'Bé ơi!'
Jeon Jungkook khệ nệ xách túi quà to bự trong tay ra xe, sắp xếp sao cho ngay ngắn nhất có thể. Bé con chạy lon ton theo sau, luôn miệng ríu rít vài bài hát mà Jungkook đại khái nghe được mấy từ như "tomato", "kimbap", "tobbokki" như con chim non.
"Mẹ ơii, sao mẹ lâu thế?"
Bé con thoải mái gọi tên mẹ với cái tông giọng lảnh lót và không hề sợ bị vỡ giọng. Jungkook tra chìa khóa xe vào ổ, nghiêm giọng thò đầu ra nhắc nhở :
"Nói nhỏ thôi kẻo vỡ giọng bây giờ."
"Con giỏi mà." Bé con bĩu môi trả treo nhưng cũng nghe lời daddy mà không gào lên gọi nữa, thay vào đó thì leo vào xe một cách chuyên nghiệp và ngấu nghiến món khoai tây chiên béo bở. Nếu Eunbi nhìn thấy, nhất định sẽ không vui vì bé con ăn những đồ ăn nhanh đó, Jungkook cũng chẳng vui vẻ lắm nhưng cả tháng bé con mới được ăn một lần, cũng nên dừng hà khắc với con bé rồi.
Jung Eunbi khóa cửa nhà bằng vân tay rồi bế bé con thứ hai trong tay, đặt bé vào ghế sau cùng Bob, bản thân lên ghế lái phụ ngồi.
Jeon Jungkook và Jung Eubi yêu nhau suốt 2 năm cuối cao trung, 4 năm đại học, 2 năm làm việc chung và tính sơ sơ thêm nữa là cũng tròn 9 năm yêu nhau trước khi kết hôn. Jeon Jungkook quản lý một công ty nhiếp ảnh có tiếng, còn Jung Eunbi trước đó là một nhân viên trong bộ phận kế hoạch, nhưng sau khi kết hôn và sinh con, cô trở thành bà nội trợ chính hiệu. Cả hai kết hôn được một năm thì có bé con thứ nhất, là một cô công chúa xinh đẹp, rất giống Jungkook. Một năm sau, họ đón chào thêm một cô công chúa nữa. Cuộc sống lúc nào cũng thật bình dị và giản đơn.
Câu chuyện tình yêu của họ, kể ra cũng không dài mà cũng không ngắn.
Jeon Jungkook và Jung Eunbi thật ra quen nhau từ lúc cấp 3, cả hai cùng thi đỗ vào trường ở Seoul. Cô hơn cậu hai khóa, lúc mới vào trường đã chết mê chết mệt cậu. Lúc ấy Jeon Jungkook ở trong một câu lạc bộ game, khỏi phải nói chứ gái thấy cậu chơi game là đổ cái rầm khỏi cần lý do. Jung Eunbi lúc đó là học sinh cuối cấp, nhưng vẫn mặt dày đi đeo bám một cậu học sinh lớp mười, miệng luôn ríu rít, bé à, bé ơi.
Jung Eunbi gọi Jeon Jungkook là bé.
Cái gan cũng thật to, mà tính cậu lúc đó rất cục, thời gian ban đầu Jung Eunbi bị xua đuổi đến đáng thương.
"Bé ơi, bé có ở đó không?"
"Chị tránh ra coi."
"Bé ơi, bé ngủ dậy chưa?"
"Chưa!"
"Bé ơi, chiều bé rảnh không?"
"Tôi bận lắm."
"Bé không thích chị à?"
"Không."
"Bé có người yêu rồi phải không?"
Nghĩ lại hồi đó Jungkook mới thấy mình chắc bị điên nên mới gật đầu cái rụp. Người kia nhanh chóng đã đỏ hết cả mắt nhưng không khóc la om sòm, chỉ xin lỗi cậu rồi đi. Jungkook lúc đó cứ tưởng thế là ngầu, cắt được một cái đuôi phiền phức, nhưng không, sau khi cắt thì chính cậu mới là người dễ nổi cáu hơn.
Ngay tối đó cậu đã nhận ra mình không ổn. Lòng luôn hơi bất an, rạo rực và không yên. Jungkook cứ năm phút là nhấc máy lên rồi lại bỏ xuống, lặp đi lặp lại cái hành động vô thức đó trong nhiều ngày liền. Và cậu sẽ không bao giờ thừa nhận, là cậu đợi tin nhắn từ người kia.
Không bao giờ, hứ.
Jungkook và Eunbi vẫn đi học. Bình thường cô sẽ luôn đợi cậu trước cổng nhà để đi cùng. Nhưng sau khi "cãi nhau", cô không xuất hiện nữa, gần như biến mất khỏi tầm mắt của Jungkook. Lúc đi học, cô trốn đi thật sớm. Lúc ở trường, cô chỉ núp trong lớp, nghỉ giải lao cũng không ló mặt ra. Giờ ăn trưa, cô nhờ người đi lấy rồi ăn một mình trên lớp, đợi quá trưa mới đem dĩa xuống trả. Giờ ra về, luôn ra gần chót cả cái trường. Cứ thế một thời gian dài, không có ai bám đuôi, Jungkook cảm thấy bức bối như sắp ngạt thở.
