Binh yen
1. Thấy cuộc sống sao bộn bề phức tạp quá ! Sáng mở mắt ra muốn tìm 1 nơi nào đó bình yên...
Nơi bình yên đó là nơi mình có thể thoải mái ngắm bầu trời trong xanh cao vời vợi, mà ko cần phải nhớ đến lúc mặt trời gay gắt... Nơi bình yên đó là nơi mình có thể dạo bước chầm chậm đi trên bãi cỏ xanh rờn hay bên 2 hàng cây rợp bóng mát, mà ko cần phải bận tâm đến những guồng xoay nhanh chóng và vội vàng ngoài kia... Nơi bình yên đó là nơi mình có thể nhìn ngắm mặt hồ phẳng lặng ko 1 gợn sóng, mà ko sợ cái mặt hồ yên ả đó sẽ gợn sóng lên chỉ vì 1 chiếc lá khẽ lìa cành... Nơi bình yên đó là nơi mình ko phải gượng cười giấu nước mắt đằng sau, là nơi mà ko phải lo che giấu cảm xúc chỉ vì sợ người ta thấy mình yếu đuối, sợ người ta cười nhạo mỉa mai mình... Nơi bình yên đó là nơi mình có thể ngả đầu lên 1 bờ vai vững chắc và tin tưởng, mà ko phải suy tính xem họ là 1 người tốt hay xấu, liệu có yêu mình thực sự hay ko, liệu bờ vai kia có phải chỉ dành riêng cho 1 người... Nơi bình yên đó là nơi mình có thể nói bất kì điều bí mật nào mà ko sợ bị phản bội, nơi mình được lắng nghe những lời nói yêu thương mà ko phải lo lắng đó là lời nói thật lòng hay gian dối... Ngày còn bé, mình chỉ thấy cái mặt hồ bình lặng ấy, thấy cái bầu trời chỉ biết đến ánh nắng và những đám mây xanh ấy, chỉ thấy con đường rợp bóng ấy. Khi đó, mình chỉ biết vô tư chơi đùa, chỉ biết vui thì cười, buồn giận thì lăn ra khóc. Giờ đây, mình biết ko phải mùa nắng nào cũng đẹp, ko ai dừng lại vì nỗi đau của 1 người, ko phải lúc nào cũng có thể hành động theo cảm xúc, ko phải ai cũng thật lòng lắng nghe ta, ko phải ai ... cũng dành trái tim ta dù trái tim ta có hướng về người đó...trọn vẹn và ko phải lời nói nào phát ra cũng chân thành. Ta học được cách làm ngơ với quá khứ, chấp nhận với hiện tại và hy vọng ở tương lai. Và rồi... mỗi sáng mở mắt ra... ta lại mong ước tìm 1 nơi bình yên... bên cuộc sống mỗi ngày đổi thay... vội vã... dù chỉ là trong ảo tưởng !
2.
MuỐn CÓ BÌnh YÊn Ta CẦn TÌm NƠi BÌnh YÊn?
