Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

🍋‍🟩

⋆. 𐙚 ̊🍋♪⋆.✮
|trôn có lài|sex non tay|sex mất não|
|bad word|

Cân nhắc trước khi đọc!
༘˚⋆𐙚。⋆𖦹.✧˚

Hôm nay nắng đẹp, Lạc Văn Tuấn có hẹn với một người chị họ ở xa tới chơi. Đang trong ngày nghỉ nên sáng sớm em đã vui vẻ xúng xính áo quần chuẩn bị cho một ngày nghỉ tuyệt vời sắp tới. Sau khi bôi kem chống nắng kỹ càng đánh một tí son dưỡng, đội mũ len, khoác áo dạ xong thì em tạt qua phòng ký túc xá của người "chồng" yêu quý, hôn lên cái mặt ngáy ngủ đó một cái rồi liền mang giày rời khỏi nhà.

Trần Trạch Bân rất thích khuôn mặt của em đặt biệt là đôi môi và cặp má tròn, nên em luôn chăm sóc kĩ lưỡng cho nó lúc nào ra ngoài cũng bôi kem chống nắng, môi thì căng bóng son dưỡng, em luôn muốn mình thật xinh đẹp trước mặt Bin ca của em.

Nhưng có điều Trạch Bân vẫn không vừa ý đó là cặp má tròn của em cứ dần xẹp xuống, nên anh quyết định phải nuôi cho em béo lên để cặp má đó căng phồng ra như bánh bao, ngày nào cũng dẫn em đi ăn đêm hết ăn cái này lại uống cái kia, nhưng em chả tâng lên cân nào mà người tâng cân lại là anh.

Vì Lạc Văn Tuấn chả ăn được bao nhiêu cả nên đồ em ăn thừa đều tống vào bụng Trần Trạch Bân hết, làm em mỗi lần ôm anh điều xoa xoa cái bụng tròn bảo anh béo lên ôm thích lắm, vậy mà như bật trúng công tắc nào của anh vậy dạo gần đây Trần Trạch Bân liều mạng tập gym, người ốm đi thấy rõ trong xót vô cùng.

Mãi suy nghĩ một lúc cuối cùng em cũng đến điểm hẹn, gặp người chị thân thiết lâu ngày không chạm mặt em liền tay bắt mặt mừng, nếu Tuấn Tuấn thật sự là con mèo xiêm thì đuôi ẻm đã lắc lư điên cuồn luôn rồi.

Lạc Văn Tuấn háo hức nắm tay kéo người chị họ thân thiếc từ bé của em đi dạo, lượn hết từ con phố này đến con phố khác chỗ nào cũng tấp vào mua không ít đồ. Chơi vui vẻ tới tận khuya mà em còn không để ý, lúc này em đang ngồi ăn malatang với chị của mình mãi em mới nhận ra hôm nay cực kỳ khác thường.

Từ sớm tới giờ ngoài mấy cái thông báo rác thì không có tin nhắn nào từ wechat gửi đến, bình thường em đi ra ngoài chỉ nửa tiếng đồng hồ là điện thoại đã ting ting hàng loạt tin nhắn từ con cừu bếu kia rồi. Đột nhiên sao hôm nay lại yên ấn đến lạ, khung chat với Bin哥厉害 thì không có tin nhắn mới nào chỉ có tin nhắn từ tối qua Trần Trạch Bân hỏi em muốn ăn gì mà thôi.

Đm có cái gì đó đéo ổn ở đây, rõ ràng ngày hôm qua em có nói với anh là hôm nay sẽ đi chơi với chị họ rồi, không thể nào là giận em vì không thông báo với anh cả, vậy thì lí do gì mà tới tận giờ này rồi mà Trần Trạch Bân không nhắn tin hay gọi điện cho em. Lạc Văn Tuấn bắt đầu thấy lòng mình bồn chồn, lo lắng rồi, em bỏ miếng thịt vừa mới gắp lại vào bát, mắt thì dán chặt vào điện thoại mà lướt tin trên weibo không ngừng, xem xem hôm nay em đã bỏ qua cái gì.

Cuối cùng Owen đứng hình trước một bài post của một bạn fan mình, đại khái là nói gì đó về việc em hẹn họ với bạn gái và vô tình bị page thời trang chụp lại được. Em nhìn chầm chầm vào tấm ảnh dưới bài post đó, cái này không phải là em và chị em lúc sáng sao? Lúc đó vừa mới gặp nên em có hơi phấn khích mà nắm tay chị ấy kéo đi, kiểu gì lên đây lại thành tin hẹn hò thế này? Cá chắc là con cừu béo đó đã thấy vụ này rồi, khốn thật.

