2
Bất Dạ Thiên giam cầm.
Thời gian tuyến trước Chapter 1
Từ khóa: Khẩu giao / Vòng cổ / Xuân dược / Nhập vai / Đạo cụ (bút lông) sáp nhập / Dirty talk
-
Lại một chiếc thủy thừa men gốm lò Quân ở Tây các Viêm Dương điện bị đập vỡ.
Đám thị nữ quét dọn cúi đầu khép nép lui ra khỏi điện, không khỏi thầm thở dài.
Hôm qua mới vỡ một bình hoa pháp lam thắt đóa sen, hôm kia lại lật tung cả đỉnh Bàn Khuê ở chính điện.
Tông chủ rốt cuộc là đang nuôi loại trân cầm dị thú gì mà lại cứ thích đối đầu với những món đồ quý giá như thế?
Vị cận thị lâu năm khép cửa điện lại, xoay người ra hiệu im lặng.
Chuyện không nên nói, tuyệt đối không được nói.
Trong điện thoang thoảng hương Thụy Long Não, trên tấm thảm nhung Vạn Sơn Cảnh là một mỹ nhân đang quỳ khỏa thân. Vóc dáng hắn nằm giữa ranh giới của thiếu niên và thanh niên, mái tóc đen tuyền xõa xuống trên làn da trắng lạnh, nửa che nửa lộ. Hai tay bị trói quặt, gương mặt khuất sau làn tóc, đang vùi đầu giữa háng Ôn Nhược Hàn để hầu hạ bằng miệng.
Trên cổ mỹ nhân đeo một vòng cổ bằng da rộng chừng hai đốt ngón tay, sợi xích kim loại nối từ đó chạy dọc theo sống lưng, xõa xuống rồi xích chặt vào chân bàn gỗ sưa. Sợi xích có vài đoạn bị kẹt vào khe mông, được hai cánh mông vẫn còn vương dấu roi mây ngoan ngoãn kẹp lấy.
"Ngậm sâu thêm chút nữa, thả lỏng ra… Đúng rồi, dùng lưỡi liếm đi. Đeo ba gông miệng lâu như vậy rồi mà vẫn vụng về như kẻ mới tập sự." Ôn Nhược Hàn vuốt ve xương chân mày của mỹ nhân, vỗ nhẹ vào má trái hắn. "Cất cái răng của ngươi đi."
Nhắc tới cái khẩu gia đó, Giang Trừng lại thấy căm phẫn. Ôn Nhược Hàn đã hạ lệnh làm phần nhét vào miệng có hình dáng giống hệt dương vật, kích cỡ cũng chẳng khác gì vật thật. Ngậm nhiều đến mức có đôi khi hắn cũng mơ hồ lầm tưởng mình đang thực sự khẩu giao cho người đàn ông này.
"Ưm… ức… hự…"
Nhưng giờ đây rơi vào cảnh ngộ này, cũng chẳng khác là bao.
Vật kia của Ôn Nhược Hàn vừa thô vừa dài, còn hơn cả gông miệng, Giang Trừng mỏi nhừ cả miệng cũng chỉ nuốt được hơn nửa. Trong mũi toàn là mùi tanh nồng đặc trưng của hạ thân đàn ông, cảm giác buồn nôn khi quy đầu chạm vào cổ họng khiến hắn muốn nôn mửa, không kìm được mà giãy giụa lùi lại, nhưng bị Ôn Nhược Hàn ấn đầu bắt đầu thúc mạnh.
Đôi môi nhợt nhạt trong những cú ma sát thô lỗ dần nhuộm sắc đỏ hồng, phủ lên một lớp nước bóng loáng. Giang Trừng bị ép phải lên xuống nuốt lấy nam căn chằng chịt gân xanh, trong đầu bất giác nhớ lại cảnh tượng hôm kia bị thứ dơ bẩn này thao đến mức chân tay bủn rủn, hậu huyệt như có cảm giác mà co rút lại. Khi kịp phản ứng, hắn liền thấy thẹn quá hóa giận, dứt khoát nhắm nghiền mắt hạnh.
Đột nhiên da đầu đau nhói, Ôn Nhược Hàn túm tóc hắn rút ra một nửa. "Mở mắt ra."
"Nhìn cho kỹ, xem bổn tọa thao cái miệng nhỏ phía trên này của ngươi thế nào."
Mỹ nhân run lên vì kinh hoàng, vành tai đỏ bừng. Khốn nỗi cái lưỡi sắc sảo vốn đầy nọc độc của y giờ bị chặn cứng trong khoang miệng, chỉ có thể dùng để mơn trớn dương vật đàn ông. Cơn giận xông lên não, hắn hận không thể nghiến răng một phát chặt đứt cái gốc rễ nghiệt ngã của Ôn Nhược Hàn cho xong.
