CHAP 3:
Bà Kim: Ami à ra đây ta bảo
Cô từ trong bếp chạy ra
Cô: dạ bác gọi Ami có chuyện gì
Bà Kim: con ngồi xuống đây
Cô: dạ
Bà Jung: thì ngày mai Bà Park và bà Jeon sẽ về nhà mình. Thế nên là ba đứa ta muốn con nấu 1 bữa để mừng hai bà đó chở về
Cô: chuyện này đơn giản mà Ami làm được hết
Bà Min: nhưng hai bà đó rất khó tính thế nên ta đã chuẩn bị sẵn các món con nghe nhà
Cô: dạ bác cứ đọc
Bà Min:................…
( Tại Min lười nghĩ món nên mọi người nghĩ hơn 30 món nha)
Cô: ờ...Ami....nó có hơi nhiều không
Bà Kim: ta cũng thấy hơi nhiều nhưng...
Cô: hay là để Ami nghĩ món cho
Bà Jung: vậy phiền con rồi
Cô: dạ không có gì mấy chuyện này đơn giản mà
Hn lên tiếng: đây là ai vậy bác. Nhìn thân thiết quá nhờ
Bà Kim: đây là người giúp việc mới
Ả ta quay qua nói với Hs: anh à em muốn trêu đùa con đó 1 chút
HS: tùy em thôi muốn làm gì thì thoải mái
Ả: yêu anh nhất ( hun HS)
Ả ta liền sử dụng ma thuật của mình điều khiển con dao bay nhanh phóng vào cô. Nhờ thân thủ nhanh nhẹn nên cô đã bắt được con dao đó nhưng tay cô lại bị chảy máu. Mùi máu bay ra khám căn nhà. Bà Kim nhanh chóng sử dụng mà thuật để mùi máu cô biến mất
Các anh: mùi máu thơm thật
Qg nhanh chóng dẫn cô ra ngoài vườn bởi vì khi ở ngoài mùi máu lẫn vết thương sẽ đỡ đau hơn
Qg: haizz hn cô ta lại như vậy
Cô: không sao đâu bác Ami vẫn lành lặn mà
Qg: ta lo cho con quá cô ta sẽ không để yên cho con đâu
Cô: Ami không sợ đâu. Ami được bác nè với mấy bác ngoài kia bảo vệ Ami mà
Qg: con bé này, cứ như vậy người ta nhìn vào xót lắm đấy
Cô: hoi bác có việc gì thì cứ làm đi Ami ngồi đây hóng mát 1 tí
Qg: có gì cứ gọi bác nhé
Cô: dạ
Cô ngồi 1 mình trên chiếc xích đu, gió cứ thổi nhẹ nhẹ. Ngắm nhìn dàn hoa được trồng vô cùng bắt mắt. Khung cảnh làm cô thật không muốn rời khỏi
Cô: Mẹ ơi Ami nhớ mẹ lắm. Nếu mẹ còn sống Ami sẽ nấu thật nhiều món ăn cho mẹ
Nói đến đó nước mắt không tự chủ mà rơi xuống
Cô: nếu lúc đó mẹ Không sinh Ami ra thì có lẽ mẹ sẽ không phải ra đi. Ami thật có lỗi với mẹ
Nghe thấy có tiếng động cô vội quay ra chỗ khác lau đi những giọt nước mắt
Cô: à ừm cậu Jin cậu ra đây có chuyện gì sao
Sj: tôi ra đây hóng gió thôi. Cô không sao chứ ( ngồi xuống kế cô)
Cô: Ami không sao. Mọi người nói cậu tàn nhẫn lắm, lúc Ami gọi cậu Ami cũng sợ lắm chứ
Sj: hừm nhìn cô có vẻ không sợ tôi lắm nhỉ
Cô: Ami chả sợ gì cả vì từ lúc sinh ra Ami được mẹ dặn là không được sợ bất kì ai vì nếu người đó có tàn nhẫn hay lạnh lùng thì đều có lí do đằng sau nhưng....
Sj: nhưng sao
Cô: Ami đã quên lời dạy của mẹ. Ami....Ami rất sợ ba của Ami ( nước mắt rưng rưng)
Sj: vậy tại sao lại không sợ tôi
Cô: tại vì...nếu như cậu là người xấu thì đã không ở đây nghe Ami nói rồi. Với lại Ami cảm nhận được cậu không hề tàn nhẫn như mọi người nói
Sj: chắc cô phải chịu nhiều đau khổ lắm đúng không
Cô: dù có trải qua nhiều thế nào thì Ami vẫn vượt qua được. Giống như việc Ami không ăn được ớt chuông nhưng Ami cố ăn thì Ami đã ăn được rồi hì hì ( cười)
Sj: thế sao. Mà thôi tôi đi lên đây ở đây lâu sẽ cảm đấy. Cô cũng mau vào nhà đi
Cô: Ami biết rồi
Sj xoa đầu cô. Cái cảm giác này thật ấm áp. Nhìn xem có thấy anh ta tàn nhẫn chỗ nào. Sau khi anh lên cô cũng đi vào
Cô: bác Choi bác ăn gì chưa
Qg: giờ ta mới ăn đây
Cô: hay để con nấu vài món cho bác
Qg: thôi phiền con lắm
Cô: bác đừng ngại Ami nấu hơi bị ngon đó
Qg: rồi để bác pha cà phê mang lên cho thiếu gia Yg đã
Cô: bác cứ để đó Ami bê cho
Ả ta từ trên lầu đi xuống
Ả: để tôi bê lên cho ( giật lấy ly cà phê trên tay quản gia )
Ả ta bỏ lên lầu. Được 1 lát bỗng nghe thấy tiếng đổ bể. Cô và Qg vội chạy lên lầu. Tại thư phòng, ly cà phê ả vừa mang lên liền bị Yg quăng không thương tiếc
Cà phê và những mảnh thủy tinh vương vãi khắp phòng
Yg: cô cút đi
Ả: em chỉ mang cà phê lên cho anh thôi mà ( nước mắt cá sấu)
Bà Min: có chuyện gì vậy
Cô: à không có gì đâu bác do Ami vô tình làm bể thôi
Hs: hn em không sao chứ ( lo lắng)
Ả: hức...em bị chảy máu rồi...hức...
Hs: lên phòng anh băng bó cho em
Cô: mọi người cứ về phòng đi để Ami dọn cho
Qg: để ta dọn cùng con
Cô: bác cứ xuống ăn đi Ami nấu xong rồi
Qg: vậy ta đi đây
Cô bắt đầu dọn dẹp lại mọi thứ. Yg anh vẫn ngồi làm việc mặt không cảm xúc
Cô: để Ami xuống làm ly khác cho cậu
Sau khi dọn xong cô xuống làm ly khác các đem lên thư phòng
.....cốc....cốc...
Cô: Ami vào nha....đây của cậu
Yg: ừ phiền cô rồi
Cô: nghĩa vụ của Ami mà. Ami cứ tưởng là ma cà rồng chỉ uống máu thôi chứ
Yg: tại tôi thích uống cà phê
Cô: hoi để mốt Ami pha trà cho. Uống cà phê quài không tốt đâu
Yg: không thích
Cô: người gì mà nhạt nhẽo thế không biết. Trả lời cục súc. Hứ mốt Ami pha trà cho cậu xem
Yg: thử pha trà coi tôi xử cô giờ
Cô: thách cậu đó
Nói xong cô liền chạy nhanh ra khỏi phòng không quên đóng của lại.
Yg: trẻ con
_________________________________________
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com