nhất định có thể thừa kế những thứ mà ông sở hữu, hơn nữa vinh quang chói lọi. Tuy rằng không biết thằng nhỏ từ đâu mà đến...Gellert nhấp một ngụm trà, nhưng ông là ai chứ? Chúa tể Hắc ám đệ nhất, trừ bản thân ra, còn ai có thể đả thương ông?

Gellert Grindewald! Cậu nhớ ra rồi! Chúa tể Hắc ám đầu tiên! Người đàn ông có thể làm cả nước Đức long trời lở đất! Rồng nhỏ lập tức quên luôn mình đang ở chỗ người ta, quên cả giả bộ ngu ngốc gì đó, trợn mắt há mồm mà nhìn Chúa tể Hắc ám đã về hưu nhàn nhã ngồi đó uống trà. Hình như nhận thấy ánh mắt của rồng nhỏ, Gellert nâng mắt, sau đó đối với rồng nhỏ mỉm cười, Draco nháy nháy mắt, không được, lóng lánh quá. Nghiêng đầu, nếu ông ta đang chờ câu trả lời của mình, vậy sẽ không cho mình một cái Lời nguyền Giết chóc đâu nhỉ...

Ừm, rồng nhỏ bình tĩnh lại, xoắn xuýt trên giường một lúc, cuối cùng Draco cũng tự hỏi xong mấy vấn đề. Thứ nhất, tại sao Gellert muốn cậu trở thành học trò của ổng? A, đại khái chắc là do cậu xuất hiện bất ngờ đi? Được rồi, rồng nhỏ vẫy vẫy cánh tay, cậu không rõ suy nghĩ của người này lắm, như vậy, vấn đề này bỏ qua. Tiếp tục, điểm thứ hai, làm học trò của người này có gì tốt? Đầu óc Draco xoay vòng, được rồi, tuy rằng hồi trước cậu không giỏi lắm, đã vậy còn đánh không lại một con bé Máu Bùn , sờ bên mặt ngày xưa bị đấm cho một cái, chậc, tới giờ vẫn thấy đau...Draco nhún nhún vai, thế nhưng đối với ích lợi, Malfoy lại đặc biệt tinh thông bẩm sinh. Cậu suy nghĩ lâu như vậy cũng không nhớ Gellert là ai, dù sao lúc đó hoành hành nhất nước Anh chủ yếu là Kẻ – mà – ai – cũng – biết – là – ai – đấy , hơn nữa thời kỳ cường thịnh nhất của Chúa tể Hắc ám nước Đức này đã qua rất lâu rồi... Thôi được, muốn nói cậu vô dụng thì cứ nói đi, dù sao đời trước cậu đúng là không làm được gì, Draco hừ một tiếng, tiếp tục nghĩ.

Nhưng mà, những bề tôi trung thành tận tâm của Grindewald cậu cũng có nghe qua, nói cách khác, nếu nhận người này làm thầy, như vậy, chính cậu cũng có thể học hỏi gì đó từ một Chúa tể Hắc ám, tỷ như tri thức thủ đoạn, thậm chí là thừa kế cả những bầy tôi trung thành kia! Draco nghĩ đến đây, bắt đầu không kìm được, mắt lòe lòe sáng,chứng tỏ cậu đang cực kỳ hưng phấn. Năm đó, thế lực của Chúa tể Hắc ám với Dumbledore đều ngang ngửa, nếu nhận người này làm thầy, cái gì Chúa tể Hắc ám, cái gì Dumbledore, cậu cũng không cần lo nữa! Ha ha ha, nói như vậy, nhất định sẽ không phải vướng vào Azkaban, và hơn thế, nhà Malfoy sẽ không bao giờ suy sút, quan trọng nhất là, chính cậu sẽ có thể bảo vệ cha thoát khỏi bàn tay ma quỷ của Chúa tể Hắc ám!

Không biết vì cái gì, Draco vẫn nhớ lời nói cử chỉ bỡn cợt của kẻ kia đối với cha ở lễ tang của Narcissa, ý nghĩ bảo vệ cha khỏi tên mặt rắn kia bắt đầu xuất hiện, thậm chí trở thành chấp niệm sống còn của cậu.

Gellert có chút giật mình nhìn thằng nhóc bạch kim đột nhiên thả lỏng ngồi trên giường, còn nhíu mày cứ như bất mãn với độ cứng của cái nệm, sau đó lại bắt đầu xoay tới xoay lui lầm bầm lầu bầu. Chưa từng có ai trước mặt ông thất lễ như vậy, nhưng Gellert lại nghĩ, cũng không sao cả, thật đúng là khẩu vị chết tiệt của mình, dù sao, đây cũng là người thừa kế của mình đi? Gellert buông tách, càng xem càng cảm thấy mình thật tinh mắt không chọn lầm người.

