Case 1: MC (2)
Tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ phòng họp số một không phải là tiếng mưa. Đó là tiếng thì thầm liên tục của một thành phố đang nuốt chửng chính mình. Từng hạt nước đập vào mặt kính như những ngón tay lạnh buốt gõ nhịp chậm rãi, đều đặn, không ngừng nghỉ. Không gấp gáp. Không thương xót. Chỉ là sự kiên nhẫn vô tình của bầu trời đang đổ xuống tất cả những gì còn sót lại của hy vọng.
Phòng họp chìm trong ánh đèn neon trắng lạnh lẽo, loại đèn khiến mọi khuôn mặt đều trông như xác chết. Không khí đặc quánh mùi ẩm mốc từ tường cách âm, mùi khói thuốc lá cũ kỹ bám vào rèm cửa từ hàng chục năm nay, và mùi mồ hôi chua loét của những người đàn ông đang sợ hãi. Không phải sợ chết. Họ sợ thất bại. Sợ cái ghế của mình lung lay. Sợ bản báo cáo sáng mai sẽ được gửi lên cấp trên với dòng chữ đỏ chói: "Bất lực".
Cục trưởng Richard ngồi sau bàn gỗ sồi cũ kỹ, hai tay đặt im lìm trên mặt bàn. Ngón tay ông khẽ gõ theo nhịp mưa – một thói quen vô thức mà ông không nhận ra. Năm mươi tuổi, tóc bạc hơn nửa đầu, đôi mắt từng được mệnh danh là "dao cạo của sở cảnh sát" giờ chỉ còn là hai hố sâu mệt mỏi, đỏ hoe vì thiếu ngủ và quá nhiều cuộc điện thoại từ trên xuống. Ông không gầm thét như mọi khi. Ông không còn sức để gầm nữa. Ông chỉ ngồi đó, nhìn từng khuôn mặt trong phòng – mười hai người, tất cả đều là những thanh tra, chuyên viên, kỹ thuật viên từng được coi là "tinh nhuệ".
Richard hít một hơi dài, chậm rãi, như thể không khí trong phòng đang nặng hơn bình thường. Ông cảm nhận rõ từng lớp: lớp mồ hôi của Larson đang chảy ròng ròng dưới cổ áo, lớp run rẩy trong vai của Tommy, lớp im lặng nặng nề của cả căn phòng đang chờ ông lên tiếng.
"...Bốn người," ông nói. Giọng khàn đặc, thấp, không lớn, nhưng đủ để tiếng mưa ngoài kia dường như cũng im bặt một giây. "Bốn cái trụ cột kinh tế của thành phố này. Biến mất chỉ trong đúng một giờ đồng hồ. Sau khi tham gia một chương trình truyền hình trực tiếp. Trước hàng triệu khán giả. Trước camera. Trước cả thế giới."
Ông dừng lại. Để câu nói lắng xuống. Để nó thấm vào từng kẽ nứt của sự tự tin còn sót lại trong căn phòng này. Như nước mưa thấm vào lớp đất khô nứt nẻ của một ngôi mộ cũ.
"Chúng ta có camera giao thông. Chúng ta có hệ thống nhận diện biển số tự động. Chúng ta có vệ tinh. Chúng ta có đội an ninh tư nhân được trả lương cao gấp ba lần lương các anh. Chúng ta có... mọi thứ. Vậy mà chẳng có gì. Không một tấm hình mờ ảo. Không một dấu vết lốp xe. Không một tiếng hét. Chỉ có mưa. Và tiếng cười của hắn đâu đó ngoài kia."
Một thanh tra trẻ tên Larson, mặt tái mét, cố gắng lên tiếng. Giọng run run như người đang chết đuối:
"Thưa sếp... mưa lớn thật sự. Tầm nhìn camera chỉ còn dưới ba mươi phần trăm. Mưa che hết..."
Richard ngẩng đầu. Ông không quát. Ông chỉ nhìn Larson bằng đôi mắt mệt mỏi, buồn bã, như nhìn một đứa trẻ đang cố giải thích tại sao lại làm vỡ ly nước lần thứ mười.
"Larson... tôi không trách trời mưa. Tôi trách chúng ta. Hắn không phải ma quỷ. Hắn là người. Hắn lái xe. Hắn cần chỗ đỗ. Hắn cần thời gian để bắt cóc các nạn nhân – đi đâu đó mà không một ai nhìn thấy. Và hắn đã làm được. Ngay giữa lòng thành phố này. Ngay dưới mũi chúng ta."
