Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

11

Tối nay Taehyung có nói với tôi anh sẽ về muộn một chút. Lâu lâu mới có dịp độc chiếm cả căn nhà, tôi muốn dạo phố một mình xem sao. Nào ngờ vừa ra khỏi sảnh lại gặp Jeon Jung Kook chuẩn bị về nhà.

"Em coi nhà của chị thành nhà của em thật rồi nhỉ"

"Không phải chị mua để cho em sống tự lập cùng à ?"

Mặc dù nó đã có tài sản riêng rồi nhưng cái thói dùng ké đồ của tôi vẫn không thay đổi. Căn nhà đó thực ra tôi cũng đã mua, giờ đây sống chung với anh tôi có thể bán nhưng với một kẻ vẫn còn đang tuổi ăn chơi như Jeon Jung Kook, tôi sẽ để nó thoải mái một thời gian. Đến khi nó có bạn gái, chắc chắn tôi nên âm thầm bán đi để nó trải nghiệm cảm giác làm trụ cột.

Thế là tôi và thằng em hàng xóm lại cùng nhau đi ăn tối trên con xe nó mới mua. Quả thực, xe đẹp thế này mà không có em gái nào ngồi cùng thì cũng thấy thương cho Jeon Jung Kook.

Chúng tôi chọn một nhà hàng bít tết có tiếng trong thành phố nhờ mối quan hệ của Jung Kook. Quang cảnh ở đây vô cùng đẹp, đó là nơi gần như cao nhất trên toà nhà này có thể quan sát trọn vẹn thành phố Seoul. Chúng tôi chọn một bàn trong góc vì muốn nói chuyện cười đùa thoải mái và tránh việc đi lại của nhiều người. Ấy vậy mà vừa quay mặt lại, tôi bất ngờ khi thấy người đàn ông vẫn ôm mình hằng đêm đang kéo ghế cho một người phụ nữ. Trên khoé môi anh còn hiện rõ nụ cười. Rốt cuộc là như thế nào ?

"Jeon Ami, để em ra nói chuyện với anh ta nhé ? Nếu chị không giữ được bình tĩnh" Tôi biết, Jeon Jung Kook còn kiềm chế hơn tôi gấp nhiều lần. Thế nhưng ở thời điểm bây giờ, tôi nghĩ mình cần giữ bình tĩnh quan sát hơn là làm ồn lên.

Anh ngồi quay lưng lại với chúng tôi và chỉ Jung Kook mới nhìn rõ hai người ấy. Vì khoảng cách ở khá xa nên tôi không thể đánh giá hoàn toàn gương mặt ấy. Nhưng người phụ nữ với chiều cao vừa phải cùng vóc dáng nhỏ nhắn, kết hợp với bộ váy màu đen tím ở bộ sưu tập mới nhất và chiếc mũ lưới đen hoàng gia trên đầu khiến tôi biết rằng, địa vị của người này không hề bình thường. Lời đánh giá của Jeon Jung Kook rõ ràng khiến tôi thêm hoài nghi, người phụ nữ này không thuộc lứa trẻ của bọn tôi, cũng giống như không thuộc tầng lớp trung niên. Thế nhưng vẻ ngoài toát đậm sự sang trọng và từng trải như vậy làm tôi không khỏi thấp thỏm.

Nhìn anh và cô ta cười nói thoải mái giống hệt lúc anh ở bên tôi. Tôi thực sự không biết ả này là ai để anh phải bỏ một buổi tối với tôi như vậy ? Nếu là đồng nghiệp, anh có thể nói với tôi dễ dàng. Vậy mà ngược lại, anh nói anh về muộn vì bận việc, một lời chung chung lấp liếm sự thật đằng sau nó.

Sự bực tức khiến tôi cuộn tròn tay thành nắm đấm, móng tay mới dũa vì thế mà đâm vào da thịt tê tái khiến tôi nén lại cơn giận dữ. Chính vì ở nơi có nhiều người thuộc giới doanh nhân, tôi lại càng không thể làm bừa giống như hất nước vào mặt hai người đó.

Đầu kia, cuộc trò chuyện vui vẻ đó không phải là về tình cảm mà là về cô nhóc đang không chịu ngồi yên trên ghế nãy đến giờ. Nhìn tôi qua ảnh phản chiếu ở tấm kính, Taehyung không khỏi cười thầm. Có lẽ anh còn đếm được số lần tôi nhìn anh.

"Con trai, không phải con cố tình để Ami hiểu nhầm đó chứ"

"Ami...đôi khi trêu em ấy một chút cũng vui"

"Lát nữa mà biết, con bé hẳn sẽ thấy tội lỗi lắm" Uống một ngụm nước sau vài lời hỏi han qua loa, bà tiếp tục.

"Chúng ta nên qua đó thôi, mẹ thấy con bé sắp không kiềm chế được nữa rồi" Nở một nụ cười tao nhã trước khi đi, Taehyung gật đầu tán thành.

Cũng lúc ấy, Jeon Jung Kook đập tay tôi ra hiệu.