"Ưm… ức…"
Ôn Nhược Hàn nhướn mày, rút vật kia ra khỏi miệng hắn, tì quy đầu vào môi dưới thiếu niên. "'Cút'? Hay là 'câm miệng'?"”
Giang Trừng thở dốc ngước mắt. "… Lão súc sinh.''
Về kỹ thuật khẩu giao, Giang Trừng vẫn còn rất non nớt. Cổ họng hắn nhạy cảm không thể ngậm quá sâu, lưỡi cũng không chịu dốc sức hầu hạ, thế nhưng chỉ riêng việc nhìn gương mặt kiêu ngạo xinh đẹp này phục tùng dưới háng mình cũng đủ để khiến người ta hưng phấn vô ngần, chưa nói đến việc chỉ cần thúc nhẹ một cái là đuôi mắt hắn lại vương những giọt nước long lanh.
Dịch mới men theo khóe miệng không thể khép lại mà chảy xuống cằm, kéo thành những sợi chỉ bạc. Vật kia vốn đã lớn, trong khoang miệng nóng ẩm lại càng trướng to hơn, đâm liên hồi vào cuống lưỡi. Ôn Nhược Hàn luồn ngón tay vào chân tóc Giang Trừng, ấn hắn sát vào mình, thúc hông từng nhịp một, từ chậm đến nhanh, coi cái miệng của hắb như tiểu huyệt phía sau mà hung hăng thao làm. Tiếng nước ái muội vang lên "chùn chụt" khiến người nghe phải đỏ mặt tía tai.
Đôi mắt hạnh của Giang Trừng phủ một tầng sương nước mờ ảo, trên mặt là sự đan xen giữa nhục nhã và dục vọng. Những lời chửi bới không thể thốt ra bị thao thành những tiếng nức nở u sầu, mỗi tiếng đều như gẩy vào dây đàn lòng, đầy phong tình vạn chủng, tựa như con diễm quỷ trong rừng sâu chuyên hút tinh khí, chẳng may bị người ta bắt được rồi mang ra thưởng ngoạn.
Thế nhưng đôi tay bị trói chặt của hắn lại nắm thành quyền, tấm lưng trần phơi ra trước mắt người khác căng thành một đường thẳng tắp. Rõ ràng là tư thế khiêm nhường đến thế, nhưng lại mâu thuẫn và cố chấp gào thét rằng hắn sẽ vĩnh viễn không chịu thần phục.
Thú vị thật.
Khi Giang Trừng bị nhấc bổng khỏi mặt đất, đôi mắt hắn đã mất đi tiêu cự, dáng vẻ mơ màng giống hệt như một chú mèo chưa tỉnh ngủ. Ôn Nhược Hàn bóp cằm, để hắn cưỡi lên người mình, giữ chặt eo Giang Trừng rồi từ dưới đâm ngược lên vào trong.
Đôi môi mỏng của thiếu niên vừa được tự do chưa kịp khép lại đã lập tức bị kích thích từ cú đâm lút gốc ép ra một tiếng rên rỉ cao vút. Thân hình run lên, đổ gục về phía trước, đôi tay bị trói trước ngực áp lên cơ bụng của Ôn Nhược Hàn qua lớp vải áo. Trong đôi mắt ngây dại mịt mờ chợt lóe lên tia nhìn sắc lẹm như bị sét đánh trúng, Giang Trừng thở dốc dồn dập, răng trên nghiến chặt vào môi dưới đến bật máu, dùng vị tanh nồng để đổi lấy chút tỉnh táo ngắn ngủi.
Ôn Nhược Hàn luôn thích nhìn hắn phản kháng trong tuyệt vọng. Gã đưa tay xuống xoa nắn cửa huyệt đang bị dương vật nong rộng không còn một khe hở. Giang Trừng hừ nhẹ một tiếng, cơ đùi trong không tự chủ được mà căng cứng, mật huyệt mấp máy kẹp chặt lấy vật khổng lồ mà hút lấy hút để, tình tứ tiết ra dâm dịch.
"Thứ nhét trong đó đã tan chưa?" Tay Ôn Nhược Hàn lướt qua hội âm, túi tinh, giúp hắn tuốt lơn vài cái, sau đó đem toàn bộ dịch nhờn dính đầy tay bôi đều lên môi Giang Trừng. Dương vật bị thiếu niên kẹp mạnh một cái, người đàn ông lập tức giáng một bạt tai xuống cánh mông. "Kẹp cái gì mà kẹp!"
Gã đánh rất có kỹ thuật, không quá nặng nhưng tiếng vang rất lớn, và sẽ để lại dấu tay cực kỳ rõ rệt, một thủ pháp thường dùng trong điều giáo.
