16. Duyên số
Lee Sanghyeok đầu nặng trĩu những suy tư, khoé mi anh rũ xuống đầy mệt mỏi. Anh lờ đờ đưa mắt nhìn Jeong Jihoon, khuôn mặt cậu đỏ bừng, ánh mắt có phần không cam lòng. Trong không gian tĩnh lặng này, Lee Sanghyeok có thể nghe rõ tiếng thở dốc đầy khó khăn của Jeong Jihoon.
"Về đi."
Cuối cùng, vẫn là Lee Sanghyeok mở lời trước. Anh buông một câu vô tình rồi quay đi, không cho cậu cơ hội đáp lời. Nhưng bất ngờ, Jeong Jihoon lại níu tay anh lại.
"Anh...em xin lỗi."
Anh dừng bước rồi quay lại nhìn cậu, chính anh còn không biết Jeong Jihoon đang xin lỗi vì điều gì. Phải chăng, là vì không muốn kết thúc mối quan hệ của hai người ở đây ? Nhưng tiếc thật, anh lại muốn kết thúc. Jeong Jihoon không sai, chỉ là Lee Sanghyeok kì vọng quá nhiều. Dừng lại ở đây, có lẽ là cái kết đẹp nhất của hai người.
"Không phải lỗi của em, mà là lỗi của anh."
"Không, là lỗi của em."
Jeong Jihoon nghe anh nói thì vội lắc đầu, cánh tay tính vòng qua ôm liền bị anh né tránh. Lee Sanghyeok đưa mắt nhìn cậu, nhưng sau đó lại nhanh chóng rời mắt.
"Là lỗi của anh... Anh đã ảo tưởng về tình cảm mà em dành cho anh, anh đã nghĩ đó là tình yêu...Anh xin lỗi."
Lời nói phát ra từ tận đáy lòng, trái tim Lee Sanghyeok đau đớn khôn xiết. Tầm mắt anh bỗng nhoè đi, từng giọt nước mắt lăn dài trên má. Đến bây giờ, anh vẫn không biết được rằng, Jeong Jihoon có từng rung động với anh chưa. Hay tất cả cuối cùng vẫn chỉ là do anh ảo tưởng, là do anh hiểu nhầm lòng tốt của cậu.
Nhìn Lee Sanghyeok đang khóc trước mắt, Jeong Jihoon khựng lại, tâm trí cậu bỗng hỗn loạn. Đầu cậu trống rỗng, trái tim vẫn cứ loạn nhịp không biết vì điều gì. Quả thật có chút nhói lòng, và một chút không cam tâm. Jeong Jihoon không muốn thua, nhưng cũng không lỡ nhìn anh đau.
Có lẽ, Jeong Jihoon đã có chút tình cảm với Lee Sanghyeok. Nhưng để nói đến mức yêu, thì chưa phải. Phải chăng, đó chỉ là cảm giác có lỗi khi lừa dối một người. Hay cuối cùng cậu đã yêu anh ? Jeong Jihoon thật sự không biết. Cảm xúc của con người, khó nói thật đấy.
Jeong Jihoon lặng lẽ tiến đến, nhẹ nhàng ôm anh vào lòng. Lần này, Lee Sanghyeok không trốn tránh cái ôm này nữa. Cơ thể đã thấm mệt, cơn sốt làm đầu óc anh choáng váng. Giây phút này, Lee Sanghyeok hoàn toàn không còn sức lực để suy nghĩ hay đôi co với Jeong Jihoon nữa.
Những lúc Lee Sanghyeok yếu đuối nhất, vừa hay Jeong Jihoon lại luôn ở cạnh. Cứ như thế, anh cũng dần quen dựa dẫm vào cậu. Jeong Jihoon dịu dàng vuốt lưng an ủi, dịu dàng lau đi những giọt nước mắt còn đọng lại trên mi anh.
"Bị sốt rồi, ta vào nhà nhé ?"
Lee Sanghyeok ngập ngừng, nhưng cuối cùng vẫn im lặng. Jeong Jihoon cũng coi đó như lời đồng ý, thuận tay ôm anh vào nhà. Cậu cẩn thận tỉ mỉ từng chút một từ việc đo nhiệt độ cho anh, đến cả việc chườm khăn lên trán. Lee Sanghyeok cứ mơ mơ hồ hồ nhìn Jeong Jihoon chăm sóc anh từng chút một, mọi hành động đều dịu dàng đến xiêu lòng.
Vẫn là vậy, cậu vẫn luôn dịu dàng với anh. Mọi thứ cứ như một vòng lặp vô hạn, những lúc anh muốn thoát ra khỏi cái vòng lặp đó. Thì Jeong Jihoon lại dùng cái sự dịu dàng đó kéo Lee Sanghyeok lại, khiến trái tim anh thổn thức không thôi. Tưởng chừng như là yêu, nhưng cuối cùng chỉ là bạn.
