Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

01.

Mấy con vợ năn nỉ quá nên re-post chứ định xoá cmnr

***BỐI CẢNH KHÔNG CÓ THẬT!!!!!

Ông hội đồng Lê là gia đình giàu có nhất nhì cái làng Đông, cùng với nhà họ Trịnh làng Tây ngồi vững cái vị trí phú hộ và chễm chệ 2 ghế trong hội đồng quản hạt Nam Kỳ. Ông hội đồng Lê nhìn vậy chứ mỗi lần họp hội với tụi Pháp là chúng nó phải nhường ông 5 phần vì cái uy tín của ông. Ông nói 1 là 1 mà 2 là 2, chưa bao giờ thất tín.
Gia tài ông bạc vạn, ruộng đất bao la, tá điền hàng ngàn, tôi tớ hàng trăm. Anh em chung tộc ông toàn là người làm quan lớn trong triều đình, người đi du học bên Tây bên Tàu. Có mỗi ông hứng thú với làm ăn nên về quê, ấy vậy mà ông thấy tá điền xứ Nam Kỳ bị tụi Pháp nó đàn áp dữ quá, ông vào hội đồng làm luôn cho đỡ khổ dân.

Ông hội đồng Lê còn là một người hết sức đào hoa, ông có tổng cộng hơn 10 bà vợ lớn bé và hơn chục đứa con. Và tất nhiên vợ bé vợ lớn gì của ông đều cưới hỏi đàng hoàng, ông không ép buộc ai như mấy cái tin đồn tụi làng bên hay truyền tai nhau.
Con cái ông đề huề hơn chục đứa, ai ông cũng cho đi học bên Tây bên Tàu, ông cũng là người có ăn có học, tư tưởng mới mẻ, không phân biệt con vợ lẽ vợ cả gì, đứa nào cũng được lên nhà trên ăn uống, đến tuổi thì ông cắt đất chia cho ra riêng mần ăn.
Tuy vậy ông vẫn giữ lại cái truyền thống gia tộc, chỉ con vợ cả mới được ngồi ăn cùng mâm trên với ông. Ông hội đồng Lê có 2 trưởng tử, Lê Sang Hiển và Lê Sang Hách.
Cậu cả Lê Sang Hiển là con trai của bà cả Trần Tố Dung, nhà họ Trần 3 đời làm quan lớn, có mỗi bà cả Dung là con gái rượu nên cưng chiều hết mực. Nhà họ Trần gốc gác bao đời ở kinh đô Huế, khi con gái rượu muốn theo chồng về xứ Nam Kỳ xa xôi, họ miễn cưỡng lắm mới đồng ý với điều kiện ông hội đồng Lê không được cưới thêm vợ bé nếu bà cả chưa có bầu.
Ông Lê cũng rất giữ chữ tín với nhà vợ, 2 năm đầu lấy nhau ông không lấy thêm bà vợ bé nào cho tới khi bà cả Dung có cậu cả Hiển.
Cậu Hiển là đứa con đầu lòng của ông hội đồng nên bao nhiêu trọng trách gia tộc ông giao cho cậu cả tất. Cậu có cặp mắt của mẹ, bộ não thông minh và khả năng giao tiếp tốt của cha. Cậu cả cũng thừa hưởng trọn nét của ông Lê với thân hình cao to khôi ngô.
Bẵng đi một thời gian, khi cậu cả 20 tuổi, thành gia lập thất xong cả rồi thì bà cả Dung không may qua đời do bệnh nặng, ông hội đồng có cưới thêm vợ mới để về quán xuyến gia đình.
(Vợ cả tương đương như chính thất ấy mn, có 1 vị trí thôi. Còn vợ bé thì ko được nâng lên làm vợ cả)