"Được, con làm học trò của ông!", thằng nhỏ bạch kim thẳng lưng,dõng dạc nói, vẻ mặt nghiêm túc, mân môi nhỏ, ánh mắt sáng ngời tràn ngập kiên định, nhưng Gellert nhìn lại có chút buồn cười. Vừa mới nói thằng bé còn chưa ra dáng thiếu niên nữa, vậy mà giờ giả bộ người lớn làm ông rất muốn cười.

"Tên của nhóc?", Gellert đi qua, nhìn nhìn chiếc vòng đang tỏa sáng trên cổ Draco.

" Draco Malfoy." Rồng nhỏ ưỡn ngực, ngẩng đầu kiêu ngạo nói, đem khí chất quý tộc bày lộ ra hết.

" Như vậy, ta sẽ đem tất cả những gì mình biết, đều dạy cho con." Gellert mỉm cười, tay nắm lấy bàn tay nhỏ bé của thằng nhóc, mười ngón giao nhau, hiệp nghị đạt thành. Đứa nhỏ này, thật sự rất ý tứ. Ông nghĩ, biết đâu, lại có chút khoái trá an ủi lúc tuổi già ~

........................................................................

"Tên của cậu?" Lucius cau mày, nhìn kẻ run run đứng trước mắt, nhát gan như vậy, thực không có khí chất...

"Quên đi, đi xuống!" Lucius phất phất tay, nhìn người thừa kế của một nhà nọ dưới ánh nhìn của hắn mà không kiên trì nổi một phút, nức nở một tiếng rồi sau đó té xỉu được nâng đi xuống, một con gia tinh cầm theo một cái khăn lau, chùi qua chùi lại chỗ người kia vừa mới đứng. Lucius buồn nôn, thảo nào hắn thấy có mùi gì đó lạ, thì ra là thế. Nhát như chuột vậy, làm sao ở cạnh Draco được? Rồng nhỏ Draco bảo bối của hắn... Lucius day trán, phỏng vấn cả một ngày, hắn cũng mệt rồi. Nhưng mà không được, bạn của rồng nhỏ còn chưa chọn xong, hắn không thể bỏ qua dễ dàng như vậy.

Lucius tiếp tục phẩy tay, gọi vào một thằng nhỏ có vẻ sôi nổi hoạt bát.

" Ngài Malfoy...", giọng tông cao vút.

Được rồi, bỏ qua, không lễ phép gì hết, hiếu động nghịch ngợm, vừa vào cửa mắt đã láo liên, không được, này sợ dạy hư rồng nhỏ...

Tiếp tục......

Được rồi, đứa này càng không được, lớn lên cái dạng này, không nên không nên, sẽ dọa rồng nhỏ sợ, nếu rồng nhỏ nhà hắn mà chơi cùng người như vậy...Lucius tưởng tượng bé con khả ái của hắn đứng trong vườn nắng cười rạng rỡ như thiên thần, hắn đến bên thì hôn hắn một cái, cùng với một kẻ bộ dạng lớn lên cực kỳ không phù hợp với thẩm mỹ nhà Malfoy...Da đầu Lucius run lên, bỏ qua!

Này cũng không được, Lucius rối rắm nhăn mày, người kia cái gì cũng tốt, nhưng ở vũ hội đêm qua lại nhìn Draco chằm chằm mà chảy nước miếng, không nên không nên, tuyệt đối không được.

..........

Không được không được, này không được, kia không xong, Lucius lật mấy tư liệu của các gia tộc lớn trước, vẫn không phù hợp...Nhìn một đống giấy da về những người thừa kế trải khắp bàn, Lucius tỏ vẻ héo hon, rồng nhỏ của hắn, hoạt bát khả ái xinh đẹp đáng yêu người gặp người thích lại không tìm được người bạn nào? Không lẽ cứ để đứa nhỏ như vậy một mình? Cho tới tận mười một tuổi vào Hogwarts?