Cổ họng Lee Sanghyeok như uất nghẹn, ngập ngừng muốn nói nhưng rồi lại thôi. Cho đến khi Jeong Jihoon chủ động muốn nắm lấy tay anh, bao cảm xúc mới chợt bộc phát. Jeong Jihoon từng nói yêu anh rất nhiều, Lee Sanghyeok biết đấy là đùa. Đến khi cậu thân mật cô gái khác nhưng vẫn gây thương nhớ cho anh, Lee Sanghyeok không còn biết Jeong Jihoon muốn gì nữa rồi. Dù không biết là như thế nào, nhưng tốt nhất vẫn nên vạch rõ ranh giới giữa hai người.
"Về đi."
Vẫn là câu nói ấy, và cảm xúc vẫn như vậy. Nhưng lần này, anh lại chọn cách nhìn thẳng vào mắt cậu. Lee Sanghyeok vẫn muốn xem xem, liệu tình cảm của Jeong Jihoon dành cho anh là như thế nào. Bất ngờ, cậu không né tránh, nhưng cũng chỉ được một lúc, Jeong Jihoon lại quay đi.
"Anh có đói không ? Để em đi nấu cháo cho anh nhé ?"
"Về đi."
"..."
"Hay để em đi rót nước nhé ?"
"Jeong Jihoon ! Anh bảo em về đi."
Lee Sanghyeok cuối cùng không chịu được nữa mà gằn giọng nói lớn, thật sự thì cậu muốn gì ở anh chứ. Làm ơn, nếu không yêu xin đừng gieo dắt nỗi tương tư cho anh. Cuộc đời Lee Sanghyeok, vốn đã đủ nỗi buồn rồi.
"Anh nói lại lần cuối...Làm ơn, đi đi."
Bầu không khí rơi vào trầm lặng, Jeong Jihoon vẫn cứ cúi đầu không đáp lời. Bỗng nhiên, tiếng 'meo meo' ở đâu đó phát ra làm xua tan cái không khí ngột ngạt này. Chú mèo nhỏ như nhận ra Jeong Jihoon mà đi đến cạnh cậu, miệng không ngừng kêu để lấy lòng. Cậu ôm mèo nhỏ vào lòng, tay vuốt ve bộ lông trắng mượt.
"Byeol lớn quá rồi, ba nhỏ chăm tốt thật đấy."
Jeong Jihoon cuối cùng cũng chịu mở miệng, nhưng lại không phải để đáp lại lời của Lee Sanghyeok.
"Jeong Jihoon."
Trái ngược với Lee Sanghyeok đang hừng hực lửa giận, thì Jeong Jihoon lại lảng tránh mà chơi đùa với chú mèo trong lòng. Bỗng nhiên, Jeong Jihoon lại ngẩng đầu lên nhìn anh. Một tay cậu ôm Byeol, một tay cầm lấy chiếc măng cụt của mèo nhỏ giả bộ lau nước mắt.
"Huhu Byeol nhìn xem, ba nhỏ giận ba lớn rồi. Lại còn đuổi người ta nữa kìa, thật sự đau lòng lắm đó."
"Anh không đùa đ-"
"Mọi chuyện chỉ là hiểu nhầm, nhưng ba nhỏ lại không nghe ba giải thích đó Byeol."
"Đừng có lôi Byeol vào đây Jihoon, anh đang nói chuyện với em đấy."
"Ba với cô gái kia chỉ là bạn, cũng chưa từng có tình cảm. Chỉ là khi ấy có một chút bốc đồng, nhưng thật sự chỉ yêu ba nhỏ Sanghyeok của con thôi."
"..."
Lee Sanghyeok như không tin vào tai mình, anh ngẩn người nhìn Jeong Jihoon. Ánh mắt hai người chạm nhau, lần này cậu thật sự nhìn thẳng vào mắt anh. Trong sâu thẳm đôi mắt ấy, Lee Sanghyeok có thể thấy được sự dịu dàng trong đó.
"Em yêu anh."
Có lẽ, là nói thật.
Jeong Jihoon ngồi xuống cạnh Lee Sanghyeok, cậu nắm lấy tay anh rồi giữ chặt như thể sợ anh buông tay. Lòng Jeong Jihoon có chút hỗn loạn, nhưng có lẽ cậu đã biết tình cảm của mình rồi. Là yêu.
