Chương 80
15 tháng 5, thích hợp cúng tế.
Trời chưa sáng Điền Chính Quốc đã bị lay tỉnh.
Vương gia được sắc phong Thái tử, y lại phải chịu khổ, Điền Chính Quốc hoảng hốt ngồi dậy, cả người vẫn mơ màng, sau khi tẩy rửa xong, Lan Đình đem một bộ quần áo đến mặc cho y.
“Lại đây.”
Kim Thái Hanh nhìn y một cái, nhàn nhạt lên tiếng, Điền Chính Quốc “Ò” một tiếng, thẳng tắp chui vào lòng hắn, cọ một hồi lâu, Điền Chính Quốc mới hữu khí vô lực nói: “Sao lại tế tổ sớm như vậy? Tổ tông không ngủ sao? Sao lại không ngủ chứ.”
Mái tóc dài của Điền Chính Quốc xõa tung trên vai, y cọ làm cho tán loạn, Kim Thái Hanh vươn tay vén tóc cho y, lười biếng nói: “Tổ tông của vương phủ đang oán giận sao?”
Điền Chính Quốc: “...”
Vương gia lại cười y, Điền Chính Quốc không ôm hắn nữa, vốn muốn tìm lược chải tóc, Kim Thái Hanh lại ôm lấy Điền Chính Quốc, nhìn y một chút, mỉm cười nói: “Mặc quần áo này lại càng khiến người yêu thích.”
Tú phường không chỉ may đồ mới cho Kim Thái Hanh, Điền Chính Quốc cũng có phần.
Áo bào màu đỏ, dùng màu nóng nhưng không chói mắt, ống tay áo rộng rũ xuống, sau thắt lưng kim tuyến thêu một con chim xanh, vô cùng cầu kỳ.
Điền Chính Quốc không cảm thấy thích, chỉ thấy nặng, y vỗ tay Kim Thái Hanh một cái: “Buông ra, ta phải chải đầu.”
Giọng Kim Thái Hanh bình thản nói: “Bản vương chải cho em.”
Điền Chính Quốc theo bản năng hỏi hắn: “Huynh được không?”
“...”
Kim Thái Hanh bắt lấy eo Điền Chính Quốc ôm chặt, cười nguy hiểm, hắn ung dung thong thả nói: “Quên mất bản vương đã nói gì với em sao? Không biết nói chuyện thì đừng nói.”
Lông mi Điền Chính Quốc hơi run, theo bản năng liếm môi một một cái, lập tức sửa miệng, cực kỳ chân thành nói: “Vương gia được, cực kỳ được.”
Màu môi thiếu niên hơi nhạt, nhưng đầu lưỡi đỏ hồng nhẹ nhàng liếm môi, khiến có thêm một lớp nước lấp lánh, lúc ngẩng đầu lên còn nói cái gì mà cực kỳ được.
Kim Thái Hanh cúi đầu, dường như muốn hôn xuống, nhưng nghĩ tới gì đó, cuối cùng chỉ giơ tay lên dùng sức xoa môi y, giọng Kim Thái Hanh khàn khàn cảnh cáo: “Hôm nay đừng chọc bản vương.”
Điền Chính Quốc liếc hắn một cái: “... Ta không có, huynh chải đầu cho ta nhanh đi.”
Lan Đình vội vã dâng lược gỗ lên, Điền Chính Quốc ngồi đàng hoàng, Kim Thái Hanh chải mái tóc dài mềm mượt của y, sau đó lấy một sợi dây đỏ, cột tóc lại cho Điền Chính Quốc.
“Xong rồi.”
Giọng Kim Thái Hanh bình thản, một lát sau, hắn nhìn thoáng qua gương, động tác ngừng lại.
Thiếu niên ngồi trước gương, mái tóc đen nhánh, làn da trắng nõn, trường bào màu đỏ uốn lượn trên đất, vừa đơn bạc vừa cầu kỳ hút mắt, lại thêm đôi môi bị xoa đến đỏ lên, giống như đang mặc hỷ phục sắp thành hôn.
Kim Thái Hanh nhìn Điền Chính Quốc chằm chằm một lúc lâu, Điền Chính Quốc kỳ quái thò một cái tay ra phía sau nắm lấy ống tay áo của hắn, tò mò hỏi: “Vương gia, sao vậy?”
Kim Thái Hanh nhắm nhẹ hai mắt: “Đáng tiếc...”