Giang Trừng chỉ cảm thấy máu toàn thân xông thẳng lên đỉnh đầu. Thịt mông mới bị roi mây quất cách đây hai ngày, giờ lại bồi thêm vết thương mới, cảm giác nhục nhã hòa cùng đau đớn và tê dại bò dọc theo sống lưng. Sáng nay Ôn Nhược Hàn đã nhét một viên "Hợp Hoan Tình" vào hậu huyệt hắn, dược tính không liệt nhưng lại bền bỉ thấm sâu, vô cùng dày vò, bị đánh một phát trái lại càng co thắt hăng hơn.
Người đàn ông cau mày "chậc" một tiếng, lại vung tay giáng thêm vài cái "bốp bốp". Cặp mông trắng nõn căng tròn của thiếu niên phút chốc sưng đỏ như trái chín mọng, vết roi và dấu bàn tay đan xen, diễm lệ đến cực điểm. Giang Trừng vặn mình né tránh hai lần, nhưng trong tình trạng eo bị giữ chặt, hành động đó trái lại càng giống như hắn đang chủ động lắc mông dâng đến lòng bàn tay hắn. Hai má hắn nóng bừng, nghiến răng ken két.
“Đau không?” Ôn Nhược Hàn nhào nặn đỉnh mông, hỏi bằng giọng điệu có vẻ ôn hòa.
… Không.
Điều đáng sợ nhất không phải là đau.
Giang Trừng quay đầu đi không nói lời nào, mặc cho người đàn ông nhấc hông mình lên, tầm mắt dừng lại nơi lỗ huyệt đang nhả ra một nửa dương vật. Quả nhiên---
"Bị đánh mà cũng sướng đến thế này sao? Vật nhỏ?" giọng Ôn Nhược Hàn trầm đục, ánh mắt tối sầm, "Y bào của bổn tọa đều bị ngươi làm ướt cả rồi."
"Ngươi--- A!” Giang Trừng đột ngột quay đầu định chửi, nào ngờ Ôn Nhược Hàn bất ngờ dùng lực ấn hắn ngồi sụp xuống. Dương vật thẳng tiến không lùi, đâm một hơi đến tận đáy, chạm trúng khối thịt mềm nhạy cảm nhất. Tiểu huyệt co giật bắn ra một luồng dâm dịch lớn, nhiệt tình quấn lấy kẻ xâm lược, lập tức đầu hàng vô điều kiện.
"Muốn không?" Ôn Nhược Hàn nhìn chằm chằm phản ứng của hắn, nở một nụ cười đầy ẩn ý. "Cầu xin ta thao ngươi đi."
"Hừ." Giang Trừng cắn môi ngăn tiếng rên rỉ, mỉa mai một cách mơ hồ. "Giữa thanh thiên bạch nhật mà cũng nằm mơ được, Ôn tông chủ đúng là thiên phú dị bẩm, thật thất kính."
Câu trả lời đúng như dự đoán, Ôn Nhược Hàn cũng không giận, chỉ giả vờ lộ ra vài phần tiếc nuối. "Đã vậy thì thôi."
Giang Trừng đang tự hỏi sao gã lại dễ dàng buông tha như thế, thì nghe người đàn ông đổi giọng. "Chúng ta chơi trò khác vậy."
Trong lòng hắn lập tức rung chuông cảnh báo.
Lần trước gã nói chơi trò khác, kết quả là quay đầu dùng roi hình. Chiếc roi mây chết tiệt đó đã qua xử lý đặc biệt, tay Ôn Nhược Hàn lại độc, Giang Trừng đã phải cắn răng chịu đựng hơn nửa đêm, tinh thần mấy lần cận kề bờ vực sụp đổ. Nếu không phải cuối cùng suýt chút nữa xảy ra án mạng, e là lão súc sinh này tuyệt đối không chịu dừng tay.
Ôn Nhược Hàn thấy đồng tử hắn co lại, sắc mặt cứng đờ, liền vỗ vỗ vào hông thiếu niên như an ủi. "Đừng sợ, hôm nay không dùng roi."
Sau đó, Giang Trừng trơ mắt nhìn người đàn ông vươn tay qua người mình, chọn lấy một cây bút lông trên bàn sách.
… Lẽ ra lúc nãy nên đập vỡ cả cái giá bút mới phải.
"Ư… Ôn Nhược Hàn ngươi dừng tay...."