"Ami, hai người đó đi kìa. Mà hình như, là đi về phía mình"

"Được lắm, tự tìm đến đây" Không buồn ngoái đầu lại cho đến khi tiếng giày cao gót vang lên ngay cạnh tôi.

"Jeon Ami, thật trùng hợp khi gặp con ở đây"

Con ? Cả tôi và Jeon Jung Kook ngẩng đầu lên nhìn nhau. Ngay lập tức như bị đánh một cái tỉnh ra, tôi liền đứng dậy quay đầu nhìn cô ấy. Đứng gần như vậy, tôi mới nhận ra so với phong cách sang trọng, kiêu sa ấy, thì cô lại mang gương mặt hiền hậu cùng giọng nói nhẹ nhàng, thanh khiết.

Tôi bắt lấy tay cúi gập người chào cô. Liền đá mắt qua anh cần lời giải thích.

"Giới thiệu với hai chị em, đây là mẹ anh. Bà ấy vừa mới về nước chiều nay. Vì muốn gây bất ngờ nên anh không nói trước với hai người"

Lần thứ hai tôi bị sốc bởi lời tường thuật này. Nếu để Taehyung và mẹ anh biết hai chị em tôi vừa nghĩ gì, chắc chắn mọi thứ sẽ giống như một mớ bòng bong hỗn độn lớn nhất cuộc đời tôi.

"Có vẻ như cô cũng mới đến, đồ ăn cũng chưa được mang lên. Nếu cô không phiền, chúng ta có thể ghép bàn không ạ" Tôi và Jung Kook chào hỏi bà, sau đó tôi cũng lịch sự mời bà ghép bàn chung.

"Được chứ. Cô không phiền đâu. Cô đã muốn gặp Ami vậy mà" Nhìn bà cười, tôi lại càng nhẹ lòng. Có vẻ như mẹ của Taehyung rất có thiện cảm với tôi.

Bàn ăn được dọn đầy đủ lên, chúng tôi bắt đầu quên đi sự hiểu nhầm tai hại mà làm quen từ đầu.

Qua cuộc trò chuyện đầu tiên với mẹ chồng, tôi nhận ra bà đã biết tôi từ khi chúng tôi mới yêu nhau vì Taehyung thường tâm sự những chuyện quan trọng xung quanh anh để bà yên tâm khi ở xa. Mẹ Kim cũng nói thật tiếc khi không thể gặp tôi sớm hơn, nếu được và biết về chuyện năm đó, chắc chắn bà sẽ cho kẻ nói dối Kim Taehyung và người ba vô lí của anh ấy một trận.

"Vậy hai đứa quyết định bao giờ cưới, chứ mẹ đợi con dâu lâu lắm rồi" Hai đứa chúng tôi bất giác nhìn nhau.

Jeon Jung Kook đã xin về trước vì có việc riêng khi mẹ Kim hỏi ẻm có người yêu chưa để bà giới thiệu. Với tính cách của nó, tôi nghĩ nó đã trong giai đoạn tìm hiểu người mới rồi.

"Từ bây giờ, càng sớm càng tốt ạ" Taehyung khiến tôi ngại ngùng thêm một chút. Anh vẫn tôn trọng ý kiến của tôi nên trong lời nói còn có ý hỏi ngược lại tôi.

"Ami, con thấy thế nào ? Hai đứa chắc đã qua giai đoạn tìm hiểu lâu rồi nhỉ"

Nhìn anh rồi lại nhìn sang mẹ Kim. Tôi ấp úng trả lời

"Thật ra, con vẫn muốn hẹn hò thêm chút thời gian nữa. Vì nếu cưới...chúng con sẽ bận trông em bé mà chưa kịp hoàn thành mọi kế hoạch hẹn hò thời thanh xuân ạ"

Câu trả lời hồn nhiên của tôi khiến không gian xung quanh im lặng vài giây. Có lẽ, mẹ Kim và anh không nghĩ tôi sẽ thành thật tới mức biểu cảm vô cùng hồn nhiên như vậy.

"À...được, mẹ hiểu rồi. Mẹ chỉ hỏi ý kiến hai đứa thôi. Chuyện cưới xin cũng là chuyện hệ trọng của cả đời người, không thể nói qua loa được"

Kết thúc buổi trò chuyện đầu tiên khi gặp, mẹ Kim được tài xế riêng đưa về khách sạn. Còn chúng tôi lên xe của anh để về nhà.

"Em có vẻ rất muốn đẻ con với anh" Taehyung vừa lái xe vừa nói mà không nhìn tôi.

"Anh không muốn ?"

"Anh chỉ xác nhận lại thôi, thì ra em cũng hay nghĩ về mấy chuyện đó"

"Chuyện gì cơ..."

"Nếu em biết, em sẽ biết" Nói xong, anh ta cười khúc khích để mình tôi với đôi tai đỏ nóng bừng cả lên.

"Nhưng mà Tae à, vậy là hôm nay em đã ra mắt mẹ chồng thành công rồi anh nhỉ" Tôi tự hào, thật may là mẹ Kim rất trẻ trung, bà ấy không thử thách tôi những điều khó nhằn giống trong phim ảnh.