Điền Chính Quốc: “Đáng tiếc cái gì?”
“Ngày thành hôn quá vội vàng, bản vương còn chưa được thấy em mặc hỷ phục.”
Điền Chính Quốc chớp chớp mắt: “Cũng được mà.”
Kim Thái Hanh lại như có điều suy nghĩ nói: “Ngày khác ta và em bái đường lại lần nữa đi.”
Điền Chính Quốc: “???”
Nghe thôi cũng thấy phiền phức rồi, Điền Chính Quốc liều mạng lắc đầu: “Vương gia, huynh muốn xem ta mặc hỷ phục thì ta mặc cho huynh xem là được rồi, không cần bái đường lần nữa đâu nhỉ?”
“Sao lại không cần?”
Kim Thái Hanh cúi người, nắm cằm Điền Chính Quốc, nhẹ nâng mặt y lên: “Hôn sự của ta và em vô cùng qua loa, cũng thiệt thòi cho em, đợi những việc này qua đi, bản vương sẽ sắp sếp lại việc thành hôn cho em.”
Điền Chính Quốc: “...”
Không, thật sự y không cần, cũng không cảm thấy thiệt thòi.
Điền Chính Quốc chê phiền, lắc lắc đầu, Kim Thái Hanh làm như không thấy, hắn nắm lấy tay Điền Chính Quốc, chậm rãi đi ra ngoài, môi đỏ khẽ nhếch, giọng nói cũng khá là thỏa mãn: “Cưới em lần thứ hai, cũng không tệ.”
Điền Chính Quốc muốn nói lại thôi.
Trong sách cũng không viết y phải gả đi hai lần.
Đây cũng tính là cưới lần hai hả?
Việc tế tổ can hệ trọng đại, không chỉ Hoằng Hưng Đế đích thân tới, mà văn võ bá quan cũng phải tới.
Đầu năm mới, Hoằng Hưng Đế đã từng tế tổ, lần tế tổ này thêm cả tình trạng sức khỏe gần đây của ông, khiến trong lòng không ít triều thần đều có suy đoán.
Bệ hạ muốn lập Thái tử.
Người Hoằng Hưng Đế hướng đến, không cần nói cũng biết, triều thần hoảng hốt, cũng có người vô cùng tức giận.
“Choang” một tiếng, cốc lưu ly bị đập nát tan, Mai Phi đã lãnh 60 đại bảng, thân thể chưa khôi phục đang còn tĩnh dưỡng, nhưng dù như vậy cũng không trở ngại việc ả nổi nóng.
Kim Triều Hoa thấy vậy lo âu nói: “Mẫu phi bớt giận, người trân trọng thân thể của mình một chút.”
“Trân trọng thân thể?” Mai Phi cắn răng nghiến lợi nói: “Nó làm hại bổn cung mất phượng ấn, còn bị phạt 60 đại bảng, quay đầu lại thì làm Thái tử, con nói bổn cung phải bớt giận thế nào, phải trân trọng thân thể thế nào?”
Vẻ mặt Kim Triều Hoa đau khổ nói: “Mẫu phi, nhi thần đã sớm nói với người rồi, đừng có chọc tới Ngũ đệ, nó là đứa không sợ trời không sợ đất, người lại đi chọc giận nó...”
Gã không nói còn tốt, gã nói xong khiến Mai Phi càng tức thêm, mắng lớn: “Không chọc tới, hay cho không chọc tới nó, con chỉ biết ngồi yên chịu trận, bây giờ nó sắp làm Thái tử rồi, con thì sao? Con còn nói với bổn cung là đừng chọc giận nó, sao bổn cung lại sinh ra đứa vô dụng như con chứ!”
Kim Triều Hoa bị mắng khá là mất mặt, dù sao lúc này không chỉ có gã và Mai Phi, ông ngoại của gã – Lý Tể tướng* sáng sớm nay đã vào cung vấn an người con gái năm giường dưỡng bệnh này.
(*Tể tướng: là một chức quan trong triều đình thời xưa, thấp hơn Thừa tướng, có thể có nhiều Tể tướng nhưng Thừa tướng thì rất ít)
“Người Ngũ đệ này của con, vốn cũng không thể cứng đối cứng với nó, điên thì điên nhưng mà...”
“Con ----!”