Thỉnh thoảng người ta hay đi tìm cho mình sự bình yên: bình yên trong tâm hồn, bình yên nơi cảnh vật... bởi sự bình yên lúc nào cũng làm con người dễ chịu. Có thật đơn giản không khi muốn đi tìm sự bình yên như trong câu "ngõ vàng hoa bình yên phố bâng khuâng"? Câu chuyện đời thường: Tôi sống trong một thị xã nhỏ, không ồn ào như những thành phố lớn nên bao giờ cũng nhẹ nhàng & hiền lành. Thỉnh thoảng một chiếc xe rồ ga, tiếng bóp kèn của xe khách ... đã thấy ồn ào náo nhiệt lắm rồi. Những ngày hội là những ngày hát đình hay là lễ Tết. Bởi thế tôi bất ngờ khi đến thành phố HCM, người & xe ồn ào thi nhau chạy, phố dọc phố ngang sáng choang đèn, mọi thứ đều lộng lẫy và tất nhiên nó không thể giống như thị xã nhỏ của tôi. Tuổi teen thành phố cũng sống theo cách rất ồn ào. Tôi không thấy từ họ sự bình yên. Ở Thành Phố, nơi tĩnh lặng là quán xá. Mỗi quán có một cách riêng và một phong cách riêng. Tôi cũng được đi khá nhiều quán. Và tôi thấy ngộ .... Ở TP, người ta đến quán để tìm bình yên. Ở nơi tôi ở, người ta đến quán để tìm chút vui tươi cho cuộc sống quá bình lặng. Ai đó nói : Bất cứ nơi nào cũng có sự bình yên. Nhưng nếu tìm một nơi thật sự, tôi muốn về nhà. Nơi đó mới chính là bình yên trong tôi. Bởi vốn bản thân con người ít ai giữ được bình tĩnh để tìm bình yên trong giông bão. Vậy đây có phải là bình yên chưa? Chúng ta thử tìm về nơi bình yên thật sự để chiêm nghiệm ý nghĩa bình yên: Có những con phố, những khu vườn, những cánh cổng rào, những lối đi làm bạn thât sự bình yên. Dưới lối đi toàn sỏi đá, bên trên đầu xanh những tán cây hay giàn dây leo xanh mướt, con đường như bẽn lẽn, rụt rè trước ngõ hoa đậm đà. Giàn dây leo xanh không kiêu hãnh, lối nhỏ lặng như tờ để cùng ta đón chút bình yên. Bình yên cả cảnh vât và con người. Bình yên hay lặng yên để lắng nghe âm vọng của thiên nhiên, cây cỏ. Một mái ấm như đang ẩn mình bên trong chốn "bình yên" đó, như để chờ đợi, như bến đậu của con người. Một chiếc bàn nhỏ đủ để tụ họp, quay quần, một lối nhỏ với những ô gạch vuông mạnh mẽ..., cũng chỉ là sự bình yên.
Những con đường mòn, nhỏ thường dễ dẫn người ta vào quá khứ với những hồi ức đẹp. Mỗi bước đi tới cũng là một bước quay về. Hoang sơ đó, lặng lẽ đó nhưng chẳng thấy trơ trọi, chông chênh, bởi nó thuộc về quá khứ, nó là một phần của bình yên.
Có bao giờ bạn thử đi tìm sự bình yên từ âm thanh của những viên sỏi? Tiếng "trệu trạo" từ đá phát ra từ dưới chân đem lại cảm giác thật mơ hồ, sẽ nhớ về hồi bé chân trần tung tăng khắp nẻo đường làng, trưa hè cùng những người bạn rong ruổi trên những cánh đồng chang chang nắng, rồi đến nỗi "tôi mê trời mây tía, không nghe mẹ gọi về"...
Cảnh vật như tạo một dấu lặng cho riêng mình. Chìm trong nhiều chộn rộn xô bồ của thành phố, những khu vườn, những "ngôi nhà bình yên" đón nhận những tâm tình, những suy tư không thành tiếng. Ừ, thì dù đi muôn phương vẫn tìm về.
Một khu vườn nhỏ với đá, xum xuê những tàng cây, quấn chân vài bụi cỏ thơm, thi thoảng vài cánh chim, một bức tường gạch xỉn màu, một con người và một chút tình... thế là đủ cho một sự bình yên, bình yên tìm chút "hương đồng vọng". Có thể mọi người đều đồng tình với sự bình yên khi biết sống hòa quyện vào thiên nhiên. Thế nhưng, bao nhiêu người có được sự bình yên ấy? Nơi bình yên chân thực ở đâu?
TÌM SỰ BÌNH YÊN NƠI KHÔNG CÓ BÌNH YÊN (Chuyện về Sự bình yên) Một vị vua treo giải thưởng cho nghệ sĩ nào vẽ được một bức tranh đẹp nhất về sự bình yên. Nhiều họa sĩ đã cố công thể hiện tài năng của mình. Nhà vua ngắm tất cả các bức tranh nhưng chỉ thích có hai bức và ông phải chọn lấy một. Một bức tranh vẽ hồ nước yên ả. Mặt hồ là tấm gương tuyệt mỹ vì có những ngọn núi cao chót vót bao quanh. Bên trên là bầu trời xanh với những đám mây trắng mịn màng. Tất cả những ai ngắm bức tranh này đều cho rằng đây là một bức tranh bình yên thật hoàn hảo.