Em vội vả gọi phục vụ tín tiền và tiễn người chị họ lên taxi đi về, còn mình thì đứng trong góc hẻm đợi ai đó đến đón sau khi nhận một cái seen tin nhắn và vị trí em gửi đến cho người đó.

BLGON
ck đến đón bé điii
trời tối rồi, ngta lạnh lắm á🥹
➤vị trí

Seen

Vì sau em không gấp gáp đi về mặc dù biết là người kia đang giận và ký túc xá của đội cừu hồng cũng không xa chỗ này là mấy, vì em tự tin một trăm phần rằng Trần Trạch Bân sẽ đến đón mình.

Bin ca của em thì lúc trời chuyển chiều tối không biết bị cái gì mà bực dộc xỏ giày ra ngoài chạy bộ, còn rủ thêm ad mới vừa ăn xong của mình đi theo. Mặc cho khoảng cách ngôn ngữ nhưng hai người nói chuyện rất hợp, anh tâm sự một số chuyện với người đồng đội mới này được một lúc thì đối phương nhận được điện thoại. Anh nghe loáng thoáng gì đó mà có người đến tìm, cùng lúc đó anh cũng nhận được tin nhắn từ con mèo xiêm kia, vừa đọc vừa cau mày khó chịu, quên mất những gì mình vừa nghe, cuối cùng hai người chia ra hai hướng mà đi.

Lạc Văn Tuấn nép trong góc hẻm chân đung đưa đá mấy viên sỏi trước mặt, em bắt đầu thấy lạnh thật rồi đấy. Đột nhiên người lại bồn chồn không ngừng, chỗ này cũng đâu có xa ký túc xá lắm đâu sao giờ này Trần Trạch Bân còn chưa tới nữa, đã được 10 phút rồi đó, tự tin trong em bắt đầu giảm đi không ít, mắt ửng đỏ lên vì lạnh.

Cuối cùng sau một hồi chờ đợi thì em đã thấy con cừu béo nhà mình hồng hộc chạy đến, Lạc Văn Tuấn vui vẻ dang tay chạy lại ôm anh, Trần Trạch Bân không đẩy em ra nhưng cũng chẳng ôm em vào làm em cá chắc là anh đang giận rồi.

Anh tuỳ tiện để em ôm mình sưởi ấm, tay thì buông thỏng hai bên, không hề ôm lấy cơ thể nhỏ của con mèo xiêm ốm yếu trước mặt. Lạc Văn Tuấn có hơi phụng phịu nhưng em biết rõ người sai là mình nên cũng chẳng dám dỗi ngược lại anh, chỉ ôm lấy người to lớn trước mặt một lúc rồi lưu luyến rời khỏi người anh.

Thấy người nhỏ lặng lẽ buông mình ra thì anh dứt khoát quay đầu đi về hướng về ký túc xá, Lạc Văn Tuấn hơi ngơ một tý nhưng cũng nhanh chóng đuổi theo đi ngang hàng với anh. Thấy em bay nhảy tới mà chẳng coi trước sau gì, anh bực bội nắm cổ áo xách em vào trong lề đường còn mình thì đi phía ngoài. Mèo xinh thì cười mỉm đầy vui vẻ và đắc ý, thấy chưa rõ là còn quan tâm em lắm đấy nhá.

Em líu lo đi theo cạnh anh, hết kể cái này lại nói cái kia mặc cho con cừu lười biếng trước mặt chả đáp câu nào chỉ châm châm đi về phía trước, suốt dọc đường chỉ có tiếng cười nói của Lạc Văn Tuấn.

Về đến gần ký túc xá thì mèo quậy lại muốn uống trà chanh, em dừng ở tiệm trà quen, tay kia chọt chọt vào người Trần Trạch Bân tay này chỉ vào cửa tiệm rồi cười xinh nũng nịu với anh.

"Bin ca~ muốn uống trà chanh."

Trần Trạch Bân lạnh mặt nãy giờ, thấy em dừng lại thì cũng dừng theo nhìn theo hướng tay em chỉ, đến bây giờ mới keo kiệt nói một câu với em, không nói thì thôi nói rồi liền làm cho mèo xiêm thất vọng vô cùng.

"Không được."

"Gì? Sao lại hong được!?"

