Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chap 94

Tôi chuyển điện thoại sang chế độ rung, nó không ngừng 'Ong ong' chuyển động trong túi, tôi có thể tưởng tượng được Giang Minh đã gọi bao nhiêu cuộc điện thoại tìm tôi. Nhưng tôi biết, chừng nào Đường Diệc Diễm còn chưa mở miệng, tôi nơi nào cũng đi không được!
"Mệt không?" Đường Diệc Diễm nhìn khuôn mặt mỏi mệt của tôi, hỏi. Thân thể mệt, trái tim lại càng mệt!
Tôi khẽ gật đầu, chúng tôi ít nhất đã đi bộ hơn một giờ đồng hồ. Tôi cũng lười kháng cự, tính cách của anh tôi rất hiểu. Giờ đây anh có lẽ chẳng cần phải nói cho tôi biết, ngay cả ông của anh cũng không có cách nào kiềm chế được anh. Người duy nhất khiến anh cố kỵ đã không còn, tôi phải làm thế nào mới thoát đi được đây?
Tôi nghĩ, tôi vẫn làm hại anh. Ít nhất lúc này, anh thật sự đang đối địch với cả thế giới, với toàn bộ Đường gia. Những người chịu sự khống chế của Đường Triết Lý có thể từ bỏ ý đồ sao? Sẽ không, bọn họ chịu đựng Đường Triết Lý cũng là vì có thể chiếm được số tài sản khổng lồ của gia tộc, sao có thể để cho Đường Diệc Diễm độc chiếm.
Chiến tranh đã chính thức bắt đầu! Không có thời gian để thở nữa rồi!
"Anh nghĩ, bây giờ em cũng hiểu được tình cảnh của mình, chỉ có đi theo anh, cùng anh đứng chung một chỗ, em mới có thể toàn thân trở ra!" Đường Diệc Diễm nhìn tôi, giọng điệu vừa như phân tích cũng vừa là cảnh cáo.
Tôi không nói, cũng không muốn phản bác, đơn giản là đau lòng vì anh, đau lòng anh phải duy trì bề ngoài kiên cường mà trái tim lại mỏi mệt không chịu nổi. Tuyên chiến với tất cả mọi người ở Đường gia, cần nhiều dũng khí đến thế nào đây?
"Diệc Diễm, em mệt chết đi được... Tới khách sạn ở đằng trước... được không?" Tôi do dự liếc anh một cái, chỉ vào khách sạn cao ngất ngay phía trước, bảng tên màu hồng lóe ra giữa trời đêm.
Đường Diệc Diễm ngẩn người, bất khả tư nghị nhìn tôi đầy khiếp sợ, anh nhìn chằm chằm, dường như muốn thấy rõ trong lòng tôi rốt cuộc đang suy nghĩ cái gì.
Anh cho rằng tôi đang phục tùng?
"Em không muốn về Thanh Viên, đi vào trong đó nghỉ ngơi được không?" Tôi lặp lại lần nữa, xoá bỏ sự nghi ngờ của anh. Thật sự buồn cười, anh vẫn muốn tôi phục tùng, không phải sao? Bây giờ lại có biểu tình không dám tin như vậy?
Tôi nhịn không được cười một tiếng, Đường Diệc Diễm lại có chút bối rối, không giống với vẻ lạnh lùng vừa rồi, một lần nữa cầm lấy tay tôi, đi nhanh về khách sạn phía trước!
Nhân viên lễ tân khẳng định là biết Đường Diệc Diễm, biểu tình quái dị của cô ta đã nói rõ mọi thứ, nơm nớp lo sợ lại mang theo một chút chờ đợi, trộm ngắm Đường Diệc Diễm rồi lại nhìn nhìn tôi, khinh thường, đố kỵ!
Những biểu tình như vậy tôi đều quen thuộc.
Cầm chìa khoá phòng, Đường Diệc Diễm kéo tay tôi đi vào trong thang máy, một đường không nói gì. Có lẽ anh còn đang cẩn thận suy nghĩ xem tôi rốt cuộc đang tính toán cái gì. Có lẽ còn đang hoài nghi tôi sẽ phản bội, hoặc là muốn giở thủ đoạn gì đó!
Tranh đấu với mọi người nên hình thành thói quen tính kế, mỗi một bước đều phải suy nghĩ xem sẽ vì cái gì, bao gồm đối với chính người mình yêu!
Đi vào phòng, tôi tiến thẳng về phía cửa sổ lớn, kéo rèm sang một phía. Bên ngoài, ánh sáng như ngọc của thành phố không hề vì màn đêm thâm trầm mà trở nên yên tĩnh, ngược lại càng tăng thêm vẻ quỷ mị. Dưới ánh đèn neon kia có bao nhiêu linh hồn cô đơn không chịu nổi.
