Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

chapter 2


---

Căn hộ… yên tĩnh đến mức khó chịu.

Kuroba Kaito ngồi trên ghế sofa, mắt nhìn chằm chằm vào cánh cửa vừa đóng lại cách đây chưa đầy một giờ.

Nhưng cảm giác như—

đã rất lâu rồi.

---

“Đừng đuổi theo tôi nữa.”

Câu nói đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu cậu.

---

Kaito bật cười khẽ.

“Nghe lời thật đấy nhỉ…”

Bình thường, cậu sẽ đuổi theo.

Sẽ kéo tay cô lại.

Sẽ cười, sẽ dỗ, sẽ nói mấy câu bông đùa cho cô hết giận.

---

Nhưng lần này—

cậu không làm gì cả.

---

Vì cậu biết.

Lần này… không giống những lần trước.

---

Cậu đứng dậy, bước về phía phòng ngủ.

Cánh cửa mở ra.

Mọi thứ vẫn như cũ.

---

Chiếc áo khoác của Y/N vẫn treo ở góc phòng.

Cuốn sách cô đang đọc vẫn mở dang dở trên bàn.

Cốc nước còn chưa uống hết.

---

Nhưng—

cô không còn ở đây.

---

Kaito ngồi xuống giường.

Bàn tay vô thức chạm vào chiếc gối bên cạnh.

Lạnh.

---

“…Phiền thật.”

Cậu lẩm bẩm.

---

Trước đây, cậu luôn nghĩ—

chỉ cần mình vẫn là Kaito Kid, vẫn hoàn thành mục tiêu, thì mọi thứ đều ổn.

---

Nhưng giờ—

cậu nhận ra một điều rất ngu ngốc.

---

Cậu đã quen với việc có cô ở bên.

---

Kaito thở dài, ngả người ra sau.

Ánh trăng chiếu qua cửa sổ.

Đúng kiểu không khí hoàn hảo cho một màn xuất hiện của Kid.

---

“Đêm nay có việc mà nhỉ…”

Cậu nhìn lên trần nhà.

---

Viên đá “Star Tear”.

Một mục tiêu đã lên kế hoạch từ trước.

---

Bình thường, cậu sẽ phấn khích.

Sẽ chuẩn bị kỹ lưỡng.

Sẽ nghĩ ra vài câu thoại “cool ngầu” để chọc tức cảnh sát.

---

Nhưng giờ—

cậu chỉ thấy mệt.

---

“…Bỏ cũng được.”

---

Kaito nhắm mắt lại.

---

“Không.”

---

Cậu bật dậy.

Ánh mắt thay đổi.

---

“Không thể bỏ.”

---

Vì đó là một phần của cậu.

Một phần mà—

Y/N ghét nhất.

---

Kaito im lặng một lúc.

Rồi cười nhạt.

---

“Hay thật.”

“Chính thứ khiến cậu ấy rời đi… lại là thứ mình không thể từ bỏ.”

---

Cậu đứng dậy.

Bước tới tủ.

Mở ra.

---

Bộ đồ trắng quen thuộc hiện ra.

---

Kaito nhìn nó.

Rất lâu.

---

“…Tớ nên làm gì đây, Y/N?”

---

Không ai trả lời.

---

Cậu đưa tay lấy chiếc áo choàng.

Nhưng—

dừng lại giữa chừng.

---

Hình ảnh Y/N hiện lên trong đầu.

Ánh mắt thất vọng.

Giọng nói run nhẹ nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh.

---

“Cậu không cho tôi quyền lựa chọn.”

---

Kaito siết chặt tay.

---

“…Tớ sai rồi.”

---

Lần đầu tiên—

cậu thừa nhận điều đó.

Không phải với ai khác.

Mà là với chính mình.

---

Nhưng—

quá muộn rồi.

---

Điện thoại rung lên.

---

Một tin nhắn từ Nakamori Aoko.

---

> “Kaito, cậu có đi xem Kid tối nay không? Nghe nói hoành tráng lắm đó!”


---

Kaito nhìn màn hình.

Một lúc lâu.

---

Rồi trả lời:

> “Không. Tớ bận.”


---

Cậu đặt điện thoại xuống.

Cười nhẹ.

---

“Cũng không sai.”

---

Đêm đó—

Kaito Kid vẫn xuất hiện.

Áo choàng trắng.

Nụ cười quen thuộc.

Mọi thứ… hoàn hảo như mọi khi.

---

Nhưng—

không ai biết rằng—

---

đằng sau lớp mặt nạ đó—

---

Kuroba Kaito… đang trống rỗng.

---

---

Sau khi màn trình diễn kết thúc—

Kaito đứng trên mái nhà cao tầng.

Gió thổi mạnh.

---

Viên đá trong tay lấp lánh dưới ánh trăng.

---

“Không phải cái này…”

Cậu lẩm bẩm.

---

Rồi tiện tay… ném nó lên không trung.

Và bắt lại.

---

“Dù có lấy được bao nhiêu thứ…”

---

Ánh mắt cậu tối lại.

---

“…cũng không lấy lại được cậu.”

---

Một khoảng lặng.

---

Kaito lấy điện thoại ra.

Mở khung chat với Y/N.

---

Ngón tay dừng lại trên bàn phím.

---

Viết.

Xóa.

Viết.

Xóa.

---

Cuối cùng—

chỉ còn một dòng:

> “Tớ nhớ cậu.”


---

Cậu nhìn nó.

Rất lâu.

---

Rồi—

không gửi.

---

Màn hình tắt.

---

Kaito cười khẽ.

Một nụ cười mệt mỏi.

---

“Đúng là hèn thật…”

---

Cậu đứng dậy.

Quay lưng với thành phố.

---

“Nhưng mà…”

---

Giọng nhỏ lại.

---

“Cho tớ thêm chút thời gian.”

---

“Lần này…”

---

“…tớ sẽ không để cậu rời đi lần nữa.”

---

Gió cuốn áo choàng trắng bay lên.

---

Và Kaito—

biến mất vào màn đêm.

---

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com