Mèo xiêm dựng tai rồi dựng cả đuôi tức giận trừng mắt nhìn người yêu cùng tuổi đang tỏ ra cái vibe bố của em. Thật đấy cái gì thì cái nhưng trà chanh thì bắt buộc phải mua cho em.

"Trời tối."

"Bình thường trời tối mấy cũng mua cho em mà!?"

"Hôm nay khác."

"Khác cái gì? Hôm nay mà không mua là em ăn vạ ở đây cho mày coi!"

Trần Trạch Bân chật lưỡi khó chịu nhưng cuối cùng vẫn chịu thua với con mèo quậy trước mặt, để mặc em tung tăng lại tiệm trà mà order.

"Cho em hai ly trà chanh size L ạ."

"Một ly thôi."

"Hai ly, lấy cho em hai ly."

Cừu béo trừng mắt nhìn em làm cho khí thế của em cũng giảm đi vài phần, em là người sai nhưng nãy giờ vẫn không dỗ dành anh mà còn hơn thua đủ điều, đến lúc thấy Trần Trạch Bân thật sự nỗi giận thì em mới hơi sợ lí nhí nói với anh nhân viên chỉ lấy một ly.

Cuối cùng ly trà chanh cũng tới tay em xinh và người quét mã trả tiền thì không ai khác ngoài con người đang giận dỗi trước mặt. Thanh toán xong thì Trần Trạch Bân quay mặt bước đi để mèo nhỏ ôm ly trà chanh tung tăng theo sau.

Mãi thì cũng về được ký túc xá, top nhà cừu nhìn vào ly trà chanh chưa quá nửa trước mặt mà sup nhà mình đưa tới, anh chau mày lại chậc lưỡi một cái đầy khó chịu nhưng vẫn cuối xuống uống hết trong một lần rôi quăng vào thùng rác trước khi vào nhà.

Anh biết rõ con mèo nhà mình vừa mới ăn tối xong và có dấu hiệu rất no mà mỗi lần ăn quá nó thì em sẽ khó chịu muốn nôn, cho nên lúc nãy anh mới ngăn em mua hai ly, thật ra là còn không tính mua luôn nhưng vì em xinh mè nhéo quá nên anh mới nhượng bộ một chút. Thế mà một ly còn uống không hết đấy, vậy mà cứ đòi hai ly lúc nãy mà thật sự mua hai ly thì công sức tập gym của anh sẽ thành công cốc mất.

Sau khi vào nhà, Trần Trạch Bân vẫn lạnh mặt trở về phòng đóng cửa lại một cái thật mạnh nhốt mèo nhỏ bên ngoài. Mặc dù mỗi đứa mỗi phòng nhưng từ khi xác định mối quan hệ thì Lạc Văn Tuấn bám người vô cùng thiếu hơi anh một xíu là không chịu được đêm nào cũng sang phòng anh mà ngủ, em gần như tha hết đồ của mình sang phòng bạn top nhà em. Đồ đạt của Trần Trạch Bân trong phòng Trần Trạch Bân thì là của Lạc Văn Tuấn mà đồ đạt của Lạc Văn Tuấn trong phòng Trần Trạch Bân thì cũng là của Lạc Văn Tuấn.

Cho nên hôm nay bị nhốt ở ngoài làm em hoảng vô cùng, em không muốn đêm nay sẽ mất ngủ đâu, mặt xinh mà có quằng thâm mắt thì em sẽ chết mất. Em vội vàng trở về phòng, nhanh chóng tắm rửa rồi mặc cái áo phông rộng thùng thình nhìn vào thì biết chắc chắn không phải của em cộng kèm cái quần thun ngắn củn cởn mà em xỏ vội rồi chạy sang phòng Trần Trạch Bân gõ cửa, thề là nếu không phải ở ký túc xá thì chắc con mèo này không thèm mặc gì mà chạy sang đây luôn mất.

"Làm sao?"

Nghe tiếng động bên ngoài Trần Trạch Bân lười biếng vừa lau mái tóc ướt vừa ra mở cửa, chưa kịp chuẩn bị đã bị một con mèo phục kích nhàu tới ôm chặt lấy anh. Văn Tuấn bắt trước gấu koala bám lên người anh người yêu cùng tuổi, hai tay thì vòng qua cổ anh, chân thì quắp vào hông cừu béo, đầu nhỏ vùi vùi vào bờ vai vững chắc của anh, nũng nịu cất tiếng.

