Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 13

Đêm đó Doanh làm xong tắm sơ lại rồi ôm Liên đi đến sáng khi nhìn vào đùi mình vẫn thấy mảnh đỏ vẫn còn! Có vẻ bị trầy da luôn rồi nó đỏ mặt khép chân lại, hôm nay về nhà nên Doanh dậy sớm người hầu đã chuẩn bị thức ăn và vali hành lý nhìn hộp nhẫn trong ngăn tủ hắn mỉm cười.

:" Liên nhắm mắt lại" Hắn cười giấu hộp nhẫn sau lưng.

Tuy không hiểu lắm nó vẫn nghe theo Doanh cầm tay nó đeo chiếc nhẫn vào, chiếc nhẫn tuy đơn điệu đeo lên bàn y nó thì đẹp khó tả. Liên mở mắt thấy ngón tay áp út có chiếc nhẫn thích sờ nó hoài nhân lúc Doanh đeo nốt cái lắc chân cho nó, thay đồ xong xuôi cả hai xuống ăn sáng rồi ra xe về Liên nó mua nhiều quà cho bà Sáu và anh Vũ lắm lúc đi chơi nó đi ngang tiệm bán khăn ghé vô lựa rất lâu mới kiếm được cái như ý cho bà.

Tài xế đang lái đột nhiên dừng lại Doanh nhíu mày:" Chuyện gì"

:" Cậu ba bên ngoài có một đoàn quan tây kiểm xe" Tài xế dè dặt nói.

Hắn kêu hạ cửa xem mây tên tây đi lên không chào hỏi gì ra lệnh khám xe! Doanh cười nhạt lấy tấm thẻ trong ví đưa ra đám đó lập tức nhìn nhau, thông dịch viên lúc này mới tới rối rít.

:" Dạ dạ quan tổng tra đó là nhóm người mới không biết là quan tổng tra! Quan thứ lỗi dạ mời quan" Người này là người Việt bộ dáng lấy lòng này làm ai cũng bật cười.

Doanh phất tay tài xế lái tiếp gã cũng thở ra hơi:" Cũng may chưa xét kịp, cậu ba lần sau phải giấu kĩ hơn"

:" Ukm, về gọi cho thằng Lân lần sau đi đường khác cậu đưa mợ đi chơi mà phải làm giúp bọn bây miết" Doanh bực mình.

Đời thuở ai đi chơi lại bị kiểm tra xe miết không phải hắn quen biết rộng thì mệt chuyến này, Liên thì đã ngủ quên trời mây được Doanh ôm trong lòng dù sao đêm qua hắn cũng hành nó ngủ nhiều chút cũng tốt mau béo lên ôm cho đã. Cũng lúc này nhà hội đồng Kim Linh nhìn đám người ở xây thêm phòng trang hoàng nhà cửa để qua tháng Khanh đứa Vũ làm vợ hai mà tức đỏ mắt, ả sống chết gửi thư cho cha mẹ ả cũng là một nhà giàu khá có tiếng trong vùng bá hộ Nguyễn! Nguyễn Hùng nghe tin con gái cưng bị ăn hiếp bỏ chạy đến nhà hội đồng.

Kim Linh khóc nức nở ông ta càng tức điên nhưng làm gì được? Khanh lạnh nhạt ôm Vũ đã ngất trong lòng mở rèm nói chuyện còn lười:" Nếu tôi nhớ không lầm Kim Linh gả cho nhà tôi rồi mà nhỉ? Sao chuyện gì cũng về báo cáo với bên nhà thế"

Nguyễn Hùng cầm cây gậy gõ xuống sàn mấy cái:" Con gái tao bị mày làm nhục nó gả cho mày thì mày cũng nên biết thân biết phận! Đã bỏ nó chăn đơn gối chiếc giờ còn tính cưới thằng ở dợ làm xấu mặt nó à"

Nực cười! Khanh đắp mềm che cơ thể Vũ lại đi ra khỏi giường:" Vậy bây giờ cho điều tra lại chuyện năm đó xem sao? Ai hại ai là rõ đấy mà với con gái bá hộ gả vào nhà hội đồng thì danh giá lắm sao, không theo lý lẽ luân thường theo luật xưa hay nay tôi chưa bỏ đã là may còn dám chất vấn tôi cưới vợ à?"

