Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

8


"Mẫn em nín đi sao vậy "

" Anh Quốc.....hic....hic....."

" Sao vậy em anh đây, nín đi, ai chọc em khóc, hửm"

Tay vuốt lưng, tay xoa đầu thấy anh em liền nhào vào lòng, người lớn hơn cũng không khỏi xót xa khi người trong lòng run lên từng hồi. Gở được em ra khỏi ngực, gương mặt mếu máo nấc từng đợt cái mũi đôi mắt cũng đỏ hết cả lên, em ở nhà có ai mà không thương yêu sao lại khóc tới thế này, cũng là lần đầu anh thấy Mẫn khóc đáng thương như vậy có hơi bất ngờ, nhưng tay vẫn thành thục lau từng giọt nước mắt.

" Ngoan nói anh nghe sao em khóc "

" Anh Tuấn....hức....anh Tuấn nói anh bỏ em đi lên trường học lại, anh đi không nói với em.....hic......Mẫn chờ trưa giờ anh cũng không về.......hic..."

" Anh không có bỏ Mẫn, anh đi công chiện thiệt mà, lúc trưa em chuẩn bị ngủ anh có nói nhớ hôn "

" Dạ...."

" Được rồi, rồi, nín đi vô nhà với anh, anh có chuyện muốn nói với Mẫn "

" Dạ "

Cơm trưa cơm chiều không ăn một hột, em đứng lên liền không vững mà ngã ra sau, anh kịp tay giữ được cũng tiện tay bồng em vào nhà, em mệt lắm nên không để ý nữa gục mặt vào cổ anh thút thít đến khi vào tận phòng mới thôi. Bà cũng đi vào nhà bỏ lại thăng con mình với Nam Tuấn vẫn còn đang hì hụt ngoài sân, thấy đồ đạc không ai xách dô bà quay qua hét cái người làm ra chuyện này biểu đem vào nhà, cậu hai với bà đi bỏ lại Nam Tuấn hì hụt mang vác.

Về đến phòng đóng cửa, anh nhẹ nhàng để em xuống giường mình, nhìn con mèo con đang sụt sùi cố nín khóc đang chuyển sang mắc cỡ trước mặt, làm lòng không khỏi xao xuyến, khóc cũng đẹp thế này sao.

" Anh hỏi nè "

" Dạ "

" Mẫn sợ anh bỏ Mẫn đi hả "

" Dạ em...."

" Có hong "

" Dạ có"

" Sao Mẫn sợ "

" Em...."

" Mẫn nói đi, ở đây có anh với Mẫn hà, không có ai nữa hết Mẫn đừng có sợ, ha"

Ngồi cái tư thế này người khác mà thấy có muốn họ nghĩ khác cũng không được, em Mẫn thì khoanh chân hai tay nắm vạt áo, anh thì anh chân vòng quanh em. Không có một kẻ hở nào, làm con người ta ngại hết chỗ nói.

" Anh Quốc lúc nào cũng dặn Mẫn luôn ở cạnh anh, đi đâu cũng phải nói, có gì cũng phải kể cho anh nghe mà mấy nay anh đi đâu đi quài hà, em hỏi anh cũng dấu....."

" Rồi sao nữa em nói đi....."

Mặc dù câu trả lời không liên quan gì đến câu anh hỏi nhưng người ta là đang bày tỏ nên anh thích lắm. Dịu dàng đến thế là cùng, chưa ai được anh đối xử ôn nhu mà trân trọng như vậy, gạt giọt nước mắt còn đọng nơi mi mắt Mẫn mà êm dịu hỏi khẽ.

