3. Hai miếng cá thu
Tàn canh gió lạnh, ngoài trời lá cây cứ xì xào mãi không thôi làm xôn xao cả một khu vườn, tất cả đang được bao bọc bởi một màu tối sẫm của màn đêm. Cũng đã giờ Tý đến nơi rồi, Chính Quốc đang yên giấc thì lại bị tiếng hắt hơi của ai kia làm cho lọ mọ tỉnh ngủ.
Quái, giờ này rồi mà cậu Ba còn thức sao?
Quốc mắt nhắm mắt mở cầm cây đèn dầu len lén đẩy cửa phòng của hắn. Mèn ơi, nhìn cái dáng vẻ chăm chú đang ghi ghi chép chép cái gì đó trông mà thấy tội. Cậu Ba em đã thức đêm suốt mấy ngày nay rồi, dường như hôm nào cũng trằn trọc khó ngủ, thế là cứ lao đầu vào công việc mãi thôi.
Em nhìn, em cũng có tí xíu xót chứ bộ.
Nhưng mà xíu thôi...
Bỗng dưng em nảy ra một ý, rón ra rón rén đi vào căn bếp, mở cái vỏ bình tích làm bằng trái dừa bị ra rồi lấy nước sôi vừa nãy em đun còn nóng đổ vào một cái ấm nhỏ trong đó. Sau đó múc tiếp một muỗng tâm sen bỏ vào. Trà tâm sen trị mất ngủ rất hay, mong là nó sẽ giúp được một xíu xiu cho cậu Hanh.
"Cậu Hanh ơi..." Em đẩy nhẹ cửa, trên tay là khay trà toả ra mùi hương thơm ngát, trong thoáng chốc hơi ấm đã lan ra cả căn phòng nhỏ của hắn.
"Trời ơi Quốc, sao giờ này con còn chưa ngủ nữa đa?"
"Con đang ngủ thì nghe tiếng cậu. Trời lạnh rồi cậu nhớ giữ ấm nhen, lỡ mà bệnh là ông Cả la con chết luôn."
"Phiền con quá rồi, cám ơn con nghen."
Hắn nở nụ cười, trong lòng vui sướng khôn xiết. Em là đang lo cho hắn đấy sao? Em ơi, em cứ thế này mãi khiến anh thật lòng chỉ muốn đem khoá chặt vào trong tim, tuyệt đối không cho thoát ra ngoài.
"Con pha trà tâm sen cho cậu uống dễ ngủ, cậu tranh thủ nghỉ sớm nghen đa. Thức khuya dễ bệnh lắm, mà cậu bệnh á, th-"
"Thì ông Cả la con chết, đúng hông?" Sớm biết người kia sẽ nói gì, hắn nhanh nhẹn đáp lời. "Cậu nhớ rồi, cám ơn con."
Sau đó hắn chậm rãi đưa tay lên miết vài sợi tóc em như thể đang chơi đùa cùng chú mèo nhỏ. Ánh mắt Thái Hanh tha thiết tràn ngập những lời yêu thương được giấu kĩ nơi lòng ngực trái chật chội. Con tim hắn cũng thật là, càng ngày càng không có tiết tháo, chỉ biết đập rộn ràng khi ở gần em. Cả lý trí cũng thế nữa, chẳng cản kịp những mong muốn được chạm vào em, được cảm nhận xúc cảm tuyệt vời mà em mang đến cho dù chúng chỉ được tính bằng giây.
"Thế... con về phòng nghen cậu." Em lặng lẽ ngước mặt lên. Dưới ánh màu vàng của ngọn đèn sắp tắt, mặt em như que diêm bừng sáng giữa màn đêm khuya, thắp lên ngọn lửa tình trong lòng Thái Hanh khiến hắn ngày đêm nung nấu, không biết đến ngày nào sẽ dập đi. Hoặc có thể sẽ cháy mãi không chừng.
Quốc từ tốn đứng dậy, hai má em đỏ hây hây, ngại ngùng quay đi trong sự luyến tiếc của người lớn hơn. Trời ơi, nãy người ta miết tóc em làm em xấu hổ chết được, tới bây giờ em vào phòng đóng cửa lại vẫn còn ngồi đờ ra ở đó, cảm thấy mình vẫn chưa thể tiêu hoá hết được những hành động vừa rồi của cậu Hanh.
Người ta làm vậy là chết em rồi, lỡ em thích người ta thì sao?
☆*:。. .。:*☆
"Kì này con về bao giờ lên lại tỉnh?" Bà Cả vừa bới chén cơm vừa cười hỏi.
Thái Hanh lặng đi một lát, sau đó khẽ nhìn ông Cả, thấy cha mình gật đầu một cái liền nhanh chóng đáp:
"Thưa má, con muốn xin má với cha cho con mướn nhà bác Chín xóm trên dạy học."
"Cái gì đa?" Mặt bà thu lại dáng vẻ thoải mái, có chút không vừa lòng.
