Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 2

"Xin lỗi." Một giọng nói quen thuộc chen vào.

Kim Hyukkyu ngẩng đầu, khuôn mặt đẹp trai của Jeong Jihoon đập vào mắt anh, hắn mỉm cười, có vẻ đang rất hào hứng.

Anh liếc nhìn bộ đồ của Jeong Jihoon, trên người hắn mặc một chiếc áo sơ mi xanh nhạt, phối với quần trắng, loại quần suông dài tôn dáng, ở ngực áo còn cài một chiếc kính râm đắt tiền. Jeong Jihoon mang dáng vẻ phóng khoáng mạnh mẽ, có phần kiêu kì, khó gần, nhưng những cô nàng trong bar lại chết mê hắn.

Con chim công chảnh chọe.

Kim Hyukkyu cầm lấy ly rượu trên bàn, thầm đánh giá kẻ khó ưa trước mặt.

Jeong Jihoon bắt tay chào hỏi Arthur, nở nụ một cười quen thuộc với người đồng nghiệp.

"Xe cậu sao rồi?"

"Đừng hỏi tôi, cậu phải hỏi kỹ sư của tôi ấy." Arthur lắc đầu.

"Mấy xe phía trên ổn định quá, Mercedes nhanh thật đấy." Jeong Jihoon xuýt xoa, trong một phút giây Kim Hyukkyu dường như thấy được nét trào phúng trong đôi mắt của hắn.

"Ôi trời xe McLaren cũng nhanh không kém."

"Cái nhà cam ấy làm gì mà con xe họ ngon nghẻ quá." Hắn nói.

"Là đu đủ." Kim Hyukkyu ngắt lời.

Anh chậm rãi nhấp một ngụm rượu, thong thả nói:

"Màu đó là màu của đu đủ, hai đứa trẻ nhà McLaren sẽ cười vào mặt các cậu nếu biết các cậu lại nhầm lẫn đấy."

Jeong Jihoon: "..."

Arthur cười trừ, anh chàng đứng dậy rời đi, tiến tới quầy bar có cô nàng xinh đẹp liếc mắt đưa tình ban nãy.

Giờ đây chỉ còn lại Kim Hyukkyu và Jeong Jihoon, có một chút ngượng ngùng giữa cả hai, dường như nỗi bực dọc ban chiều chỉ là tai nạn, khi anh đã dồn nén quá nhiều sau chặng đua không mấy khả quan, Kim Hyukkyu tự nhủ đó là lý do khiến anh giận dỗi hắn một cách vô cớ.

"Anh có vẻ mệt." hắn mở lời.

"Một chút."

"Vậy đừng nên uống nhiều."

Jeong Jihoon nghiêm túc nhìn anh, khiến Kim Hyukkyu thấy nghẹt thở, gương mặt đẹp trai phía đối diện mờ đi trong ánh điện chớp tắt, ánh đỏ rọi sáng một nửa bờ vai và mái đầu, lại mang cảm giác vô thực, xa lạ. Kim Hyukkyu nhìn hắn trong giây lát, lỡ đắm chìm vào đôi mắt chứa cả bầu trời, có lẽ anh đã say, anh không nên gọi loại rượu mạnh như vậy.

Jeong Jihoon nghiêng đầu, chống một tay lên bàn, đôi mắt đen và mái tóc đậm màu của hắn trở nên nổi bật, sợi tóc lòa xòa trượt xuống sống mũi thẳng, che đi một phần đôi mắt.

"Năm ngoái anh không được thảnh thơi thế này."

"Ừ, vụ tai nạn đó."

Ngày này năm trước thật tồi tệ

Kim Hyukkyu nhớ lại chặng đua ở Sao Paulo năm ngoái, cũng trong thời tiết mưa nặng hạt thế này, chiếc xe của anh trong nỗ lực tranh giành vị trí đã lạc khỏi khúc cua, lao thẳng lên cỏ và đâm thẳng vào vách tường chắn bên ngoài.

Chiếc SF23 bị khóa bánh dẫn đến mất lái, mọi thứ khi ấy vượt khỏi tầm kiểm soát của Kim Hyukkyu. Anh cảm nhận được chiếc xe lao đi với tốc độ nhanh, cả cơ thể anh căng cứng, chỉ trong một tích tắc mọi thứ đảo lộn, đôi mắt anh thấy rõ đất trời rung lên, tầm nhìn trở nên mờ mịt, méo mó, và cuối cùng tối sầm.