Vợ mới tên là Văn Như Tú, là con gái của nhà họ Văn trên tỉnh. Ông Văn là quan Đề đốc, đứng đầu một tỉnh điều hành binh bị. Bà cả Tú về được một năm thì có thai cậu út Hách, cậu Hách là khanh tử, cách cậu cả Hiển tận 20 tuổi và là đứa con tuổi già của ông Lê nên ông cưng như trứng hứng như hoa, đòi gì ông cũng chiều cậu. Có đợt ông cho người sang hẳn bên Tây mua cây đàn dương cầm về cho cậu chơi, tiền đàn tiền vận chuyển về chắc cũng hơn trăm đồng đông dương mà ông chẳng nhíu mày tí nào. Ông còn mạnh tay mướn thầy dạy đàn người Tây về dạy cậu út Hách đánh.
Dù được cha mẹ anh trai cưng chiều hết mực, cậu út lại rất ngoan. Cậu ít khi đòi hỏi thứ gì, có gì ăn đó dễ tính vô cùng, kẻ hầu người hạ có làm sai gì cậu cũng chỉ nhẹ nhàng nhắc nhở chứ chẳng đánh đập la rầy như tụi công tử làng bên.
Cậu Hách có bộ não thông minh cực đỉnh, học 1 hiểu 10, nhưng ngoại hình lại giống bà cả Tú hơn ông hội đồng Lê. Cậu út gầy gầy, khuôn mặt xinh xắn đáng yêu với đôi môi xinh cong cong như mèo.
Dáng người thanh mảnh trắng trắng, dù có ra ruộng giữa trưa nhìn tá điền cấy lúa bao lần thì cậu vẫn trắng đến phát sáng. Cậu không thấp, nhưng đứng giữa anh cả Hiển và cha Lê thì bé xíu xiu.
Cậu út đam mê đọc sách, từ sách chữ Hán, chữ Nôm đến cả chữ Tây cậu đều đọc được hết. Ông hội đồng và anh cả Hiển cũng như nhà ngoại đều rất cưng chiều cậu, cho người tìm nhiều sách mới, sách lạ, sách hay mang về cho cậu đọc. Cậu út có cả một khu nhà riêng chỉ để lưu trữ và đọc sách.
Cái hồi cậu lên tỉnh đi học, ông hội đồng đã chi mạnh mua hẳn căn nhà của người Pháp mới xây xong cạnh trường học cho cậu ở, kẻ hầu người hạ thì hơn chục đứa theo (đây là số người ở ít nhất có thể đem theo mà ông bà Lê đã nhượng bộ cậu. Ý định ban đầu của ông bà là cho 20 người theo cậu và Sang Hách đã phải năn nỉ mãi mới được rút lại phân nửa), cậu cả Hiển thì thường xuyên ghé sang thăm nom, chăm sóc em út.
Cậu cả Hiển hơn Sang Hách tận 20 tuổi, cậu có đứa con trai chỉ nhỏ hơn Sang Hách 3 tuổi. Cậu cả thương em mình hơn thương thằng con ruột báo đời, đơn giản vì thằng con cậu cả là nam nhân, còn út Hách là khanh tử. Con ruột cậu phá banh nhà banh cửa còn út Hách thì xinh xắn ngoan ngoãn đáng yêu.
Thế là Lê Minh Hưng quang minh bị cha tống cổ lên tỉnh, đi học cùng chú nhỏ là phụ, bảo vệ chú nhỏ khỏi tụi sắc lang là chính.
Mọi người thắc mắc sao mợ cả Hiển không nói gì khi quý tử bị ép đi làm hộ vệ sứ giả vậy hả? Tại ý kiến đó là của mợ chứ sao! Từ hồi cậu Hách mới ra đời là mợ đã về nhà họ Lê làm dâu rồi, bà cả Tú cũng sàng sàng tuổi con dâu nên hai người thân nhau lắm. Có thể nói mợ cả Hiển cũng coi như là một nửa mẹ nuôi của cậu Hách, mợ trông cậu từ nhỏ xíu đến khi trở thành một thiếu niên khanh tử.
Lê Sang Hách có tài văn chương xuất chúng, bao cuộc thi trong trường cậu đều đứng nhất. Ấy vậy mà cậu chẳng thèm đi thi làm quan, bởi cậu thấy triều đình lúc này đã thối nát, đến nhà họ Văn, ông ngoại cậu cũng xin về quê quy ẩn vì cảm thấy chán ngán với cái triều đại đã mục ruỗng từ lâu.
Sau khi học xong, cậu khăn gói về nhà, ngày ngày đánh đàn đọc sách, hầu hạ cha mẹ cơm nước trầu cau.
Nhiều tá điền trong làng rất quý cậu, ai cũng nghĩ cậu út Hách là đoá hoa trong nhà kính, ngây ngô ngoan ngoãn chẳng hiểu sự đời nên thường sợ cậu bị gạt, cậu ra chợ tỉnh dạo mà gặp tá điền quen là họ đi theo trông chừng cậu luôn.
Cậu út ngoan ngoãn nhưng cậu không ngơ như người ta nghĩ đâu nhé. Chỉ là ở nhà được người thân cưng chiều, ra đường có dân làng bảo vệ nên cậu lười suy nghĩ thôi. _____________