Ông đứng dậy. Chậm rãi. Hai chân ông nặng như chì. Ông bước từng bước quanh bàn họp, tay khẽ lướt trên mặt bàn gỗ sồi, sờ vào những vết xước cũ kỹ như đang sờ vào những vết nứt vô hình của chính hệ thống ông đang lãnh đạo. Mỗi bước chân đều vang lên cộp cộp trong căn phòng im lặng đến nghẹt thở.
"Các anh biết không... cấp trên gọi điện mỗi giờ. Họ muốn kết quả trước sáng mai. Họ muốn tôi báo cáo rằng chúng ta đã kiểm soát được tình hình. Còn tôi... chỉ biết ngồi đây nhìn các anh. Nhìn cả sở cảnh sát này đang đứng trước một bức tường vô hình."
Không ai dám nhìn thẳng vào mắt ông. Mọi người chỉ cúi đầu. Nhìn xuống bàn. Nhìn xuống sàn. Nhìn vào khoảng không. Sự bế tắc lan tỏa như khói thuốc lá đặc quánh. Đó không phải là sự im lặng của sự tập trung. Đó là sự im lặng của những người đàn ông từng tin rằng họ có thể kiểm soát được mọi thứ, giờ nhận ra mình chỉ là những con rối trong tay một kẻ khác.
Meredith ngồi ở góc tối nhất của căn phòng – vị trí ông luôn chọn. Ông không tham gia. Ông chỉ lắng nghe. Không phải nghe lời than vãn. Mà nghe tiếng thở. Tiếng thở dồn dập của Richard. Tiếng thở hổn hển của Larson. Tiếng thở run run của Tommy. Ông châm điếu thuốc thứ tư. Ánh lửa đỏ rực lên một thoáng rồi lụi tàn theo nhịp thở chậm rãi, già nua của ông. Khói bay lững lờ, hòa vào màn mưa bên ngoài cửa kính, tạo thành những vệt mờ ảo như những linh hồn chưa siêu thoát.
Ông đang nghĩ về bốn cái tên. Bà Marthar. Ông Darius. Ông Edward. Ông David. Bốn gương mặt ông chỉ mới thấy qua màn hình truyền hình tối qua. Bốn nụ cười được dàn dựng hoàn hảo dưới ánh đèn spotlight. Nhưng ông – với gần bốn mươi năm săn người – nhận ra ngay: họ đều giống nhau ở một điểm. Họ đang che giấu thứ gì đó. Và kẻ bắt cóc không chỉ muốn giết họ. Hắn muốn phơi bày họ.
Đúng lúc đó, tiếng bước chân ngoài hành lang vang lên. Chậm. Nặng nề. Không vội. Cộp... cộp... cộp... Như tiếng trống báo hiệu một đám tang đang đến gần.
Cánh cửa mở ra. Viên sĩ quan trực ban Tommy đứng đó. Áo ướt sũng. Nước mưa nhỏ giọt xuống sàn, tạo thành những vũng nhỏ lấp lánh dưới ánh đèn neon trắng lạnh. Trên tay cậu ta là một phong bì màu đỏ thẫm – đỏ sẫm như máu đã khô từ rất lâu.
"Thưa... thưa các ngài. Bưu phẩm. Gửi đích danh cho... 'Những kẻ bảo vệ công lý mù lòa'."
Tommy bước vào. Cậu ta đặt phong bì lên bàn. Tay run. Không phải vì lạnh. Mà vì cậu ta biết bên trong là lời thách thức đầu tiên.
Richard không xé ngay. Ông nhìn phong bì một lúc lâu. Như thể đang nhìn vào một quả bom hẹn giờ. Rồi ông mới đưa tay. Ngón tay ông run nhẹ khi xé phong bì. Không phải sợ. Mà vì ông biết, một khi mở ra, mọi thứ sẽ không còn đường lui.
Mùi hương xộc lên trước tiên. Ngai ngái. Cũ kỹ. Như mùi nước hoa để quên trong tủ kính suốt hai mươi năm. Một mùi hương từng rất đắt tiền, nhưng giờ đã bắt đầu thối rữa từ bên trong.
Một tờ giấy gấp đôi rơi ra. Rồi một tấm bìa cứng hình vuông, kèm theo một vật nhỏ màu đen – một cục Rubik 3×3×3 thật, các mặt đã bị tháo rời và xếp lại thành hình phẳng, như thể ai đó vừa "mở" nó ra thành một tấm bản đồ.
Richard mở tờ giấy. Một bài thơ ngắn. Chỉ bốn dòng:
"Vẻ đẹp là lớp vỏ bọc ngoài Hương giả tạo lan tỏa giữa trời Khi lớp men sứ nứt vỡ tan tành 1025 sẽ là lời phán quyết cuối cùng."