Đôi tay bị dây thừng trói chặt tì lên mép bàn, người đàn ông vẫn giữ tư thế cắm vào trong mà xoay người hắn lại để hắn quỳ quay lưng về phía mình, rồi dùng lụa đỏ bịt mắt Giang Trừng. Sợi xích dài nối với vòng cổ kéo qua xương quai xanh và lồng ngực, mang lại cảm giác kim loại lạnh lẽo cho làn da nóng bỏng. Mái tóc dài của thiếu niên được hất ra phía trước, để lộ tấm lưng trắng trẻo --- Ôn Nhược Hàn cầm bút chấm vào dịch cơ thể nơi hai người giao hợp, đang treo cổ tay viết chữ lên đó.
"Vãn Ngâm đoán xem ta đang viết gì?" Lông sói có tính đàn hồi, lực bút mạnh mẽ, nhưng Ôn Nhược Hàn lại viết một cách vô cùng cầu kỳ, nét bút chậm rãi và ái muội. Khi kết thúc nét, gã xoay ngòi bút thành vòng tròn, đầu bút như mồi lửa lướt đi giữa bả vai và sống lưng, gợi lên từng đợt run rẩy.
Trong tình trạng không nhìn thấy gì, các giác quan khác trên cơ thể trở nên cực kỳ nhạy bén. Vật khổng lồ cắm trong cơ thể như một con mãnh thú đang chực chờ, huyết quản căng phồng, mỗi nhịp đập của mạch máu đều truyền đạt rõ rệt đến vách trong đang bao bọc lấy nó. Người đàn ông nói được làm được, quả nhiên cứ đứng yên đó không thúc đẩy, mật huyệt ngấm thuốc của thiếu niên mãi không được thỏa mãn, thèm thuồng đến mức chảy nước không thôi, nhưng cũng chỉ có thể vô vọng mà mút lấy dương vật, gãi ngứa qua giày vò để tìm chút khoái cảm.
Cây bút lông đang làm loạn trên lưng còn tồi tệ hơn. Mỗi lần khởi bút, mỗi nét chuyển gập, chỉ riêng việc kiềm chế để không hét lên đã khiến Giang Trừng tiêu hao hết sức lực. Cơ thể hắn run bần bật như cầy sấy, nhưng làn da lại khao khát sự chạm vào, thậm chí là vuốt ve của người đàn ông. Suy nghĩ của hắn gần như đình trệ, không thể tập trung tâm trí để phán đoán nét bút đi thế nào. Sự dịu dàng của đầu bút trên lưng trái lại còn khó nhịn hơn cả roi vọt, cứ như thể hắn đang trở thành một món đồ chơi không có chút tôn nghiêm nào, một món luyến sủng, một con thú cái chỉ biết giao hoan dưới háng giống đực, ngoài việc làm vui lòng chủ nuôi thì chẳng còn tác dụng gì khác.
Thấy không có hồi đáp, cán bút của Ôn Nhược Hàn xoay một vòng gõ vào ngọc trụ đang lặng lẽ dựng đứng của thiếu niên. "Không chuyên tâm."
"Ư…!" Giang Trừng suýt chút nữa không nhịn được mà kinh hãi thở dốc, tấm lụa bịt mắt thấm ra vài vệt màu sẫm.
"Để ta dạy lại ngươi một lần nữa vậy." Đầu bút lướt nhẹ qua hội âm và cửa huyệt, uống no dâm dịch rồi lấy xương cụt làm nghiên mực mà ấn nhẹ. Gã đang làm chuyện hạ lưu nhất thế gian, nhưng giọng điệu lại vô cùng nghiêm túc. "Lần này còn không học được, tiên sinh sẽ phạt đấy.''
Giang Trừng mồ hôi đầm đìa, cả người chìm trong dục vọng giãy giụa hấp hối. Ngón tay hắn bấu chặt vào mép bàn, nếu không phải bị Ôn Nhược Hàn cưỡng chế phong tỏa linh lực, e là đã bóp nát cả miếng gỗ trên bàn sách đó rồi.
Thiếu niên gắng gượng thu thúc tâm trí để phân biệt những nét phẩy, nét ngang, nét đứng viết trên người mình, nào ngờ dương vật chôn sâu trong cơ thể đột ngột nghiền nát tâm huyệt đâm mạnh một cái, thành công đánh gãy dòng suy nghĩ. "Haa~…! Không… chỗ đó…"
Hậu huyệt trướng đau như vỡ đê, khoái cảm bất thình lình leo lên đỉnh điểm, đại não Giang Trừng trống rỗng, mấy nét chữ vừa phác họa không biết đã bay đi đâu mất. Tiếng rên rỉ khổ sở kìm nén nãy giờ tuôn trào như thác đổ, cái miệng phía trên há ra vô thức, nhưng cái "miệng nhỏ" phía dưới lại cắn thật chặt, chỉ sợ nam căn rút ra ngoài.
"Vãn Ngâm." Giọng Ôn Nhược Hàn vang lên bên tai đúng lúc. "Tiên sinh vừa viết gì?"
