Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

#6. Daddy (H)

"Có một nhà hàng mới mở gần đây, rất ngon đó. Chúng ta ăn ở đấy nhé?"

"Em thích là được, tôi theo em. Nhưng trước tiên, để tôi ăn bữa trưa của mình đã."

Hắn cười cười, vòng tay qua gáy cậu, kéo cậu sát về phía mình trao 1 nụ hôn mạnh bạo, dùng lưỡi tách hai hàm răng trắng của Hoàng Khoa, luồn lách vào khoang miệng thơm mùi dâu tây. Cậu cũng hợp tác, tay vuốt ve lấy cằm hắn-rồi trượt xuống cổ. Trung Đan vòng tay qua chiếc áo sơ mi trắng của Hoàng Khoa kéo nó ra khỏi tấm lưng trần trắng trẻo, làm cậu run rẩy vì cái nhiệt độ lạnh lẽo của những ngón tay thon dài. Cất giọng ngọt ngào, cậu quấn lấy hắn.

"Ở xe sẽ có nhiều người thấy lắm...hay ăn xong rồi chúng ta làm tiếp đi, daddy?"

"Thôi được. Nhớ lời em nói."

Hắn vỗ lên cặp mông căng tròn hai cái, luyến tiếc rời khỏi thân thể mê người của cậu, phóng xe với tốc độ nhanh chóng mặt. Hoàng Khoa bám lấy thân trên của hắn, sợ hãi với cái vận tốc này. E là cậu sẽ không giữ được mạng để mà đến ăn mất. Hắn thấy biểu hiện của bé con thì bật cười, hôn chụt lên đỉnh đầu cậu, đảo xe liên tục khiến Hoàng Khoa cảm tưởng mình sắp vì chóng mặt mà ngất đi.

Khoảnh khắc chiếc siêu xe bóng loáng sang trọng dừng ngay ở chỗ đỗ đẹp nhất, cậu cứng nhắc bám chặt lấy dây an toàn, miệng thở phào một hơi. Chỉ là đi ăn thôi, hắn có cần phải đi nhanh như thế không? Hắn chính là muốn cậu ép tim chết đây mà. Nhìn Hoàng Khoa ngồi như trời trồng làm Trung Đan không nhịn được mà bật cười ha hả, kéo cậu vào khuôn ngực săn chắc thoang thoảng mùi Whisky, bỡn cợt nói.

"Phạm Hoàng Khoa lạnh lùng cao cao tại thượng sao lại tái mét mặt mày thế này?"

"Còn tại ai hả? Ai phóng xe như điên trên cao tốc, có để ý gì đến người ngồi bên cạnh đâu hả?"

Cậu bực bội trách móc hắn, hai má phồng lên, chu chu như bánh bao. Hắn chỉ mỉm cười vui vẻ, bế thốc cậu lên như công chúa. Hoàng Khoa giãy đành đạch đòi thả nhưng vô dụng, rốt cuộc buông xuôi mặc cho Trung Đan bế từ bãi đỗ xe lên đến cửa nhà hàng. Xung quanh còn rất nhiều người, hắn còn dám làm chuyện đấy. Hắn không ngại, nhưng cậu ngại chứ! Xấu hổ chết đi được. Vào nhà hàng hắn mới thả cậu xuống, để cậu lon ton như em bé lần đầu được đi ra khỏi nhà vậy, trong khi bản thân thì đứng ở 1 góc khuất nghe điện thoại.

"Cậu nói đi."

