Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

02.

quang anh không ngờ tốc độ của lê thị nghĩa nhanh đến vậy, khiến cậu không kịp đề phòng.

sáng sớm hôm sau, cậu theo mẹ đến trường trung học trọng điểm ở sài gòn.

cô hiệu phó và chủ nhiệm giáo dục đón cả hai vào trường. nhìn mẹ mỉm cười đoan trang nói chuyện với họ, quang anh lặng lẽ nắm lấy quai cặp của mình.

sau khi chủ nhiệm giáo dục đích thân đưa cậu đi tham quan trường học, thầy gửi cậu đến bên cạnh chủ nhiệm lớp.

quang anh được chuyển đến lớp 11/2, chủ nhiệm 11/2 là một người đàn ông trung niên mập mạp đôn hậu, tên đường tống.

cậu cảm thấy thầy ấy cười lên đặc biệt giống phật di lặc*.

( *có thể lên google tra để rõ. )

thầy ấy vừa cười đùa với cậu vừa đưa cậu vào trong lớp. thời gian vừa đúng lúc nghỉ giữa giờ buổi sáng, phòng học không có ai.

thầy đường sắp xếp cậu ngồi vào vị trí trống duy nhất trong lớp, sau đó vỗ vỗ vai cậu.

- trước tiên ngồi đây, nếu như không thích hợp sau này sẽ đổi...à, đúng rồi, em là omega?

quang anh ngây ra, sau đó gật gật đầu.

- alpha của lớp chúng ta so với lớp khác có hơi đông một chút, hơn mười người thì phải. nếu như trò thấy chỗ nào không ổn hoặc không thoải mái, nhất định phải kịp thời đến phòng y tế, hoặc tìm bạn học beta giúp đỡ nhé.

quang anh lại gật gật đầu.

lúc này, tiếng chuông báo hết giờ giải lao vang lên, hết thảy học sinh vừa vui chơi ở sân vận động đều xông vào khu dạy học. đường tống vỗ vỗ vai cậu.

- lát nữa vừa đúng là tiết của thầy, lát em sẽ tự mình giới thiệu.

một số nam sinh nhanh nhẹn hơn đã bay về lớp. vài người cậu đẩy tôi, tôi đạp cậu chen lấn nhau mở cửa phòng, không ngờ phát hiện chủ nhiệm lớp đang đứng trên bục giảng, định pha trò vài câu thì nhìn thấy vị trí ghế bỏ trống quanh năm nay đã có người ngồi vào.

- đệt! đức duy mà nhìn thấy chắc điên lên mất.

- nhóc này là ai thế? chuyện gì đang diễn ra vậy.

- chắc không phải học sinh chuyển trường đó chứ! học kỳ hai của lớp 11 rồi mà vẫn có người chuyển trường à?

một vài người đứng bàn luận rôm rả trước mặt đương sự, cho đến khi đường tống trên bục giảng ho khan hai tiếng mới phản ứng lại, liền xô đẩy nhau phóng vào trong phòng.

đợi thêm lát nữa, các nhân tài trong lớp lần lượt tề tựu đông đủ. phản ứng đầu tiên của mọi người khi bước vào đều là "đệt".

quang anh quả thực rất chói mắt, cậu chỉ mặc áo phông trắng ngồi đó đã giống như phong cảnh.

cậu không ngừng nghe thấy hai từ "đức duy", bất tri bất giác cả phòng học chỉ còn chỗ ngồi bên cạnh cậu là còn trống.

đường tống nhìn vào chỗ trống.

- hoàng đức duy đâu? lại chạy đi đâu rồi?

- báo cáo!

lời vừa cất lên, một cậu trai cao lớn đã đứng ở cửa lớp. quang anh ngẩng đầu nhìn.

ngoài cửa là một người rất cao, áo sơ mi và đồng phục học sinh không được mặc chỉnh tề, hai cúc áo còn chưa cài, đường quai hàm sắc sảo, đôi mắt hoa anh đào cong lên khi cười.

- vào đi, lại là em, mỗi ngày đều đến muộn để kiếm chuyện cho thầy làm, không sợ?

- nào phải ạ, vừa rồi em lo ném vài quả bóng không nghe thấy tiếng chuông.

giọng của đức duy cũng rất hay, trầm thấp và từ tính, dù mọi người đang ríu rít vẫn có thể nghe rõ hắn đang nói gì.