"..." Giang Trừng mê màng nghiêng mặt, rõ ràng vẫn chưa thoát khỏi dư âm của cao trào.
"Vãn Ngâm?" Ôn Nhược Hàn giả vờ không hiểu, vật thô dài kia mài vào điểm nhạy cảm của hắn lại thúc thêm hai cái.
"Ưm… đừng… đừng thúc nữa… ta… không biết… không biết mà~…" Hậu huyệt vừa trải qua cao trào có độ nhạy cảm tăng gấp bội, chưa kể đến điểm dâm đãng nhất kia. Thịt mềm nhũn ra sắp không kẹp nổi dương vật, dâm dịch như xả lũ nương theo kẽ hở khi nam căn rút ra mà chảy xuống, ướt đẫm cả chân người phía sau. Một câu nói của Giang Trừng bị đứt quãng, âm cuối bị thao đến mức tan thành tiếng rên, gần như mang theo tiếng khóc.
"Không biết sao? Vậy thì khó giải quyết rồi." Một tay Ôn Nhược Hàn ôm eo hắn, một tay cầm bút từ từ vẽ lên sống mũi nhỏ nhắn và đôi môi mỏng dính máu. "Vãn Ngâm tự nói xem, nên phạt thế nào cho phải?"
"… Ưm… không…"
"Không phạt không được." Người đàn ông cười khẽ. "Gọi tiên sinh đi."
"Tiên…" Những giọt lệ sinh lý thấm ướt tấm lụa đỏ, thần trí Giang Trừng vẫn còn hỗn loạn, bất giác ngoan ngoãn mở miệng theo, phát ra nửa âm tiết mơ hồ.
"'Tiên sinh'." Ôn Nhược Hàn kiên nhẫn dẫn dắt.
Giang Trừng kiệt sức dựa vào lòng gã, đôi môi mấp máy không ra tiếng mấy lần, nửa ngày sau cuối cùng mới khàn giọng nói. "Tiên… sinh."
"Ngoan lắm." Cây bút lông sói vạch tới trước ngực, xoay quanh hai đóa hoa đào đỏ thắm. Đầu nhũ dưới sự trêu chọc của lớp lông tơ dần dần cương cứng. "Tại sao khi nghe giảng lại mất tập trung?"
"… Không… có…"
Ôn Nhược Hàn cúi đầu ngậm lấy hạt đậu đỏ bên phải, dùng môi răng liếm láp nhào nặn, đầu bút đè lên bụng dưới Giang Trừng. "Hửm?"
"Không có mà…"
"Nói dối." Hàm răng trên dưới nghiến mạnh một cái, thỏa mãn nghe thấy một tiếng rên rỉ đẫm tình xuân
Hậu huyệt vừa tiết ra một lần lại nhanh chóng ngứa ngáy không biết chán. Đến lúc này Giang Trừng mới nhận ra sự lợi hại của loại thuốc đó, dịch thể dính dấp do vách trong tiết ra giống như chất xúc tác càng làm tăng thêm hiệu quả kích dục, thiêu đốt hắn đến mức hôn trầm. Giang Trừng không nghe rõ đối phương hỏi gì, cũng không nhớ mình đã trả lời những gì hỗn loạn.
Ôn Nhược Hàn thúc đẩy nông sâu, đầu lưỡi vỗ về lướt qua hạt nhũ bị cắn sưng đỏ, để lại một nụ hôn lên vết răng sâu nhất. "Tiên sinh thao ngươi có sướng không? Vừa nãy tâm hồn treo ngược cành cây, có phải là dâm đãng đến mức không chịu nổi, cứ luôn mong nhớ vật dưới háng tiên sinh không?"
Giang Trừng nức nở ngước đầu lắc đầu phủ nhận. Những lời của Ôn Nhược Hàn lọt vào tai vụn vặt, tuy nghe không rõ nhưng lại khiến hắn cảm thấy nhục nhã theo bản năng.
"Không phải sao? Vậy tại sao lại kẹp chặt dương vật của tiên sinh không buông, còn chảy nhiều nước thế này?" Ôn Nhược Hàn không chút lưu luyến rút ra, để hắn ngồi cưỡng trên đùi mình. Dâm dịch tích tụ trong huyệt không còn vật chặn lại, lập tức như dòng suối nhỏ men theo háng chảy xuống, nhỏ xuống thảm tụ thành một vũng nước nhỏ. "E là mỗi khi nghe giảng chỉ mải nghĩ cách quyến rũ tiên sinh, một chữ cũng không lọt tai?"