Richard đọc xong, đặt tờ giấy xuống. Ông không nói gì. Ông chỉ đẩy tấm bìa cứng và cục Rubik về giữa bàn.
Đó là một bảng 6×6. Những ô vuông được viền màu đỏ, xanh lá nhạt và trắng kem nhạt. Chữ cái tiếng Việt có dấu lộn xộn, chen lẫn số:
Dòng đầu: V É D E P L
Dòng hai: I H U O N Â
Dòng ba: N G 1 0 G L
Dòng bốn: G I 2 5 I Ó
Dòng năm: O Â T A O P
Dòng sáu: A I V Ô B O
Ở chính giữa bảng, ba con số trắng nổi bật trên nền đỏ: 1 0 2 5. Cục Rubik nằm bên cạnh, các mặt được sắp xếp sao cho khi gập lại theo các đường gấp trên bảng, nó sẽ tạo thành một khối lập phương hoàn chỉnh.
Cả phòng chết lặng.
Richard ngồi xuống. Ông không quát. Ông chỉ thì thầm, giọng khàn đặc đến mức gần như vỡ ra:
"Giải nó đi."
Hubert và hai chuyên viên mật mã – Kevin và Lisa – lao vào. Họ kéo ghế sát lại. Hubert lấy bút chì, bắt đầu ghi chép. Kevin mở laptop. Lisa đeo kính. Tiếng gõ bàn phím lách cách vang lên, chậm rãi, như nhịp tim của một người đang chết dần.
Mười phút đầu tiên. Họ thử đọc hàng ngang. "Vẻ... đẹp... là... lớp... vỏ..." Hubert lẩm bẩm. Mồ hôi lấm tấm trên trán dù phòng điều hòa đang chạy hết công suất.
Mười lăm phút. Thử đọc dọc. "Không ra từ... vô nghĩa..."
Hai mươi phút. Thử đường chéo. Thử đảo ngược. Thử thay thế chữ cái bằng số.
Richard không đi lại nữa. Ông ngồi im, hai tay đan vào nhau, nhìn chằm chằm vào tấm bảng. Mặt ông già đi từng phút.
Meredith vẫn ngồi ở góc tối. Ông không tham gia giải mã. Ông chỉ nhìn. Nhìn cách các ô màu đỏ nằm ở rìa ngoài. Nhìn cách chúng tạo thành một khung. Nhìn cách những ô xanh nằm sâu hơn một tầng. Và trung tâm – trắng tinh, với ba con số 1 0 2 5. Ông nhận ra mùi hương trong phong bì. Mùi nước hoa cũ. Mùi của bà Marthar. Ông biết bảng mã này không phải mã số thông thường. Nó giống như một khối lập phương được khai triển phẳng ra giấy. Nhưng ông chưa hiểu hết. Ông chưa biết 1025 nghĩa là gì. Ông chỉ cảm thấy nó quan trọng. Rất quan trọng. Và nó đang chế giễu họ.
Ba mươi lăm phút trôi qua.
Kevin buông laptop, hai tay ôm đầu. "Thưa sếp... nó không theo bất kỳ thuật toán mã hóa nào chúng tôi biết. Chúng tôi đã thử hết... Không được."
Lisa cởi kính, xoa mắt. "Nó giống như... một bức tranh hơn là một mã số. Như thể ai đó đang vẽ một khối lập phương rồi khai triển ra giấy."
Hubert nhìn sang Meredith. Ánh mắt cậu đầy cầu cứu, đầy tuyệt vọng.
Richard đập nhẹ tay xuống bàn, không mạnh, chỉ đủ để mọi người giật mình. "Thôi. Tạm dừng. Chúng ta không giải được gì đêm nay. Mai... mai tiếp tục. Cả thành phố đang nhìn chúng ta. Và chúng ta... đang mù."
Cuộc họp tan trong im lặng nặng nề. Không ai nói thêm lời nào. Mọi người lần lượt đứng dậy, vai rũ xuống, bước ra khỏi phòng như những bóng ma. Meredith cũng đứng dậy. Ông vỗ nhẹ vai Hubert, ra hiệu cho cậu theo mình.
Hai người về phòng làm việc của Meredith – căn phòng nhỏ, bề bộn giấy tờ, ánh đèn bàn vàng vọt, mùi thuốc lá cũ kỹ bám đầy tường. Meredith ngồi xuống ghế xoay kẽo kẹt, châm điếu thuốc thứ năm. Hubert ngồi đối diện, hai tay vò đầu, mắt đỏ hoe.