Hoàng Khoa bụng đói meo kêu ọt ọt nhưng vẫn ngồi đợi hắn. Trung Đan bước vào thấy bé con đang nhìn đĩa đồ ăn liền kéo cậu vào lòng mình, hai cánh mông trắng mịn ngồi lên trên cặp chân săn chắc. Ngồi như này làm cậu có đôi chút ngại ngùng, người cứ dụi dụi vào khuôn ngực hắn. Cậu là giả ngốc hay ngốc thật, cứ ma sát vào đũng quần làm người anh em của Trung Đan nổi lên, cương cứng chọt giữa khe mông cậu. Nhưng hắn hít thở sâu kiềm chế lại thú tính, gắp một miếng thịt cho vào miệng Hoàng Khoa. Rốt cuộc, hắn chỉ ăn một chút trong khi ai kia được nhồi đầy đồ ăn đang ngồi xoa chiếc bụng tròn của mình. Lấy dĩa cắt một miếng bánh kem, Trung Đan đưa qua Hoàng Khoa, giọng vẫn ôn nhu như thế.

"Bé con, ăn thử một miếng nhé?"

"Không...nhiều lắm rồi. Em đâu phải hố đen không đáy đâu..."

"Em không ăn thì để tôi vứt đi."

"A đừng vứt đi. Rất phí phạm đó daddy. Để em ăn." Cậu nắm lấy tay cầm cái dĩa của hắn, ngoạm một miếng. Còn chút kem dính gần môi, hắn lấy tay quệt mà đưa lên miệng, cười cười.

"Kem dính trên miệng em, tôi không ăn thì thật phí phạm."

"Đồ vô sỉ. Ở đây nhiều người như vậy, còn dám làm thế?"

"Em mà cũng biết ngại ngùng? Giờ thì mau về nhà thôi, bé con à."

Lời đến cuối hắn ngân dài ra đầy ẩn ý, Hoàng Khoa lờ mờ hiểu ra liền ngượng chín mặt. Trung Đan thoải mái bế cậu vào xe hơi ngồi trước khi quay lại nhà hàng lần nữa để mua thêm một túi bánh ngọt cho cậu . Khởi động đảo xe ra khỏi bãi đỗ, lái đến nơi được định vị sẵn trên GPS, hắn để chế độ lái tự động, quay qua hôn lên cần cổ trắng mịn thơm mùi dâu tây của ai kia. Tay chẳng an phận xoa xoa lên nhũ hoa hồng hào lấp ló sau lớp áo sơ mi, vân vê lấy rồi dùng cả răng và lưỡi cắn mút ngấu nghiến như hổ đói.

"Ô-ưm..."

Cậu bất ngờ kêu lên, vô tình hay cố tình ưỡn khuôn ngực mềm mại của mình gần hắn hơn. Hai tay quýnh quíu bám vào dây an toàn, dịch vị trong suốt bắt đầu chảy một đường xuống cằm, hai má bắt đầu phiếm hồng. Nhìn cảnh xuân trước mắt làm Trung Đan muốn nổ tung, chỉ muốn xé nát lớp quần áo vướng víu kia mà làm tại trận. Nhưng kìa, xe về tới nhà rồi. Hắn bực bội hừ một tiếng, bế thốc Hoàng Khoa lên đi xuống xe, rẽ vào một lối nhỏ tiến thẳng vào phòng của mình.

Phòng hắn ngăn nắp và sang trọng, đâu đâu cũng ngửi thấy mùi bạc hà the mát. Chưa kịp nghĩ ngợi gì nhiều, cậu đã bị đè xuống chiếc gường êm ái với lực khá mạnh, người bên trên cơ thể nóng bừng như sốt vậy, mỗi cái chạm đều khiến Hoàng Khoa tê dại cuốn vào lửa tình. Cậu nhổm dậy ngồi trực tiếp lên người hắn với mỗi một chiếc áo mỏng dài thượt, che đi hai cánh mông căng mịn. Lấy tay miết lên phím môi dưới của Trung Đan, khẽ cất giọng nói mị hoặc thủ thỉ vào tai hắn.

"Daddy ah...hôm nay hãy để em phục vụ daddy. Em nhất định sẽ phục vụ thật tốt."

"Được. Cơ thể tôi, tùy em sử dụng."