"Muốn được tiên sinh cởi bỏ y phục ngay trong học thất, quỳ quay lưng về phía dưới đài trên bàn giảng bài, trước mặt đám môn sinh mà mở rộng chân ra, cầu xin tiên sinh dùng giới thước dạy bảo cái huyệt không biết liêm sỉ này, tốt nhất là thao vào đến khi nó không chảy ra nước được nữa mới thôi, rồi bắn đầy vào bụng ngươi, có phải không?" Dứt lời, người đàn ông xoay cổ tay nhét cây bút lông vào cúc huyệt của Giang Trừng. Cán bút lông tuy quá nhỏ so với nam căn, nhưng đủ dài để đâm vào tận đáy. Một đoạn cán bút và lông bút lộ ra ngoài khẽ rung lên sau khi người đàn ông buông tay, trông cực kỳ dâm mỹ.
"Hức ah… đừng! Thứ gì… thứ gì vậy…” Cảm giác không nhìn thấy làm tăng thêm nỗi sợ hãi, Giang Trừng rùng mình, căng bụng định trốn thoát nhưng hai tay vươn xuống háng đã bị Ôn Nhược Hàn dễ dàng chế ngự.
"Thật là một môn sinh dâm loạn mà…" Ôn Nhược Hàn ra vẻ cảm thán, ác ý bóp méo ý định của y. "Nôn nóng đến thế sao?" Hắn co gối hích vào khoeo chân thiếu niên. "Kẹp cho chặt vào, đừng để rơi ra đấy."
"Ưm…"
Cơ thể đột nhiên hẫng hụt, Ôn Nhược Hàn bế thốc hắn lên đặt nằm ngang trên bàn gỗ sưa, hai chân mở rộng đối diện với mình. Cảnh tượng dâm mỹ nơi đáy chậu hiện ra mồn một, người đàn ông nắm lấy đầu bút đè lên vách trong, nong mật huyệt ra một kẽ hở, nhìn những dòng dịch tràn ra phủ đầy cán bút.
"Đám môn sinh khác đều đang nhìn ngươi đấy." Giọng nói của Ôn Nhược Hàn như âm hồn bất tán lảng vảng bên tai. "Tiên sinh không cho ngươi ăn no có đúng không? Vật nhỏ, kẹp lấy tinh dịch của đàn ông mà đi quyến rũ đồng môn."
"Không… đừng nói nữa…" Thị giác bị tước đoạt, trong não không kìm được mà hiện ra cảnh tượng như lời hắn nói. Thiếu niên mặt đỏ như gấm, cùng màu với tấm lụa bịt mắt, đỏ lan tận sau tai và cổ. Hắn loạn xạ đá chân lùi về phía sau, một chân bị Ôn Nhược Hàn tóm lấy, nhấc cao gác lên vai gã.
Đôi tay bị trói bị kéo xuống hậu huyệt ép phải nắm lấy cán bút, bàn tay rộng dày của Ôn Nhược Hàn phủ lên trên, dẫn dắt tay hắn cầm thúc đẩy cây bút.
"Ư…aaa —!!" Tiếng nước chùn chụt hòa lẫn trong tiếng thở dốc thô bạo. Ôn Nhược Hàn áp sát người tới, thì thầm vào tai Giang Trừng. "Tự mình thao mình đến bắn có được không?"
Lời này khác nào một tiếng sét đánh ngang tai, Giang Trừng hoảng hốt muốn rút tay ra, trái lại bị Ôn Nhược Hàn khóa chặt, tăng thêm lực thúc đẩy. "Không… không muốn! Aaa buông tay ra!! Ha… ư…!"
Phần lồi ở cuối cán bút và sợi dây treo cứ mỗi lần lại đâm trúng điểm nhạy cảm, gợi lên cảm giác tê dại như dòng điện chạy khắp toàn thân. Giang Trừng mất hồn há hốc miệng, nước bọt men theo khóe miệng chảy xuống làm môi cằm một mảng bóng loáng ướt át. Cúc huyệt giống như một cái bao bút vừa khít bọc lấy cán bút, so với sự không thỏa mãn vì cán bút không đủ to, sự nhục nhã khi bị một vật chết chơi đùa đến mức này càng khiến y thấy khó xử.
"Ưm… không muốn…"
"Sâu quá… ha…"
Tấm lụa đỏ đã bị nước mắt và mồ hôi thấm ướt sũng, hắn như một con thú nhỏ bị chơi hỏng nằm liệt trên bàn bất lực nức nở. Có lẽ sự yếu đuối ngàn năm có một này đã thỏa mãn cực độ ham muốn chinh phục của người đàn ông, Ôn Nhược Hàn đại phát từ bi chậm lại động tác. "Vãn Ngâm không thích sao?