Ông hội đồng Trịnh là hộ giàu nhất làng Tây. Không xuất thân từ dòng họ lâu đời như ông Lê, ông Trịnh lại là dân bản lĩnh. Ông theo cha rong ruổi khắp thế giới trên thuyền từ khi còn rất nhỏ, lớn lên ông lấy vợ người Tây rồi mần ăn được một số vốn đem về quê hương khởi nghiệp. Tuy lang bạt kỳ hồ nhưng ông Trịnh có gia tài bạc vạn, ông xin vào hội đồng quản hạt cùng ông Lê để cùng bảo vệ quyền lợi cho tá điền quê cha đất tổ.
Ông Trịnh tiếp thu cái tư tưởng của bên Tây nên chỉ có đúng một bà vợ người Tây, ông chiều vợ nên nhà ông xây theo kiểu Tây, với biệt thự cao rộng, mái ngói cổng sắt tường cao. Xung quanh trồng bông hồng đỏ đem từ nước Pháp về.
Ông hội đồng Trịnh có hai cậu con trai, cậu cả là Trịnh Thái Hiền, cậu lớn lên hiền hoà lễ độ, từ năm 16 tuổi đã đi học xa bên trời Tây. Cậu út là Trịnh Chí Huân, cậu út thừa hưởng gen Tây giống mẹ với chiều cao hơn sáu thước (~>180), mũi cao mắt sâu. Khác với anh trai ngoan hiền lễ độ, cậu út Huân báo đời vô cùng, bao nhiêu lần tá điền làng Tây đến mắng vốn ông chuyện cậu út trêu chó chọc gà làm đổ vỡ khắp làng. Tính cậu hay phá hay nghịch nhưng cậu không ức hiếp dân lành hay bá đạo không nói lý. Có khi cậu thấy người nghèo người già cậu còn móc hết tiền túi cho họ, dân làng Tây cũng biết cậu tốt tính mà bị cái nhiều lúc cậu báo quá nên phải méc ông Trịnh. Như cái hồi đội buôn của ông Trịnh có đem về mấy cây pháo hoa mà bên Tây mới phát minh, cậu út báo có lấy chơi thử, mà cậu chơi ở đâu không chơi lại chơi ngay nhà thờ tổ của làng Tây, kết quả là xém chút nữa thì đốt rụi cái nhà. Trận đó nếu không phải cậu cả Hiền về kịp lúc thì cậu út Huân có mà nát mông với đống roi ngựa của ông Trịnh.
_______________
Bẵng đi hơn chục năm, cậu út Hách từ lọt lòng đỏ hỏn cũng đã đến tuổi nhược quán (~20), ông hội đồng Lê thương con mà sầu thúi ruột. Cậu út nhà ông ngoan ngoãn thông minh như vầy, cho lấy vợ thì không nỡ mà lấy chồng thì không đứa nào xứng.
- Ài~ - Ông hội đồng Lê cầm cái chén trà lên nhấp một ngụm rồi thở dài đặt xuống bàn. Bà cả Tú ngồi bên ăn trầu thấy vậy hỏi: Ông làm sao vậy, rồi mắc gì thở dài từ mờ sớm tới bây giờ vậy đa?
- Tôi nói này, bà là má thằng Hách mà bà chẳng lo lắng gì cả. Thằng nhỏ năm nay cũng sắp 20 rồi, không tính chuyện trăm năm cho nó đi chứ còn để bao giờ?!
- Ôi trời ơi, chuyện đó thì từ từ cần gì mà gấp đa. Thằng út còn nhỏ, tôi có hỏi thằng nhỏ rồi, nó nói bây giờ nó chưa muốn thành gia. Mà chuyện cưới xin là chuyện cả đời, ông có gấp chọn cho nó mà thằng nhỏ nó không chịu lấy thì cũng bó tay thôi đa.
Bà cả Tú ra hiệu cho con ở đến bóp vai rồi tiếp tục nhai trầu
- Thay vì sầu cho thằng út thì tôi nghĩ ông nên lo cho thằng Hưng hơn, dạo này nó hay thập thò bên làng Nam lắm, nghe tụi tá điền nó nói mê cậu út nhà họ Lưu buôn vải lắm rồi.
