Chap1
Tại bệnh viện Seoul, phòng bệnh số 22 lầu 9 dãy S
_Luda àh!.. - người đàn bà nằm trên gường bệnh lên tiếng
_Dạ? - cô gái tóc vàng đang gọt trái cây khi nghe tiếng gọi thì dừng hẳn công việc mà ngước lên nhìn người đàn bà đó
_Umma.. mún con hoàn thành tâm nguyện.. cuối cùng của umma. - người đàn bà nói nặng hình như có phần khó khăn
_Umma đừng nói như thế. Umma mún con làm gì con cũng làm hết. Chỉ cần umma an tâm dưỡng bệnh là được rồi. - cô gái bước đến nắm tay umma đặt lên má cô.
_Umma biết bệnh tình của mình mà.. Umma chỉ mún trước khi lìa khỏi thế gian này.. được thấy con.. yên bề gia thất thì.. umma đã mãn nguyện rồi.
_Umma mún con lấy chồng sao? nhưng con còn... chưa có người yêu nữa là... - Luda cúi đầu hổ thẹn vì nghĩ có lẽ cô ko thể hoàn thành tâm nguyện của umma cô và điều xấu xa hơn là trái tim cô đã gởi cho một người mà hiện tại cô cũng ko bít người đó ra sao? Và sống ở đâu nữa?
_Thật ra thì.. từ lúc con lên 7t nhỏ.. appa con đã cùng một người bạn định hôn ước.. cho con và con người bạn đó. Nhưng.. ko lâu sau gia đình người đó đã chuyển sang nước ngoài.. lúc appa con mất họ cũng trở về chia bùn với chúng ta.. Bây giờ họ đã chuyển về Seoul và biết tin.. umma bệnh nặng nên họ cũng có ý mún.. thực hiện lời hứa năm xưa để umma.. an tâm mà nhắm mắt. - bà Lee nặng nhọc nói hết ngọn ngành cho Luda bít
Luda's pov
Tôi phải làm sao đây? Tôi đã có hôn ước với người khác rồi sau. Còn cậu ấy thì sao? Mà chắc gì cậu ấy còn nhớ lời hứa trẻ con đó. Có thể bây giờ cậu ấy đã ko còn nhớ tới tôi nữa. Cũng đã 10 năm rồi còn gì? Thậm chí cậu ấy còn ko bít tên tôi
_Luda! Con suy nghĩ như thế nào? - umma đang quan sát nét mặt của tôi, tôi ko thể làm umma lo lắng nữa.
_Người mà con sẽ lấy là ai? - tôi cúi đầu xuống xoa nắn tay umma nhưng cốt là để che dấu gương mặt thoáng bùn của tôi.
_Là con gái của bác Kim,.. người hay đến nhà và mua rất nhiều quà cho con lúc nhỏ đấy. Nó tên là Kim Bona.
Dường như tôi đã nhớ man mán về người bác đó, bác ấy hay đến nhà mua rất nhiều quà cho tôi và còn rất yêu thương tôi. Khoan đã.. Kim Bona - chính là cậu ấy sao? Có phải ông trời đang hậu đãi tôi ko. Người tôi lấy cũng chính là người tôi luôn nhớ tới suốt 10 năm wa sao?.
_Kim Bona? - tôi hỏi lại để chắc chắn rằng tôi ko nghe lầm.
_Đúng vậy. 2 ngày nữa sẽ có cuộc gặp mặt cho 2 đứa.. umma mong con sẽ đến đó. - umma nhìn tôi với gương mặt chờ đợi
_Vâng. Con sẽ đến đó. -tôi hứa chắc chắn với umma và bà ấy gật đầu hài lòng. Thực ra tôi cũng rất háo hức mún gặp lại cậu ấy để xem cậu ấy thay đổi thế nào và có còn nhớ đến 'con mèo mít ướt' này ko?
_Umma nằm nghỉ đi. Con phải đi làm rồi. Tối con sẽ vào với umma. - tôi đứng lên kéo chăn ngay ngắn cho umma rồi nhẹ nhàng rời khỏi phòng.
End Luda's POV
Flashback
10 năm trước.
Ông Lee wa đời lúc Luda 14t.
Cô rất yêu appa của cô, khi bít ông mất cô đã khóc rất nhiều đến ngất lên ngất xuống. Vì thế umma cô- bà Lee quyết định ko cho cô nhìn thi thể ông Lee nữa. Luda rất bùn nhưng hiểu bà Lee cũng chỉ mún tốt cho cô nên ko hề giận bà mà còn vâng lời chạy ra một góc trong công viên gần nhà ngồi thúc thích một mình.
Hôm nay là ngày an táng của ông Lee. Luda vẫn tiếp tục ra một góc quen thuộc mà ngồi khóc thật nhìu. Bỗng có tiếng bước chân đi về hướng cô, cô ko quan tâm vẫn ngồi khóc.
"Nè! Tại sao cậu lại trốn ở đây mà khóc. Cậu có bít cậu đang làm phiền tớ ko hả?" - một giọng nói trầm ấm vang lên hàm ý trách móc nhưng lại rất nhẹ nhàng
Luda ngước lên trước mặt cô là một cô nhóc nước da ngăm, cặp mắt đen láy nhìn cô, mái tóc đen dài được cột cao, nhìn chắc khoảng trạc tuổi cô. Luda vẫn nhìn chằm chằm vào cô gái trước mặt miệng ko ngừng thút thích. Cô gái trước mặt bỗng nhiên bật cười.