"Owen nhớ anh~"

"Xuống đi."

Trần Trạch Bân vẫn lạnh mặt cụp mắt xuống nhìn con mèo nhỏ trong lòng, tay thì vẫn như thói quen giữ ngang hông để tránh em bị ngã, thế đấy mà bảo người ta xuống.

"Hong mà~"

Em vẫn vùi mặt vào người anh hít hà mùi hương sữa tắm quen thuộc còn đọng lại. Người lớn hơn cũng mặc kệ để em bám lên người mình, đi vào phòng rồi đóng cửa lại, anh cũng bất lực với con mèo quậy này rồi.

Đợi lúc anh không phòng bị mà đi đến giường thì con mẹo quậy kia liền đẩy anh xuống chiếm thế thượng phong mà leo lên người anh. Cặp mông căng tròn o ép trong chiếc quần đùi ngắn cũn cỡn đặt ngay đũng quần đang im lìm của anh, cả người hạ xuống tạo thành một đường cong tuyệt đẹp để cánh môi mọng chạm vào môi anh.

Nhưng Trạch Bân thật sự là giận em rồi, hai cánh môi của anh cứ im lìm không chịu hé ra miếng nào cho em. Mèo nhỏ chỉ biết liếm nhẹ lên môi anh muốn anh mở miệng ra cho chiếc lưỡi xinh của em luồn vào mà quậy phá, nhưng mãi người kia chẳng cử động gì cứ nằm im cho em làm loạn.

"Hức..hức...Bin ca...Bin ca không thương Owen nữa rồi...Bin ca không cho em hôn hức!"

Lạc Văn Tuấn vẫn ngồi trên người anh, thẳng lưng mà bật khóc nức nỡ, nắm tay nhỏ đấm đấm vào cơ ngực được tập gần đây của anh, rõ là không có tí sát thương nào.

"Bin ca biết rõ người ta...người ta không có gì rồi mà...hức...còn giận...huhu..."

Em khóc nấc cả lên, nước mắt nước mũi tèm nhem người ngoài không biết còn tưởng Trần Trạch Bân ăn hiếp con nhà lành. Thấy mèo xinh ứa nước mắt là lòng con cừu béo kia lại nhói lên từng cơn, anh thở dài ngồi dậy dựa lưng vào đầu giường, hai bàn tay to nâng niu khuôn mặt đẫm lệ kia như báo vật, ngón tay thô ráp quệt đi hai hàng nước mắt không ngừng tuôn của em, rồi cuối xuống ăn trọn lấy môi xinh một cách dịu dàng nhất như sợ tổn thương người trước mặt.

Lạc Văn Tuấn cười thầm trong lòng hưởng thụ lấy nụ hôn nhẹ nhàng của người yêu cùng tuổi. Em biết ngay Trần Trạch Bân sẽ chịu thua trước nước mắt của em mà, bài này em chơi nát luôn rồi nhưng chưa từng có lần nào thất bại cả, đương nhiên là em biết Bin ca của em xót em rồi.

Nhưng anh cứ chậm rãi như này thì con mèo kia lại khó chịu, cả người em đã ửng hồng lên vì hứng tình rồi mà anh cứ nhấm nháp môi em  một cách từ tốn. Lạc Văn Tuấn cáu câu chặt hai tay lên cổ anh mà kéo cả hai vào nụ hôn sâu, lưỡi xinh cứ vờn phá trong khoang miệng người lớn hơn, mông căng cũng không yên mà cọ qua cọ lại trên đũng quần anh.

Trần Trạch Bân thấy em có dấu hiệu quậy phá thì tay to liền bóp mạnh cái mông hư của em làm mèo nhỏ kêu lên một tiếng. Nhân cơ hội em bị bóp mông đến phát nứng anh liền chiếm lại thế thượng phong, lưỡi to càn quét hết vị ngọt bên trong khoang miệng ấm nóng của em, thật sự muốn bú mỏ em tới tắt thở đây mà.

Tuấn Tuấn nghĩ mình sắp chết vì thiếu oxi thì người kia tha cho em một mạng mà luyến tiếc rời bỏ môi xinh. Top nhà cừu không đợi em ổn định lại nhịp thở đã trực tiếp chui đầu vào cái áo phông rộng thùng thình của em mà bú mút lấy vú dâm. Đầu vú căng cứng vì nứng bị anh mút mát không thương tiếc, đôi lúc còn day day cắn làm em chỉ biết ngửa đầu rên dâm.

