16
Chương 16
Mùa đông năm đó lạnh đến lạ thường.
Lúc Vương Nhất Bác vội vàng về nhà, Tiêu Chiến đang ngồi trước khung cửa sổ cao từ trần đến sàn, trước lò sưởi. Kiên Quả đang ngủ ngon lành trong vòng tay anh, cây cối ngoài cửa sổ đều đã héo rũ, khô cứng trong giá lạnh. Gió. Rung rinh.
Tiêu Chiến yên bình nhìn cửa sổ, dùng ngón tay viết nét chữ "Estate", chữ e ở cuối hơi nhô lên khi anh thu tay lại.
Vương Nhất Bác mang đôi dép lê bông mà Tiêu Chiến đã đặt trước cửa, nhẹ nhàng đi tới phía sau anh, từ phía sau ôm lấy bóng lưng gầy gò, nắm lấy bàn tay đang thả lỏng bên hông, chỉ vào cửa sổ có chữ trên đó:
-Cái đó nghĩa là gì?
Hơi thở ấm áp lập tức bao trùm lấy Tiêu Chiến, dường như còn hiệu quả hơn cả máy sưởi, nhiệt độ cơ thể của Nhất Bác là toàn bộ sự ấm áp mà anh cần trong mùa đông.
Tiêu Chiến ngả người vào trong vòng tay của cậu, nhẹ giọng nói:
- Đúng hơn phải là Un’estate Italiana. Nghĩa là mùa hè nước Ý.
“Anh thích mùa hè, mùa đông quá lạnh rồi.” Nói xong, Tiêu Chiến lại thu mình vào trong vòng tay của Vương Nhất Bác, Kiên Quả di chuyển đầu, đổi một tư thế thoải mái tiếp tục ngủ ngon.
Một mình con mèo đó đang dựa vào cả thế giới của Vương Nhất Bác.
- Bọn mình đến Nam bán cầu cùng nhau trải qua mùa hè đi. Khi nào mùa đông thì bọn mình lại về.
Tiêu Chiến lắng nghe, ngẫm nghĩ. Tuyệt, nếu vậy thì sẽ không phải trải qua mùa đông nữa.
Thật ra, mùa đông cũng không quá khó chịu.
Khoai lang nướng nóng hổi, hương thơm ngào ngạt từ đầu đến cuối phố. Ánh đèn vàng le lói ấm áp, tựa như nồi mật ong của gấu Winnie the Pooh. Sẽ có một hàng dài người xếp hàng một tiệm đồ uống nóng, vài người sẽ hà hơi vào tay bên kia đường, vài người giấu mình trong chiếc khăn len trắng như tuyết. Lại có người đứng chờ ai đó đặt một cốc cafe nóng vào tay mình, rồi bàn tay kia sẽ luồn vào túi áo ấm nắm lấy tay người nọ.
Có vô số mùa đông ngọt ngào như kẹo trái cây.
- Tuyết rơi rồi!
Mỗi khi nhìn thấy tuyết, Tiêu Chiến sẽ phấn khích như một đứa trẻ con. Anh bảo, người miền nam không mấy khi thấy tuyết, thỉnh thoảng, có trận tuyết lướt qua êm như Chúa trời rắc đường xuống nhân gian, và lại tan biến trong gió.
Vương Nhất Bác cảm thấy thế giới của Tiêu Chiến chắc chắn phải có rất nhiều ngọt ngào, và đủ thứ dễ thương khác mà cậu không nghĩ ra được. Nếu không thì làm sao lại có người miêu tả tuyết ngọt như vậy.
- Thật may mắn.
Lam Vong Cơ cũng nói vậy, may mắn là hắn vẫn còn cơ hội để gặp lại Nguỵ Vô Tiện.
May mắn của Vương Nhất Bác là cậu có thể ở bên Tiêu Chiến vào ngày tuyết đầu mùa.