" Anh hôm nay cũng vậy, đi còn lâu hơn mấy lần trước, Mẫn chờ anh về mà quài hỏng thấy anh đâu, cậu Tuấn nói anh đi lên trường, em...em sợ em không nghe lời anh bỏ em đi, em không ngoan anh bỏ em đi. "

" Em ngoan mà, em nghe lời anh mà "

" Em ngoan vậy anh có thương em hong? "

Lại nghiêng đầu, cái điệu bộ này là sao, có biết nó sát thương lắm không, dễ thương tới vậy là muốn bị ăn hiếp ha gì hả. Không thương mà đi mua cho em những hai khu đất, không thương mà đi hai ba bận lấy lại cho bằng được hộ tịch của em sao, không thương mà thấy em khóc xót đến thúi ruột hả. Không thương mà giữ em khư khư không cho ai nhờ ai sai??. Ngốc ơi là ngốc!

" Vậy Mẫn có biết thương là dì không "

Nín khóc rồi, nhưng cái vẻ mặt này chắc là không biết gì quá, không hiểu ý mình đâu, chắc còn phải đợi lâu lắm, ẻm còn nhỏ mà, ráng chờ vậy.

" Mẫn biết a, thương là.....giống như bà với ông với hai cậu hay nói với Mẫn vậy đó "

Đó anh biết mà, cái đầu này học thì giỏi nhưng mấy chuyện này không giỏi nổi đâu, thấy anh thở dài Mẫn liền hồi hộp, có phải lại nói sai gì rồi không.

" Anh Quốc, Mẫn nói gì sai hả "

" Không, không có, chỉ là........thôi vậy, đợi khi nào em lớn anh nói cho em nghe, tới đó em hiểu là anh mừng rồi "

Cụng trán hai người một cái, bẹo má em một cái rồi dịch người đứng dậy, Mẫn còn đang ngơ ngác, thấy anh định đi thì rối rít năm vạt áo anh.

" Anh ơi..."

Còn anh ơi nữa kìa, trái tim của anh hai mươi mấy năm nay đây là ngày đập mất ổn định nhất, 'anh ơi' biết bao nhiêu nam thanh nữ tú gọi anh, anh chưa hề một lần động tâm, mà con người này thốt lên một cách nhẹ nhàng nhưng lòng anh lại dậy sóng. Không được phải đi ra khỏi đây, kềm lòng không đặng lên máu mất thôi. Anh dứt khoác bước đi, tay gạt em khỏi vạt áo, Mẫn chỉ biết trân mắt nhìn vì gần một tháng nay anh chưa bao giờ cằn nhằn hay tỏ thái độ với em dù chỉ một chút, có thể nói là chiều chuộng, thành ra em cũng quen cũng đã phần nào dựa dẫm vào anh mà quên mất bản thân mình ban đầu là ai.

Em chợt nhớ lại những mảnh ký ức khi nô đùa với chúng bạn trong xóm nhưng không mấy đẹp đẽ vì toàn bị họ xa lánh thôi, họ bảo em hay khóc nhè như con gái nên cha má cứ phải theo bảo bọc, em yếu đuối chẳng giúp gì được cho gia đình để ba mẹ gồng gánh mưu sinh, họ nói em giả khờ giả ngu ngơ để mọi người thương xót. Em nhìn lại việc nảy giờ mình làm, cách mình nói chuyện với cậu út, mới chợt nhận ra bấy lâu nay mình đã phiền cậu rất nhiều, thật không biết xấu hổ, dạo này còn hay khóc nũng nịu cho ai xem đây. Không tự chủ nước mắt lại rơi lúc nào rồi, em nhanh tay quẹt cho sạch, mím môi không cho một chút âm thanh nào lọt ra.

Anh lúc này đã đi ra khỏi phòng, vì còn lửng lờ với mớ bồng bông trong đầu về việc thương là gì của mình lúc nảy, lại phải nghĩ làm sao nên cách em xa một chút mình có thể suy nghĩ làm sao để em không xa cách nữa nên không hay anh vừa để lại em trong phòng. Đứng trước của trầm ngâm thì gặp anh hai Trân.

" Mẫn đâu?"