Mãi một lúc sau khi chăm sóc kĩ lưỡng cụ thể là cắn mút sưng húp cả hai đồi vú non của em thì Trần Trạch Bân mới chịu trồi mái đầu xù của mình ra ngoài. Anh hôn nhẹ lên môi xinh của em nhỏ đã bị chơi đến lơ đãng trước mặt, khuôn mặt đẫm lệ nhìn anh trông dâm vô cùng.

"Biết lỗi chưa?"

Giọng anh cừu béo khàn khàn vang lên trong không gian mở mịt của phòng ngủ ép em nhỏ phải tỉnh táo đối mặt với màng tra khảo của anh.

"O-Owen biết rồi ạ."

"Lỗi gì?"

"Owen không nên đi chơi với chị gái bỏ chồng ở nhà ạ hức!"

Có vẻ câu trả lời của em không đúng ý người trước mặt lắm, mông tròn bị đôi phương tát một cái rõ kêu làm em nấc lên một tiếng nhỏ.

"Có biết tao lo thế nào không hả? Bị fan đăng tin hẹn họ, lỡ mày đánh không tốt thì fan lại bảo là do yêu đương nên xuống phong độ. Mày không thấy mid nhà kia bị chửi như nào vì cô bạn gái điên kìa à? Muốn chết hả?"

Nghe người yêu nói một tràng mà em vẫn lớ ngớ chưa hiểu chuyện gì chỉ biết xoa xoa lấy bờ vai rộng đang run rẩy dựa lên người em. Mãi một lúc em mới trả lời lại anh kèm với nụ cười ngọt ngào thương hiệu của mèo xiêm.

"Làm sao chơi không tốt được, mày gánh em mà? Với cả bạn trai em không có giống mấy người đó, Bin ca yêu em nhất còn gì?"

Em lấy tay xinh chọt chọt vào má anh, cái má tròn tròn của em mất tiêu rồi bụng mỡ cũng vậy, bây giờ ôm anh chả thấy mềm mềm như gấu bông gì cả, Owen không thích anh giảm cân chút nào trông ốm đi thấy rõ xót.

Tình cảm đến đây thôi chứ Lạc Văn Tuấn chịu sắp không nỗi rồi, đm mút vú người ta, làm người ta nứng chảy nước ướt quần rồi ngồi đây lo lắng tâm tình hả, có điên không?

Mèo hư đẩy mái đầu còn ướt nước đang dựa trên vai mình ra, mắt nước long lanh nhìn chầm chầm anh như ra hiệu cho cơn hứng tình đang bùng phát của em, Trần Trạch Bân nhìn em dâm đến đỏ mắt bao nhiêu lời lo lắng trách móc đều đổi bằng câu chửi thể của anh trước khi đè em xuống thân mình.

Chiếc áo phông cũng được anh tiện tay cởi ra rồi vứt vào xó nào đó, cặp vú tròn nhô lên đôi chút chứa đầy dấu răng của anh làm Trần Trạch Bân nỗi máu chiếm hữu quyết không để chỗ nào trên người em còn lành lặng. Ngay sau đó chiếc cổ trắng xinh đã bị anh cắn mút loạn hết lên, cả vùng cổ và vai trắng nõn đã bị nhuộm đỏ bởi dấu hôn cắn của anh.

Em xinh chỉ biết rên rỉ để con sói xám đang cởi bỏ lớp cửu trắng mà làm loạn trên người mình. Em biết mình chạm đúng chỗ điên của Trần Trạch Bân rồi, chắc chắn tối nay sẽ không được tha một cách đơn giản, nhưng người dâm đãng bẩm sinh như Lạc Văn Tuấn thì lại thích điên lên được.

"Hức Bin ca~ đừng cắn nữa, cắn chỗ này mãi thì chỗ khác sẽ ngứa đó~"

Dâm đãng, đúng là dâm đãng không chịu được. Trong đầu Trần Trạch Bân bây giờ chỉ còn ý nghĩ duy nhất là chơi chết người trước mặt này thôi. Anh cuối xuống không thương tiếc mà lột phăng chiếc quần ngủ ngắn ngủn của em để lộ bướm non đã ướt nước lầy lội.

Thứ nước trong veo đang rỉ rã từ cái miệng nhỏ kia là món nước giải khát mà người chơi đường trên của nhà cừu hồng thích nhất trên đời. Anh không chần chừ giây nào mà cuối xuống liếm dọc khe lồn nhỏ rồi ăn trọn cả môi lồn xinh vào miệng mà bú mút.