Hỏa khí của Mai Phi lại dâng lên, Lý Tể tướng tới đây không phải để nghe hai người cãi nhau, ông ta nhíu nhíu mày, ngắt lời nói: “Đừng ầm ĩ nữa.”
“Lời Đại hoàng tử nói không sai, người Vương gia này tuyệt đối không thể cứng đối cứng với hắn.” Lý Tể tướng nói: “Huống hồ, ngươi gấp cái gì? Bệ hạ chưa sắc phong, rốt cuộc Vương gia có phải Thái tử hay không phải xem ý tứ của liệt tổ liệt tông.”
Mai Phi sững sờ: “Phụ thân nói phải...”
Lý Tể tướng cười thần bí, vẫn chưa nói thẳng với ả, không tỉ mỉ lắm mà nói: “Còn nữa, người Vương phi kia của Vương gia, xuất thân khá có vấn đề.”
“Mẹ ruột khó sinh mà chết, sau đó bị đưa đến nông thôn, được ông ngoại ở nông thôn nuôi dạy. Đường đường là Thái tử phi có thể không biết chữ, không biết quy củ hay sao? Không nói cái khác, ta nghe Điền Thượng thư nói người con trai này của ông ta, từ khi thành hôn đến nay chưa từng lại mặt.”
Lý Tể tướng chậm rãi nói tiếp: “Sau khi tiên đế băng hà, đã phó thác bệ hạ cho Bạch Tuyết Triều, bệ hạ đối với Bạch Tuyết Triều là kính trọng nhưng cũng hổ thẹn, người khác thì không được nhưng nhắc đến Bạch Tuyết Triều thì bệ hạ nhất định sẽ cân nhắc.”
“Trong đời Bạch Tuyết Triều lễ trọng nhất là gia giáo và quy củ, bệ hạ vừa ý Kim vương, Kim vương được đồng ý nhưng người Vương phi kia của hắn không được đồng ý thì sao?”
Mai Phi tự nhiên hiểu ra: “Phụ thân nói có lý.”
Kim Triều Hoa lại do dự: “Ngũ đệ khá là sủng ái người Vương phi kia, chúng ta lựa quả hồng mềm mà nắm, có thể hay không...”
Mai Phi lạnh lùng nói: “Nếu không nắm lấy thì qua hôm nay nó sẽ thành Thái tử, nó vốn dĩ cũng không xem con là đại ca, nhiều lần khiến con tiến thoái lưỡng nan, chưa từng kính trọng con ngày nào, con thật sự nghĩ mình có thể sống dễ chịu sao?”
Kim Triều Hoa sững sờ, nhớ lại không ít chuyện cũ, cũng nhẫn tâm theo, gã nói với Lý Tể tướng: “Lần này... làm phiền ông ngoại.”
Giờ mão (5-7h), trời tảng sáng.
“An thần đã xong, cung thỉnh bệ hạ hành lễ tế thần --------!”
Thái thường tự khanh cao giọng hô lên, Hoằng Hưng Đế đi ra, phía sau là Kim Thái Hanh và Điền Chính Quốc, quần thần cung kính cúi đầu: “Ngô hoàng vạn tế, vạn tuế, vạn vạn tuế ---------!”
Hoằng Hưng Đế mỉm cười nói: “Bình thân.”
Ông đi vào tế đàn, cầm nhang lên, Uông tổng quản đứng một bên đốt nhang, Hoằng Hưng Đế thì chậm rãi nói: “Hôm nay trẫm đến đây, ngoại trừ cúng bái tổ tiên ra thì còn có chuyện quan trọng chiêu cáo trời đất.”
“Trẫm, sắc phong Thái Hanh làm Thái tử!”
Việc được suy đoán nhưng khi chính miệng Hoằng Hưng Đế nói ra, trong lòng chúng quần thần vẫn chấn động, bọn họ nhìn Kim Thái Hanh trên tế đàn, vẻ mặt khác nhau, nhưng không ai dám lên tiếng khuyên can.
Hoằng Hưng Đế thấy vậy, hài lòng gật đầu, chuẩn bị lạy trời đất và tổ tiên.
Nhưng ông vừa xốc áo bào lên, nhang đã bén lửa trong tay đột nhiên tắt!
Hoằng Hưng Đế hơi nhướn mày, Uông tổng quản thấy vậy vội vã đốt lại lần nữa, thế nhưng lửa lóe lên rồi lại tắt!