" Dạ ở trong phòng "

" Thôi tắm rửa ra ăn cơm đi, Mẫn từ trưa giờ cũng chưa ăn gì hết, kiu thằng nhỏ ra ăn luôn "

" Gì, chưa ăn gì á "

" Đêm nay mày mà không dề thì Mẫn nó chắc cũng không ăn "

" Dạ em biết rồi anh hai"

" Còn chiện Nam Tuấn ghẹo Mẫn, anh mày xử rồi"

" Anh không xử em cũng xử, thấy người ta hiền cái ăn hiếp "

" Biết rồi đi ăn cơm đi"

Trong này em rấm rức khóc, vì nghĩ anh sẽ không vào nữa nên khóc một xíu rồi em nín hà, anh bất ngờ mở cửa thấy bé con lại khóc hoảng hồn lại ôm vào lòng thì lại bị đẩy ra. Em lau mặt như vũ bão rồi rồi vừa đi vừa nói.

" Cậu út đi ăn cơm đi "

" Em nói gì vậy Mẫn"

" Em....em....cậu út lên ăn cơm đi, em xuống sau ăn dới chị Bông "

" Em mới gọi anh là gì "

"........."

" Anh dặn em sao hả "

Thấy anh tức giận em cũng sợ lắm chứ, nhưng mà mình phải tách ra dần dần không được thân thiết quá. Cha má em là một điển hình cho sự dựa dẫm không trưởng thành của em. Em không muốn ai chán ghét hay bỏ đi vì cái tính này của mình nữa.

" Cậu út, dù sao em cũng là người ở, xưng hô trước đây là do em không phải phép, em xin lỗi cậu, cậu nhanh đi ăn cơm để không thôi ông bà trông "

" Em đứng lại...Mẫn....em đứng lại đó "

Em chạy ra sau hè chui vào kẹt lu khóc huhu, người ở phần thì về nhà, phần thì ăn cơm cũng không ai biết em đi đâu, bẵng đi đến tối chị Bông mới phát giác được em ở kẹt lu, bây giờ không còn khóc mà ngồi thẩn thờ.

" Mẫn sao em không dô nhà "

" A....dạ chị Bông"

" Em ăn cơm chưa ?"

" Dạ chưa "

" Sao còn chưa ăn, không phải hồi nải em ăn với cậu út rồi hả "

" Anh...à không, cậu út ăn trước em định xuống sau ăn á "

" Chị nghe cậu út kiếm em đó, em lên nhà ăn cơm đi để chị đi nói với cậu cho"

" Dạ em hong muốn ăn "

" Em có chiện gì hả, kể chị nghe, coi chị như chị ruột mà không kể là không được nhen "

Anh lúc này đang đi tới gần kẹt lu, nghĩ là kiếm em khắp nhà rồi, tối thế này vẫn chưa kiếm ra, chỉ còn một chỗ đó thôi, chỗ này lại ít người qua lại thế nào cũng thấy em. Lần trước em có nói chỗ này là căn cứ của em chỉ có mình con Bông trong nhà biết, nay thêm anh biết chắc là ở đây rồi. Lại gần đã nghe em nói không muốn ăn cơm, đinh nhịn đói đến xĩu hay sao? Rồi sau đó lại nghe con Bông nói gì mà tâm sự với chị, anh khựng lại xem như thế nào, biết là tò mò chuyện người khác là không tốt nhưng đây đâu phải người khác, đây là người của anh mà.

" Chị ơi, có phải nhìn em giống đứa hay dựa dẫm vào người khác, vô tích sự, là gánh nặng của người khác không hả chị"

Chị Bông bất ngờ khi nghe em nói, đây có phải là nét mặt ngây ngô chị thường thấy hay không, sự ngây ngô đáng yêu của một đứa nhỏ mới lớn mọi khi nay đâu rồi, đổi lại một gương mặt đầy sầu muộn và lo âu, trong đáy mắt còn có chút sợ hãi nữa. Anh đứng cách đó một tấm vách cũng không tin vào tai mình, ai lại gieo rắc vào đầu bé con nhà anh những ý nghĩ như vậy, có dự dẫm cũng là dựa vào anh, có gì đi nữa cũng là của anh mà, sao.....từ khi nào mà em ấy lại có những suy nghĩ như thế.


























































Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com