Lưỡi anh luồn vào trong mong muốn vén mạng sạch sẽ cái bím hư này để nó không thể tiết ra được giọt nước dâm nào nữa. Anh cứ cuộn tròn đầu lưỡi rồi kéo hết lượng nước mà em tiết ra vào miệng uống sạch, lưỡi gai như mèo của anh cứ cạ cạ vào vách thịt non mềm ẩm ướt bên trong làm Lạc Văn Tuấn ngứa ngáy điên lên được, tay xinh nắm chặt lấy đầu mà vò tóc đến rối tung.

"Hức...sướng...Bin ca bú bướm xinh sướng...hức...muốn chồng chơi em aaa~"

Em bị anh vừa bú mút vừa xoa hạt le đến đã sưng cứng trồi ra ngoài miệng thịt múp míp đến bắn ướt khuôn mặt điển trai của. Trần Trạch Bân quỳ thẳng người dây liếm lấy mép môi bóng nhẫy tinh dịch của em thuận tay vuốt mái tóc ướt đẫm vì chưa khô cộng kèm mồ hôi ra sau để lộ vầng trán cao cùng đôi lông mày sắc lẹm. Lạc Văn Tuấn nghĩ thôi xong rồi người này đẹp trai quá, em làm sao mà chịu được đây, muốn sinh cho người này cả đội bóng luôn mất.

Đầu em toàn nghĩ đến mấy chuyện khó nói làm mặt em nóng ran, bướm hư vừa bắn đã bắt đầu ngứa ngáy phát nứng lần nữa. Trần Trạch Bân biết rõ em người cùng tuổi của mình đang nghĩ gì, anh nhếch mép cười đầy gian xảo bỏ qua mấy suy nghĩ lo lắng cho em lúc đầu mà giở thói trêu chọc em.

"Phục vụ mèo xinh xong rồi bây giờ mèo xinh có thể về phòng cho tao ngủ được chưa?"

Gì? Cái con cừu to xác trước mặt em vừa đuổi em về á? Đm bướm xinh còn chưa được ngậm cặc to mà định đuổi em về á? Còn xưng mày tao với em, rõ là giao kèo lên giường thì xưng hô thân mật rồi còn gì. Trần Trạch Bân hết thương em rồi, mới nãy còn lo lắng cho người ta mà giờ chưa làm gì đã đuổi ngươi ta về, hết yêu thì nói.

"Hức Bin ca hong được...hức hong được mày tao với Owen."

Mắt mèo nhỏ ầng ậc nước, môi xinh chề ra trông rõ đáng thương làm Trạch Bân cười khẽ vì sự đáng yêu của mèo xiêm nhà mình nuôi. Định bụng trêu em đến đây thôi rồi vào việc chính, chưa kịp cởi quần thì con mèo kia đã khích tướng nói to.

"Không chơi được thì em đi tìm thằng khác chơi, k-không cần Bin ca nữa!"

Được, hay rồi, con mèo nhỏ này hôm nay còn biết chọc tức anh trên giường đấy, anh thề trong lòng là hôm nay không chơi chết em thì anh không phải Trần Trạch Bân.

Anh lấy con quái vật đã cương cứng đến phát đau của mình vì chịu đựng từ nãy đến giờ ra, thân cặc to dài bật ra đập mạnh lên miệng lồn xinh một cái như trừng phạt, làm Lạc Văn Tuấn trên này rên dâm một cái rõ to.

Văn Tuấn lúc nãy còn mạnh miệng gằn cổ lên với người yêu bây giờ chỉ biết run rẫy để người kia gác cặp đùi múp míp lên vai mà cạ lồn. Thân cặc dài nỗi đầy gân xanh chần chịt cạ lên miệng bướm non và hột le sưng cứng làm nó ứa nước dâm ra tưới ướt thân cặc.

Anh biết rõ mèo xinh dưới thân mình đã không chịu nỗi nữa và anh cũng vậy, Trần Trạch Bân không nghĩ ngợi gì nhiều một phát đâm lút cán dương vật to khủng bố của mình vào trong cái động ẩm ướt của em.

"A...ức sướng...cặc to chơi Owen sướng hức."

Vừa mới đâm vào thôi mà em đã lên đỉnh rồi, cả người run lên vì sướng miệng nhỏ phía trên thì không ngừng rên dâm còn miệng dưới thì ra sức bú mút phục vụ con quái vật to tướng bên trong.