Ông Lê cau mày lẩm bẩm: Họ Lưu buôn vải...
- À, cái họ Lưu có đứa con út thi đậu trên Tỉnh lên cả nhật trình ấy à. Nó tên gì ấy nhỉ?
- Lưu Mẫn Tích đấy. Nói không chừng cháu nội ông có vợ trước thằng út ông đấy. - Bà cả Tú che miệng cười
- Ai bảo ông già đầu còn ham vui, đẻ con cùng lứa với cháu nội chi bây giờ sầu đa.
Ông hội đồng Lê lại tiếp tục lắc đầu thở dài, đúng là cái lũ con cháu không để ông thảnh thơi được ngày nào. Người ta còn trẻ thì lo con về già lo cháu, ông thì già rồi mà cháu con đều phải lo.
- Sen à, mày đi xuống dưới bếp dặn bếp trưa nay nấu nhiều món ngon nhen. Ông hội đồng Trịnh làng bên có ghé nhà chơi, bà đi vào lấy cho tôi cái hũ rượu tây mà hôm bữa tụi Pháp nó tặng đem ra đây. Thằng Đen đi vào phòng gọi cậu út Hách với cậu Hưng ra đây tiếp khách.
*Cậu Hưng là Lee Minhyung đấy, vai vế là cháu của Sanghyeok nma mình chưa tìm được cách gọi hợp lý nên mình để z đỡ nhe*
________
- Xin chào ông hội đồng Lê
- Xin chào ông hội đồng Trịnh, quý hoá quá. - Ông Lê mỉm cười bắt tay theo kiểu tây với ông Trịnh
- Giới thiệu với ông, đây là con út tôi Lê Sang Hách, năm nay tròn 20
Ông giới thiệu cậu út với vẻ mặt đầy tự hào rồi đẩy thằng cháu lên
- Còn đây là thằng báo...thằng cháu nội tôi Lê Minh Hưng, năm nay 17, nó là con trai của thằng cả Hiển. Thằng Hiển đang ở trên Gia Định bàn chuyện làm ăn chưa về kịp, ông thông cảm.
- Cháu chào chú ạ!
- Con chào ông ạ!
- Haha, tôi nghe danh cậu út thiên tài nhà ông lâu rồi nay mới được gặp gỡ. - Ông Trịnh cười lớn
- Đúng là nhân trung long phượng. Giới thiệu với ông đây là thằng út nhà tôi, Trịnh Chí Huân năm nay nó mới 19.
- Dạ chào chú!
- Út Hách với Hưng dẫn Chí Huân đi dạo xung quanh nhà ta đi. Để ta bàn chuyện với ông Trịnh.
- Tôi nói này ông Lê, không ấy ông gả út nhà ông cho thằng báo đời nhà tôi đi. Nhà tôi không được gì nhưng được cái nhiều tiền.
Hai ông hội đồng một người mặc veston kiểu tây một người áo dài kiểu ta bá vai câu cổ nhau đi vào nhà cười nói.
- Chú nhỏ ơi, chú dắt chú này đi dạo dùm em nha. Em có hẹn với tụi thằng Tuấn sang làng Nam rồi. Nha chú!
Thằng Hưng áp sát thân người như con bò của nó vào cái thân nhỏ xíu của chú nó làm nũng rồi chạy biến. Thằng Đen vội xách theo cây dù í ới đuổi theo sau.
- Ngại quá, cháu tôi nó hay vậy lắm. Để tôi dắt cậu Chí Huân đi xung quanh. - Sang Hách cười ngại ngùng nhìn Chí Huân, giải thích cho hành động của thằng cháu tránh để người ta hiểu lầm.
Lúc này cậu Huân chỉ im lặng, không phải là cậu phật lòng hay gì đâu. Tại cậu trúng tiếng sét ái tình với cậu Hách mất tiêu rồi. Từ cái giây phút cậu Hách vén rèm bước ra chào, báo đời làng Tây liền nghe tim mình thịch một tiếng. Người gì đâu mà vừa trắng vừa xinh
Yêu rồi! Trịnh Chovy biết yêu rồi!