"Một phần, vì anh nghĩ ban đầu có ai đó không biết người ấy là mẹ anh"

"Ờm, em xin lỗi vì nghi ngờ điều không phải phép" Tôi xin lỗi Taehyung thật lòng và nếu có thể thì tôi cũng muốn nói với mẹ Kim. Thật là điều đáng xấu hổ.

"Để em phải nghĩ thế thì có lẽ thời gian gần đây anh đã không có nhiều thời gian ở cạnh em. Bé, xin lỗi nhé, anh sẽ bù đắp cho em"

"Bằng cách nào được chứ"

"Bằng cả cuộc đời này được không ?"

"Ưm...."  Tôi suy nghĩ, có lẽ tôi cũng muốn cuộc đời sau này của mình gắn liền với tên của anh.

"Được thôi"

"Thích anh, yêu anh và chuẩn bị cưới anh rồi, không được thường xuyên nói yêu anh chồng Nam Joon nhé"

"Anh ghen gì chứ...em cũng đâu gặp được anh ấy"

"Vậy sao ? Thế thì vé fan meeting đó anh đành phải đi với Jung Kook rồi"

"Ơ ? KIM TAEHYUNG !" Tôi bỗng hét toáng cả lên làm anh giật mình, anh nhỡ bông đùa cái đứa ngồi canh năm chiếc máy tính đều không giành được suất nào ư ? Thật là điều kinh khủng với tôi.

"Kiếm cho em chứ cho ai đâu sao lại hung dữ với anh..."

Đúng lúc dừng đèn đỏ thì tôi đã lôi được ra hai tấm vé trong ngăn chứa đồ trong khi Taehyung vừa nói lời giận dỗi. Tôi quay sang nhìn anh hồi lâu, đôi mắt chứa bao nhiêu sự rung động hệt như những lần đầu tiên anh tán tỉnh tôi.

"Anh lại khiến em yêu anh nhiều hơn rồi" Tranh thủ quay sang ôm anh, lựa thời cơ hợp lí, tôi nút thật chặt môi anh khiến nó đỏ tấy cả lên. Taehyung không đáp trả lại, anh là đang hưởng thụ sự chủ động từ tôi.

"Mọi điều em thích anh đều tôn trọng và ủng hộ, chỉ trừ điều duy nhất anh không đồng ý là em gọi anh nào đó trên màn ảnh bằng chồng thôi"

"Được, em sẽ khắc phục. Chồng của em, bạn đời của em chỉ có duy nhất mình Kim Taehyung thôi. Em yêu chồng nhất quả đất, nhất vũ trụ này"

Ôm cánh tay của anh rồi rải rác tiếng chụt lên đó, tôi vừa lắc tay anh vừa cười vui sướng. Từ góc độ Taehyung đang nhìn, tôi giống hệt đứa trẻ được tặng đồ chơi mà nó ưa thích bấy lâu. Dáng vẻ hồn nhiên của người phụ nữ hiện đại này, có mấy ai là giữ lại được. Song, nếu nhìn thấy, chỉ e rằng người đó sẽ muốn được ngắm cảm xúc chân thật đó lâu hơn một chút.

"Em đang cầu hôn anh đó à, sơ sài vậy ư"

"Anh lại lựa thời cơ rồi...nhưng nếu anh muốn thì chúng ta thử đua cũng được"

"Ý kiến sáng tạo thật, dù đây không phải cuộc thi nhưng anh sẽ quỳ gối trước em là chắc. Bé, trận này em dù có vẻ em thua nhưng em thật sự thắng đậm khi người chồng là anh rồi"

Taehyung nói đúng, nhưng ai cũng biết. Chúng tôi có nhau đều là niềm hạnh phúc lớn nhất cuộc đời của đối phương. Không phân biệt thắng hay thua, chỉ đơn giản là một tình yêu đơn thuần giữa hai người trẻ còn cơ hội tìm lại nhau. Vốn dĩ, chúng tôi chưa từng hết yêu.

"Còn một vé em đưa cho Jung Kook giúp anh nhé, đó là crush của em ấy mà, nhỉ" Taehyung không quên nhắc tôi khi tôi đang mân mê khuôn mặt điển trai trên tấm vé.

"Vâng, em nhớ rồi. Cảm ơn anh Tae à. Anh là người anh rể tuyệt nhất"

"Anh biết mà vợ yêu"

Tae quay sang nhìn tôi nở nụ cười tự hào. Không phải tôi vui sướng hạnh phúc vì tấm vé mà anh âm thầm kiếm tìm cho tôi. Mà là những cử chỉ và hành động tinh tế của Taehyung khiến tôi luôn ngưỡng mộ và trân trọng tình yêu của chúng tôi hơn. Nhờ có anh, tôi cũng hoàn thiện bản thân thêm phần nào. Người mà tôi coi là hình mẫu lý tưởng suốt cuộc đời này, chỉ có một mình anh, chồng tương lai của tôi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com