Lực đâm quá mạnh khiến chiếc xe văng lên, các bộ phận bên ngoài thân xe lần lượt vỡ tung, mảnh vỡ bắn ra từ trong làn khói mù mịt, chiếc xe cứ thế trôi đi, liên tục va đập với mặt đất và trượt ra giữa đường đua. Cú trượt làm chiếc xe vốn đã nát vụn đâm sầm vào rào chắn đối diện, tạo ra thêm một va chạm kinh hoàng nữa

Red flag được thông báo, các nhân viên bên ngoài đường đua sợ hãi ôm đầu, họ nín thở chờ đội cứu hộ tiếp cận chiếc xe. Toàn bộ khán giả cùng các tay đua đều bàng hoàng.

Tình trạng chiếc SF23 gói gọn trong hai chữ thảm họa, toàn bộ cánh gió trước biến thành những mảnh vụn, lốp xe cùng hệ thống treo bị hư hỏng nặng, thân xe biến dạng, cánh sau cũng vỡ nát không thành hình, còn Kim Hyukkyu thì bị choáng nặng và mắc kẹt trong buồng lái.

May mắn anh vẫn sống, tất nhiên những thiết bị bảo hộ hiện đại luôn giảm thiểu được rủi ro đến mức đáng kinh ngạc, nhưng Kim Hyukkyu vẫn khó mà tin mình không bị thương nặng sau tai nạn kinh hoàng ấy.

Mãi sau này khi anh được nghe kể lại, anh mới biết Jeong Jihoon đã lo lắng đến mức nào. Kim Hyukkyu lúc ấy nửa mê nửa tỉnh, radio của anh không hề có phản hồi, anh biết mọi người đều hoảng sợ, nhưng chưa từng tưởng tượng Jeong Jihoon có cảm xúc gì.

Ngay khoảnh khắc Jeong Jihoon biết người ngồi trong xe là Kim Hyukkyu, hắn trở nên sốt sắng hơn bất cứ ai, kể cả kỹ sư của anh.

"Anh ấy có ổn không? Chưa có thông tin gì sao? Thật tồi tệ! Chết tiệt!"

Jeong Jihoon nghiến răng, mọi người thấy hắn không đưa xe về pit mà dừng lại ở khúc cua Kim Hyukkyu gặp tai nạn.

Jeong Jihoon trèo ra khỏi xe, leo qua hàng lốp, nhanh chóng đến gần chiếc SF23, hắn liên tục gọi tên anh, Kim Hyukkyu khi ấy chỉ mơ màng nghe thấy tiếng tay đua nhà Redbull, anh cố gắng giơ tay ra hiệu rằng mình vẫn ổn.

Ngày hôm đó Sao Paulo cũng mưa, nhưng Jeong Jihoon không thể giành chiến thắng như hôm nay, hắn đổ vấy trách nhiệm này lên Kim Hyukkyu, cho rằng vụ tai nạn của anh khiến hắn mất tập trung, và gây ảnh hưởng đến kết quả cuộc đua.

"Sam bảo với em lực G lúc đó là 67." Jeong Jihoon nhớ lại.

"67G." anh gật gù.

"Giá mà em không biết nó kinh khủng đến cỡ nào." hắn nói.

67G, tương đương với 4,5 tấn đè lên toàn bộ cơ thể Kim Hyukkyu trong vụ va chạm, nếu là người bình thường có lẽ đã mất mạng. Dễ hình dung hơn, lực G một người bình thường phải chịu là 1G, chỉ tương đương với khoảng 60kg. Trong khi các tay đua luôn phải chịu một lực từ 3 đến 4G, thậm chí là 5G khi vào cua ở tốc độ cao, tức là một lực ép lên họ với sức nặng gấp 3 đến 5 lần trọng lượng cơ thể. Và những tai nạn xảy ra khi đang đua với tốc độ 300km/h thường có lực G lên đến hai chữ số, đôi khi là ba.

Công tác đảm bảo an toàn cho tay đua vốn dĩ luôn được FIA chú trọng, nhưng đôi khi vẫn có những quyết định gây tranh cãi.

Kim Hyukkyu không nói anh ngại vất vả, nhưng mạng sống không phải trò tiêu khiển, các tay đua vốn dĩ đã có thể gặp nguy hiểm bất cứ lúc nào trong điều kiện bình thường, không thể cứ thế làm mọi thứ tồi tệ hơn chỉ để cho vui.

Jeong Jihoon cũng nhiều lần phàn nàn với anh về việc hắn không thích đám lều báo và mấy cái luật vớ vẩn của FIA, nhưng biết làm sao được, họ vẫn nên chịu đựng thì hơn.

"Jihoon hôm nay không uống gì à?"

Kim Hyukkyu hỏi, anh nhìn về phía trung tâm sân khấu, nơi có đông người tụ tập.

"Khi nãy có uống một chút, không đáng kể."

"Anh tưởng em thích uống."