"Nhìn cậu kìa y như con mèo mí́t ướt vậy." - cô gái kia chỉ tay về hướng cô còn tay kia thì ôm bụng cười
"..."- Luda ngượng wá xoay mặt sang hướng khác và lấy tay quẹt vội nước mắt
"Cậu làm như thế chỉ khiến mặt mày càng lắm lem hơn thôi. Nè dùng cái này đi" - cô gái kia chìa cho Luda chiếc khăn và bước đến ngồi bên cạnh cô
"có phải cậu mới chia tay với bạn trai mới khóc như vậy ko?" - cô gái kia hỏi
"ko có" - Luda trả lời
"cậu ko cần phải chối nữa. tớ hiểu mà! cậu ko cần lo nếu sau này ko ai cưới cậu thì tớ sẽ lấy cậu" - cô gái kia quả quyết
"ko phải như thế..," - Luda định giải thích
"dù sao cũng được. umma tớ có nói nếu cứ ôm lấy nỗi bùn thì chỉ khiến ta càng bùn thêm mà thôi. Vì vậy cậu hãy quên nó và sống vui vẻ đi" - cô gái kia khuyên nhủ, Luda gật đầu đồng tình
Họ ngồi với nhau đến khi nghe tiếng gọi của một người: "BONA ÀH! chúng ta đến giờ phải đi rồi."
"VÂNG!"- cô gái hét lớn rồi xoay sang Luda- " Tớ phải đi đây! tạm biệt"
Cô gái chạy đi theo ánh nhìn của Luda nhưng đột nhiên xoay lại và hét lớn: "Tớ tên là Bona, Kim Bona. Tớ mún cậu phải nhớ tên tớ"
"CÒN TỚ LÀ LU..da"- Luda cũng hét theo nhưng chưa kịp hết thì cô gái kia đã chạy mất
End Flashback
--------------------
Kim gia, trong lúc ăn tối
"thưa lão gia! Tiểu thư bảo sẽ xuống ngay."- một người làm đến nói với ông Kim.
"được rồi! Cô cứ đi làm việc đi"- ông Kim nói
5p sau...
"Appa! Umma! Ăn cơm ngon miệng."- Bona vừa xuống đến đã sà ngay vào bàn
"Coi con kìa. Lớn rồi mà y như con nít vậy."- bà Kim lắc đầu
"Umma~! Con là Bona bé bỏng của umma mà. Con nít chút cũng đâu có sao"- Bbo nũng nịu
"Umma chịu thua con luôn.. Nè ăn thêm đi này"- bà Kim gấp thức ăn vào chén cho Bbo.
"con cám ơm umma. Yêu umma nhất."- Bbo nói
lát sau khi ăn cơm xong - trong phòng khách
Bbo's pov
Định đi lên phòng thì nghe appa gọi từ phòng khách tôi bước đến và ngồi xuống bên cạnh umma, umma đưa cho tôi miếng táo đã được gọt sẵn.
"Bbo àh! Appa có chuyện muốn nói với con" - appa nói. Ko biết có chuyện gì nữa đây? Sao mỗi lần appa nghiêm túc thì tôi thấy hơi run vậy nè. Appa là người mà tôi kính nể nhất, từ trước đến giờ appa nói gì tôi điều vâng theo ko dám cãi lại vì ko mún ông ấy ko vui, dù gì thì ông ấy là appa tốt đối với tôi và rất chăm lo cho gia đình.
"Dạ.. Appa cứ nói đi ạ!" - tôi chờ đợi xem appa nói gì.
"Chuyện mà appa vẫn thường hay nhắc với con. Con còn nhớ chứ?!"- lại nữa rồi. Sao có một chuyện mà appa nhắc tới nhắc lui hoài thì làm sao mà con quên được.
"Có phải là chuyện sẽ lấy con gái bác Lee người đã từng cứu con suýt chết ko?"- haizz..thú thật tôi chẳng thích cuộc hôn nhân định trước này chút nào. Nhưng appa đã định hôn ước với bác Lee sau khi bác ấy cứu tôi ko phải về đoàn tụ ông bà lúc mới 7 tuổi, đến năm 18t thì appa mới cho tôi biết rằng tôi có 1 vị hôn thuê và cách vài tháng ông ấy lại nhắc lại 1 lần. Appa bảo tôi mang ơn bác ấy nên phải đối xử tốt với cô ấy sau khi cưới nhưng tôi ko biết tôi có thể làm được ko nữa.
"Đúng vậy nhưng appa còn mún cho con bít, appa đã sắp xếp 2 ngày nữa con và con bé sẽ có buổi gặp mặt rồi sao đó sẽ tính tới ngày kết hôn" -appa nói
"Sao gấp thế ạ!" - tôi hơi bị bất ngờ.
"Vì bà Lee đang bệnh nặng, bác sĩ chuẩn đoán bà ấy sống ko được bao lâu nữa. Appa muốn thực hiện lời hôn ước trước khi bà ấy nhắm mắt". - appa nói. Tôi ngồi ngớ ra ko biết nói làm sao, rõ ràng tôi luôn nói với bản thân là sẽ có ngày này nhưng khi nó đến tôi lại cảm thấy có gì đó ko vui.
" Bbo àh! Umma đã thấy sơ qua con bé rồi. Con bé rất xinh đẹp lại hiền lành nên con đừng lo" - umma thấy tôi ngồi im mãi nên cũng lên tiếng. Umma ơi! Đâu phải con đang lo về vấn đề xinh hay ko xinh, làm như con ham sắc lắm ko bằng. Thôi đành chịu vậy!
"vâng! 2 ngày sau con sẽ gặp cô ấy. Bây giờ con xin phép lên phòng" - nhận được cái gật đầu của appa tôi cuối chào và bước lên phòng.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com