Trần Trạch Bân được em phục vụ tận tình thì sướng rơn cả người chưa gì mà tốc độ di chuyển cặc đã nhanh như vũ bão, mỗi lần thúc đều vào tận sâu bên trong lồn xinh. Đầu cặc to như quả trứng không ngừng đai nghiến lên điểm sướng của em mà dập, nước dâm bắn tung toé ra cả hai bên mép đùi non rồi chảy xuống ra giường trắng mút.

"Hức...chậm thôi...Bân c-chậm lại, em chết mất...a~"

"Ngoan để chồng làm em sướng nào, mèo hư."

"A...ức hong mà...hỏng mất bị...hức bị chơi hỏng lồn mất...huhu."

Tốc độ dập cặc của anh chỉ có tăng chứ không giảm đi xíu nào, làm em nhỏ bị chơi đến thè cả lưỡi hồng cầu xin. Nhân cơ hội đó Trạch Bân liền cuối xuống ăn trọn lấy môi xinh, cuốn lấy lưỡi em mà càn quét khắp khoang miệng ngon ngọt. Phía dưới thì không ngừng dập cặc vào trong lồn xinh, môi lồn bị chơi đến toè cả ra hai bên chuyển từ màu trắng hồng sang đỏ rực như máu.

Lạc Văn Tuấn vừa bị bú mỏ vừa bị anh chơi đến mơ màng đầu óc bây giờ chỉ còn nghĩ tới hình dạng dương vật to bự đang nằm bên trong lồn xinh của mình, miệng chỉ biết ưm a mấy từ không rõ nghĩa cuối cùng là bị người yêu mình nuốt xuống hết.

"Nói xem nào Lạc Văn Tuấn yêu ai nhất nhỉ?"

Sau khi tha cho chiếc môi xinh đã sưng húp đỏ mọng của em, anh vén lấy mái tóc đã ướt đẫm mồ hồi của em lên nhìn vào đôi mắt ướt nước của em, rồi thì thâm vào đôi tai nhạy cảm đã đỏ lên như cả cơ thể em bấy giờ. Em nhỏ chả hiểu gì chỉ lớ ngớ nhìn khuôn mặt đẹp trai trước mặt mà quên trả lời câu hỏi, điều đó đương nhiên làm Trần Trạch Bân nỗi cáu, anh gằn giọng từng chữ vừa nói vừa thút mạnh vào lồn xinh đáng thương của em.

"Trả lời đi xem nào?"

"Hức anh...Bân yêu Trần Bân nhất...a...a chỉ yêu mình anh thôi...á!"

Nhận được câu trả lời rời rạc nhưng đúng ý mình từ em người yêu, anh liền tăng tốc độ dập cặc phía dưới, cái sau nhanh gấp đôi cái trước, muốn nắc em đến tắt thở luôn.

"Ngoan quá Owen để chồng thưởng cho em nha."

Đầu cặc tông mạnh vào miệng tử cung làm em giật bắn mình, nước mắt sinh lí lại trào ra, cả cơ thể đang ra tính hiệu nguy hiểm nhưng Lạc Văn Tuấn đã không nghĩ được gì nữa rồi, bây giờ em chỉ muốn người trước mặt đụ chết mình, cho em có thai luôn thì càng tốt.

"Oh...a chồng ơi...cho bé...đút cho bé ăn đi mà...miệng xinh đói rồi."

"Thế cho em ăn gì nào?"

"Hức muốn...muốn chồng bắn ngập lồn xinh bón cho em tinh dịch...muốn...muốn có em bé..."

Nghe thấy lời cầu xin của em làm máu nóng của anh dồn hết xuống hạ bộ, đầu cặc to bự đụ mạnh vào miệng tử cung đâm thẳng vào trong rồi xả hết lượng tinh dịch đặc sệt nóng hỏi vào bên trong, lượng tinh trùng nhiều đến nỗi bên trong không chứa hết làm khi Trần Trạch Bân rút cặc ra thì nó òng ọc chạy hết ngoài miệng bướm non đã bị chơi tơi tả.

"Nh-nhiều quá...ức thật sự s-sẽ mang thai luôn mất."

