29
Junghoon sau khi xuất viện ở Iksan có đến tìm Haruto vài lần nhưng Haruto tuyệt nhiên không muốn đón tiếp. Chuyện Hyunsuk đột nhiên về Iksan không phải đơn giản chỉ là vì giận Jihoon. Hyunsuk muốn giải quyết cho xong đầu dây mối dợ chỗ Junghoon từ trước, không muốn dăm ba hôm lại có người đến đập vỡ bảng hiệu ison.
"Anh Hyunsuk, sao anh lại làm vậy?" Haruto đặt tách cà phê xuống bàn đẩy về phía Hyunsuk.
"Có chuyện gì hả?" Hyunsuk buông điện thoại xuống, nhìn Haruto không rõ vì sao trông Haruto lại nghiêm túc đến vậy.
"Chuyện anh nhờ người giải quyết chuyện thằng Hub. Bảo bọn nó không đến làm phiền em nữa."
"Anh không được làm vậy hả?" Hyunsuk nâng tách cà phê nhấm nháp, thong thả đợi câu trả lời từ Haruto.
"Anh đã hứa với anh Jihoon là không liên quan đến bọn nó nữa mà. Sao lại vì chuyện của em mà liên lạc lại với bọn người đó chứ? Em đáng sao?" Haruto gấp gáp nói.
Hyunsuk đặt tách cà phê xuống bàn, chầm chậm đáp:
"Chuyện của em cũng là chuyện của anh thôi. Có gì mà không đáng? Anh đã bảo với Jihoon rồi. Anh đến gặp người quen cũ cũng có Jihoon đi cùng. Anh chỉ đến nói chuyện, người ta giúp em là vì muốn trả cho anh mối ân huệ cũ."
Haruto nghe Hyunsuk từ tốn nói, nó thở phào nhưng trong lòng vẫn còn một chút bất an khó tả.
"Anh đã hứa với Jihoon rồi thì nhất định anh không quay lại đường cũ." Hyunsuk nói tiếp cho đến khi gương mặt Haruto dãn ra một chút, không còn căng thẳng nữa.
Vừa hay tiếng Jeongwoo cất giày lên kệ tủ lạch cạch bên ngoài. Hyunsuk bảo tới giờ mang cơm đến bệnh viện cho Jihoon nên nhanh chóng rời đi. Jeongwoo bước vào quầy rót một cốc nước, nó nhìn Hyunsuk bỏ ra sau bếp rồi xoay sang nhìn Haruto đang ngồi ở góc quán.
"Có chuyện gì hả?"
Haruto khẽ lắc đầu.
"Đi học có mệt không?"
"Mệt, nên là có ai giúp mình mang ba lô lên phòng thì hay biết mấy nhờ?" Haruto cười cười tự giác đi lại cầm lấy ba lô của Jeongwoo. Chưa đi được bao xa, chỉ vừa đến chân cầu thang đã nghe tiếng Yoshi réo gọi lại, bảo có chuyện muốn nói với Haruto nên Jeongwoo tự mang ba lô lên phòng đi. Jeongwoo nghe xong liền trưng ra bộ mặt nũng nịu khó coi, khó coi với Yoshi, còn Haruto thì chắc là đáng yêu.
Cuối cùng thì Yoshi phải đứng ở sân thượng đợi Haruto thích nuông chiều người kia mang ba lô lên phòng, dù Jeongwoo đã nói để mình tự mang lên.
"Anh có chuyện gì muốn nói với em hả?"
"Ừ, chuyện kinh doanh ở Kobe có chút việc nên anh phải bay về, không rõ khi nào mới trở lại Hàn."
"Anh đã nói với anh Hyunsuk chưa?"
"Đợi anh Hyunsuk về anh sẽ nói. Bởi vì ison không thể hoạt động nếu thiếu bartender được, nên anh muốn nhờ em."
"E... em ạ?"
"Ừ, lên làm bartender chính một lần xem. Em rất được mà."
"Em..." Haruto ngập ngừng một lúc.
Jihoon nói Haruto mất niềm tin với bản thân mình đến nỗi để bản thân đối mặt với mọi thứ một cách rất e dè. Haruto chưa từng dám gánh trên mình trọng trách gì to lớn vì Haruto sợ mình sẽ phá hỏng nó và làm người khác thất vọng. Vì trong lòng nó nghĩ mình rất đỗi kém cỏi.
"Đó là ý của anh Hyunsuk và mọi người, không phải là ý của mỗi mình anh. Em đang làm rất tốt. Công việc ở Halley anh sẽ nói lại với ông chủ, em không cần bận tâm." Yoshi vỗ vào vai nó an ủi để nó bình tâm.
