Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chapter 7

Hôm nay là một ngày mưa.

"Hắt xì" – Bokuto đứng bên cạnh Akaashi hắt xì một phát vì trời mưa lạnh mà vẫn không chịu mặc áo khoác vào.

Akaashi thấy anh như vậy liền đi tới chỗ túi đồ của anh, lấy ra chiếc áo khoác thể dục choàng lên người anh.

"Bokuto – san, anh mặc áo vào đi, không thì bị cảm đó"

"Akaashi, hôm nay anh không mang ô"

"Vậy anh về cùng em đi"

"Ò ò" – Bokuto cố nén cái hắt xì thứ n lại để trả lời Akaashi.

Trên đường đi, Bokuto vừa đi vừa ôm cổ Akaashi từ phía sau cho đỡ lạnh.

"Bokuto – san, đi như này sẽ bị ngã đó" – Cậu nói mãi mà anh vẫn cứ ôm.

"Nhưng lạnh lắm, với cả người em ấm ơi là ấm" – Vừa nói Bokuto vừa dụi dụi má vào hõm cổ Akaashi.

Cậu cảm nhận được hõm cổ mình bị má anh dụi vào liền rùng mình một phát, mặt cậu đỏ lên.

Akaashi đứng yên cho Bokuto dụi lấy dụi để rồi mới nhớ ra là sắp về đến nhà và cần lấy chìa khóa. Cậu tìm trong túi giày, túi đồ, balo, túi áo hay túi quần đều không có chìa khóa. Bố mẹ cậu lại đang đi chơi với đồng nghiệp, một tuần sau mới về, không có chìa khóa phải làm sao đây.

Bokuto đứng bên cạnh cậu thấy cậu cứ loay hoay mãi.

"Akaashi, chuyện gì vậy?" – Anh buông cậu ra, hỏi.

"Bokuto – san, anh cầm ô giúp em" – Cậu thả tay ra để Bokuto cầm ô rồi lục tìm lại.

À...

Sáng nay cậu ra khỏi nhà quên cầm chìa khóa, bố mẹ đi ra khỏi nhà cũng khóa cửa luôn rồi...

"Chết rồi..."

"Sao vậy?" – Bokuto nhìn hành động nãy giờ của cậu mà không hiểu nên hỏi.

"Em... Em quên chìa khóa nhà trong nhà rồi, mà bố mẹ em đi vắng một tuần mới về..." – Akaashi đỡ chán, ngồi thụp xuống.

"Vậy em có nhà người thân nào ở gần đây không?"

"Em mới chuyển về đây nên không có ai ở gần cả..." – Cậu ôm đầu bất lực.

Bokuto cố vặn hết chất xám của mình ra thì nghĩ được một sáng kiến.

"Hay em đến nhà anh đi!!" – Mắt anh sáng lên, vừa nói vừa ngồi thụp xuống theo cậu.

"Không được không được, thế thì phiền lắm, tận một tuần lận" – Akaashi bối rối lấy hai tay phẩy phẩy.

"Không sao đâu mà, nhà anh có mỗi bố mẹ anh với anh thôi, thêm một người càng vui chứ" – Bokuto ghé sát lại mặt Akaashi, anh dùng đôi mắt vàng sáng ấy nhìn thẳng vào cậu.

Không nói không rằng, không nghe không thấy, anh đứng dậy rồi một mực kéo cậu về nhà anh.

"Bokuto – san, cái ô..."

Bokuto quá kích động mà quên mất trời đang mưa, gập ô xuống rồi kéo cậu chạy.

.

[Nhà Bokuto]

"Mẹeee, con về rồi đây, con mang theo cả con rể tương lai của mẹ nữa này!!!" – Bokuto to tiếng chào mẹ.

Akaashi nghe thấy hai chữ "con rể" mà tim đập như nổi trống.

"B...Bokuto – san!" – Cậu giật áo anh.

"Koutarou, về rồi đó hả, cho mẹ xem 'con rể' mà con nói nào" – Mẹ Bokuto cười "hiền hậu" bước ra từ căn bếp.

"Con đùa đó, đây là kouhai của con" – Bokuto lại tiếp tục ôm Akaashi, không hiểu sao cả hai đều ướt nhưng người cậu vẫn thật ấm.

"Dạ con chào cô, con là Akaashi Keiji" – Akaashi cúi nhẹ người chào vì đã bị Bokuto ôm chặt cứng.