“Bệ hạ...”
Đôi môi Uông tổng quản trắng bệch, có trực giác không tốt.
Sắc mặt Hoằng Hưng Đế cũng khó coi, ông trầm giọng nói: “Lấy mấy nén hương khác.”
Uông tổng quản gật đầu, vội vã lấy cái khác, bên dưới cũng chú ý tới dị thường trên tế đàn, vẻ mặt Hoằng Hưng Đế không thay đổi, đến khi Uông tổng quản đem nhang mới dâng cho ông, lại đốt lần nữa, “xì xì” một tiếng, đốm lửa lập lòe mấy lần rồi lại tắt.
“Bệ hạ...”
Trong bầu không khí tĩnh lặng, có người lên tiếng, là Lý đại nhân Hình bộ Thị lang, ông ta liếc mắt nhìn Lý Tể tướng xa xa một cái, cắn răng, dũng cảm đứng ra nói: “Nhang đèn không cháy, điềm xấu xuất hiện!”
Điền Chính Quốc: “...”
Biết hôm nay sẽ không thuận lợi suôn sẻ mà.
Y còn muốn kết thúc sớm một chút để về ngủ bù đây.
Điền Chính Quốc thở dài, Kim Thái Hanh nghiêng đầu, dùng ánh mắt dò hỏi y làm sao, Điền Chính Quốc lắc đầu một cái, buồn bực ngán ngẩm mà nắm tay Kim Thái Hanh, cúi đầu nghịch.
Kim Thái Hanh nhìn y một cái, tùy ý để Điền Chính Quốc nghịch tay mình, từ đầu tới cuối đều không thèm cho Lý Thị lang một ánh mắt nào.
Hoằng Hưng Đế nghe xong thì cười cười hỏi: “Điềm xấu? Lời đó nghĩa là sao?”
Lý Thị lang nói: “Từ xưa đến nay tế tổ chưa bao giờ xảy ra chuyện như vậy, hôm nay bệ hạ nói muốn lập Thái tử, liền...”
Hoằng Hưng Đế cười cười: “Ý của Lý đại nhân là Thái tử trẫm chọn khiến tổ tiên bất mãn, bọn họ hiển linh?”
“Bệ hạ, thần không có ý này!”
Lý Thị lang vội nói: “Thần chỉ đang nghĩ, có lẽ là Vương phi không thích hợp.”
Điền Chính Quốc: “?”
Mắc mớ gì đến y?
Điền Chính Quốc không hiểu, cũng không rõ ra sao, Lý Thị lang nói tiếp: “Nếu Vương gia là Thái tử, Vương phi là Thái tử phi, nhưng mà Vương phi...”
“Bệ hạ, xưa nay, người trở thành Thái tử phi, bất kể là xuất thân hay phẩm hạnh đều thượng thừa. Vương phi là tam công tử phủ Thượng thư không sai, nhưng từ nhỏ lớn lên ở nông thôn, được ông ngoại nuôi lớn. Một ông lão ở nông thôn thì có thể biết được cái gì? Vương phi được ông ngoại nuôi dạy, tính tình không chịu ràng buộc, cả người toàn là khí tức dân dã thôn quê.”
Lý Thị lang nói: “Nếu thần nhớ không lầm, trước đây, sau khi Vương phi được Điền đại nhân đón về kinh không lâu, còn đẩy huynh trưởng của mình xuống nước.”
Ngôn từ Lý Thị lang thành khẩn nói: “Bệ hạ, bàn về xuất thân, xuất thân của Vương phi chênh lệch, bàn về phẩm hạnh, hình như y... cũng không đoan chính lắm,Vương phi như vậy sao có thể làm Thái tử phi? Làm sao phục chúng?”
Sau khi Kim Thái Hanh nghe xong cười nhạo một tiếng: “Lý đại nhân...”
Hoằng Hưng Đế giơ tay lên ngăn hắn lại, mỉm cười nói: “Để trẫm nói với hắn.”
Kim Thái Hanh nhìn ông một cái, cũng không kiên trì, ánh mắt hắn nhìn Lý Thị lang thì khá là trào phúng.
Hoằng Hưng Đế lặp lại lời của ông ta lần nữa: “Một ông lão ở nông thôn thì có thể biết được cái gì? Lý đại nhân, ngươi đã quên mất, người phẩm hạnh thượng thừa nhất không ai bằng Bạch Tuyết Triều, từ sau khi ông ấy từ quan cũng ẩn cư núi rừng, theo lời ngươi nói thì Bạch Tuyết Triều có thể biết được cái gì?”
