Extra 2.
Chanyeol thấy Kyungsoo trợn tròn mắt không dám tin.
"Anh..." Kyungsoo cạn lời.
Cậu tưởng rằng trong lòng Chanyeol bây giờ, cậu và Chanyeol chỉ là bạn bè bình thường, nào ngờ lại là Chanyeol yêu thầm cậu nhưng không dám nói chứ! Kyungsoo thấy khó thở, không phải vì Chanyeol bóp cổ cậu mà là do diễn biến sự việc.
"Tôi thế nào?" Chanyeol nhếch mép trông vô cùng quái dị: "Tôi làm em sợ à?"
"Tay anh... thả lỏng chút, em không thở được." Kyungsoo nói.
Chanyeol vô thức buông tay, thấy dấu đỏ mà mình để lại trên phần cổ trắng nõn của Kyungsoo. Và cách dấu đỏ này một khoảng ngắn là dấu hôn không biết do ai để lại. Chắc chắn kẻ đó đã mút rất mạnh, rất lâu mới tạo nên dấu hôn đến hôm nay còn thấy rõ. Không chừng chỉ mới đêm qua thôi, kẻ đó vừa dùng nửa hộp bao cao su làm tình với Kyungsoo, vừa hôn hít khắp nơi trên người Kyungsoo. Mới nghĩ thoáng qua mà Chanyeol đã chẳng tài nào chịu đựng nổi.
"Kyungsoo, tôi cho em thêm một cơ hội, nói cho tôi biết kẻ đó là ai?" Chanyeol gằn giọng hung hãn.
Trước đó Kyungsoo không định nói với Chanyeol rằng mình đã kết hôn, dù sao thì chồng cậu là Chanyeol cơ mà. Rõ ràng chỉ là chuyện đơn giản như làm bạn bè bình thường với Chanyeol trong bảy ngày, nhưng tại sao lại thành ra như vậy chứ.
Cậu chưa tìm được cách để phản bác Chanyeol rằng mình không có ai khác, dù sao thì chiêu xé áo đột ngột của Chanyeol đã làm lộ dấu vết tình yêu đêm qua ra cả rồi.
Kyungsoo nhìn trần nhà với vẻ mặt tuyệt vọng, Chanyeol chờ hồi lâu mà chẳng thấy câu trả lời, hắn cười gằn: "Không chịu nói? Đến nước này rồi mà em vẫn bảo vệ kẻ đó?"
Kyungsoo lặng thinh, cậu nghe Chanyeol trầm giọng: "Em thích hắn ta đến cỡ nào?"
Chanyeol huơ tay xé luôn chỗ áo còn lại trên người Kyungsoo. Khom người giam cầm Kyungsoo trong vòng tay của mình không cho động đậy, tiếp tục ép Kyungsoo vào nụ hôn sâu. Chẳng bao lâu sau, hắn thấy dòng nước chảy ra từ mắt Kyungsoo.
"Khóc cái gì." Chanyeol lau nó đi một cách dịu dàng: "Mới vậy đã khóc rồi, tôi mà tiếp tục thì em biết làm sao?"
Chanyeol lại nói: "Tôi sẽ chuẩn bị kỹ càng cho em, nhưng tôi không dùng nửa hộp còn lại đâu, em hiểu chứ?"
Thực ra Kyungsoo bị Chanyeol hôn vồ vập quá nên chảy nước mắt thôi.
Cậu cảm thấy dường như bây giờ mình nói gì cũng sai cả, dứt khoát ngậm miệng luôn. Để không khiến mình bị Chanyeol ép nói ra những câu kỳ lạ như ngày thường, Kyungsoo cắn môi, hóa thân thành người câm.
Chanyeol cũng chẳng cần Kyungsoo đáp lời, hắn tiếp tục làm mọi thứ trong im lặng. Hành vi thân thiết không có tình yêu, không được đáp lại, gọi là cưỡng ép. Cuối cùng, hắn đã trở thành loại người mà mình khinh rẻ nhất.
Chanyeol quan sát vẻ mặt của Kyungsoo, cậu không tỏ vẻ phản kháng quá cực đoan, chỉ tiêu cực nằm im mặc hắn thích làm gì thì làm. Chanyeol cúi đầu dùng môi cạy mở môi Kyungsoo, hôn mạnh thêm chút nữa, cuối cùng đã nghe thấy tiếng rên mà mình mong muốn.
Kyungsoo bị ghì chặt tay chẳng thể ôm cổ Chanyeol được, cậu không có nhiều không gian để cựa quậy, ánh đèn trên trần nhà rọi xuống chói mắt vô cùng.