Lucius nhăn mày, đột nhiên đứng dậy rút ra hai tờ giấy da trong đống cuối cùng, hài lòng cười cười. Là bọn họ, vậy rồng nhỏ không thành vấn đề nữa! Vậy, bây giờ, hắn nên đến xem bảo bối nhà hắn đi ~

Draco nhìn cổ tay mình nhiều ra thêm một cái vòng tay màu xanh, thầm thở dài, cậu rất muốn học hỏi Grindewald, nhưng cần phải có Khóa Cảng mới đi được, cậu cũng không biết mình lúc trước làm sao mà qua, nhưng mà, Draco nhìn chằm chằm cái vòng tay muốn tháo cũng tháo không nổi, Gellert, ông không thể tìm cái Khóa Cảng nào nhỏ hơn hả! Nếu cha mà nhìn thấy, cậu biết giải thích thế nào bây giờ?

Draco thở dài, tháo chiếc vòng rắn trên cổ xuống xem, cái này... Rất kỳ lạ, khi cậu cùng Grindewald thỏa thuận, sau đó ông đưa cho cậu Khóa Cảng để gặp lại lần sau, chiếc vòng này lại đột nhiên sáng lên, sau đó khi cậu vừa mở mắt đã thấy bản thân trở lại giường của mình ở phủ Malfoy. Nếu không phải có chiếc vòng tay, Draco còn tưởng đây là mơ nữa...Nhưng cậu cũng không cảm thấy có ác ý gì từ chiếc vòng, mà lại là cảm giác ấm áp rất lạ, Draco đem chiếc vòng thả vào trong lớp áo, chậm rãi đứng lên.

"Bảo bối của ta, tỉnh rồi?", nhìn thấy cha yêu dấu của mình nửa người tựa vào bên cửa, mỉm cười nhìn mình, Draco càng thấy lòng thêm thư thái.

" Cha, sao lại đến đây?", bình thường giờ này hẳn là đang làm việc chứ?

"Lại đây." Lucius đi qua, tự mình giúp Draco thay quần áo, cậu im lặng nhìn cha buộc sai nút thắt , mặt không biết sao lại nóng rực.

Lucius nhìn thế nào cũng thấy đám nút thắt kia không vừa mắt, bèn ếm một bùa, mấy sợi dây tự mình buộc lấy hoàn chỉnh, hắn vừa lòng gật đầu,"Draco, đến phòng khách với ta, gặp người hầu mới của con."

Không phải "bạn", Lucius nhấn mạnh hai chữ "người hầu", hắn biết với trí tuệ của Draco nhất định hiểu được sự bất đồng. Bạn của Slytherin là do họ chậm rãi tìm kiếm, sau đó, cả đời giúp đỡ chia sẻ, không bao giờ phản bội. Đó là việc không phải một người cha ngây người ngồi cả ngày trong phòng làm việc là có thể tìm được, cũng không thể vì con quyết định. Bạn của con, thì phải do con tự quyết lấy, tựa như năm đó hắn lựa chọn Severus làm bạn...Lucius cúi đầu nhìn rồng nhỏ ngoan ngoãn theo sau mình, hắn luôn nghĩ mình sẽ bảo vệ bảo bối cả đời, thế nhưng, cũng nên để rồng nhỏ tự mình đối mặt với vài vấn đề, hắn không thể lúc nào cũng ở bên cạnh thằng bé được.

Draco run rẩy khóe miệng nhìn hai đứa mập đứng trước mặt mình, thật sự là... Rất có duyên phận nha, hai đứa ham ăn này không phải ai khác – Goyle và Crabbe. Cũng được Lucius nghĩ, hai đứa nó sẽ không đối với Draco có suy nghĩ quá phận, , cũng không có dã tâm gì, rất tốt rất tốt. Draco không nói nhìn ông bố ngốc đang rất hài lòng, chắc là cha nghĩ, nhiêu đây chắc đủ điều kiện làm người hầu cho mình...Draco nhìn chug quanh phòng khách một vòng, nhướn mi, cha cả ngày trong một đống đứa nhỏ quý tộc tìm được...nhân tài?

Tuy rằng vui vẻ vì cha coi trọng mình như vậy, nhưng mà, Goyle với Crabbe... Nên nói không hổ là chỉ cha hiểu con sao, cho dù làm gì, quyết định gì, cha đều như vậy...Tuy rằng Goyle và Crabbe đúng là không tốt lắm, Draco thầm mắng, nhưng đúng là làm người hầu lại rất được, một người hầu so với mình còn thông minh hơn, a, cái đó mới nguy hiểm.

Draco từ tận đáy lòng thừa nhận cha mình lợi hại, đi lên trước, bắt đầu "thu nạp" hai thằng nhóc ham ăn. Hiện tại, mọi thứ đều đạt được, cậu chỉ cần bảo vệ cha là tốt rồi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com