Bức tranh kia cũng có những ngọn núi, nhưng những ngọn núi này trần trụi và lởm chởm đá. Ở bên trên là bầu trời giận dữ đổ mưa như trút kèm theo sấm chớp. Đổ xuống bên vách núi là dòng thác nổi bọt trắng xóa. Bức tranh này trông thật chẳng bình yên chút nào.
Nhưng khi nhà vua ngắm nhìn, ông thấy đằng sau dòng thác là một bụi cây nhỏ mọc lên từ khe nứt của một tảng đá. Trong bụi cây một con chim mẹ đang xây tổ. Ở đó giữa dòng thác trút xuống một cách giận dữ, con chim mẹ đang bình thản đậu trên tổ của mình... Bình yên thật sự.
"Ta chấm bức tranh này! - Nhà vua công bố - Sự bình yên không có nghĩa là một nơi không có tiếng ồn ào, không khó khăn, không cực nhọc. Bình yên có nghĩa ngay chính khi đang ở trong phong ba bão táp ta vẫn cảm thấy sự yên tĩnh trong trái tim. Đó mới chính là ý nghĩa thật sự của sự bình yên".
3. Những giọt nhạc rớt đều đều như cà phê vậy. Thánh thót và nhẹ nhàng, ấy thế mà không thấy lòng bình an được hơn chút nào. Mọi thứ bắt đầu lung tung rồi.
Cố nghe, cố nghe mà không thể nào làm cho tim thôi đập mạnh. Không thể nào làm cho tâm hồn bình yên một chút nào. Lần đầu tiên thấy mình biết sợ. Lần đầu tiên nghe nhạc với cảm giác ngấu nghiến tìm cảm giác yên lành. Một cái gì đó đáng sợ len lỏi vào những suy nghĩ của mình.
"Bình yên một thoáng cho tim mềm Bình yên ta vào đêm Bình yên để đóa hoa ra chào Bình yên để trăng cao Bình yên để sóng nâng niu bờ Bình yên không ngờ Lòng ta se sẽ câu kinh bình yên ...
Cố nuốt những câu hát như những giọt mưa thì thầm bên tai này vào đầu mà không thể. Càng nghe càng thấy mình sao sợ hãi. Có đến bao nhiêu chữ "bình yên" mà không thể cho chữ nào vào đầu. Cũng không hẳn! Có thể chính nỗi sợ hãi lại là một sự bình yên. Biết đâu tại "...một thoáng cho tim mềm" mà biết sợ. Làm người ai chẳng sợ. Ấy thế mà không biết sợ thì thành quái vật rồi. Biết đâu tại sợ mà lại thành người thì sao.
Giờ cũng đang cố lẩm nhẩm những câu ca như là "câu kinh bình yên" đấy thôi. Đoạn guitar solo nhẹ, tí tách như muốn chui vào cái đầu rắc rối. Hình như nhờ đoạn guitar này mà bắt đầu thấy tim đập nhẹ hơn một chút thì phải. Cũng bắt đầu lẩm nhẩm:
"... Như từ bao la ta ra đời một kiếp nữa Như từ trong nhau lớn lên khôn lên cùng nhau Như một câu hát ứa ra từ tim Tặng nhau nhé tiếng nghe hồn nhiên Để quên hết khó khăn chia lìa."
Cái câu "câu hát ứa ra từ tim" nghe sao mà hay đến thế. Chẳng dại gì không nghe lần thứ 14 cả. Chờ đến bao giờ để thấy một người mừng ta "ta hát đầy hơn xưa ..."
