NT1
Đổng Miên Ninh cùng gia đình qua nước ngoài sinh sống. Tại nơi đây, em đã vào được một ngôi trường vô cùng danh giá nhờ thành tích học tập của mình.
Trong lớp, các bạn yêu quý em lắm, ngoại trừ một người.
Em cũng chẳng biết tên bạn học đó, mặc dù cả hai đã học chung với nhau xuyên suốt một học kì rồi. Bởi thầy cô thì chẳng ai gọi bạn học đó lên bảng, nên em cũng chẳng biết được, chỉ biết rằng mọi người gọi bạn học đó là " Lôi thiếu gia".
Đôi lúc cũng nghe thấy có người nói là cậu ấm chó điên họ Lôi.
Miên Ninh không phải người hay này kia lắm đâu, nhưng nghe những lời đồn đại cùng thái độ và khuôn mặt, cơ thể của Lôi Từ Vũ thì em cũng chẳng dám lại gần.
Tốt nhất là nên tránh càng xa càng tốt. Lớ ngớ mà bị bàn tay kia đấm cho cái khéo thịt nát xương tan, cha mẹ không nhận ra mất.
Gia đình em cũng gọi là khá giả đi, nhưng em cũng muốn phụ giúp cha mẹ một chút ít. Nhân kì nghỉ hè, em đã đi tìm việc nằm trong khả năng của mình.
Rảo bước trên con đường rơi đầy tuyết, em vừa đi vừa lướt điện thoại. Bỗng chốc đọc được một bài tuyển gia dự dạy kèm, là một gia đình cực kỳ giàu có thuê, giá tiền một buổi cũng không hề rẻ gì đâu, có khi chỉ cần một buổi dạy thôi em cũng đủ tiền ăn cả tháng rồi.
Miên Ninh nhanh chóng nhắn tin hỏi xin việc. Vừa hay người em cần dạy lại bằng tuổi, không phải sẽ dễ dàng hơn sao, ông trời độ em quá trời nè.
Đổng Miên Ninh đờ cả ra khi nhìn người đang ngồi đối diện mình trong căn biệt thự xa hoa.
Là Lôi Từ Vũ- cậu ấm chó điên họ Lôi trong lời đồn.
Em nuốt nước miếng vô vòm họng khô khan, dẫu đang nghe quản gia nói nhưng tai em chẳng lọt nổi một chứ vô đầu, ánh mắt liên tục đảo qua lại đầy lo lắng.
-" Cháu hiểu chưa?"
Câu nói của quản gia đã đánh thức cái suy tư lơ đễnh của em, Miên Ninh ú ớ gật đầu, dẫu chẳng biết nãy giờ bà quản gia nói gì.
-" Vậy cháu có thể làm việc được rồi. Nhớ lưu ý mấy điều ta dặn vừa rồi nhé"
Hả? Điều gì? Dặn gì cơ? Em đã nghe được gì đâu? Giờ mà hỏi lại liệu có bị đuổi việc luôn không?
-" Dạ vâng..vậy cháu xin phép về trước ạ. Buổi sau-"
-" Học bây giờ đi."
Miên Ninh tính để buổi sau học bởi em muốn chuẩn bị sẵn tinh thần trước, nhưng chưa kịp nói hết thì Lôi Từ Vũ đã chen ngang, giọng điệu đầy ma mị.
Ý gì đây?
Quản gia thấy vậy cũng bảo em ở lại dạy luôn. Miên Ninh không muốn nhưng biết sao bây giờ.... Khó nói...
Đầu thì nghĩ sẽ từ chối, nhưng rồi Miên Ninh lại thẫn thờ ngồi trên ghế ngay cạnh Lôi Từ Vũ.
Miên Ninh ráng động viên bản thân, dù điên cỡ nào cũng là con người mà, thôi tạm gác lại mấy cái tin đồn kia đi, em phải lo cho công việc mình trước đã.
Công việc đầu tiên trong đời không thể để làm hai ba hôm đã bị đuổi được.
Lôi Từ Vũ chống cằm nhìn em, thấy mèo con cứ mải mê suy nghĩ gì đó mà trong tâm gã muốn trêu chọc thêm.
Gã đã để ý em từ đầu năm rồi, mấy lần tính bắt chuyện nhưng vẫn chưa tiếp cận được.
Hôm nọ vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa em và bạn, thấy bảo em tính đi dạy kèm nên gã mới đăng bài tuyển người, chứ cỡ như gã học hành làm mẹ gì? Kiến thức gã nắm vững chắc trong tay luôn rồi.