"Chào con chào con, đứa trẻ ngoan. Mà Koutarou, con không xứng làm SENPAI đâu" – Mẹ Bokuto cốc đầu anh, "Có ô mà để ướt như chuột lột thế kia à?".

"Mẹ, bố mẹ của Akaashi đi vắng một tuần, mà em ấy không có chìa khóa nhà, vậy nên em ấy ở lại đây nháaaa" – Bokuto vừa nói vừa dí đầu anh vào vai cậu như đang ôm một con gấu bông mềm mại.

"Được chứ được chứ, đứa trẻ ngoan như vậy tại sao lại không, ai đứa lên tắm rửa đi, bị cảm giờ đó" – Mẹ Bokuto vừa véo tai anh vì để bị ướt vừa quay sang cười với Akaashi.

"Dạ, làm phiền cô và chú nhiều ạ" – Akaashi cúi đầu lễ phép cảm ơn.

________________________________________

"Àkáashì, tắm chung điiiiiiiiiiiii" – Bokuto cởi áo ra, vứt vào giỏ.

"Thôi ạ, Bokuto – san tắm trước đi"

"Không tắm luôn là bị cảm đó" – Bokuto đến kéo tay cậu, liến thoắng cởi hết lớp áo ướt của cậu ra, quần thì để cậu tự cởi.

Suốt lúc tắm, Bokuto như trẻ con, toàn vòi vĩnh Akaashi từ việc này đến việc khác.

"Akaashi, gội đầu cho anh đi", cậu làm theo.

"Tóc anh ấy hay vuốt nhưng mà mềm thật" – cậu nghĩ vậy.

"Akaashi, kì lưng cho anh đi", cậu cũng làm.

"Thình thịch...cảm giác này là gì chứ?"

"Hehe, giờ đến anh làm cho em" – Bokuto cười nham hiểm với hai tay là lọ dầu gội và dầu xả.

"Bokuto – san, em có thể tự làm" – Cậu cố gắng tránh anh để có thể yên ổn tự làm, xong cuối cùng vì Bokuto cứ nói mãi nên cậu đành đồng ý.

Bokuto mà làm á...?

"AAA, anh xin lỗi, Akaashi, xà phòng vào mắt em rồi!", anh lấy khăn mặt rồi tỉ mỉ lau phần mắt cho cậu.

"Chết rồi, anh kì lưng cho em mà lấy nhầm thành dầu gội rồi", anh vội vã xả nước vào lưng cho cậu rồi kì lại bằng sữa tắm.

.

Cuối cùng có thể yên ổn mà ngâm bồn tắm, may mà bồn tắm nhà Bokuto rộng nên hai người có thể ngồi đối diện nhau.

Bokuto mang vẻ mặt tội lỗi cúi gục xuống rồi lấy các đầu ngón tay chạm vào nhau như đang áy náy.

"Bokuto – san có chuyện gì vậy?" – Akaashi cúi đầu xuống một chút để nhìn được vẻ mặt anh và hỏi.

"Em làm mọi thứ hoàn hảo như thế mà vừa nãy anh chỉ có gây rắc rối thôiiii" – Bokuto lại giở chứng nước mắt cá sấu. =))

"Dù gì cũng xong cả rồi, không sao đâu ạ" – Thực ra là cậu mệt chết ấy...

.

Bokuto tắm xong thì như trẻ ra mười tuổi còn Akaashi thì như già đi trăm tuổi vậy.

"Ờm...😐" – Bokuto đứng trước tủ quần áo một lúc thì lấy ra một bộ đồ ngủ màu xanh lá cây kèm quần nhỏ ra và đưa cho Akaashi.

"Cảm ơn anh" – Cậu nhận lấy rồi quay vào phòng tắm thay đồ. (Akaashi có mặc áo choàng tắm á -.-)

.

Akaashi thay đồ xong và đi ra. Người Bokuto vốn to hơn cậu rất nhiều nên dù đây là bộ nhỏ nhất mà anh có thì cũng hơi rộng với Akaashi một chút.

Cổ áo hơi rộng để lộ hai bên xương quai xanh. Phần tay cũng hơi dài. Quần thì vừa bụng nhưng lại dài.

Akaashi ngồi xuống vén ống quần lên rồi nhờ Bokuto xắn ống tay áo cho mình.

"Em ấy dễ thưn ghê á"

"Áo của anh ấy...mùi dễ chịu thật"

==========================================

Ngày 10/6/2021

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com