Khó có thể chấp nhận, nhưng trong một khoảnh khắc nào đó Lee Sanghyeok thật sự đã chạm vào trái tim Jeong Jihoon. Từ trước đến giờ, Jeong Jihoon chưa từng yêu ai thật lòng chứ chưa nói đến việc người đấy là con trai. Nhưng lần này lại khác, Lee Sanghyeok không giống những người cậu từng quen. Anh không ngọt ngào, không quyến rũ, cũng không sôi nổi. Nếu được so sánh, có lẽ Lee Sanghyeok giống như mặt trăng. Anh nhẹ nhàng, không nổi bật, nhưng lại như một tia sáng trong cuộc đời tối tăm của cậu.
Mặt trăng không toả sáng và rực rỡ như mặt trời, nhưng lại có thể soi sáng khi trời tối. Lee Sanghyeok giống như ánh trăng sáng chiếu rọi góc tối trong tâm hồn Jeong Jihoon, đôi mắt anh tựa dải ngân hà, lấp lánh như những vì tinh tú ngoài kia.
Hai người cứ thế không nói gì, để lại một khoảng không tĩnh lặng. Lee Sanghyeok người đã thấm mệt nhanh chóng ngủ thiếp đi từ lúc nào, nhưng Jeong Jihoon không vì thế mà rời đi. Cậu im lặng ngồi xuống cạnh anh, đôi tay đưa lên nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt xinh đẹp kia.
Chính Jeong Jihoon cũng không biết rằng, tại sao bản thân lại yêu anh. Phải chăng, vì trong một phút giây nào đó sự dịu dàng của Lee Sanghyeok đã chạm đến trái tim cậu. Anh không phải là một người thích nói lời ngọt ngào, nhưng chính những hành động dịu dàng lại là ngọt hơn cả lời nói.
Lee Sanghyeok luôn quan tâm, hỏi han mỗi khi cậu than phiền. Anh không cằn nhằn mà luôn lắng nghe, luôn giúp đỡ mỗi khi cậu cần. Anh không đòi hỏi, không giận dỗi vô cớ. Đôi lúc, còn có chút ngốc nghếch.
Đợi Lee Sanghyeok đã sâu giấc, Jeong Jihoon mệt mỏi toan muốn đứng dậy rời đi. Nhưng có lẽ vì ngồi quá lâu, cậu choáng váng vô tình va vào một cái tủ làm đồ đạc trong đó rơi tứ tung ra ngoài. Tiếng động lớn làm Jeong Jihoon giật mình thon thót, cậu quay người kiểm tra xem anh có tỉnh giấc không. Xác nhận Lee Sanghyeok vẫn chưa tỉnh, Jeong Jihoon mới thở phào nhẹ nhõm.
Jeong Jihoon ngồi xuống nhặt đồ đạc dưới đất, không biết thế nào, cậu lại bị một xấp giấy tờ làm chú ý. Vốn không phải người táy máy, nhưng bản tính tò mò lại thôi thúc cậu mở nó ra. Hoá ra, bên trong chỉ có một tấm bằng khen và một tờ báo nhỏ. Nhưng bất ngờ hơn, khi đọc kỹ lại bài báo trên đó, chính là vụ tai nạn năm xưa của mẹ cậu.
Phải biết rằng năm đó dù danh tiếng của gia tộc Jeong là rất lớn, nhưng không biết vì lý do gì những bản tin hay những bài báo viết về vụ tai nạn của Jeong phu nhân đều đột nhiên biến mất. Mọi thông tin hay thậm chí là hung thủ còn không được công khai, khi đó cậu nhóc Jeong Jihoon 6 tuổi chỉ biết rằng mẹ mình đã mất vì tai nạn giao thông. Cho dù khi lớn, Jeong Jihoon cũng đã nhiều lần muốn tìm kiếm một chút tin tức về vụ việc năm đó nhưng kết quả vẫn là con số không. Không biết vì sao, gia đình Lee Sanghyeok lại có được tờ báo này.
Jeong Jihoon tay run run cầm tờ báo lên đọc, mọi chuyện gần như được sáng tỏ. Hoá ra, năm đó khi trở về mẹ cậu vô tình đi trên một cây cầu đang diễn ra một cuộc rượt đuổi giữa cảnh sát và đám tội phạm. Khi đó, vì an nguy của mọi người cảnh sát đã bắt buộc phải ra tay trước. Nào ngờ, phát súng đó đã khiến cho chiếc xe tải trong tay tên tội phạm mất lái. Xui xẻo thay, chiếc xe đó lại tông trúng vào chiếc xe của bà. Sau tất cả, người cảnh sát trong vụ việc đó không bị truy tố, ngược lại còn được khen thưởng và trùng hợp thật, người đó lại là cha của Lee Sanghyeok.
Tờ báo chỉ ghi vỏn vẹn 'cảnh sát Lee' nhưng nhìn tấm bằng khen kia, Jeong Jihoon đã có thể vội vàng đưa ra kết luận. Năm đó, là cha Lee Sanghyeok đã gián tiếp gây ra cái chết cho mẹ cậu.
...
16/11/2024.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com