Gió tanh mưa máu trên mạng vẫn chưa dừng lại, ngày càng có nhiều cáo buộc vô lý bủa vây Tiêu Chiến. Đám người hóng dưa nháo nhào vào xem, bàn luận lộn xộn. Vài người qua đường mơ hồ hỏi:
- Chuyện này có thực sự liên quan đến Tiêu Chiến không?
Câu hỏi chìm nghỉm.
Mọi chuyện đã phát triển theo hướng tồi tệ như thế này, không ai thèm cất công tìm hiểu cốt lõi của sự kiện AO3 đột nhiên xảy ra kia và Tiêu Chiến rốt cuộc liên quan gì đến nhau, họ chỉ đổ lỗi cho Tiêu Chiến.
Cạn lời. Thật sự cạn lời.
Trong thế giới đen trắng này, đen trắng có lẫn lộn thì cũng chẳng ai quan tâm.
Cho dù biết tất cả mọi chuyện là do Tần Nghị giật dây. Nhưng Tiêu Chiến không hiểu nổi vì sao lần này hắn lại như thế đuổi cùng giết tận. Mấy năm nay, Tiêu Chiến và công ty Tần Nghị tận lực làm việc theo kiểu nước sông không phạm nước giếng, càng không động chạm gì đến quyền lợi của Tần Nghị. Hợp đồng của Tiêu Chiến với công ty chỉ là một vật trang trí không hơn không kém. Ngoại trừ khoản tiền bồi thường vi phạm hợp đồng là chân thật tồn tại.
- Anh đang tính toán khởi kiện Tần Nghị, giải ước với bọn họ.
Chuyện này không phải là Tiêu Chiến nhất thời xúc động, nếu như không phải năm đó Tần Nghị muốn anh bồi thường nhiều tiền vi phạm hợp đồng như vậy, anh đã sớm giải ước, bỏ của chạy lấy người.
Tiêu Chiến đã suy xét, nếu lần này Tần Nghị thật sự có tham dự vào hắc anh, anh có thể nắm chắc phần thắng nếu kiện tụng, thuận tiện lại có thể buộc công ty này đền bù cho anh một khoản bồi thường tổn hại danh dự cá nhân.
- Được. Em sẽ giúp anh tìm luật sự tốt nhất. Đừng sợ, em ở bên anh.
Tiêu Chiến gật gật đầu:
- Nhưng anh vẫn thật sự không nghĩ ra lý do hắn làm như vậy. Hắn rốt cuộc có thể được lợi gì?
Có lẽ là bởi vì Tiêu Chiến đã dưới trướng công ty Tần Nghị nhiều năm, hắn sợ Tiêu Chiến quá bạo hồng sẽ không khống chế được anh? Nhưng bất luận thế nào, Tiêu Chiến đều sẽ giải ước với hắn. Nếu vậy, đây sẽ là lần lỗ nặng của công ty, Vương Nhất Bác cũng không rõ vì cái gì Tần Nghị lại làm như vậy.
- Coi như hắn ta điên đi.
Vương Nhất Bác vươn tay ôm trọn Tiêu Chiến, hôn hôn trán anh:
- Đừng nghĩ nữa.
Vương Nhất Bác không muốn Tiêu Chiến lại vì chuyện này mà thêm phiền lòng, mấy ngày nay cậu nhìn Tiêu Chiến hoàn toàn không có tinh thần, vừa tức vừa đau lòng. Nhưng cậu không thể biểu hiện ra ngoài, cậu không muốn Tiêu Chiến tâm tình mỏi mệt còn phải tới an ủi cảm xúc cậu.
Vương Nhất Bác lại ôm chặt Tiêu Chiến:
- Em biết anh không muốn em nhúng tay vào chuyện này, không muốn liên lụy em. Em cũng tin tưởng anh một mình cũng có thể xử lý tốt, nhưng anh phải đáp ứng em, mặc kệ sự tình phát sinh thành bộ dáng gì, đều phải nói cho em. Không vui, rất khổ sở cũng đều phải cho em biết. Anh không cho em giúp anh, cũng không thể cướp đoạt quyền lợi ở bên an ủi anh của em được.
Tiêu Chiến vòng tay ôm trọn hông cậu, nhẹ nhàng cọ mặt vào khuôn ngực, nói:
- Được.