- Cậu Chí Huân? - Sang Hách thấy cậu đơ ra liền nhẹ giọng gọi
- A ...à, dạ được - Cậu út Huân giật mình dứt mắt khỏi đôi môi xinh của người ta, gãi gãi đầu
- Em nhỏ tuổi hơn anh, anh gọi em là út Huân là được. E…em gọi anh là Hách được không?
- Ừ…ừm cũng được
- Hehe, anh Hách có đi học trên tỉnh không?
- Lúc trước anh có, nhưng mà anh vừa thôi học rồi. - Sang Hách vừa dẫn Chí Huân đi dạo vườn nhà vừa cười cười nói.
- Phần vì Cha mẹ anh đã già rồi, anh muốn về cơm bưng nước rót báo hiếu. Phần vì....
- Vì sao anh?
Cậu út Hách thoáng đỏ ửng đôi má, ngại ngùng thỏ thẻ:
- Phần vì má anh muốn tìm cho anh một tấm chồng.
- Anh…anh Hách là khanh tử ạ?!! - Trịnh Chí Huân kích động đến lắp bắp.
Ahaha, ông trời cũng đứng về phía Trịnh Chovy ta sao!!! Tí phải kêu ông già ở lại hỏi cưới ảnh luôn!!
- Ừm, anh là khanh tử. Chắc tại nốt ruồi son của anh nằm sau tai nên Chí Huân không thấy nhỉ?
- Vậy...vậy anh Hách đã có... - Hắn ngượng ngùng hỏi
- Anh chưa.
Sang Hách mở cửa phòng sách của mình ra rồi dẫn hắn vào trong
- Anh muốn tự mình tìm được người ấy. Tụi anh sẽ hẹn hò đôi ba tháng trước, nói cho nhau nghe về sở thích, về thói quen, về chí hướng rồi mới tính tới chuyện về chung một nhà. - Nói đoạn anh lại cười nhẹ.
- Tư tưởng của anh hơi lạ, không giống với khanh tử bình thường lắm nhỉ?
- Không lạ đâu ạ. Bên Tây họ cũng hẹn hò nhau dăm ba tháng rồi mới cưới nhau, chuyện đó bình thường lắm anh.
Trịnh Chí Huân đảo mắt nhìn cây đàn dương cầm rồi nảy ra một ý tưởng (hắn cho là) tuyệt vời
- Anh Hách biết đánh đàn này ạ?
- Ừ anh biết. Cha có mời thầy bên Pháp về dạy cho anh học.
- Cha em có mua một cây đàn như vầy trưng ở nhà, nhưng mà em không biết đàn, anh Hách dạy em đàn được không ạ?
Sang Hách nghe thế cắn môi đắn đo
- Ừm, thế thì em phải chạy từ bên làng Tây sang đây, thế thì cực công quá. Hay để anh đưa thầy dạy đàn của anh cho em?
- Không được!! - Chí Huân kích động, như vậy thì hắn lấy cớ gì gặp gỡ anh rồi yêu đương rồi cưới anh đây.
- Hả? Sao vậy? - Sang Hách bất ngờ, anh chớp chớp đôi mắt to nhìn hắn
- À à, ý em là...
Cuộc đời Trịnh Chí Huân tung hoành ngang dọc 19 năm ròng, chưa bao giờ hắn quẫn bách như bây giờ, bỗng hắn nghe loáng thoáng tụi tôi tớ nhà họ Lê bàn nhau cái con chó cảnh cậu Hưng nhờ người đem từ trên thành Gia Định về mắc tiền lắm.
Tiền? Phải rồi!!! Tiền!!!!!!
- À, không được anh Hách ơi
Hắn giả vờ rầu rĩ nói: 
- Đợt trước cha em có đưa tiền cho em thuê thầy giáo học đàn, nhưng mà em ham chơi quá nên làm mất hết số bạc đó rồi. Bây giờ mà dẫn thầy về thì cha em treo em ngược lên cành cây mà quất anh ơi.
- Vậy...vậy... - Sang Hách cũng cạn lời, với một đứa con ngoan như anh thì anh chẳng hiểu nổi hành vi của Trịnh Chí Huân cho lắm.
- Đi đi anh, nha anh nha!! Anh dạy em đi nha, từ làng em sang đây cũng gần mà. Cách có mấy trăm thước ruộng với 1 con sông chứ mấy đâu. Em đi được mà.
Hắn khẽ nắm lấy tay áo anh kéo nhẹ.
- Sắp tới tụ họp gia tộc nhà em rồi, cha em thế nào cũng sẽ bắt em lên đánh đàn cho dòng họ xem. Chuyến này anh không cứu em là em chết mất!
- Vậy thì anh sẽ cố hết sức giúp Chí Huân. Nhưng mà anh không giỏi dạy ai cái gì đâu nên Chí Huân thông cảm nha.
- Có gì đâu anh, anh đồng ý dạy em là phước của em lắm rồi.
Ehe, em bé dễ dụ quá đi. Thằng chó Phan Thái Huy cứ chờ xem, tao sẽ là người có vợ xinh con ngoan trước cả mày hahaha
______

Cảm ơn bạn Ingong2111 beta nhé 😼

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com