Bình yên
Sáng tác: Bảo Phúc
Trình bày: Trần Thu Hà - Trần Hiếu
Bình yên một thoáng cho tim mềm
Bình yên ta vào đêm
Bình yên để đóa hoa ra chào
Bình yên để trăng cao
Bình yên để sóng nâng niu bờ
Bình yên không ngờ
Lòng ta se sẽ câu kinh bình yên
Bình yên để gió đưa em về
Bình yên ta chờ nghe
Chờ nghe tình vỗ lên tim mình
Chờ nghe tình lung linh
Bình yên để nắng soi môi thơm
Bình yên ta mừng
Mừng em đã hết đau thương về đây ấm cúng
Mừng em đã biết xót thương tình yêu.
Mừng em ta hát đầy hơn xưa.
Như từ bao la ta ra đời một kiếp nữa
Như từ trong nhau lớn lên khôn lên cùng nhau
Như một câu hát ứa ra từ tim
Tặng nhau nhé tiếng nghe hồn nhiên
Để quên hết khó khăn chia lìa
3.
Tôi như là ai cứ mãi hoài trong bóng đêm và ao ước Giá như chưa 1 làn yêu Tôi như là ai đứng lên từ trong bóng đêm gạt nước mắt bước về phía ánh dương. Dù cho những vết thương vẫn còn chưa lành, dù cho lúc đêm về sẽ nhớ nhung. Dù cho đã mất đi 1 niềm tin từng khắc ghi thì tôi vẫn sẽ mãi không quên. Rằng tôi ngồi đây 1mình chờ cho trời sáng. Lạnh giá nhưng tôi bước lang thang, chờ ai ở cuối con đường tìm một hai hình bóng quen thuộc, chỉ thấy bóng tối vây quanh đây. Mặc gió cuốn tới chốn xa vời, Mặc nỗi nhớ cứ mãi không nguôi. Đời mãi thế. Độc bước đời tôi Một hai tia nắng hát ru thênh thang đời tôi, xua tan bóng đêm mang về đây 1 niềm tin mới. Chặng đường dài và xa. Ngày xưa cũng đã qua. Dù cho những vết thương vẫn còn chưa lành, dù cho lúc đêm về sẽ nhớ nhung. Dù cho đã mất đi 1 niềm tin từng khắc ghi thì tôi vẫn sẽ mãi không quên. Rằng tôi ngồi đây 1mình chờ cho trời sáng. Lạnh giá nhưng tôi bước lang thang, chờ ai ở cuối con đường tìm một hai hình bóng quen thuộc, chỉ thấy bóng tối vây quanh đây. Mặc gió cuốn tới chốn xa vời, Mặc nỗi nhớ cứ mãi không nguôi. Đời mãi thế. Độc bước đời tôi... Rồi 1 ngày tôi sẽ tìm lại dc yêu thương nhưng từ 1 tâm hồn mới. VÀ sẽ không còn nữa những giấc mơ .. buồn Dù cho những vết thương vẫn còn chưa lành, dù cho lúc đêm về sẽ nhớ nhung. Dù cho đã mất đi 1 niềm tin từng khắc ghi thì tôi vẫn sẽ mãi không quên. Rằng tôi ngồi đây 1mình chờ cho trời sáng. Lạnh giá nhưng tôi bước lang thang, chờ ai ở cuối con đường tìm một hai hình bóng quen thuộc, chỉ thấy bóng tối vây quanh đây. Mặc gió cuốn tới chốn xa vời, Mặc nỗi nhớ cứ mãi không nguôi. Đời mãi thế. Độc bước đời tôi....
4.
Bình yên không có chân để chạy cũng chẳng có cánh để bay. Nhưng bình yên không ở yên một chỗ. Vì bình yên gắn liền với người, mà người thì luôn di chuyển. Người đi và tâm hồn người thay đổi kéo cả bình yên đi theo. Thế nên tôi đi tìm bình yên, bình yên của tôi, cái bình yên đơn giản mà phức tạp, nhẹ nhàng mà dứt khoát.
