Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

plot1

Trời vừa chập tối.
Ánh đèn vàng rơi xuống con đường nhỏ, dịu như một lớp sương mỏng.
Khâu Đỉnh Kiệt đứng đó, hai tay đút túi, hơi cúi đầu lướt điện thoại.
Vẻ ngoài bình thản, nhưng thực ra là đang đợi ai đó lâu hơn bình thường.
“Đến trễ rồi…”
Anh lẩm bẩm, nhưng khóe môi lại vô thức cong lên.
“Em đến rồi đây.”
Giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau.
Khâu Đỉnh Kiệt quay lại —
Và dừng lại một nhịp.
Hoàng Tinh đứng dưới ánh đèn.
Áo đen, tóc rũ nhẹ, ánh mắt vẫn cái kiểu trầm lặng như mọi khi…
Nhưng trên tay cậu là một bông hồng đỏ.
Không phải bó hoa to.
Chỉ một bông thôi.
Đủ để khiến tim người ta loạn nhịp.
“Cái này… cho anh.”
Hoàng Tinh nói rất bình thường.
Bình thường đến mức nếu không nhìn kỹ… sẽ không ai nhận ra tay cậu đang hơi siết chặt cành hoa.
Khâu Đỉnh Kiệt im lặng vài giây.
“Sao đột nhiên lại tặng hoa cho anh vậy?”
Cậu hỏi, giọng nửa đùa nửa thật.
Hoàng Tinh không trả lời ngay.
Chỉ nhìn cậu… một lúc lâu.
Ánh mắt đó — không né tránh, cũng không phô trương.
Chỉ là… rất thật.
“Không phải đột nhiên.”
Cậu nói nhỏ.
“…Em đã muốn đưa từ lâu rồi.”
Không khí chững lại.
Khâu Đỉnh Kiệt nhìn bông hồng, rồi lại nhìn người trước mặt.
Trong lòng có gì đó mềm ra… rất nhanh.
“Vậy sao giờ em mới đưa?”
Hoàng Tinh hơi cúi đầu, khẽ thở ra.
Một nụ cười rất nhẹ — hiếm khi xuất hiện.
“…Vì em sợ.”
“Sợ ? Sợ cái gì?”
Khâu Đỉnh Kiệt ngạc nhiên hỏi.
Hoàng Tinh nâng mắt lên.
Lần này ánh nhìn không còn lặng nữa.
Mà là thẳng thắn đến mức không thể trốn tránh.
“Sợ nếu anh không nhận… thì em sẽ không biết phải làm gì tiếp theo.”
Bầu không khí chợt im lặng.
Một nhịp.
Hai nhịp.
Khâu Đỉnh Kiệt bước tới.
Không nói gì thêm.
Chỉ đưa tay… nhận lấy bông hồng.
“…Ngốc.”
Anh nói nhỏ.
Rồi giơ bông hoa lên trước mặt, cười nhẹ:
“Không nhận thì anh đứng đây làm gì từ nãy giờ?”
Hoàng Tinh khựng lại.
Rồi… ánh mắt cậu dịu hẳn đi.
Như có gì đó vừa được tháo bỏ.
“Vậy…”
Cậu khẽ hỏi.
Khâu Đỉnh Kiệt không để cậu nói hết.
Tiến thêm một bước, khoảng cách gần đến mức có thể cảm nhận được hơi thở.
“Lần sau đừng để anh

đợi lâu như vậy nữa.”
Ngừng một chút.
“…Bạn trai.”
Hoàng Tinh sững lại một giây.
Rồi khẽ cười.
Nhẹ thôi.
Nhưng đủ để làm người đối diện thấy… tim mình không còn ổn nữa rồi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com