Chờ nụ hôn kết thúc, Kyungsoo thử yêu cầu: "Tắt đèn được không? Chói quá?"
"Tắt đèn, tắt để em trốn tránh sự thật à?" Chanyeol bóp cằm Kyungsoo ép cậu phải nhìn thẳng hắn: "Nhìn cho kỹ, xem người đang ở trên em lúc này là ai, đừng nhận nhầm."
Kyungsoo: "..."
Thể lực và độ bền của Alpha luôn rất tốt, Chanyeol lại còn là Alpha top đầu, bấy giờ cảm xúc lại khác thường nên càng thêm đáng sợ, khiến người ta hốt hoảng.
Sóng vỗ dồn dập, chiếc thuyền đang lênh đênh trên mặt biển chỉ biết lắc lư dập dìu lên xuống, và rồi nó bỗng chốc lật ngửa khi đón nhận một con sóng khổng lồ vừa ập đến. Thuyền bị sóng đánh, từng mảnh gỗ bên trên đều vang lên những tiếng vụn vỡ khi phải gánh chịu sức nặng vô bờ.
Kyungsoo đang bên rìa tan vỡ, trong mơ hồ, cậu cảm thấy Chanyeol cắn lên tai mình: "Rốt cuộc kẻ đó là ai, có quan hệ gì với em, cho tôi biết, tôi sẽ để em nghỉ ngơi. Nếu không nói thì chúng ta cứ tiếp tục."
Kyungsoo vẫn im lặng, thế là Chanyeol xoay người cậu, một tay hắn kéo hông cậu nâng lên, tay còn lại nhéo mông cậu để lại đầy vết xanh tím dữ tợn, tiếp tục những nhịp va chạm mới.
Chẳng biết đã bao lâu, Chanyeol nghe thấy câu trả lời trong khoảnh khắc đê mê của Kyungsoo: "Một người bạn, chỉ là một người bạn, em không yêu đương với ai cả... Anh đừng tức giận..."
Động tác của Chanyeol khựng lại, toàn thân như đang bị nhấn chìm trong phẫn nộ. Bạn? Một người bạn mà dám chạm vào Kyungsoo? Người bạn nào dám vượt mặt hắn, phát triển mối quan hệ thân mật với Kyungsoo đến như vậy?
Kyungsoo không phải kiểu người ham thích thú vui thể xác để rồi cho kẻ khác chạm vào, trừ khi Kyungsoo yêu thầm kẻ đó, khao khát được bên cạnh kẻ đó, nên mọi việc mới tiếp tục tiến triển dưới danh nghĩa tình bạn.
Chanyeol đanh giọng: "Kẻ đó được, tôi không được?"
Và thế là Kyungsoo buộc phải tiếp nhận những con sóng dũng mãnh hơn nữa. Kyungsoo nhỏ giọng nức nở, cậu muốn Chanyeol ngừng lại, nhưng sau khi thử mọi cách mà vẫn chẳng hiệu quả, Kyungsoo mơ màng nhớ đến cụm từ có thể giúp cậu sai bảo Chanyeol trong thời gian ngắn. "Chanyeol, anh Park... hức... chồng ơi, em muốn nghỉ ngơi, em không được nữa rồi..."
Kyungsoo đã thành công, bởi Chanyeol thật sự dừng lại.
Hắn vươn bàn tay run rẩy bụm miệng Kyungsoo. Đây không phải tính cách Kyungsoo, với tính của cậu, chắc chắn sẽ không thốt ra những con chữ đáng xấu hổ này.
"Hắn ta đã ép em gọi như vậy phải không?" Chanyeol nói: "Em nhìn mình bây giờ đi, đã gọi thành thục đến mức sắp thành phản ứng bản năng rồi."
Cuối cùng tay của Kyungsoo đã được tự do, cậu nhìn đôi mắt hoe đỏ vì tức ấy, vươn tay muốn chạm vào để an ủi Chanyeol. Vừa vươn tay, chiếc nhẫn kim cương trên bàn tay thon thả lại lộ ra trước mắt cả hai.
Kyungsoo tức tốc rụt về, nhưng Chanyeol đã nhanh như cắt túm tay cậu lại, rút chiếc nhẫn đó khỏi tay Kyungsoo vứt phăng đi.
"Keng..." Chiếc nhẫn đập vào tường rồi rơi xuống đất, chẳng biết đã bị quăng vào xó xỉnh nào.
