SECRET 2
Và rồi một đêm nọ khi vẫn ngồi cùng nhau ở bờ biển Jihoon đã chợt hỏi
" Hyukkyu à, em nghĩ khi đập chiếc đồng hồ đi em sẽ có thể ở lại cùng anh đó "
Hyukkyu với vẻ mặt nghiêm túc, áp hai tay lên má cậu
" Em không thể ích kỷ như vậy được, em còn gia đình, bạn bè đang đợi ở đó, họ sẽ rất đau lòng khi thấy em mất tích đó "
" Nhưng mà em thật sự không muốn xa anh "
" Kim Hyukkyu em thật sự rất thích anh "
" Anh cũng vậy nhưng nếu anh giữ em ở lại anh thật sự cảm thấy có lỗi "
" Hãy tận hưởng thời gian còn lại bên nhau được không em ? "
Rồi những ngày sau đó thời gian gặp nhau ban đầu là hàng ngày, hàng giờ bây giờ chỉ còn có thể tính bằng phút, những lần gặp vội vàng chỉ vừa đủ cái nắm tay, hay trao cho nhau những ánh mắt lo lắng.
Đêm cuối cùng đó, khi đồng hồ chỉ còn võn vẹn một lớp cát mỏng, họ đã cùng nhau ngồi lại ở cây anh đào nhỏ
" Anh không muốn biến mất khỏi ký ức của em, dù sau này không còn gặp nhau nữa, em hãy nhớ một điều rằng dù cho bao thập kỉ nữa anh vẫn yêu em "
Họ đã trao nhau nụ hôn sâu nhất, ngọt ngào nhất chất chứ hết tất cả những cảm xúc từ tiếc nuối đến đau khổ
Nhưng khi hạt cát cuối cùng rơi xuống, tưởng chừng như mọi thứ đã kết thúc, chiếc đồng hồ cát đã vỡ vụn, vỡ thành những mãnh lấp lánh như ánh sao. Giữa những ánh sáng ấy chúng tôi cùng đứng chung một không gian
Jihoon vui mừng ôm chặt lấy anh vừa mỉm cười, vừa khóc rất to
" Đồng hồ vỡ rồi..nghĩa là chúng ta thật sự đã gặp nhau "
Có lẽ định mệnh đã thực sự cảm động với tình cảm của họ
Cả gia đình của Hyukkyu cũng ở đây ở năm 2025 và ký ức của họ chẳng có chút gì của năm 1955 cả, chỉ có mình Hyukkyu là phải bắt đầu thích nghi dần với cuộc sống quá hiện đại và lạ lẫm hiện tại
Họ không còn những lần phải tiếc nuối từ biệt nhau nữa vì mỗi buổi sáng mở mắt đều thấy được nhau bên cạnh.
Cùng nhau tay đan tay dạo trên con phố tấp nập người qua lại và họ đã biết rằng cảm giác yêu một người thật lâu là thế nào
" Anh à, lúc người bán hàng nói với em rằng khi lật úp chiếc đồng hồ sẽ thay đổi được số phận, em đã nghĩ rằng em sẽ trở thành một tỷ phú "
" Thế em có thất vọng không khi em chỉ gặp được người nghèo như anh thôi " Hyukkyu giả vờ giận dỗi
" Không thất vọng tý nào còn gì bằng khi bên cạnh là một mỹ nhân "
" Nhưng không có tiền đâu "
" Anh không phải lo, tốc độ kiếm tiền của Jeong Jihoon nhất định sẽ nhanh hơn tốc độ tiêu tiền của Kim Hyukkyu " Jihoon cười khì
" Con mèo ngốc này tự tin quá nhỉ "
Tựa vào vai Jihoon, Hyukkyu cảm thấy thật hạnh phúc
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com