"Em sẽ cố gắng nhiều hơn." Nó gật đầu khẽ nhìn Yoshi đang nghịch lấy mái tóc nó.
Sáng nay Jeongwoo đã gặp Jaehyuk ở trường. Jaehyuk mua cho Jeongwoo một hộp sữa choco, đưa cho Jeongwoo một viên đá lúc ngồi cạnh nhau ở gốc cây bạch đàn. Viên đó nhỏ, màu xanh trời, được Jaehyuk giữ trong túi áo một lúc lâu.
"Sao lại đưa cho em?"
"Tuần trước anh đi thực tập quan sát địa chất học, anh nhặt được viên đá này. Anh không rõ nó là loại đá gì nhưng trông nó giống với viên đá opal không màu mà em nói. Nên anh tặng em."
"Nó có màu xanh mà ạ." Jeongwoo nhìn Jaehyuk thắc mắc.
"Vì anh không tìm được viên đá nào không màu hết. Hầu như tất cả loại đá tồn tại trên thế giới này đều lẫn tạp chất mất rồi. Em cũng nghĩ như anh mà đúng không?"
Jeongwoo cười cười khẽ gật đầu, nhận lấy viên đá của Jaehyuk. Jeongwoo giơ nó lên nền trời xanh thẫm, viên đá nhận lấy ánh sáng phản chiếu ra những tia sáng, nó nheo mắt ngắm nghía một lúc lâu.
"Bản thân em cũng từng nghĩ mình là một viên đá không màu. Nhưng thật ra không phải vậy. Trong lòng mỗi người đều mang một bản ngã màu khác nhau, chỉ là trước giờ em luôn giấu nhẹm nó đi. Cũng có thể là em không đủ can đảm để nó thể hiện ra bên ngoài."
Jeongwoo hạ tay xuống, xoa xoa lấy viên đá rồi cất vào túi áo của mình.
"Cảm ơn anh nha, vì tất cả."
Jaehyuk cảm thấy thật tốt vì đêm giáng sinh hôm đó Jeongwoo đã không gọi cho mình. Thật tốt vì Jeongwoo kiên định, tàn nhẫn, không để cho Jaehyuk có một chút hi vọng nào. Vì vậy mà giờ đây, Jaehyuk có thể dễ dàng từ bỏ.
Thật ra trải qua vô số chuyện, Jeongwoo cảm thấy bản thân không nên gò bó mình. Không phải chuyện gì cũng theo ý bản thân mình muốn. Vậy nên nó chọn cách để bản thân thư thả, lựa chọn cho mình một ý nguyện mà nó muốn.
Nghĩ đi nghĩ lại thì Jeongwoo trước giờ chưa từng giận Haruto, một chút cũng không. Chỉ là nó không chấp nhận Haruto từ chối mình chỉ vì cái quá khứ ương ương dở dở kia.
Ly blue tequila đặt xuống bàn, Haruto nhìn Jeongwoo ngồi đối diện với mình ở quầy pha chế, dưới ánh đèn tím mờ của ison. Ánh mắt Jeongwoo dạ lên một vệt sáng, trong trẻo, ngây dại như những ngày đầu.
"Mình đã thử rất nhiều lần nhưng vẫn không tài nào làm được ly cocktail đầu tiên mình làm cho cậu." Haruto dọn dẹp quầy pha chế.
Jeongwoo im lặng chầm chậm nhìn Haruto.
"Cậu muốn nghe câu trả lời từ mình không, cho câu hỏi lần trước của cậu."
"Ừ cậu nói đi." Haruto dừng lại mọi việc, đưa mắt nhìn Jeongwoo như thể giờ đây trong mắt nó chỉ có mỗi sự mong đợi.
"Cậu biết mình sẽ không từ chối cậu mà. Dù cậu có tệ đến mức nào thì mình vẫn không hề hối hận với quyết định của mình."
"Sao đến giờ cậu mới trả lời?"
"Mình đợi vết thương của cậu khỏi hẳn."
"Mình hết đau từ lâu rồi." Haruto cong môi cười một lúc lâu. Jeongwoo nhìn Haruto cười, từ lúc gặp Haruto đến giờ, Jeongwoo lần đầu tiên thấy Haruto cười hạnh phúc đến vậy.