Hoàng Khoa mỉm cười, hai tay nhanh nhẹn kéo chiếc khóa quần đen xuống, cự vật thô to màu tím sẫm đã cương cứng đến đáng sợ. Không nói gì nhiều, cậu cho nó vào miệng, liếm mút lấy nó như một que kem vậy. Hắn muốn hành hạ cậu chút, tay nắm tóc cậu về phía trước, đẩy toàn bộ chiều dài cự vật vào khoang miệng ấm nóng của Hoàng Khoa. Cậu suýt nữa thì nghẹn, muốn ho vài cái cũng không được, tiếng ho bị chặn lại bởi con quái thú đang dập cậu tới tấp, thành ra chỉ có tiếng ư ử đầy câu nhân.

"Ư...ô..."

Hắn trong lòng có chút đắc ý, tay vuốt ve lấy khuôn mặt nhiễm màu tình dục của cậu trước khi cho tay vờn giữa khe mông, cố tình ma sát đến nóng bỏng phần thịt xung quanh làm cậu khó chịu lắc lư. Nhả cự vật đã phủ đầy dịch vị, Hoàng Khoa đẩy hắn xuống dưới, hai chân thon dài quặp vào đôi chân săn chắc của hắn ta. Cặp mông căng mịn trườn từ thân trên Trung Đan xuống dưới, hắn nhìn bé con bên trên đã đẫm mồ hôi càng thêm lửa dục, cự vật cũng lớn thêm một vòng. Cậu cứ từ từ lùi đến khi chạm vào cái thứ nóng bỏng kia, mỉm cười đưa đôi bàn chân lên má hắn xoa xoa. Ngài Lê chẳng có chút tức giận gì, ôn nhu hôn lên đấy một nụ hôn. Hoàng Khoa mượn lực từ hai tay, đẩy cự vật cương cứng đầy hùng vĩ vào tiểu huyệt bé xinh, làm cả hai cùng bật ra tiếng thở dốc.

"Arg...ô!"

Như có dòng điện chảy qua cơ thể, cả người Trung Đan tê dại. Hắn thật sự thích cảm giác thế này, tuy rằng bị động, nhưng cái cảnh xuân trước mắt quá đẹp rồi. Hoàng Khoa bắt đầu động, nhún lên xuống trên cơ thể đầy cơ bắp của hắn, cự vật tới tấp đưa đẩy vào trong. Hình như nên thêm chút lực nhỉ? Trung Đan lấy tay nắm lấy eo của cậu, dùng sức đẩy hông một phát làm cậu bật ra tiếng rên rỉ.

"Ư...daddy..."

"Hửm?"

Hắn cứ thế đẩy mạnh hông, người cậu run bần bật, tay nắm chặt lấy ga giường nhàu nhĩ để không cào lên lưng hoặc cánh tay hắn. Trung Đan cảm nhận được trong vách thịt mềm mại có nơi gồ lên, khóe môi vẽ nên một đường, đẩy Hoàng Khoa xuống, hung hăng xuyên xỏ qua làm cậu trợn hai mắt lên, cắn lấy chiếc gối trước đó đã đẫm dịch vị. Cự vật chỉ rút ra đến phân nửa, còn mỗi lần đâm đều sâu tận gốc, như muốn nhét hai hòn bi vào trong cùng vậy. Ruột gan cậu như đảo lộn hết cả, người như nam châm dính vào người ngài Lê. Cúi xuống cắn cắn lấy hai hạt đậu đỏ mê người trên khuôn ngực trắng mịn, mút mạnh một cái làm Hoàng Khoa không chịu nổi mà bắn một dòng trắng đục xuống giường. Hắn tóm lấy hạ thân phiếm hồng của cậu, vuốt ve lấy nó trước khi kéo cậu vào lòng mình ngồi, tiểu huyệt ngậm lấy thứ to lớn giữa hai chân hắn ta, dùng cái tone giọng trầm đục khàn khàn mang chút kiểm soát.

"Bé con, ngước mặt lên nhìn tôi."