Trong một khắc, Tiêu Chiến cảm thấy vô cùng an tâm. Người nhỏ hơn anh 6 tuổi đang ở trước mặt anh đây, lại có thể đem hết thảy hỗn loạn mù mịt chắn ở bên ngoài, trở thành cảng tránh gió của riêng anh, có thể cùng anh trời nam biển bắc, lại cũng có thể tôn trọng mọi quyết định của anh.
Tiêu Chiến ngẩng đầu nhìn Vương Nhất Bác, nhẹ giọng cười một chút. Đây là nụ cười đầu tiên suốt mấy ngày nay phát ra tự nội tâm mà cười:
- Vương Nhất Bác, em sẽ đem anh sủng hư mất.
Trong căn phòng president tầng cao nhất của một khách sạn sang trọng, Chu Dương xốc chăn lên, đi đến cửa sổ lớn, ngoài cửa sổ đèn đuốc sáng trưng, hắn đứng trong góc tối nơi tầng lầu cao quan sát thành phố này.
Hắn đốt một điếu thuốc, quay đầu lại nhìn thoáng qua người trên giường.
Suy nghĩ lại trở về ngày hôm ấy ở nhà hàng Âu, Tần Nghị híp mắt nhìn Chu Dương, hỏi hắn:
- Tôi giúp cậu đạp đổ Tiêu Chiến thì tôi được lợi gì?
Chu Dương cầm ly vang đỏ ngồi trên sườn đùi Tần Nghị, xoay xoay ly rượu uống một ngụm, lại chạm ly với Tần Nghị một chút, cuối cùng liếm liếm khoé miệng nói:
- Tần tổng chẳng lẽ không có ý thích gì với tôi?
Tần Nghị nhéo nhéo một chút ở eo Chu Dương. Hắn thích Chu Dương, từ lúc Chu Dương đầu quân cho công ty hắn đã bắt đầu thích. Chẳng qua Chu Dương trước đây cũng là người thanh sạch, hắn từng khinh thường những quy tắc ngầm trong vòng.
- Chỉ dùng cậu, đổi lấy một Tiêu Chiến ngã ngựa, có phải cậu quá hời rồi không?
Tần Nghị dù gì cũng là người làm kinh doanh, hắn không có chân tình thực cảm, chỉ có tiền là lựa chọn trên hết.
Chu Dương sắc mặt trắng một chút, hắn đánh liều nắm cổ tay Tần Nghị, nói từng chữ một:
- Không chỉ có Tiêu Chiến, mà còn Vương Nhất Bác. Nếu Tần tổng lần này chịu giúp tôi, tôi liền có thể nắm chắc trong tay phần thắng đoạt lấy tài nguyên của Vương Nhất Bác. Đến lúc đó, Tần tổng từ tôi mà kiếm được tiền, muốn nhiều có nhiều, muốn ít có ít.
- Chà, Chu Dương, cậu có xem trọng bản thân quá không? Cậu dựa vào cái gì đoạt lấy tài nguyên của Vương Nhất Bác?
Chu Dương lại sát thêm một phân, ở bên tai Tần Nghị thấp giọng nói:
- Chỉ bằng một Tiêu Chiến, Vương Nhất Bác liền sẽ thân thủ tự nguyện đem tài nguyên nhường cho tôi. Huống hồ, cho dù Tiêu Chiến có muốn giải ước, Tần tổng không phải cũng có thể kiếm được tiền vi phạm hợp đồng sao, một mũi tên trúng hai con nhạn, anh do dự cái gì?
Tần Nghị cười một tiếng, đưa tay vuốt ve mặt Chu Dương, cầm lấy bàn tay đang cầm ly vang đỏ của Chu Dương, cả tay cả rươụ đưa lên uống một ngụm:
- Chúng ta hiện tại có phải nên đổi địa điểm, cẩn thận thương thảo một chút?
Chu Dương mỉm cười nhạt, gật gật đầu. Từ đây, buông tay, rơi vào biển sâu.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com