Tôi tìm bình yên ở trong gió. Không phải tự nhiên tôi yêu gió. Những luồng không khí chuyển động khắp không trung, không màu, không mùi, không vị nhưng ai cũng cảm nhận được. Gió vô hình nhưng sự hiện diện của gió lại hữu hình. Người ta thấy gió khi tóc ai bay theo cơn gió hối hả về phía chân trời. Người ta thấy gió khi chiếc lá rơi xuống nhảy múa giữa không trung. Người ta thấy gió khi những giọt sương rung rinh trên lá. Người ta thấy gió khi hạt mưa bóng mây xiên xiên trong nắng.
Gió mang nhiều tâm trạng vì ai cũng gửi những nỗi niềm của mình vào trong gió mong gió sẽ mang đến bên người mình yêu quý. Nhưng chẳng vì thế mà gió nặng lòng, gió vẫn vô tư thoải mái đi khắp chốn cùng nơi. Gió luôn nhẹ nhàng, luôn mát dịu và tình cảm. Đã có những lúc lòng tôi nặng trĩu những suy nghĩ không đâu và tôi tìm đến gió.
Tôi đến 1 nơi lộng gió, chỉ có gió và tôi, chỉ có tôi và gió rồi thấy mình như đang bay theo gió. Tôi thấy sắc vàng của nắng trong gió, tôi nghe âm thanh của nước trong gió, tôi ngửi mùi hương của hoa trong gió. tôi phiêu cùng gió và tôi cười, cười vì cái bình yên dịu dàng gió mang lại cho tôi.
Tôi tìm bình yên ở màu đen cô độc. Mọi người nói màu đen mạnh mẽ, màu đen cá tính, màu đen lạnh lùng. Màu đen trong mắt tôi lại khác. Màu đen ở trong tôi mạnh mẽ bên ngoài mà yếu đuối bên trong. Màu đen của tôi lạnh lùng bên ngoài mà nồng ấm bên trong. Màu đen của tôi vụng về lắm, tình cảm nhưng không biết thể hiện những rung động của mình. Màu đen của tôi ngốc nghếch lắm, cứ luôn tự tin và mạnh mẽ trước mọi người để che đi những vết thương sâu trong lòng, che đi những buồn đau sâu trong tim.
Khi tôi buồn tôi hay cầm cây bút chì đen vẽ ra trước mắt những hình khối không có chủ đích, những câu chữ chẳng có ý nghĩa gì, những cái gì đó chính tôi cũng chẳng hiểu. Tâm hồn tôi đó, nghệch ngoạc và xấu xí. Trái tim tôi đó, vụng về và rời rạc. Tôi đó, phóng khoáng đến mức bộp chộp, thiếu suy nghĩ đến mức vô tâm. Tôi nhìn những nét bút ấy rồi quẳng chúng vào 1 góc nào đó để mở cửa đi đến những nơi chốn mới. Và bình yên của tôi ở nơi đó.
Tôi tìm bình yên ở blog. Blog - 1 nơi bình yên cho tôi trải lòng, để ai gần sẽ gần tôi hơn và ai xa sẽ xa tôi mãi.
Tôi tìm bình yên ở trong tôi. Tôi thích ở 1 mình, lúc vui cũng như lúc buồn. Tôi thích những lúc như thế, chỉ có tôi và tôi. Không có ai để tôi lẩn tránh những cảm xúc và suy nghĩ của mình, để hướng tâm trí và tình cảm của tôi đi 1 nơi nào đó thật xa. Không có ai để tôi yếu đuối và nũng nịu. Tôi của bây giờ biết bình yên của mình ở đâu nhưng cứ mải miết đi tìm. Vì cuộc sống của tôi thay đổi nhiều rồi. Bình yên đã đi theo những kỷ niệm nhường chỗ cho những bình yên mới. Tôi vẫn là tôi, dù đã thay đổi cùng với cuộc sống xung quanh tôi nhưng vẫn là tôi - một người đi tìm bình yên..."
5.