"Không thí… ư…"
Ôn Nhược Hàn đưa tay cởi tấm lụa đỏ cho hắn. Đôi mắt hạnh sắc sảo thường ngày chỉ biết trừng người giờ đây chứa đầy nước mắt, ánh mắt trống rỗng, hốc mắt ửng đỏ. Vì không chịu nổi ánh sáng đột ngột tăng mạnh, hắn chớp mắt một cái, một hàng lệ liền rơi xuống.
Người đàn ông đỡ hắn ngồi dậy, ôn nhu dùng ngón tay lau đi vệt nước mắt. "Không thoải mái sao?"
Giang Trừng định thần một lát, khàn giọng nhỏ tiếng nói. "… Khó chịu."
Thiếu niên cúi đầu liếc nhìn thứ đang cắm trong tiểu huyệt mình, cắn môi dưới. "Lấy ra đi… không muốn bút lông..."
"Phải nói thế nào?" Ôn Nhược Hàn tùy ý rút ra một đoạn. "Ta đã dạy ngươi rồi."
Giang Trừng mắt đỏ hoe nhìn gã, im lặng không nói.
Ôn Nhược Hàn nhướn mày, hai ngón tay cầm cán bút đẩy mạnh một cái.
"Hức...!" Giang Trừng không nhịn được mà co quắp ngón chân, đôi chân dài gác trên vai Ôn Nhược Hàn mềm nhũn ra. "Đừng!"
"Ta…" Hắn thở dốc nghiêng mặt đi, tầm mắt rơi trên hoa văn của tấm thảm nhung, giọng nói nhỏ như tiếng muỗi kêu. "… Tiên, tiên sinh."
"… Tiên sinh… thương ta một chút đi…"
Cây bút lông ngâm trong mật huyệt suốt một nén nhang bị rút ra ném sang một bên, thay vào đó là món đồ thật sự vừa cứng vừa nóng vừa to của người đàn ông. Ôn Nhược Hàn đã nhịn gần nửa canh giờ mới đợi được hắn mở miệng, động tác vô cùng hung hãn thô bạo, lần nào cũng đâm thẳng vào tận cùng. Những cú thúc mạnh bạo đã giải tỏa cơn đói khát của hậu huyệt, thịt huyệt mềm ẩm lập tức hớn hở quấn chặt lấy. Giang Trừng dùng chân còn lại móc lấy eo Ôn Nhược Hàn, yết hầu chuyển động, phát ra một chuỗi tiếng rên rỉ sảng khoái.
Dược tính đã được sơ tán trong những nhịp điệu sắp làm y tan xác. Đầu óc nóng như bị bỏng của Giang Trừng cuối cùng cũng tỉnh táo lại vài phần, những mảnh ký ức vụn vặt hiện về, thiếu niên đột nhiên nhận ra mình vừa mới nói những gì, không thể tin nổi mà trợn tròn mắt.
Hậu huyệt bị ảnh hưởng bởi tâm trạng hắn mà thắt chặt lại, Ôn Nhược Hàn suýt chút nữa bị hắn kẹp đến bắn ra, thở dốc giáng một bạt tai lên thịt mông. "Thả lỏng!"
"Ư…" Giang Trừng nhíu mày nhịn tiếng rên, thấy Ôn Nhược Hàn không chú ý, hắn giãy giụa một hồi rồi nghiến răng xích lại gần, chóp mũi cọ vào mặt đối phương khẽ van nài. "Dây thừng thắt làm ta đau… ha… tiên sinh giúp môn sinh một chút được không…"
Dáng vẻ mỹ nhân sắp khóc thật khó lòng từ chối, dù sao trên cổ nhóc con này vẫn còn đeo vòng cổ, không lật lọng được. Ôn Nhược Hàn liếc nhìn cổ tay Giang Trừng bị thắt thành vết đỏ, giơ tay dùng một đạo linh lực cắt đứt nút thắt.
Giây tiếp theo, hoa mắt một cái, Giang Trừng đột ngột phát lực thúc khuỷu tay trúng ngay sống mũi gã, mắng to. "Mẹ kiếp, ngươi cũng xứng gọi là phu tử sao?"
Ôn Nhược Hàn rít lên một tiếng lùi lại nửa bước, nhanh tay lẹ mắt khống chế lấy cái chân đang định đá vào hạ bộ mình của đối phương. Giọng Giang Trừng vẫn còn mang theo sự khàn đặc sau cuộc mây mưa, nhưng mặt mày đã thay đổi từ ngoan ngoãn sang hung thần ác sát. Ôn tông chủ trăm năm mới có một lần lật thuyền trong mương, suýt chút nữa đền luôn cái "chân thứ ba", đen mặt nghĩ thầm lần sau nên dùng xiềng xích khóa chặt cả tay chân nhóc con này lại.