Sẽ chẳng ai biết rằng bài viết gã đăng đã có rất nhiều người vô xin vì giá cả cao ngút trời, nhưng đều bị từ chối khiến họ ngỡ ngàng. Không phải tìm gia sư à? Sao từ chối trời?
Thì tại người muốn tuyển chưa xuất hiện thôi!
-" Cậu... Không tính dạy hả? Ngồi thẫn thờ ra nghĩ cái gì đấy?"
Lôi Từ Vũ lên tiếng phá tan đi bầu không khí ảm đạm này. Miên Ninh quay sang nhìn gã có chút bối rối.
-" T...Tôi chưa chuẩn bị gì cả. Tôi không nghĩ hôm nay sẽ dạy luôn..."
Lôi Từ Vũ vươn tay lấy đại một chiếc laptop trong đống laptop ở trong kệ tủ đưa em.
-" Vậy giờ chuẩn bị đi, tôi đi ngủ. Nào xong thì gọi."
Lôi Từ Vũ nói xong cũng rời ghế leo lên chiếc giường ngủ gần đó, để lại Miên Ninh một cục ngơ ngác trên đầu. Nhưng rồi em cũng mở laptop ra làm việc. Chà, laptop đời mới nhất dùng đã gì đâu nhỉ!
Trong lúc em mải mê soạn bài. Lôi Từ Vũ nằm trên giường, ánh mắt chăm chăm nhìn em không rời.
Bé con chăm chú vào màn hình laptop, không hề biết rằng, từ phía sau em, Lôi Từ Vũ đang nằm thủ dâm.
Lôi Từ Vũ lấy chăn che đi, ánh mắt gã dán chặt vào em, phía dưới bàn tay to lớn không ngừng tuốt lộng cự vật đã cương cứng từ lâu.
Nhìn khuôn mặt ngay thơ xinh xắn với nước da trắng ngần mịn màng kia khiến gã nâng nâng. Nhìn bờ mông căng tròn trịa qua lớp quần bó kia khiến cặc bự nứng muốn bể.
Thật muốn ra xé toạc chiếc quần kia để đút cặc dập vào, địt bé con đến liệt mới thôi.
Bản thân Lôi Từ Vũ đã nứng ngay khi ngồi cạnh em rồi, nhân cơ hội này, thôi thì vừa ngắm em vừa tuốt cặc vậy đi.
Đang trong giây phút cao trào, bỗng dưng em xoay qua nhìn gã nói.
-" Tôi soạn xong rồi, cậu xuống học đi."
Lôi Từ Vũ giật bắn, cặc bự phía dưới cũng xuất tinh một cách bất chợt khiến Lôi Từ Vũ vừa run vừa thấy xấu hổ.
Khuôn mặt gã bỗng ửng hồng, bàn tay phía dưới cũng vội rút ra. Lôi Từ Vũ hơi thụp người xuống, lấy chăn che đi nửa khuôn mặt, nói vọng ra.
-" T...tôi thấy hơi mệt. Cậu về đi, mai rồi học."
Đổng Miên Ninh ngơ ngác.
Thế sao nãy không cho người ta về đi trời?
-" Cậu ốm hả?"
Thấy gã có vẻ khác lạ, là một người siêu siêu tốt bụng nên em cũng vứt đi cái sợ mà quay sang hỏi han. Thấy em đang tiến tới phía mình, Lôi Từ Vũ lắp bắp nói.
-" Không sao...v...về đi. Cầm luôn laptop về mà dùng..mai rồi dạy sau."
Đổng Miên Ninh tuy khó hiểu, nhưng rồi em cũng xách túi đựng laptop rồi rời đi. Lúc về còn không quên chào tạm biệt con người đang ngượng ngùng kia.
Chết tiệt, ẻm tự dưng quay cái giật mình phun ra luôn, xấu hổ muốn chết.
Lôi Từ Vũ khi đã chắc rằng đối phương đã về, gã mới vén chăn ra.
Cặc bự vẫn còn cương cứng, nằm sừng sững trên cơ bụng săn chắc. Chiếc quần kéo đến ngang đầu gối cũng ướt nhẹp. Nói chung là phía dưới háng gã giờ đây chèm nhẹp nước và tinh dịch, ấy thế mà cặc bự vẫn chưa chịu xìu xuống.
Híc.... Ngại quá. Nhưng cũng thật kích thích, thật nứng.
__________
Up tạm p1 trước ha.
Chắc NT sẽ có 3-4 phần gì đó.
Vì khá flop nên tui chưa up truyện chính, up tạm NT he
180vote+30cmt up chương
01.04.2025
❦✐
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com