Bình yên không có chân để chạy cũng chẳng có cánh để bay. Nhưng bình yên không ở yên một chỗ. Vì bình yên gắn liền với người, mà người thì luôn di chuyển. Người đi và tâm hồn người thay đổi kéo cả bình yên đi theo. Thế nên ta đi tìm bình yên, bình yên của ta, cái bình yên đơn giản mà phức tạp, nhẹ nhàng mà dứt khoát.
...Ta tìm bình yên ở trong gió. Không phải tự nhiên ta yêu gió. Những luồng không khí chuyển động khắp không trung, không màu, không mùi, không vị nhưng ai cũng cảm nhận được. Gió vô hình nhưng sự hiện diện của gió lại hữu hình. Người ta thấy gió khi tóc ai bay theo cơn gió hối hả về phía chân trời. Người ta thấy gió khi chiếc lá rơi xuống nhảy múa giữa không trung. Người ta thấy gió khi những giọt sương rung rinh trên lá. Người ta thấy gió khi hạt mưa bóng mây xiên xiên trong nắng. Gió mang nhiều tâm trạng vì ai cũng gửi những nỗi niềm của mình vào trong gió mong gió sẽ mang đến bên người mình yêu quý. Nhưng chẳng vì thế mà gió nặng lòng, gió vẫn vô tư thoải mái đi khắp chốn cùng nơi. Gió luôn nhẹ nhàng, luôn mát dịu và tình cảm. Đã có những lúc lòng ta trĩu nặng những suy nghĩ không đâu và ta tìm đến gió. Ta tìm một nơi lộng gió, chỉ có gió và ta, chỉ có ta và gió rồi thấy mình như đang bay theo gió. Ta thấy sắc vàng của nắng trong gió, ta nghe âm thanh của nước trong gió, ta ngửi mùi hương của hoa trong gió. Ta phiêu cùng gió và cười, cười vì cái bình yên dịu dàng gió mang lại cho ta.
...Ta đi tìm bình yên ở màu đen cô độc. Mọi người nói màu đen mạnh mẽ, màu đen cá tính, màu đen lạnh lùng.Màu đen trong mắt ta lại khác. Màu đen ở trong ta mạnh mẽ bên ngoài mà yếu đuối bên trong. Màu đen của ta lạnh lùng bên ngoài mà nồng ấm bên trong. Màu đen của ta vụng về lắm, tình cảm nhưng không biết thể hiện những rung động của mình. Màu đen của ta ngốc nghếch lắm, cứ luôn tự tin và mạnh mẽ trước mọi người để che đi những vết thương sâu trong lòng, che đi những buồn đau sâu trong tim. Khi ta buồn ta hay im lặng và lúc đó, những câu chữ chẳng biết lặn đi đâu trong trí não ta, rồi những suy nghĩ lung tung, những cái gì đó chính ta cũng chẳng hiểu. Tâm hồn ta đó, nghệch ngoạc và xấu xí. Trái tim ta đó, vụng về và rời rạc. Ta đó, phóng khoáng đến mức bộp chộp, thiếu suy nghĩ đến mức vô tâm. Ta không yêu cà phê nhưng dạo này ta hay tìm đến nó. Khi ta cần tĩnh tâm ta sẽ đến bên cốc đen đá. Màu đen sâu thẳm của những giọt nước hoà vào với nhau thành một thể chan chứa tình cảm. Bản thân đen đá không ngọt ngào. Đen đá đắng và chua để khi uống xong trong cổ mới có vị ngọt nhè nhẹ, vị ngọt của chính cơ thể mình mang lại cho mình, một cái ngọt thuộc về bản năng. Và bình yên của ta ở nơi đó.