- vậy được, chúng ta cùng hoan nghênh bạn cùng bàn mới đi. quang anh từ nơi khác chuyển qua đó. nào, giới thiệu bản thân đi.

cậu đứng dậy bước lên bục giảng, bẻ một viên phấn rồi rồng bay phượng múa viết tên mình lên bảng đen.

hoàng đức duy đứng một bên tối sầm mặt, hắn cực kỳ không thích omega.

chính vì hắn cảm thấy xinh đẹp, mỏng manh, chỉ có thể ngắm nhìn từ xa, không thể trêu đùa khinh nhờn.

nếu như bạn hơi dùng lực có thể sẽ khiến họ bị bóp chết. còn hay khóc nhè, không giống con trai chút nào, ẻo lạ thật chẳng ra giống gì.

- tớ là quang anh, nguyễn quang anh, từ trên hà nội chuyển xuống...

quang anh tự giới mình đơn giản năm phút. nói xong thì mọi người đều đáp lại bằng tiếng vỗ tay nhiệt liệt, trừ hoàng đức duy đang đứng tại chỗ không động đậy, biểu cảm như bị sét đánh trúng.

- về chỗ của em đi, còn đứng đấy làm gì?

đức duy ngồi vào chỗ của mình, quang anh thậm chí còn không thèm nhìn hắn.

lấy cuốn sách giáo khoa mới tinh từ hộc bàn đặt lên, sau đó mở ra. quang anh cuối cùng cũng quay đầu lại liếc hắn một cái, đúng lúc bắt gặp đôi mắt đen sáng ngời của hoàng đức duy.

đột nhiên, hắn phát hiện cậu cong khoé miệng lên, mỉm cười.

- cậu cười cái gì?

lửa giận trong lòng đức duy bốc lên. bên người quang anh thoang thoảng mùi hương hoa nhài nhàn nhạt, ngửi đến trái tim hắn cũng phải rạo rực.

- tiết này học ngữ văn?

cậu chống cằm chỉ vào cuốn sách tiếng anh trên bàn của đức duy. sau đó ngẩng đầu nhìn lão đường đang cầm quyển sách ngữ văn du dương giảng bài.

trong lòng đức duy rủa thầm, nghĩ rằng không thể mất mặt như thế. sau khi đổi lấy sách ngữ văn từ hộc bàn ra, ánh mắt oán hận liếc sang hai lần, quay đầu tiến lại gần quang anh.

- hương hoa nhài, rất thơm đó.

cậu che kín gáy, lùi người xa khỏi đức duy. buổi sáng đã thay miếng dán ức chế, đồng thời xịt thuốc ngăn chặn, quang anh luôn cảm thấy hương tín tức tố của bản thân quá nữ tính, nên mọi biện pháp ngăn chặn đều áp dụng triệt để.

- c...cậu!

bản thân đức cũng cảm thấy rất kì lạ, vì một số lý do đặc biệt khiến hắn không mẫn cảm với tín tức tố, cũng không dễ bị tín tức tố ảnh hưởng.

nhưng bây giờ quang anh đang ngồi bên cạnh hắn, trong lòng đột nhiên cảm thấy hoang mang kỳ lạ, mùi hương hoa nhài tươi mát nồng đậm bao vây hắn chặt chẽ.

không dễ gì tiết học mới kết thúc, đức duy đứng dậy rời khỏi phòng học, cậu nhìn hai tai đỏ bừng của hắn, cùng tay chân đồng bộ bước đi cửa, cứ cảm thấy có gì đó không đúng.

tin tức tố của cậu được khống chế rất tốt, miếng dán ức chế cũng đâu bị lỏng lẻo?

đức duy vào nhà vệ sinh châm điếu thuốc bình tĩnh một lát.

rõ ràng, tin tức tố của quang anh chỉ ảnh hưởng đến một mình hắn! xung quanh hai người có hai beta ở bàn trước và hai alpha ở bàn sau, vừa rồi trong lớp không một ai nói bản thân thấy không khỏe cả.

tin tức tố này không lẽ chỉ xông đến hắn à?

đức duy cạn lời, dập tàn thuốc ném vào thùng rác, sau đó rửa tay chuẩn bị về lớp.

vừa vào đến cửa phòng học liền phát hiện quang anh không còn ngồi đó. hắn tranh thủ bước nhanh tới bàn phía sau vỗ vai cậu bạn.

- hiếu, cậu ngửi thấy gì không?

- hử? mùi gì, không có.

trần minh hiếu đang cúi đầu chơi game, nghe đức duy hỏi thế nên dừng lại, cố gắng nhớ lại lúc còn đang trong tiết học.

anh bỏ điện thoại xuống, đến gần ngửi thử cổ áo hắn.

- duy, cậu hút thuốc gì đó, còn có hương thơm của hoa?.




Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com