Sáng nay Jihoon có hỏi thăm vết thương của Haruto sao rồi, đã hết đau chưa. Nó đứng phân vân một lúc rồi xoay sang hỏi ngược lại anh rằng anh hỏi vết thương nào. Nếu là vết thương ở hông lúc bị đâm thì đến giờ vẫn còn đau, mấy hôm trời lạnh vết thương thường hay nhói lên mấy đợt. Còn nếu là vết thương lòng, thì từ lâu nó đã không còn thấy đau nữa. Từ hôm dọn về lại ison, lòng nó từ một mớ hỗn độn trở nên ngăn nắp. Chắc bởi vì ở ison đã có người giúp nó sắp xếp lại tất thảy mọi thứ trong đời.
"Cậu không sợ mình sẽ đem đến rắc rối cho cậu sao?"
"Mình sợ, nhưng không phải mình sợ rắc rối sẽ đến với mình. Mà là mình sợ cho sự an toàn của cậu. Sẽ thật khó khăn với mình nếu cả đời này mình không được nhìn thấy cậu nữa. Cậu có quá khứ, mình cũng có. Ai trên đời này cũng là một người đã mắc sai lầm, chỉ là cậu không giỏi giấu nó đi."
"Jeongwoo, mình cảm ơn. Thật sự đó."
"Anh Hyunsuk cảm ơn anh Jihoon bằng việc cả đời này phải nấu cơm và ăn cơm cùng ảnh. Hôm trước ở bệnh viện, anh Jihoon hỏi mình đã tìm được ai chia đôi với mình nửa ổ bánh mì chưa. Cơm mình có thể tự nấu, mình chỉ cần một người ăn cùng thôi."
Haruto khẽ gật đầu. Lần đầu tiên nó thấy mình dám chấp nhận một cuộc giao kèo lớn đến vậy, dường như tất cả dũng khí trước giờ nó đều dành cho ngày hôm nay. Trong đầu nó đã nghĩ nếu nó gật đầu, từ nay về sau nó phải sống một cuộc đời tử tế, ra ngô ra khoai, vì giờ nó sống đâu phải dành riêng cho mình nó nữa. Nó còn có Jeongwoo, còn phải cả đời ăn cơm cùng Jeongwoo.
"Tớ không có bệnh, làm phẫu thuật hai lần, chưa từng kết hôn. Mười lăm tuổi ra ngoài bươn chải. Mười tám tuổi đến ison. Chuyện từ đó thì chắc cậu đã biết rồi. Tớ không giấu cậu điều gì cả, nếu tớ nhớ ra gì đó, tớ sẽ lập tức nhắn tin kể cho cậu ngay. Cậu có cần xem sơ yếu lý lịch, gia phả dòng họ ba đời nhà tớ không?"
"Tớ tuyển người ăn cơm cùng thôi, không cần nghiêm trọng vậy đâu." Jeongwoo cười không hạ được mép xuống vì Haruto nói đùa nhưng nét nghiêm nghị trên mặt lại không thay đổi chút nào.
"Nghiêm trọng chứ, cả đời lận mà."
Jeongwoo cười cười nhìn ly cocktail trên bàn không buồn lay động. Ngẫm lại mọi thứ, Jeongwoo thấy mình giống như vừa nếm qua đủ chua cay mặn ngọt của một ly cocktail. Ly cocktail đầu tiên mà Haruto làm cho Jeongwoo giống như mở đầu cho tất cả mọi thứ thi vị ấy. Để sau khi mọi thứ qua đi, dư vị nơi đầu lưỡi chỉ còn là vị ngọt.
"Haruto." Jeongwoo khẽ gọi.
"Ừ?"
"Lúc trước cậu có hỏi tớ có biết ý nghĩa của việc hai người xa lạ uống cùng một ly cocktail là gì không. Đó là gì vậy?" Jeongwoo đưa đôi mắt tròn xoe nhìn Haruto.
"Cậu muốn biết không?"
Jeongwoo gật đầu.
"Là blue tequila." Vừa dứt câu, Haruto đã đặt lên môi Jeongwoo một cái thơm. Giống như trước đây ở trên xe buýt lúc tan trường, cái thơm trân trọng, hoài bão, ước niệm.
Ánh đèn tím ở ison vẫn còn lập loè sáng. Chiếc vòng cổ Evae Mob vẫn còn ngay trên cổ Haruto. Đôi giày Travis Scott Jeongwoo vẫn đang mang. Cành hoa lưu ly vẫn còn nằm gọn gàng trong bài tiểu luận về đá opal. Jeongwoo thả viên đá rơi xuống tận đáy ly blue tequila cùng tất cả những điều không vương còn sót lại.
HẾT.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com