"Ông Meredith... chúng ta làm gì bây giờ?" Hubert hỏi, giọng nhỏ, non nớt. "Bốn người đó... họ có thể đang chết dần. Mà chúng ta chỉ ngồi đây, nhìn một cái bảng ngu ngốc."
Meredith hút một hơi dài, để khói tràn đầy phổi già nua. Ông nhìn ra cửa sổ. Mưa vẫn rơi. Không ngừng.
"Cậu biết không, Hubert... tôi sắp nghỉ hưu. Mười ngày nữa thôi. Tôi đã tưởng tượng bao nhiêu lần cảnh tôi ngồi trên hiên nhà, uống cà phê, không phải nghĩ đến máu me, đến kẻ giết người, đến những kẻ giàu có đang che giấu tội lỗi của mình. Vậy mà... đêm nay, tôi lại ngồi đây. Với cậu. Với cái bảng đó. Và tôi cảm thấy... chúng ta không khác gì những nạn nhân kia. Chúng ta cũng đang bị giam cầm. Bị giam trong sự bất lực của chính mình."
Hubert ngẩng lên, mắt cậu long lanh. "Nhưng ông luôn nói ông phá án bằng tâm lý. Bằng cách đặt mình vào vị trí kẻ sát nhân. Sao lần này... ông cũng bó tay?"
Meredith mỉm cười buồn. Nụ cười không chạm đến mắt. "Vì lần này hắn không phải kẻ sát nhân thông thường. Hắn là nghệ sĩ. Hắn đang tạo ra một kiệt tác. Và chúng ta... là khán giả. Hắn muốn chúng ta đau khổ. Muốn chúng ta nhìn thấy từng lớp vỏ giả tạo của những 'trụ cột' kia bị lột bỏ. Cái bảng đó... không phải để chúng ta giải nhanh. Nó là lời mời. Mời chúng ta bước sâu hơn vào bóng tối của họ. Mùi nước hoa trong phong bì... là của bà Marthar. Tôi ngửi được. Và cái khối lập phương kia... nó có ba tầng. Như nước hoa. Hương đầu, hương giữa, hương cuối. Nhưng tôi chưa biết tầng cuối cùng là gì. Tôi chưa biết 1025 nghĩa là gì. Tôi chỉ biết... nó đang chờ chúng ta tìm ra. Và khi tìm ra, có lẽ đã quá muộn."
Hai người ngồi im lặng một lúc lâu. Chỉ có tiếng mưa và tiếng thở. Hubert nhìn ông già, thấy rõ những nếp nhăn sâu hơn, thấy rõ ánh mắt mệt mỏi của một người đã chứng kiến quá nhiều sự thối nát. Còn Meredith nhìn cậu thanh niên, thấy rõ sự ngây thơ đang dần vỡ vụn – giống như ông từng vỡ vụn cách đây ba mươi năm.
Cuối cùng, Meredith dập tắt điếu thuốc. Ông đứng dậy, mặc áo khoác nâu cũ kỹ lên vai.
"Cậu về nhà đi, Hubert. Ngủ một giấc. Mai chúng ta tiếp tục. Còn tôi... tôi cần ra ngoài. Một mình. Tôi cần cảm nhận bà Marthar. Không phải qua bảng mã. Không phải qua báo cáo. Mà qua những gì bà ấy đã sống. Qua những vết nứt trên lớp men sứ của bà ta."
Hubert muốn nói gì đó, nhưng rồi cậu chỉ gật đầu. Cậu biết ông già này không cần ai đi cùng. Không phải lúc này.
Meredith bước ra hành lang. Tiếng mưa ngoài kia vẫn rơi. Ông dừng lại một chút trước cửa phòng họp còn sáng đèn. Richard vẫn ngồi đó, một mình, nhìn chằm chằm vào tấm bảng 6x6. Ông già nua không vào. Ông chỉ lắc đầu nhẹ, rồi tiếp tục bước.
Ngoài bãi đỗ xe, Meredith mở cửa chiếc xe cũ kỹ. Ông ngồi vào ghế lái, tay nắm chặt vô lăng. Mưa đập lộp độp lên kính chắn gió. Ông chưa biết 1025 là gì. Ông chưa biết hắn đang chờ gì. Ông chỉ biết một điều: trò chơi đã bắt đầu. Và lần này, kẻ thua cuộc có thể không chỉ là bốn nạn nhân.
Mà có thể là chính họ. Những kẻ bảo vệ công lý mù lòa.
Ông nổ máy. Chiếc xe lao vào bóng tối. Mưa vẫn rơi. Không ngừng. Không thương xót.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com