Đến một hôm, trời đổ mưa to, sấm chớp đùng đùng. Cả trường ngoài mấy thầy cô và hội con nhà giàu có xe ô tô đưa đón thì đều bị kẹt lại hết. Không ai muốn dầm mưa trong cái thời tiết đó, kể cả có áo mưa hay ô đi chăng nữa. Jungkook không bao giờ để ý tới những thứ gọi là ô dù trong đời, vậy mà hôm ấy lại phát hiện trong cặp mình có một cái ô, màu hồng nhạt.
Còn ai khác ngoài con người có lá gan to như gan hùm ấy nữa. Dám mở cặp cậu rồi đặt ô vào trong.
Cậu không biết mình giận hay vui nữa. Liếc qua dãy kế bên, cậu đã thấy bóng dáng tuy nhỏ bé nhưng vẫn cố lẩn trốn cậu qua từng lớp người. Khó khăn lắm Jungkook mới nhìn được mặt cô, thì phát hiện ánh mắt cô rất gấp gáp, đôi chân nhiều lần muốn hòa mình vào làn mưa để chạy về.
Jungkook thót hết cả tim, dáng đứng vì để thấy mặt cô đã vặn vẹo từ lúc nào.
Sooeun, cô bạn cùng lớp của cậu đã bước tới từ lúc nào. Cô thấy Jungkook nhìn ai đó rất chăm chú nhưng cô không nhìn ra, nên cuối cùng mới khều tay cậu.
"Jungkookie!"
Cậu giật hết cả mình, đứng thẳng người dậy, theo bản năng nhích xa ra nhiều chút.
Theo lời của một người ngốc nghếch nào đó thì đây chính là người yêu của cậu. Cậu còn không biết cơ đấy.
"Cậu định về sao?" Giọng Sooeun rất ngọt, Jungkook công nhận điều đó, nhưng nó không lọt tai.
"Tớ cũng định về, hay là tụi mình... cùng về nhé?"
Không mất đến một tíc tắc, Jungkook đã lạnh lùng cự tuyệt : "Không."
Lời tiếp theo của Sooeun bị lời từ chối của cậu đánh gãy, cô không nói tiếp được câu nào nữa, và cậu cá chắc đám bạn của cô ta đang núp gần đó cũng tức điên.
Ở một diễn biến khác, Jung Eunbi dù giận Jungkook, vẫn không kìm được mà lén nhìn cậu. Thấy cậu và Sooeun đứng cạnh, cô xót hết cả lòng. Đẹp đôi một cách quá đáng. Nhưng Jungkook vừa nhích xa ra. Jung Eunbi liền thấy vui hơn, ít ra là lúc cô bám theo cậu, cậu không nhích ra một cách lạnh nhạt như thế, chỉ mặc cô muốn càn quấy gì thì làm.
Nhưng chuyện là cô đang rất gấp, cô còn cuộc hẹn lỡ dở trưa nay.
Jung Eunbi đắn đo mãi, cuối cùng liều mình lấy balo che đầu, lao ra màn mưa trắng xóa. Chưa được mấy bước đã thấy người bủn rủn hết cả, chân tay rã rời không nhấc nổi bước nào nữa. Cơ thể cô như đóng băng, lạnh ngắt. Bẫng đi vài nhịp, cô thấy mưa rơi bớt nặng hạt hơn, gió cũng táp nhẹ hơn. Dường như có ai đó, cái gì đó đang che chắn cho cô. Cô run rẩy quay lại, liền bắt gặp gương mặt tuyệt mỹ phóng đại của Jungkook.
Sooeun chưa kịp nói thêm lời nào, Jungkook đã vội vã mở dù rồi lao vào màn mưa. Sooeun không để tâm cú đẩy thô lỗ của cậu, chỉ kinh hoàng nhìn cậu cứ thế chạy, bản thân vô thức đuổi theo thì phát hiện cậu chạy tới che ô cho Eunbi.
Tất cả học sinh trong trường đều đứng hình không nói nên lời. Vài giây sau, tất cả không hẹn mà đều ồ lên rất to, loáng thoang trong đó còn nghe thấy cả tiếng cổ vũ phấn khích của thầy dạy Hóa học và cô dạy Vật lý.
Jung Eunbi bất ngờ vì cả trường một, thì bất ngờ về cậu mười. Cô đứng trân trân nhìn cậu, nhất thời quên mất rằng bản thân đang giận Jungkook đáng ghét.
Jungkook cầm ô nhưng đã ướt sũng. Cậu đẩy cô đi lên phía trước, đi một mạch ra khỏi trường. Sau hôm đó, cô và cậu làm hòa dù trước đó cậu không coi đó là cãi nhau.
Và đó là sự tích ra đời của một câu chuyện tình yêu huyền thoại thời cấp ba mà mỗi lần họp lớp, bè đảng của cậu đều huyên thuyên nhắc đến. Jungkook bất giác cười mỉm, cậu nhìn con gái đu lên tay mình để đòi đi coi hòa nhạc của nhóm nhạc BTS, thầm bất lực thốt lên.
Mặt thì giống ba, nhưng cái nết mê trai thì Bob hoàn toàn thừa hưởng hết từ mẹ.
Jungkook nghĩ thầm, liệu mai mốt con bé có đòi đi lấy chồng khi chưa đủ tuổi trưởng thành luôn không?
-
Thi thố xong từ mấy hôm rồi như điểm chác chưa có nên văn viết chả ra đâu, hôm nay mới kịp viết tiếp Material đây...
✍ by Chuối
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com