Từ xưa đàn bà lấy chồng phải theo chồng toàn tâm toàn ý cho nhà chồng Kim Linh hết lần này đến lần khác lấy đồ bên đây đem bên kia đã còn nữ hạnh gì! Ả lấy luật xưa thì ả thua luật bây giờ cũng thua nốt, năm đó bỏ thuốc y ngu ngốc giải quyết không sạch bị y nắm thót dám làm lớn y chơi đến cùng và nhà ả chỉ là một nhà bá hộ cha ả gặp Khanh không bị anh bắt cùi đầu chào một tiếng cậu cả đã hay lắm rồi. Không nói lại y Nguyễn Hùng đòi bảo cậu Kim Linh đến xử Khanh bật cười bảo ông ta làm được cứ làm không sợ hắn báo quân giải phóng ông ta làm việc cho lũ tây thì cứ báo.

:" Mày... mày dám giao du đám phản động đó!" Nguyễn Hùng trợn mắt chỉ vào y.

Y gạt tay lão ra:" Ông nên nhớ đây là đất Việt không phải đất tây, tôn sùng lũ cướp nước đi gọi người dân nước mình là phản động ông bá hộ đây cũng quá giỏi rồi! Ông Robin sẽ hài lòng lắm đó ha ha"

Huỳnh Khanh bây giờ không phải là Huỳnh Khanh của mấy năm trước! Cái tên ngu ngốc đó chết rồi nay chỉ còn một Huỳnh Khanh tâm trí chỉ biết đến người thương, đây giờ cách mạng đã đến phút cuối có lật bài ngửa cũng chả sao đám quan tây đó cũng không dám bắt y. Không thể cứng với y Nguyễn Hùng tạm nhịn.

:" Chuyện mày cưới vợ hai tao không nói nữa, hôm nay đến đây chủ yếu là chuyện làm ăn" Cứ tạm tha cho thằng ở đó sau có cơ hội giết nó sau trước hết lo việc làm ăn cái đã.

Nhà họ Huỳnh trâm anh thế phiệt từ xưa dòng giỏi cao quý đã chiếm toàn bộ ngành vải lụa và nhiều ngành nhỏ khác trong đó có đất đai và nông sản! Đúng lúc ông ta nghe được một tin Khanh giao dịch được miếng đất tốt nên muốn y giao lại.

:" Dù sao cũng người một nhà mảng đất đó chia lại cho tao cũng tốt lợi nhuận chia ra, mày không thiệt gì cả" Nguyễn Hùng vuốt râu.

Mấy câu đó nào lọt vào tai Khanh y phủ tay:" Đất đó do bên trên làm chủ tôi cũng chỉ là chủ mặt ngoài nếu ông muốn cứ làm đơn xin, trên cho tôi đưa dễ ấy mà"

Đùa chứ dễ ông ta đâu phải nhịn nhục đến đây làm chi? Dính đến quân giải phóng có đánh chết ông ta cũng chẳng dám làm đơn, Khanh gọi người đuổi khách anh còn muốn thân mật với Vũ! Hai cha con đó bị kéo đi Kim Linh tức không gì tả được ả là mợ cả đó lại thua một thằng ở đợ.

:" Cha! Con không chịu được cục tức này" Ả đậm chân.

Không chịu được thì làm gì được Nguyễn Hùng tát ả một cái rõ ro:" Thứ vô dụng nuôi mày tốn cơm, cái bụng không biết đẻ mày mà có một đứa con tao nào phải đi xin xỏ thằng nhãi đó"

Ấm ức ả đánh lại lão:" Ông giỏi quá ha có dọn dẹp vụ bỏ thuốc cũng không xong, thằng Khanh có chịu ngủ với tôi nữa đâu lấy đâu ra bầu đây, phải nó ngủ mà không có tôi còn kiếm thằng khác!! Uh"

:" Mày muốn chết hả thứ con gái ngu ngốc, giống con gái mẹ mày nứng trai là giỏi" Ông ta bỏ đi tránh đứa con gái ngu này nói câu gì lung tung.