Giang Trừng cũng đen mặt, trong lòng tiếc nuối khôn nguôi---
Chỉ một chút nữa thôi, một chút nữa là có thể phế bỏ lão súc sinh này rồi.
Sống mũi suýt bị đánh gãy truyền đến cơn đau xé lòng, Ôn Nhược Hàn phất tay quét sạch mọi thứ trên bàn xuống đất, túm lấy một chân Giang Trừng kéo ngược lại gần mình.
Vị cận thị lâu năm đứng chờ ngoài cửa bị tiếng động loảng xoảng bên trong làm giật mình, thử gõ cửa hai cái. "Tông chủ?"
Giang Trừng sức lực không đủ, thấy không thể thoát khỏi sự kiềm chế, bèn trợn mắt nhìn đối phương để thỏa mãn cái miệng. Thế nhưng hắn vừa ngước mắt lên nhìn, vị Ôn tông chủ tuấn tú kia mặt mũi u ám vô cùng, trên sống mũi cao thẳng có một vết bầm đỏ chói mắt, dưới mũi… đang chảy ra hai dòng máu tươi làm mất đi vẻ tôn nghiêm.
"...." Giang Trừng nhịn rồi lại nhịn: "Ha ha ha ha ha----ưm!!!"
Người hầu ngoài cửa khựng lại. "Tông… Tông chủ?"
"…" Không có gì." Một tay Ôn Nhược Hàn bịt miệng Giang Trừng, cúi người ép hắn lên bàn, vác súng xông vào, bình tĩnh nói. "Cút xuống đi."
Suy nghĩ một lát lại bồi thêm. "Cút xa một chút."
Cận thị. "…"
Ôn tông chủ có lẽ cả hai đời cộng lại chưa bao giờ mất mặt trước người ngoài như thế này, thề phải tìm lại thể diện trên giường. Gã dày vò Giang Trừng từ chiều đến tối mịt, thao đến mức bắn hết đợt này đến đợt khác, đến cuối cùng hắn chẳng còn gì để bắn ra nữa. Cánh mông và đùi trong đầy vết đỏ do va đập, hậu huyệt tràn ngập tinh dịch của người đàn ông.
Ôn Nhược Hàn rõ ràng không còn tâm trạng bày trò gì nữa, chỉ dốc hết sức muốn thao chết hắn mới thôi. Giang Trừng bám mép bàn bò ra ngoài, lại bị Ôn Nhược Hàn túm cổ chân lôi lại, từ phía sau đâm mạnh vào một lần nữa. Hậu huyệt bị thao đến thuần thục nịnh nọt mút lấy tính khí, tâm huyệt vừa chua vừa tê. Luồng trược dịch trắng đục bắn vào trong lúc nãy nương theo những cú thúc kịch liệt mà chảy ra, nhỏ giọt trên bàn và thảm. Giang Trừng như bị rút hết xương cốt, nằm bò trên bàn vừa nức nở vừa chửi rủa. "Ôn Nhược Hàn, ngươi mẹ kiếp còn là người không?! Haa… đừng! Chỗ đó… hức đừng thúc! Đồ súc sinh… a…"
Ôn Nhược Hàn không chút lay chuyển, nhục nhận hết lần này đến lần khác phá mở mật huyệt vừa mềm vừa nhiều nước, hung hãn đảo lộn bên trong. "Không phải chính ngươi cầu xin tiên sinh thương ngươi sao? Hửm?"
"Lão tử không, ha~… Ôn Nhược Hàn lão tử bảo ngươi đừng thúc chỗ đó ngươi không nghe hiểu tiếng người à! Ưm… mỏi chết đi được…" Hai gối Giang Trừng run rẩy, mồ hôi chảy đầm đìa như vừa mới vớt từ dưới nước lên, "Sao vẫn chưa bắn…'
Ôn Nhược Hàn cắn vành tai đỏ rực. "Muốn bổn tọa bắn vào trong ngươi sao?"
Giang Trừng mắt mất tiêu cự. "Tùy ý ngươi… nhanh lên một chút, ưm…"
Ngọc trụ dưới sự kích thích liên tục vẫn run rẩy dựng lên, tội nghiệp tiết ra một chút dịch trong suốt.
Cuối cùng khi Ôn Nhược Hàn bắn tinh, Giang Trừng đã bị thao đến ngất đi. Người đàn ông cúi đầu hôn đi giọt nước đọng trên hàng mi hắn, luồn tay qua khoeo chân bế người lên. "Giang Vãn Ngâm…"
Trong cơn mê, Giang Trừng như có cảm giác, vùi đầu vào cổ gã mơ màng hừ hừ. Ôn Nhược Hàn cười khẽ. "Không sao, ngươi cứ ngủ đi."
"Ngày tháng của chúng ta còn dài."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com