Dừng một lát, Hoằng Hưng Đế lại hỏi ông ta: “Lý đại nhân đối với Bạch Tuyết Triều là như thế nào?”
“Bạch tiên sinh không giống vậy.”
Vốn có ý muốn nhắc đến Bạch Tuyết Triều, Lý Thị lang vội nói: “Bạch Tuyết Triều có đạo đức tốt, thật sự có thể được xem là người đức hạnh.”
Hoằng Hưng Đế gật gật đầu, lại hỏi: “Vương phi của lão Ngũ không thể làm Thái tử phi, Lý đại nhân, vậy con cháu của Bạch Tuyết Triều có thể làm Thái tử phi không?”
Điền Chính Quốc: “???”
Bệ hạ làm sao vậy?
Nói là thưởng cho y làm Thái tử phi, Vương gia là “phu bằng y quý”* mà, sao bây giờ lại muốn đổi cho Vương gia người Thái tử phi khác?
(* ở đây có thể hiểu “Kim Thái Hanh bằng Điền Chính Quốc quý”: giống với câu “mẫu bằng tử quý”, đại ý là người nào đó sẽ được một bước lên mây nhờ một người khác, thời xưa người phụ nữ trong gia đình mà có con hoặc mang thai (đặc biệt là con trai) thì sẽ được dùng câu này để nói)
Điền Chính Quốc rất khiếp sợ cũng rất không vui, Kim Thái Hanh thấy vậy nắm chặt tay Điền Chính Quốc, Điền Chính Quốc không thể ra tay với Hoằng Hưng Đế cho nên bấm lấy tay Kim Thái Hanh, lông mày hắn hơi động, y nhìn thẳng vào hắn.
Đừng hòng đổi.
Điền Chính Quốc mím mím môi.
“Bệ hạ, thần không có ý này.”
Lý Thị lang cười khổ nói: “Bệ hạ, ngài cực kỳ tôn sùng Bạch tiên sinh, chắc chắn cũng biết người ở cạnh Bạch tiên sinh ắt không thiếu lễ giáo, là người cao quý, hiểu lễ nghĩa, sẽ được ràng buộc bởi những thứ này. Nhưng Vương phi... không được dạy những điều đó.”
Lý Thị lang: “Nếu Vương phi lớn lên ở phủ Thượng thư, mưa dầm thấm đất, đương nhiên sẽ biết rõ chuyện gì có thể làm chuyện gì không, nhưng y không có. Nếu sau này Vương phi làm Thái tử phi, làm việc không kiêng dè gì, khiến Bạch tiên sinh biết được ông ấy sẽ nghĩ như thế nào chứ!”
Lý Thị lang nói nhiều như vậy Hoằng Hưng Đế cũng không tức giận, ông vẫn hỏi: “Lý Thị lang, ngươi nói xem con cháu của Bạch Tuyết Triều có thể làm Thái tử phi được không?”
Lý Thị lang sững sờ: “Đương nhiên là được. Nếu là con cháu của Bạch Tuyết Triều thì bất kể là xuất thân hay nhân phẩm chắc chắn đều là thượng thừa.”
“Trẫm cũng cho là như thế.”
Hoằng Hưng Đế gật gật đầu, mới chậm rãi nói: “Bạch Tuyết Triều sẽ nghĩ như thế nào?”
Hoằng Hưng Đế không nhanh không chậm nói: “Ông ấy từng hứa hôn cho cháu ngoại của mình, kết quả nhân duyên kỳ ngộ, cháu ngoại của ông ấy bị người ta từ hôn, cho nên gả cho một người khác.”
Hoằng Hưng Đế khẽ mỉm cười: “Chắc chắn biết được việc này Bạch Tuyết Triều sẽ trằn trọc trở mình, lửa giận ngút trời. Lý đại nhân à, thật là không khéo.”
Hoằng Hưng Đế lắc lắc đầu, giọng điệu như rất tiếc nuối, vẻ mặt lại vô cùng đắc ý: “Cháu ngoại của ông ấy sau khi bị từ hôn thì gả vào Kim vương phủ, Vương phi của lão Ngũ chính là con cháu của Bạch Tuyết Triều.”
Hết chương 80.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com