...Ta không yêu nhạc Rock nhưng ta lại đi tìm bình yên ở rock. Những âm thanh chói tai của trống, những giai điệu mạnh mẽ của bass, những tiếng gào thét đến lạc cả giọng. Ta thấy bình yên khi nghe rock. Tiếng lòng của ta đó. Ta không hét được, ta không nói ra được những bâng khuâng và bối rối trong lòng ta, ta không viết được những câu chữ đơn giản mà sâu sắc ấy. Ta không phải rockfan cũng càng chẳng phải rocker. Ta nghe rock, cảm nhận rock theo cách riêng của ta. Ta chỉ đơn giản là người tìm thấy tiêng tim mình đập trong những âm thanh chẳng êm dịu mấy ấy. Ta chỉ đơn giản là người thấy bình yên trong những âm thanh ấy. Và ta yêu những bản rock có tiếng dương cầm nhiều như ta yêu sự kết hợp của cam và đen vậy. Mạnh mẽ và sâu lắng, cuồng nhiệt và trầm lặng. Bắt đầu từ November Rain và có lẽ chẳng bao giờ kết thúc....
...Ta tìm bình yên ở blog. Bài đầu tiên của ta chỉ có một bài thật ngắn ngủi . Ta viết blog cho chính ta, không cần ai hiểu, không cần ai đọc, viết chẳng để làm gì - ích kỷ và độc đoán. Dần dần Blog của ta dài ra, đôi khi dài đến mức ta cũng chẳng muốn đọc. Dần dần blog của ta nhiều mầu sắc hơn nhưng trên hết sắc tím vẫn ngập tràn. Em viết dài hơn vì ta không viết cho riêng ta nữa. Ta viết cho bạn ta, những người luôn kêu ca ta chẳng bao giờ tâm sự chuyện gì với chúng nó, luôn trách ta không cho chúng nó hiểu những suy nghĩ trong lòng. Ta viết cho những người ta không quen, những người thật xa lạ nhưng lại có những cảm nhận về cuộc sống giống ta. Ta viết cho một người đặc biệt, một người yêu ta và ta cũng yêu, có lẽ là sau này, có lẽ là không bao giờ. Đối với ta blog mãi mãi vẫn chỉ là những chữ cái được sắp xếp theo một trật tự nào đó, mãi mãi vẫn chỉ là những suy nghĩ vớ vẩn, những cảm nhận vô thưởng vô phạt của ta, mãi mãi vẫn chỉ là một cái cầu nối mỏng manh mà vững chắc giữa ta và những tâm hồn đồng điệu khác. Blog- một nơi bình yên cho ta trải lòng, để ai gần sẽ gần ta hơn và ai xa sẽ xa ta mãi.
...Ta đi tìm bình yên ở trong ta. ta thích ở một mình, lúc vui cũng như lúc buồn. Ta thích những lúc như thế, chỉ có ta và ta. Không có ai để ta lẩn tránh những cảm xúc và suy nghĩ của mình, để hướng tâm trí và tình cảm của ta đi một nơi nào đó thật xa. Không có ai để ta yếu đuối và nũng nịu. Ta vẫn nhớ một chiều cuối mùa hè ta cầm cốc trà sữa ngồi trên bậc thềm Nhà hát lớn và thấy cuộc sống này thật nhiều điều kỳ diệu. Ngày hôm đó ta đã thấy trái tim ta tràn ngập tình yêu với tất cả mọi thứ, tất cả mọi người trên đời. Ngày hôm đó ta đã thấy mình sống thật có ích vì ta có đam mê để sống chết với nó, có mục đích để cố gắng đạt được, có tự tin để cười và nói thật nhiều. Ta vẫn nhớ một buổi tối mưa bay lất phất, ta tự thưởng cho mình cốc cacao nóng bên dòng sông Sài Gòn và ngồi ở đó chỉ một lúc thôi để thả mình vào gió, vào nước, vào bóng trăng tròn trên mặt nước lấp lánh ánh sáng từ đèn đường. Ta của lúc đó vô tư nhưng không vô tâm, vô lo nhưng không vô tình. Khác hẳn với một ta lạc lối của bây giờ. Ta của bây giờ biết bình yên của mình ở đâu nhưng cứ mải miết đi tìm. Vì cuộc sống của ta thay đổi nhiều rồi. Bình yên đã đi theo những kỷ niệm nhường chỗ cho những bình yên mới. Ta vẫn là ta, dù đã thay đổi cùng với cuộc sống xung quanh ta nhưng vẫn là ta. Ta của một người đi tìm bình yên....
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com