Nhìn cảnh tượng dâm đãng của em người yêu làm Trạch Bân đỏ cả mắt. Tối hôm đó Lạc Văn Tuấn bị anh bắt nhún trên cặc to cả buổi đến khi bị bắn tinh ngập lồn một lần nữa, để anh nhìn thấy cái bụng nhỏ phẳng lì ban đầu bây giờ đã căng phồng ra như mang thai ba bốn tháng vì ăn no tinh dịch của anh thì em nhỏ mới được tha.

Đương nhiên trên giường thì Trần Trạch Bân mới như con ác quỷ thế thôi chứ xuống giường một phát là trở thành con cừu béo vừa khờ khờ vừa hạt nhài liền. Cho nên sáng hôm sau Lạc Văn Tuấn thức dậy trong vòng tay ấm áp của người yêu và cơ thể sạch sẽ đã được tắm rửa thay đồ mới, cả ga giường em đang nằm cũng là cái mới chứ không phải cái ga dính đầy nước thành mớ hỗn độn như đêm qua.

Em nắm ngắm khuôn mặt góc cạnh được ánh sáng ngoài cửa sổ chiếu vào đến sắc nét của người của người yêu mình, thầm nghĩ đẻ cho người này cả đội bóng thì cũng không phí. Biết rõ người yêu đã thức em vuốt ve mái đầu của anh một lát rồi lại vùi mặt vào lòng anh lí nhí nói bằng cái giọng nũng niệu mà nếu Trác Định nghe thấy thì sẽ hỏi là mày rên cho ai nghe đấy em, hỏi thừa đương nhiên là cho người yêu em rồi.

"Bân~em đói."

Trần Trạch Bân từ tốn mở mắt, hôn nhẹ lên trán em người yêu của mình thay cho lời chào buổi sáng rồi lại bế em vào phòng tấm vệ sinh cá nhân. Lạc Văn Tuấn ngồi trên bồn rửa mặt đung đưa hai chân để anh phục vụ từ li từ tí mà không cần động một móng tay nào.

Mọi thứ tươm tất xong anh định bế em ra ngoài như mọi khi thì em đã tung tăng chạy ra trước, còn sức thế này biết thế tối qua anh đụ liệt giường cho rồi.

Đi ra ngoài phòng bếp chung của cả đội Lạc Văn Tuấn hơi bất ngờ trước sự xuất hiện của một người lạ mà cũng quen, một con thỏ đang ngồi trong lòng xạ thủ mới của em được hắn đút ăn cẩn thận từng muỗng.

Em sử dụng vốn tiếng Hàn ít ỏi mà chào người đó không biết phát âm có đúng không nhưng người kia nghe thấy tiếng em thì giật mình rút hẳn vào lòng con rắn của đội. Em cười hì hì rồi kéo ghế ngồi đối diện họ chuẩn bị ăn phần ăn đã được dọn lên sẵn, Trần Trạch Bân đi ra sau đó cũng chả quan tâm mấy đến sự xuất hiện của người lạ này, anh đi lại tủ lạnh định bụng uống miếng nước rồi rót sữa cho em.

Lạc Văn Tuấn đằng này vừa ăn vừa nghe lỡm cuộc trò chuyện của đôi đồng niên đối diện, chả hiểu họ nói cái gì nhưng bằng vốn tiếng Hàn học lỡm từ anh xạ thủ mới thì em thấy cách xưng hô của họ khá hay liền bắt chước quay sang gọi với Trần Trạch Bân.

"Bân ơi~ bạn lấy cho tớ một cốc sữa nha~"

Trần Trạch Bân nghe thấy cách xưng hô của em thì mém nữa phun hết cả nước ra ngoài, cố nuốt vội hớp nước vào trong quay qua cảnh cáo em rồi liếc xéo con rắn độc đang cười ha hả vì trò bắt chước của Lạc Văn Tuấn.

"Bỏ ngay cái cách xưng hô đó trước khi tao chơi chết em."

"Sao thế bạn Trần Trạch Bân?"

Con rắn kia càng cười lớn hơn làm con thỏ trong lòng chả hiểu gì chỉ biết ngơ ngác nhìn xung quanh, còn ngoài cửa bếp thì có hai con người với quầng thăm mắt đen xì vì tiếng ồn của hai căn phòng nào đó làm mắt ngủ, sáng hôm sau lại phải ăn cơm chó có thể là không ai khổ bằng rừng và mid nhà cừu hồng.

End.

Đoán xem cặp tiếp theo là ai nào các vợ🤭

Viết dở vỗn lài nhưng vẫn cảm ơn vì mọi người đã đọc💗
૮₍ ,,◜ෆ◝ ,, ₎ა

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com