"Nhẫn của em!" Kyungsoo hô lên thất thanh, định đứng dậy tìm thì bị Chanyeol ghìm xuống.
"Em không cần thứ đó." Chanyeol cố nén lửa giận, hôn lên đuôi mắt còn ẩm của Kyungsoo: "Tôi sẽ mua chiếc tốt hơn cho em."
"Anh..." Vừa định lên tiếng, Kyungsoo đã nuốt ngược vào trong.
Thôi vậy, chỉ cần Chanyeol không sao, những vật ngoại thân như nhẫn cưới gì đó cũng chẳng là gì, bất quá thì mua cái mới thôi. Kyungsoo nằm im không giãy giụa nữa, đâm lao theo lao, cậu ôm cổ Chanyeol.
Kyungsoo tưởng cậu sẽ trải qua bảy ngày kế tiếp trong trạng thái này, nào ngờ sau khi thiếp đi vào sáng hôm sau, lúc tỉnh lại, Kyungsoo nhận ra mình đã quá ngây thơ.
Mở mắt, xung quanh tối om. Kyungsoo giật mình, tưởng cậu đã ngủ từ sáng sớm đến tối khuya. Kyungsoo chớp mắt, cảm thấy lông mi đang ma sát với cái gì đó mới nhận ra mắt cậu đang bị bịt lại. Kyungsoo muốn vươn tay sờ thử xem đó là gì, nhưng cậu phát hiện tay mình không cử động được.
Vì tay của cậu đã bị trói. Chân cũng thế.
Sự hoảng hốt dâng lên trong lòng, Kyungsoo ngồi bật dậy lọ mọ muốn xuống giường, nhưng eo chân nhức mỏi và tứ chi bất tiện khiến cậu ngã nhoài xuống. Thôi xong, đầu gối sắp bị thương rồi. Kyungsoo nghĩ một cách bi quan, nhưng ngay sau đó cậu đã rơi vào một vòng tay ấm áp.
"Chanyeol?" Kyungsoo ngờ vực.
"Ừ." Giọng của Chanyeol vang lên, hắn hôn lên khóe môi Kyungsoo, khom lưng bế ngang người cậu.
"Anh đang làm gì vậy." Kyungsoo yên tâm, hỏi với vẻ bất lực.
"Chúng ta không ở đây nữa, nơi này không thích hợp để em sống." Chanyeol xoa tóc Kyungsoo, trìu mến rằng: "Tôi đã mua một hòn đảo, chúng ta tới đó rồi tôi trả tự do lại cho em, em sẽ thích nó."
Kyungsoo: "..."
Đảo nào, hòn đảo hồi đám cưới à? Nếu cậu nhớ không nhầm, hòn đảo ấy tách biệt hẳn với bên ngoài, Chanyeol thật sự định giam cậu lại, không để cậu gặp người khác?
Chờ Chanyeol có lại ký ức, cậu chắc chắn sẽ cho Chanyeol ngủ một mình, ít nhất nửa tháng!
"Tôi đã sắp xếp trực thăng rồi, sẽ đến ngay thôi." Chanyeol ôm Kyungsoo vào phòng vệ sinh: "Tôi tắm giúp em đã, ra ăn một ít là xuất phát được."
Kyungsoo: "..."
Chanyeol tắm rửa cho Kyungsoo, lúc lau mặt, nước trên khăn thấm ướt vải che mắt màu đen khiến khuôn mặt cậu trông càng trắng trẻo hơn. Kyungsoo ngồi im cho hắn lau, như một con búp bê pha lê yếu ớt được chế tác tinh xảo.
Bây giờ Kyungsoo đang mang tâm trạng gì? Căm thù hắn? Vậy cứ để cậu thù đi, không có được trái tim Kyungsoo thì cũng phải chiếm giữ được thể xác cậu.
Dù Kyungsoo một lòng nhớ về kẻ đó thì đã sao, dù Kyungsoo và kẻ đó yêu nhau thật lòng thì đã sao? Kể từ bây giờ, chỉ mỗi hắn được quyền hôn lên đôi môi này. Chỉ mỗi hắn mới có thể ôm cậu chàng này vào lòng.
Đã đến giờ, trực thăng đáp xuống sân thượng, Chanyeol bế Kyungsoo bước vào trong. Hòn đảo ấy chính là chiếc lồng mà hắn dùng để giam cầm Kyungsoo, từ nay về sau, thế giới của Kyungsoo chỉ cần mỗi mình hắn, sẽ chỉ có hắn mà thôi.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com