Tôi nhẹ nhàng thở dài. Ngày mai, Đường Diệc Diễm sẽ phải đối mặt với một thế giới khác hôm nay, ngày mai, xung quanh anh sẽ chỉ có tranh đấu, chỉ có đổ máu, mà tất cả... đều là vì tôi!
Tôi vẫn luôn trốn tránh, nhưng lại vẫn không thể tránh được. Tôi còn trở thành kẻ họa thủy, nếu trận này anh thua, tôi chính là kẻ đầu sỏ hủy diệt anh giống như mọi người vẫn nghĩ, hủy diệt anh hoàn toàn!
Tôi xoay người, nhìn Đường Diệc Diễm đang đứng trước mặt, nhợt nhạt cười. "Em giúp anh chuẩn bị nước tắm nhé?"
Thân mình Đường Diệc Diễm khẽ run lên, như là không biết tôi, lông mi nhẹ nhàng chớp một cái.
Tôi nhún vai, đi vào phòng tắm, mở vòi nước, ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng lấy tay khuấy động dòng nước, thử nhiệt độ. Sau đó lại cầm lấy lọ sữa tắm đặt ngay bên cạnh, cẩn thận nhìn!
Còn anh vẫn đứng ở cửa, lăng lăng nhìn tôi bận rộn. Hơi nước dần dâng lên trong không khí khiến tôi không thể nhìn rõ vẻ mặt của anh, chỉ cảm thấy tiếng hít thở nặng nề mang theo sự lo âu truyền đến.
Tôi đem khăn tắm vắt lên thành của bồn tắm, cúi đầu. "Diệc Diễm, anh tới thử xem có thể...sao?"
Tôi còn chưa nói hết, một đôi tay từ phía sau đã vươn tới gắt gao ôm tôi. Hơi thở nóng bỏng của Đường Diệc Diễm xuy phất bên tai. "Em rốt cuộc đang suy nghĩ cái gì? Duyệt Duyệt, chết tiệt, em rốt cuộc suy nghĩ cái gì?" Trong giọng nói của anh tất cả đều là ảo não, phiền táo, bởi vì không thể đoán được tâm tư của tôi!
Tôi quay đầu, thấy rõ trên mặt anh xuất hiện sự lo âu, hoảng loạn, nhìn tôi chằm chằm.
Vốn dĩ tưởng rằng đã nắm trong tay hết thảy, lại không nghĩ tôi sẽ có phản ứng như vậy.
Nhưng anh sao có thể hiểu được, tôi chỉ là đau lòng, chính là đau lòng anh.
Cho dù chỉ có một đêm, tôi cũng muốn xoa dịu vết thương trong trái tim anh. Ngày mai, vĩnh viễn sẽ chỉ có tranh đấu, còn có thể cố kỵ đến tôi sao?
Có một số việc, anh vẫn hiểu được, chỉ là anh đang trốn tránh. Có lẽ cho anh một khoảng thời gian, anh có thể giải quyết mọi việc, nhưng mà đã không có, bởi vì tôi, anh bị buộc đến nơi đầu sóng ngọn gió, không thể quay đầu, cũng chẳng có cách nào quay đầu.
Quả thực, là do tôi bức anh!
"Nước sẽ lạnh mất!" Đầu ngón tay tôi chạm đến mặt nước. Bàn tay anh xẹt qua ngực tôi, dồn dập thở dốc.
Trong mắt Đường Diệc Diễm dâng lên một chút u ám, đôi ngươi trở nên thâm trầm, mê loạn nhìn tôi, anh ôm chặt lấy tôi, xoay người tôi lại. Trong phòng, hơi nước vẫn quanh quẩn khắp cơ thể hai chúng tôi, trong người cũng dần dâng lên sự ấm áp làm cho mặt tôi trở nên đỏ bừng, ánh mắt trong suốt lóe ra.
Đường Diệc Diễm nhìn tôi chằm chằm, hai tay đặt trên đầu vai tôi rất lâu.Cuối cùng, anh thất bại gầm nhẹ một tiếng, ôm chầm lấy thân mình nóng bỏng của tôi, vội vàng hôn tôi, trằn trọc.
Tay anh kéo áo khoác của tôi xuống, lủi tiến vào trong cơ thể.
"Diệc Diễm... Tắm... trước!" Tôi run run né bàn tay đang tuần tra tới lui của anh, thì thào.
"Cùng nhau... Anh muốn em cùng tắm với anh...!" Đường Diệc Diễm vùi đầu ở cổ tôi, hôn lên khắp da thịt tôi, thanh âm ám ách truyền đến, giây tiếp theo, anh ôm lấy tôi, bước vào bồn tắm lớn.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com