"Xưởng vải đã có anh Hiền lo, nhiều lắm con cũng chỉ có thể phụ giúp anh việc vặt. Rảnh rỗi mãi, ngày lắm mối tối cũng nằm không, bằng không cha má hãy để con được bầu bạn với đám trẻ, được dạy chữ cho chúng, góp công cho sự nghiệp trồng người."
Hắn từ tốn nói, lòng bà Cả cũng dịu đi đôi chút. Bà chậm rãi gắp hai miếng cá thu cho hai đứa con mình. Tuy nhiên, bà gắp cho Thái Hiền một miếng to, nhưng chỉ đặt vào chén Thái Hanh một miếng được nửa phần như thế. Bà nhìn vào mắt hắn, hỏi một câu:
"Tại Hiền có xưởng vải được bằng này. Con đi dạy học chỉ được bằng nửa. Thế phải làm sao đa?"
"Thưa má, con không bỏ xưởng vải. Nhưng con sẽ chỉ chạy một chân nhỏ để kiếm tiền trả phòng hàng tháng. Bên cạnh còn tiền thưởng của Chu Văn An vì con đã cống hiến nhiều cho nhà trường. Con không có nhiều tiền như anh Hai, nhưng con chắc chắn mình làm được." Giọng hắn chắc nịch, một mực nhìn thẳng vào bà Cả, mọi tâm huyết cùng sự kiên định đều tập trung cả ở nơi đáy mắt.
"Được thôi, hãy chứng minh cho má xem nghen đa." Bà cười hiền, tay gắp một đũa cơm cho vào miệng.
"Ngày mai anh dẫn em đi hén. Giờ thì ăn nhanh kẻo nguội, có cả canh khổ qua em thích này." Thái Hiền cười lớn, vỗ vai em mình mấy cái rồi còn nhấp nha nhấp nháy đôi mắt nữa.
Hắn cũng cười, hay nói huỵch toẹt ra là vui muốn chết đi được. Hanh nhìn ông Cả, nhướng một bên chân mày đắc ý làm ông phì cười, thưởng cho hắn một miếng khổ qua dồn thịt to nhất trong tô canh.
Bước khởi đầu có vẻ thuận lợi nhỉ? Để xem rồi mai đây sẽ thế nào.
À mà thôi, mai đây thì cũng là mai, lo nay đã.
Ăn cơm xong xuôi, chén đũa cũng có người dọn. Hiện tại hắn cũng đã soạn xong đống sách vở từ lớp năm tới lớp nhất và đang nằm thừ lừ trên giường đây. Rỗi quá, phải làm gì nhỉ? À, đi kiếm em Quốc chứ còn sao nữa. Hắn phải khoe em mới được.
"Quốc." Hắn đi xuống gian bếp, không có ai dưới này cả, chén dĩa đã được đem phơi từ lâu, hoá ra là xong việc hết cả rồi.
"Quốc ơi con ở đâu?"
Thái Hanh dạo sang khu vườn tràn ngập sắc màu của em, cũng chẳng thấy em đâu. Bất quá đành lại đến trước cửa phòng em, gõ cốc cốc hai ba cái mãi không có ai trả lời.
Lại bất quá, hắn liều mở cửa vậy.
"Cót két."
Ồ, hoá ra em đang ngủ trưa. Chậc, cũng do hắn mải mê soạn sách vở mà chẳng để ý đã đến giờ Ngọ mất rồi. Thái Hanh nhìn quanh căn phòng của em, em ở cùng thằng Khiêm, thằng Tý Anh và Tý Em. Hắn hơi nhíu mày khó chịu, hừ, sau này phải cho em ở riêng mới được, lỡ ba đứa kia chúng để ý em thì sao? Kiểu gì cũng dễ tiếp cận em hơn hắn nhiều, chắc chắn rất dễ mất người như chơi. Chỉ nghĩ thôi cũng thấy bực bội rồi.
Mà thôi cái đó để sau, Thái Hanh rón rén tiến lại gần, chăm chú nhìn ngắm con người bé nhỏ đang cuộn tròn trong tấm chăn mỏng. Hơi thở em phả ra đều đều qua hai cánh đào, gương mặt trắng hồng tựa thiên sứ trông khả ái phải biết. Bàn tay hắn không tự chủ đưa lên vuốt nhẹ má em khiến Chính Quốc khẽ "ưm" một tiếng hại Thái Hanh ôm tim không kịp cứ tưởng nó rớt ra ngoài tới nơi.
Người ta có câu "được nước làm tới", hắn khoái chí vuốt vuốt má em thêm vài cái nữa. Quốc trong cơn mơ vốn cũng không biết có người lén la lén lút muốn trộm hai cái bánh bao của mình, cứ nhướng nhướng lên cọ cọ vào mu bàn tay của ai kia, nhìn kiểu gì cũng chẳng khác nào con mèo nhỏ.
Hanh phì cười, nhẹ nhàng vén tóc em qua mang tai, từ từ chậm rãi cúi xuống thay thế xúc cảm của những ngón tay bằng một nụ hôn lên má em. Một cái hôn đậm, bày tỏ ý vị muốn yêu thương em, em có biết không?
Thái Hanh càng ngày càng thích em đấy.
Em có biết không?
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com