"Em đang chờ anh thôi." Hắn thành thật.

Jeong Jihoon tiến lại gần Kim Hyukkyu, hắn chậm rãi cúi xuống, ngắm nhìn gương mặt ngọt ngào xinh đẹp trước mắt.

Kim Hyukkyu vẫn đẹp, đẹp đến xiêu lòng, hắn tự hỏi làm sao mà anh lại không phản kháng khi thấy hắn sắp chiếm lấy đôi môi mình. Đôi mắt anh nhìn hắn, cái ánh mắt hờ hững nhưng mong manh, tựa như sắp lột trần bản ngã của hắn rồi vui vẻ châm lửa đốt bỏ linh hồn xấu xa này. Jeong Jihoon thầm cầu chúa, và hơn hết là cầu xin Kim Hyukkyu đừng hành hạ hắn như thế.

Cơ thể hắn áp sát, bàn tay hắn chạm lên những ngón tay anh, không khí náo nhiệt dường như vuột khỏi tâm trí hắn, toàn bộ mọi giác quan chỉ để cảm nhận hơi ấm từ làn da đối phương, kích thích lan lên đại não, khiến hắn không thể vội vàng hấp tấp, hắn không thể làm anh sợ.

Kim Hyukkyu cúi đầu, ánh mắt anh né tránh hắn, giờ đây Jeong Jihoon chỉ có thể thấy mái tóc mềm của anh. Hắn hiểu anh đang bối rối, đôi tay chơi vơi giữa khoảng không trong trạng thái vô định, nhưng Jeong Jihoon không dám nắm lấy.

Hắn mỉm cười, dành toàn bộ dịu dàng để hôn lên mắt Kim Hyukkyu, hàng mi cong nhắm lại, hắn lại thấy mình rung động.

Jeong Jihoon biết mình vẫn chưa thể có được đôi môi ấy, Kim Hyukkyu nhất định sẽ không cho phép, hắn không nỡ làm anh phật lòng, anh xinh đẹp khi cười, và cũng xinh đẹp khi khóc, nhưng hắn không thể làm anh khóc.

Kim Hyukkyu ngẩn ngơ, anh nghĩ rượu đã làm phản ứng của anh chậm đi, đầu anh trở nên trống rỗng khi Jeong Jihoon tiến lại gần, khi hắn chạm lên tay anh, tất cả đều nằm ngoài dự tính.

Ngay cả khi hắn chuẩn bị hôn thì anh cũng không thể phản kháng, Jeong Jihoon giống như đã bỏ bùa mê gì lên đôi chân anh khiến nó không nhúc nhích, mọi thứ diễn ra nhưng Kim Hyukkyu không hề ngăn cản hắn.

"Box box, trái tim, nhanh lên."

"Quá muộn rồi, báo redflag đi."

Ý thức anh liên tục réo gọi nhưng trái tim không phản hồi, đợi tới lúc Kim Hyukkyu tỉnh táo, thì anh biết mình dính redflag rồi.

Jeong Jihoon lùi lại, hắn chạm nhẹ lên mái tóc mềm, dịu dàng xoa đầu Kim Hyukkyu.

"Em làm gì đấy?" anh hỏi.

"Xoa đầu anh."

"Em có biết rõ mình vừa làm gì không?"

Kim Hyukkyu nhìn hắn, sự bối rối trong anh biến thành sự phẫn nộ, anh không biết được hắn lấy đâu ra tự tin để có thể tỏ ra thân mật như thế.

Kim Hyukkyu thở dài, mọi chuyện ngày càng đi xa khỏi tầm với, rõ ràng là anh không hề muốn.

Anh lùi lại, đưa tay đỡ trán, dường như chính bản thân cũng không biết giải thích sao cho hợp lý, anh chỉ biết Jeong Jihoon là kẻ khơi mào, vậy thì tất cả là do hắn.

"Em đã làm điều không nên, Jihoon." Kim Hyukkyu nói "Em có biết là anh không thể..."

Jeong Jihoon có chút buồn cười, hắn thấy anh lắp bắp giải thích, nhưng hắn không được phép cười bây giờ, Kim Hyukkyu sẽ giận mất.

"Được rồi, em sai, anh đừng giận."

Hắn dỗ dành con lạc đà chuẩn bị phun nước miếng, vừa xoa dịu vừa cười, lần này như vậy là tạm ổn, lần sau hắn sẽ chủ động hơn nữa.

Kim Hyukkyu như quả bóng xì hơi, mọi phẫn nộ đều bay biến, anh không thể giận hắn được, hắn đã xuống nước xin lỗi, anh không thể đòi hỏi gì hơn.