Trong phòng Khanh y mở mềm ra cả người Vũ toàn vết tím đỏ chứng minh đêm mặn nồng đêm qua đến giờ! Y nhìn bộ phận bên dưới liếm môi trèo vào giữ banh chân anh ra, anh đã mệt đến không biết trời trăn gì trên người mặc mỗi cái yếm xanh nhạt. Ngón tay dài xoa nắn môi âm đâm nhẹ vào nước như vỡ dê trào ra Khanh cúi xuống liếm sạch, Vũ cả người giật nảy tỉnh lại.

:" Đừng!! Anh.. bẩn đừng liếm" Dùng ay đẩy đầu y ra nhưng cả đêm qua đến giờ anh không khác cọng bún sao đẩy nổi.

Khanh nắm bàn tay kia lại tay còn lại vạch mi thịt chen lưỡi vào Vũ mất hết sức nằm mà rên rĩ chẳng thể phản kháng, rèm giường cũng không thả xuống ai mà đẩy cửa vào không sốc chết mới lạ! Đời thuở thanh thiên bạch nhật cậu cả nhà hội đồng nổi tiếng thư sinh nho nhã lịch thiệp gần xa bây giờ lại đè chặt vợ hai chưa cưới ra vùi đầu vào háng mà liếm nhưng thằng phê hàng trắng! Vũ bịt miệng mình lại cắn chặt tay không phát ra tiếng Khanh thấy vậy không vui chút nào chơi xấu cắn nhẹ vào âm đế Vũ giật rồi lên đỉnh nằm thở dốc, biết chơi quá tay Khanh hạ rèm để anh nghỉ ngơi chưa kịp đi Vũ nắm tay anh lại.

Nhìn cậu bạn y vẫn ngẩn cao đầu anh biết Khanh đang khó chịu chắc định ra ngoài tắm:" Để em..dùng miệng"

Anh khó khăn ngồi dậy Khanh không muốn ép anh nhưng thái độ kiên quyết đó y đành sướng trong khó chịu vậy, cái môi xinh đẹp hé mở liếm quanh cậu bạn y nhẹ nhàn nuốt vào động tác anh làm rất nhẹ một phần do sức anh cạn phần còn lại là do sợ không cẩn thận y đau! Khanh ngồi ngửa đầu hít thở Vũ quá mê người anh quá dịu dàng có lẽ nhưng năm này anh một mực xa cách rất lâu rồi y mới được anh dịu dàng vậy.

:" Ah! Vũ nhả ra đừng nuốt" Y bắn ra lập tức bắn anh nhả.

Thứ này nuốt không tốt Vũ nhả ra tay nhìn anh lúc này như hồ ly người ta hay nói.









Thịt cậu ba chờ lâu mik ăn đỡ thịt cậu cả :)) nói này ko bik do tui dằm khăm hay trình viết h non tay chứ tui ko thích viết lần đầu của công thụ🥺 ai đọc truyện tui ngoại trừ bộ Song Thụ Thượng Công ( Nó thì đi ngoài giới hạn rầu )  thì mấy bộ kia không thịt nhau trc thì lần đầu tui cũng viết đơn giản cho xog có khi kéo màng ngang bỏ, nhưng đã qua lần đầu thì nó lại khác 🤭 viết h lần đầu dài dòng còn hạn chế đủ thứ =_= làm mạnh thì có khác nào bạo hành ko, làm nhẹ thì.... thà nghỉ viết cho rầu vs đứa nhai thể loại mạnh thì có lỗi lương tâm.

Lần đầu thì kiểu ngại ngùng đủ thứ chuyện đặc biệt! Ko bung lụa đã tay cái gì cũng phải vừa nói chung một là bỏ qua hai viết qua loa cho rồi :)) mấy bà thông kẻm đừng hỏi sao mãi không thấy cậu ba thịt vợ thì nào tui trao đồi thêm trình thì có

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com