Cậu ngước lên nhìn bản mặt điển trai của hắn, khuôn mặt thiên thần non nớt như em bé. Trung Đan mỉm cười ôn nhu, hôn lên đỉnh đầu cậu trai trẻ trong khi thân dưới của hắn lại không chút thương hoa tiếc ngọc đâm chọc thật sâu vào bên trong Hoàng Khoa, mạnh bạo trừu sáp vách thịt mềm mịn ấm nóng. Cậu uốn éo mông rên rỉ, tay cào cấu lên tấm lưng trần màu đồng đầy nam tính của ngài Lê, trước khi buồng phổi một lần nữa kêu gào vì bị đầu lưỡi hắn càn quét đến khô khốc.

"Reng reng reng."

Tiếng chuông điện thoại cắt đứt chuỗi hoan ái của cả hai, cậu ngó lên nhìn-là cậu bạn Thanh Tuấn. Muốn ra hiệu để hắn dừng lại thì nhận được giọng nói khàn khàn nhỏ phát ra.

"Em cứ nghe máy đi, nếu để cậu ấy nghe được thì oops, tôi không biết chuyện gì sẽ xảy ra đâu, cục cưng à."

Hắn nhếch môi cười đểu cáng, kéo mạnh cậu vào sát thân trên hắn, cự vật thô to tiếp tục chôn sâu vào nơi tiểu huyệt vốn đã trướng lên vì tinh dịch của hắn ta, trong khi tay bấm nút trả lời trên điện thoại cậu. Hoàng Khoa hoảng hốt, với lấy điện thoại, tay bịt lấy miệng mình cố không cho tiếng rên rỉ đầy ái muội lọt qua.

"Cậu đang ở đâu vậy, Hoàng Khoa?"

"A..mình đi có chút việc..ư."

"Có sao không đấy Hoàng Khoa? Giọng cậu không ổn chút nào."

"Ư..tớ ổn mà.."

"Thôi được rồi, mình sẽ gọi lại sau nhé."

Thanh Tuấn tắt máy, hắn ngậm lấy vành tai của cậu, kéo ra một đường óng ánh màu bạc. Hoàng Khoa cảm nhận cái thứ quái vật kia đang bắt đầu cương lớn thêm một vòng, và điều đó làm cậu thật sự cảm thấy lo lắng cho bông hoa cúc của cậu. Trung Đan nắm tóc cậu, dán đôi môi cả hai với nhau lần nữa, miệng lưỡi quấn quýt triền miên. Cậu chẳng còn tí sức lực nào để phản kháng, người như cọng bún bám víu lấy hắn. Bất ngờ hắn xóc cậu lên đè sát lên bức tường cứng lạnh lẽo, hung hăng như hổ đói nấc cự vật vào cậu như giã gạo. Hoàng Khoa không kịp phản ứng, tiếng rên đứt quãng vì khản giọng kêu nãy giờ.

"Ô-arg! Chậm lại....ư...hỏng mất..."

Cặp mông căng tròn nảy như pudding theo từng nhịp đâm của Trung Đan, độ đàn hồi dữ dội khiến ánh mắt của hắn có phần đục ngầu, lại thêm chôn sâu vào bên trong. Cậu chỉ biết há miệng đớp từng ngụm không khí vào cơ thể, toàn thân ướt đẫm mồ hôi cuốn lấy phần bụng săn chắc đầy cơ bắp của ngài Lê. Hoàng Khoa nghe thấy hắn thầm thì vào tai cậu trước khi ngất đi vì kiệt sức, không nhớ rõ cho lắm chỉ cảm giác rằng chỗ nào trên người mình cũng phủ đầy bạch dịch của hắn ta.

"Tôi yêu em, Hoàng Khoa."

P/s: Một đoạn draft từ rất lâu rồi mà giờ tôi mới dám đăng-((( Thực ra nó còn một đoạn dài ngoằng mở đầu cơ nhưng tôi cắt đi tại thấy không cần thiết lắm. Trình viết H còn lấn cấn lắm nên mọi người thông cảm nhé.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com