Tiếng nhạc xua tan bầu không khí khó xử, hắn chủ động mời anh một ly, Kim Hyukkyu vẫn lầm bầm mắng, vừa mắng hắn vừa mắng chính mình, tại sao khi nãy không có phản ứng gì.

Kim Hyukkyu càng nghĩ càng tức, anh liên tục gọi thêm rượu, uống nhiều đến nỗi Jeong Jihoon cản không kịp, cuối cùng là say khướt, khiến hắn bất đắc dĩ phải đưa anh về khách sạn.

Kim Hyukkyu khi say rất ngoan, Jeong Jihoon kéo anh ra từ quán bar không hề vất vả như hắn nghĩ, suốt dọc đường chỉ phát ra vài âm thanh vụn vặt như mèo kêu. Cả người anh mềm oặt, liêu xiêu dựa vào lòng hắn, tay vẫn cố từ chối sự giúp đỡ.

Hắn thở dài, nắm lấy tay anh choàng qua cổ mình, vừa dìu Kim Hyukkyu ra xe vừa né tránh đám đông, hắn biết anh sẽ nổi khùng nếu thấy hình ảnh mình say xỉn xuất hiện trên mạng. Người hâm mộ của hai tay đua nhà Ferrari vô cùng đông, tốt nhất là không để họ biết quá nhiều.

Hắn mang anh về đến khách sạn, cởi giày, cất ví, rồi đặt anh lên giường, sau đó dém chăn cẩn thận. Jeong Jihoon hoàn thành mọi thứ, hắn kiểm tra kỹ lưỡng rèm cửa, đèn ngủ một lần nữa để chắc Kim Hyukkyu không tỉnh dậy giữa chừng rồi mới rời đi.

Sáng sớm hôm sau, Kim Hyukkyu tỉnh lại, nhìn căn phòng quen thuộc, anh chỉ thở dài,sau đó dọn dẹp đồ đạc ra sân bay.

Anh lên máy bay riêng trở về Monaco để nghỉ ngơi trước khi tiến tới tuần đua tiếp theo. Dù là tay đua gốc Hàn, nhưng hiện tại anh đang định cư ở Công quốc này.

Có một sự thật rằng đa số các tay đua đều chuyển đến sống ở Monaco, lý do đơn giản là vì sự xa xỉ của nơi đây, có tất cả những dịch vụ cao cấp, khu vui chơi, sòng bạc, khu du lịch tuyệt đẹp. Thêm vào đó Monaco gắn liền với dòng chảy lịch sử của F1, quốc gia nhỏ bé này luôn là một trong những chặng đua lí tưởng vì thu hút nhiều người hâm mộ nhất.

Một lý do khác là vì nơi đây không đánh thuế họ, những kẻ lắm tiền nhiều của, mỗi tay đua như Kim Hyukkyu có thể kiếm được vài chục triệu đô một năm, chưa bao gồm tiền thưởng và các hợp đồng quảng cáo. Đó là lý do anh thích chi mạnh tay cho siêu xe hay thậm chí là cả máy bay tư nhân.

Kim Hyukkyu tự nhận mình là người thường xuyên ném tiền qua cửa sổ, anh hiếm khi nhìn giá món đồ trước khi mua, với lý do không thấy giá thì sẽ không xót tiền.

Anh từng mua tặng Jeong Jihoon cả một bộ sưu tập nội thất để mừng tân gia ngôi nhà hiện tại của hắn ở Monaco.

Chặng đua kế tiếp ở Las Vegas, cũng là một thiên đường xa xỉ khác, thiên đường giải trí của thế giới, được mệnh danh là thành phố không ngủ, nơi ngập tràn tụ điểm ăn chơi, thỏa mãn mọi nhu cầu được vung tiền của mọi tầng lớp xã hội.

So với trước đây thì từ năm ngoái đường đua trên phố Las Vegas đã hoàn toàn được xây mới bao gồm 17 góc cua và ba đoạn thẳng dài, với hai khu vực được sử dụng DRS. Đường đua dài 6,12 km, tốc độ tối đa ước tính là 342 km/h. Vạch đích nằm ở góc Đại lộ Harmon và Koval Lane, với đường đua thẳng trải dài từ Đại lộ Las Vegas đến Đại lộ Sands và số vòng đua các xe phải hoàn thành trong cuộc đua chính thức là 50 vòng.

Đây là một trong số ít những chặng đua được tổ chức vào ban đêm, sẽ là một thử thách khác đối với Ferrari, bởi vì họ cần cải thiện hệ thống khí động học để cố gắng thích nghi tốt nhất với thời tiết đêm ở Las Vegas dù thiết lập xe trước đó đã cho thấy kết quả không mấy khả quan.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com